Con Nhà Giàu Không Học Giỏi?

13/11/201600:00:00(Xem: 8190)

Tác giả: Trần Du Sinh
Bài số 4966-18-30666-vb7110816

Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể, “Trong khi đợi bảo lãnh diện đoàn tụ gia đình, tôi có cơ may được học bổng của Liên Âu (EU) để hòan thành chương trình BA và MBA International Management." Sau khi định cư tại Hoa Kỳ, ông đã hoàn tất luận án tiến sĩ tại Đại Học ở Argosy, San Diego, và là một Phó Giám Đôc kỹ thuật hàng hải của Bộ Quốc Phòng Mỹ, hiện đang làm việc tại Á Châu.

* * *

Có nhiều mặc cảm nó đeo đuổi một đứa trẻ đến hết đời, bởi nó được tạo ra bởi một định kiến xã hội quá khắc nghiệt. Thời tôi đi học, xã hội miền Nam bị xáo trộn với cái chuẩn giáo dục từ miền Bắc và những thành kiến đến từ nhà trường xã nghĩa. Nói nôm na là định kiến đó như vầy: con nhà nghèo thường học giỏi, và con nhà giàu thường học dốt. Và mỗi khi có học sinh nào được tuyên dương thì nhất định đó là con nhà nghèo. Phụ huynh của mấy học sinh này nếu không là bộ đội, công nhân, y tá thì cũng là công nhân viên chức Nhà Nước. Riêng tôi thì lại không có phụ huynh lọt vào bất cứ cái diện nào để có cơ được tuyên dương là con nhà nghèo học giỏi hay gia đình văn hoá mới.

Nhiều khi tôi tự hỏi, phải chăng con nhà giàu ưa ỷ lại gia đình không lo học hành nên bị coi thường là học dốt. Thời đó, cái suy nghĩ của một đứa trẻ không đủ khai sáng để biết được là những gia đình nhà giàu, nhất là những gia đình bị đánh tư sản và gia đình gốc Hoa, đã hiểu cái chế độ này, và biết rằng dù con cái học có học giỏi thì cũng lấy đâu cái lý lịch 3 đời bần cố nông, hay cái lý lịch không dính tới "Nguỵ Quân Nguỵ Quyền" để có cơ hội thăng tiến bình đẳng như con cái của cán bộ hay dân Bắc Kỳ 2 nút chuyển vào. Thế là từ từ tôi thấy hàng xóm láng giềng có con cái đi vượt biên, và sau này là đi định cư diện H.O.

Vậy là học sinh giỏi được tuyên dương thời đó gần như không còn ai có lý lịch con tư sản hay quân dân cán chính VNCH, mà toàn là con cái có lý lịch đỏ hoặc nhà rất nghèo.

Thế là những năm đi học, chuyện tôi là học sinh giỏi chẳng đem lại một chút hào quang nào, hàng xóm của tôi toàn dân buôn bán nên cũng chẳng mấy ai khen tặng hay chúc mừng.

Có một sự kiện mà tôi nghĩ họ sẽ thay đổi cái nhìn về con nhà giàu mà không học dốt như tôi. Số là, năm 1991, tôi được tuyển thẳng vào lớp A của trường trung học hàng đầu của thị xã, nghĩa là tôi không phải học luyện thi lên lớp 10. Trong thời gian rảnh rỗi đó, thằng bạn tôi đang luyện thi vào ban A của trường Phổ Thông Năng Khiếu Đà Nẵng.

Chuyến đi thi của tôi đơn thuần là cơ hội thực hiện ước mơ ra Đà Nẵng chơi, vì tôi chẳng có ôn thi luyện thi gì cả, và cũng chẳng biết đề thi của trường Năng Khiếu Đà Nẵng nó khác với đề thi của trường trung học của thị xã nhỏ của tôi như thế nào.


