Hôm nay,  

Chút Tình Riêng Ngày Valentine

22/02/201300:00:00(Xem: 259753)
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, 25 năm ở Mỹ, hiện cư ngụ tại Irvine cùng gia đình. Bài viết về nước Mỹ thứ ba của ông là chuyện hậu valentine Day, ngắn nhưng ý nghĩa. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết.

"St Valentine's Day" khởi đi từ ngày thứ Năm rồi kéo dài đến thứ hai thì lại nghỉ lễ "President's Day" nên mọi người đều hưởng một "long weekend" thoải mái.

Hôm nay sáng thứ ba, Tân nhận thấy ai cũng đến làm việc sớm hơn thường lệ, họ gặp nhau trò chuyện ở Cafeteria ngay tầng trệt. Mùi cà phê lan ra phía ngoài nên vừa lúc bước vào Corporation, nhiều người ngỡ ngàng, tưởng mấy ngày vui còn tiếp tục kéo dài!

Khí hậu Cali thật dễ chịu! Sáng mùa đông mà thời tiết chỉ phớt lạnh, không gian êm ái tạo niềm vui trong lòng mọi người khi họ trở lại làm việc sau những ngày yêu đương lãng mạn...

Niềm hân hoan hiện rõ trên khuôn mặt các ông bà đã có gia đình con cái giống như nước ấm tình yêu vẫn còn tràn ly vào các dịp lễ đặc biệt! Nhưng nổi bật nhất lại là mấy cô cậu còn độc thân vui tính... Họ líu lo tâm tình những chuyện riêng tư, từ xa nhìn vào ai cũng đoán là việc phòng the kín đáo nên chốc chốc lại thấy họ chụm đầu vào nhau rồi cùng nổ ra tiếng cười đồng lõa! Ròn tan như tràng pháo đốt buổi đầu năm.

Các cô cũng đứng cạnh nhau, mái tóc vẫn chưa phai từng lọn cong được sửa soạn cho ngày lễ, son phấn thơm ngát, quần áo chỉnh tề, nhỏ to không thua gì các cậu. Họ chia ra thành từng nhóm mang vẻ mặt rạng rỡ vui tươi tựa như tất cả "tình nhân" nam nữ đều đã mang đến cho nhau những giờ phút ân ái mà khó ai sẽ quên được. Người tinh mắt thấy ngay đằng sau vẻ hoan lạc thỏa mãn ấy, nét mệt mỏi do thức khuya, ít ngủ trong những ngày vừa qua...

Tân bước vào văn phòng, đặt chiếc cặp trên bàn, ngồi phập xuống ghế như chưa tỉnh ngủ. Vẫn còn sớm nhưng chàng không có ý định xuống Cafeteria chuyện trò bởi lẽ chàng chẳng có chuyện gì mới lạ để kể khi tham gia tỉ tê với các người bạn Mỹ.

"Ngày Tình Nhân" của vợ chồng chàng vô tình đã thật bình thường. Một ngày như mọi ngày. Nhưng nếu so sánh với những đối tượng khác thì nó phải nhạt như nước ốc, như "đêm ba mươi... chỉ thấy người phu quét đường dừng chổi đứng nghe!" Âm thầm lãng nhách bởi vì Liên, vợ Tân dù bao năm sống trên đất nước này nhưng dửng dưng không chút để lộ sự mong muốn "celebrate" cái "Ngày Tình Nhân" mà nàng cho là "kỳ khôi" này. Hoặc giả, nếu có dự tính thì nàng cũng thản nhiên không phô bầy ý định, yêu cũng được mà chẳng yêu thì cũng huề!