Ra tới nơi mới biết là ngay tại trường Năng Khiếu có những lớp luyện thi vào trường. Khi đó tôi nghĩ cơ hội của mình không cao vì không biết dạng đề nên cũng không kỳ vọng cho lắm. Thế mà tôi lại thi đậu. Và cũng may là tôi có một đứa em họ từng học chuyên Toán ở trường này, và từng đi thi học sinh giỏi quốc gia nên mẹ tôi có biết chút hào quang của ngôi trường này thông qua lời kể của em trai mẹ tôi.

Hơn nữa, dù là dân buôn bán nhưng Ba tôi ủng hộ chuyện học hành. Thời của ổng ở làng, ổng là người có học cao nhất trong đám bạn nhờ là con quan và có ông anh ruột là Hương Sư ở làng. Có lẽ đó mà Ba tôi đã giúp tôi thuyết phục mẹ tôi cho tôi ra Đà Nẵng học.

Năm đó, trường tôi đổi tên thành trường chuyên Lê Quý Đôn, và đám chúng tôi lúc nào cũng ngẩng cao đầu với niềm tự hào là học sinh của Top 3 trường chuyên xuất sắc nhất của Việt Nam, bên cạnh Hà Nội - Amsterdam ngoài Hà Nội và Lê Hồng Phong ở Sài Gòn. Nữ sinh trường tôi thì tự hào vì được mặc áo dài màu thiên thanh, thay vì chỉ là áo dài trắng như nữ sinh của các trường trung học khác. Đây cũng là trường mà cố Bí Thư Nguyễn Bá Thanh đầu tư cho học bổng du học nước ngoài để về làm công chức của Đà Nẵng. Sau này có nhiều người bạn học của tôi nắm những chức vụ chủ chốt trong chính quyền.

Thế nhưng, niềm tự hào chuyện Lê Quý Đôn vẫn không xoá được nỗi buồn mang mác “con nhà giàu học dốt” trong tôi. Nhiều khi tôi nghĩ nếu ba tôi là bộ đội hay mẹ tôi là giáo viên thì chắc tên của tôi sẽ được nhắc tới nhiều ở căn-tin của cơ quan ba mẹ tôi. Rồi một ngày tôi nhận ra là tôi sẽ không có cơ hội vào Đảng vì cái lý lịch gia đình tôi. Thế là thêm một cái mặc cảm không có được cơ hội thăng tiến trong xã hội vì lý lịch gia đình.

Nhiều khi tôi ganh tỵ với mấy đứa bạn chung lớp vì thấy tụi nó rất tự hào là dân trường chuyên, làm tôi tưởng tượng chắc tụi nó được hàng xóm láng giềng ngưỡng mộ lắm.

Sau này khi qua Mỹ định cư khi đã qua tuổi học đại học ở Việt Nam, tôi lại gánh thêm một mặc cảm "trâu chậm uống nước đục" vì nghĩ là mình không thể nói tiếng Anh hay bằng những người học qua phổ thông ở Mỹ hay ở Mỹ từ nhỏ. Với cái giọng tiếng Anh FOB (Fresh off the Boat) nên khó có cơ hội thành đạt. Lúc đó tôi nghĩ mình đang ở dưới đáy của xã hội Mỹ. Mọi thứ gần như đã quá trễ để bắt đầu lại từ đầu.

Một gánh trĩu nặng với chồng mặc cảm, bắt đầu từ cái mặc cảm con nhà giàu học dốt đã đeo bám tôi như thế. May là khi qua Mỹ, tôi chuyển thành con nhà nghèo, và cuối cùng được người Mỹ công nhận là học giỏi.

Đó là lần đầu tiên tôi được công nhận là học giỏi, và là con nhà nghèo của nước Mỹ, theo đúng ba-rem của nước Việt. Chả lẽ ở xứ Vệ, con nhà giàu không học giỏi bằng con cái của công nhân viên chức gốc bần nông vô sản?