Tân yêu vợ nhưng không có thói quen mua hoa. Ít dịp mang hoa về nhà vì cảm thấy hành động ấy ít nhiều trung thực, cung cách giả tạo đối với phong tục Việt Nam nhưng dĩ nhiên không vì thế mà lẳng lặng lờ đi dịp "Ngày Tình Nhân" này đối với vợ. Chàng chọn mãi mới được 12 bông hồng mầu đỏ sậm ẩn sẵn mầu cam tuyệt vời. Cứ tưởng hoa này mà về nhà, hẳn Liên sẽ phải khen và ôm chầm lấy chồng hôn tới tấp! Mười hai bông hoa tượng trưng cho 12 tháng hạnh phúc và vợ chồng chàng sẽ yêu nhau thắm thiết như mầu hoa quý hiếm.

Than ôi!

Thực tế, Tân chỉ nhận được một nụ cười mỉm chi lẫn vào tiếng rụt rè cảm ơn. Đứng mãi bên cạnh chờ đợi một nụ hôn dù trên má hay phảng phất trên môi mà Tân cũng chẳng được. Liên cắt cành để 12 cánh hoa vào bình nước rồi đặt lên bàn...

Thế là xong! Hóa ra Liên còn dấu kín nỗi lòng hơn cả chồng. Đăm chiêu, Tân tự hỏi chả lẽ bất cứ việc lớn nhỏ nào cũng phải thổ lộ và xin sỏ để nàng lúc vui thì cho... lúc buồn thì khất? Có một cái gì đó đang nhen nhúm vẻ bất ổn trong tình yêu của chàng với Liên rồi chăng?

Đây là thất bại lớn của vợ chồng Tân hay nói chung là của những gia đình Việt Nam coi nhẹ việc bồi dưỡng hạnh phúc lứa đôi do bởi thói quen nhàm chán hay "chuyện ấy" "chán rồi khổ lắm mình ơi!" Vì thế, với họ "Ngày Tình Yêu" cũng chỉ như mọi ngày, chẳng đáng bận tâm. Cuối cùng, ích kỷ chỉ biết sống theo ta... Còn mình thì cũng là ta nên sẽ phải theo ta! Tự ái của Liên đã để lên cao, cao hơn cả tình vợ chồng nên tạo thành cảnh ta với mình, hai ta là một nhưng thực trạng, hai ta đã là hai và cả hai vẫn ngơ ngác thờ ơ chưa ai hiểu ai...

Tân mơ hồ nhìn qua cửa sổ...

Ánh bình minh vừa ló dạng, chàng ước một ngày Liên sẽ hiểu tầm quan trọng của "Ngày Tình Nhân" bất kể dù ở lứa tuổi nào.

Chàng tự hỏi, nếu năm tới năm tới nữa cứ tiếp tục tình trạng như thế này, không hiểu chàng còn kiên nhẫn mua hoa tặng vợ không. Mọi chuyện cứ lặng lẽ hờ hững, và rồi thử hỏi cả hai sẽ được yên thân không?

Mạnh ai người ấy sống... Xa gần sẽ không là vấn đề, tất cả chỉ còn là bổn phận! Tình già từ đó sẽ nhẹ gánh phiền muộn chăng?

Tân lấy hồ sơ ra và bắt đầu công việc... Từ xa, thình lình có mùi hương "L'Air du Temps" của Nina Ricci thoáng đến gần. Cô thư ký của chàng vừa rời Cafeteria trở lại phòng, tươi cười tiến về phía chàng như muốn san sẻ những niềm vui chưa dứt...

Cao Đắc Vinh

Ý kiến bạn đọc
23/02/201315:03:38
Khách
Với tôi ngày tình nhân ,khi mính tặng hoa hay gift,đó là tự nguyện ,không expect được lại! 17 năm nay tặng hoa or gift cho bà xả co mấy lần nhận được quà lại?ngoài tiếng thanks,nhưng it's OK with me,chỉ trừ những người sinh ra ở đây,những người sinh ra ở VN người ta đâu có quen cái lể này.
Heh,tuy ko quen lể Valentine nhưng thử ko lam gì hết xem ,chắc sẽ bị mấy bà cằn nhằn he he he,chắc bị ảnh hưởng chung quanh,thấy người khác có mà mình ko có thì buồn!!!
27/02/201323:55:41
Khách
VN không có ngày lễ này cũng đâu có chết, nhiều người giả bộ tặng hoa rồi giết vợ đó.
Không lẽ ông vua xây lăng mộ vợ nổi tiếng thế giới không lãng mạn.
Tặng ba cái cục kẹo rẻ chán mớ đời.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 58,289,942
Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011. Bà là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, sinh năm 1940 tại Cần Thơ. Hai bài viết đầu tiên của bà là tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Ky. Cưới nhau: 1972. Tới Mỹ năm 1975. Từ 1985, hai vợ chồng mở v/p Di Trú và Thuế Vụ tại Long Beach. Bài viết mới nhất là một hồi ức về mảnh đất tạm dung và quê hương yêu dấu.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, 25 năm ở Mỹ, hiện cư ngụ tại Irvine cùng gia đình. Bài viết về nước Mỹ thứ ba của ông là chuyện hậu valentine Day, ngắn nhưng ý nghĩa. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết.
Tác giả tên thật Linda Hoa Nguyễn, sinh năm 1950, đến Mỹ năm 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp đại học ngành Early Childhood Education tại Chapman University California khi 62 tuổi. Hiện đang volunteer tại một trường tiểu học ở Marysville, Bắc Cali, trong khi chờ đi dạy.” Bài viết mới của tác giả cho mùa Valentine là một truyện tình Việt-Mỹ bắt đầu từ thời chiến, với ghi chú:
Tác giả tên thật là Tô vĩnh Phúc. Trước 1975, tốt nghiệp cử nhân Luật Khoa và Văn Khoa tại Sài Gòn. Định cư tại Sacramento, California từ 1986, học và làm nhiều ngành khác nhau. Hai tập thơ đã xuất bản: "Bên Bến Sông Buồn" (2011) và "Nắng Chiều Còn Vương" (2012). Tác giả hiện là cư dân ở Sacramento, Cali và tham dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 5, 2011. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster. Ông tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2008 và đã góp nhiều bài viết giá trị. Trong một bài viết được phổ biến đầu năm, tác giả kể chuyện về một Linh Mục giúp giải cứu những nạn nhân bị buộc làm nô lệ lệ tình dục.
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục, từng trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA.
Tác giả là một nhà văn đã xuất bản 3 tác phẩm, góp bài cho Việt Báo Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Ông sinh tại Hội An, Quảng Nam, tốt nghiệp Đốc Sự Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Cựu tù chinh trị, hiện định cư tại Virginia. Truyện tết Cali sau đây của ông có lời của tác giả trân trọng đề tặng cho nhân vật:
Tác giả đã có nhiều bài viết về nước Mỹ được phổ biến, như "Chồng Tếch Vợ Ly"; "Cái Bát Mạ Vàng", “Kết Hôn Để Qua Mỹ”... Cô cũng là người đã mời đã mời Chú Sáu Steve Brown -một người Mỹ yêu tiếng Việt- gia nhập sinh hoạt làng Việt Bút, Sách Viết Về Nước Mỹ 2012 vừa phát hành, cô có bài viết “Sinh Nhật 4 Tháng Bẩy”. Các bài viết của cô luôn cho thấy sự thẳng thắn, đôi khi ngang tàng nhưng tử tế vui vẻ.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2001, giải Việt Bút 2011, và là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo từ 7 năm qua. Bà hiện là cư dân vùng Little Saigon, công việc: giám khảo của Bureau of Barbering & Cosmetology (Nha Khảo Thí ngành Thẩm Mỹ) thuộc tiểu bang California. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Quý Tỵ.
Tết là niềm mong mỏi là ước mơ của ngày thơ ấu, Tết là niềm hy vọng là hoài bão của thời tuổi trẻ và Tết còn là những hoài niệm khắc khoải lúc tuổi về chiều!