Trần Du Sinh

Ý kiến bạn đọc
17/11/201607:07:08
Khách
ND Nam: Hơn một năm nay tôi không gởi bài vì đôi lúc tôi nghĩ rằng: để viết được 1 bài đăng báo, mà bài báo đó hoàn toàn vô vụ lợi và không có nhuận bút, người viết phải bỏ ra nhiều giờ để tập trung viết. Nếu là người hồi hưu thì không nói làm gì vì họ có thời giờ và đó là thú vui tuổi già. Còn đối với một người đang đi làm là một sự hi sinh về thời gian. Nhưng độc giả chỉ cần đọc tựa đề không thôi đã phán những câu phũ phàng thì có lẽ khó mà giữ được dòng văn chương nghiệp dư. Nhưng vì ủng hộ Việt Báo nên tôi đã trở lại. Những lời nói của bạn không làm tôi buồn nhưng có thể làm những người viết khác buồn. Xin mượn câu của một nhạc sỹ để nói với bạn: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng".
16/11/201618:38:14
Khách
Tựa đề bài viết con nhà giàu không học giỏi đã thấy bạn muốn nói cái gì rồi ngoài cái chuyện lý lịch.
16/11/201616:25:37
Khách
N. Gia: Mình rất ít khi xuất hiện trong cộng đồng, trừ lúc phải lên bục nhận giải do cô Kiều Chinh trao và phải đứng trên đó một chút để chụp hình. Đó là năm 2014. Năm 2015 mình chỉ xuất hiện vài phút để trao giải cho thí sinh năm sau. Từ đó mình không xuất hiện hay gởi bài nữa cho tới bây giờ. Thế mà vẫn có người nhớ đến mặt mũi của mình. Dù sao cũng là niềm vui. Và cũng xin cám ơn bạn. Hi vọng bạn vẫn tiếp tục ủng hộ Việt Báo.
16/11/201604:00:45
Khách
Biết dung mạo của bạn chứ lúc bạn lên nhận giải thưởng năm nào đó.
Bạn nhắc đến khẩu nghiệp là bạn biết đạo Phật cho nên bạn nên tìm hiểu về Vô Ngã trong đạo Phật. Hay lắm vì giúp cho bạn có sự khiêm cung.
15/11/201618:51:05
Khách
Trần Vinh, Chi Van: Cám ơn hai vị đã hiểu thông điệp bài viết và cảm thông với Du Sinh. Có lẽ nhận thức mỗi người khác nhau. Một người có tâm đố kỵ và muốn chà đạp người khác, hay vì mục đích nào đó không vô tư thì sẽ cho là Du Sinh nổ hay khoe khoang. Và cũng có người chỉ hiểu được mặt chữ mà thôi. Nhưng ai vào đây đọc cũng tốt cho mục Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo và tốt cho sự gìn giữ tiếng Việt ở xứ người.
15/11/201616:26:48
Khách
Tôi thích cả nội dung lẫn lời văn của bài viết . Chẳng có gì trong bài viết tác giả hươu hươu tự đắc về sự thông minh, học giỏi của chính mình. Ý chính của bài viết là đề cập đến chính sách kỳ thị của bọn ngụy quyền Hà nội đối với con, cháu của "ngụy quân, ngụy quyền" Việt Nam Cộng Hòa".

Lời văn của bài viết chứng tỏ tác giả dứt khoát với ngôn từ của bọn khỉ Trường sơn, hang Pắc Bó Việt cộng .
15/11/201615:06:51
Khách
Trần Dự Sinh

Đừng buồn em nhé, anh hiểu thông điệp bài em viết.
học tài thi lý lịch dưới thời VC .
chúc mừng em thành công trong học vấn cũng như sự nghiệp.
Chúc dồi dào sức khỏe
15/11/201613:58:37
Khách
K L Chi: Hi vọng tôi không làm bạn giận đến như vậy. Chỉ là một bài viết và thông điệp thôi mà. Please do not take it personal !
Nhưng cám ơn bạn đã đọc Việt Báo. Hi vọng bài viết của mình không làm bạn giận lây Việt Báo nhé.
15/11/201613:55:18
Khách
N Gia: Bạn quá hay. Chỉ cần đọc chữ mà biết dung mạo người viết. Nhưng dù sao cũng cám ơn bạn đã đọc Việt Báo và ủng hộ những bài viết bằng tiếng Việt ở hải ngoại.
15/11/201611:05:21
Khách
Bạn này vừa ...con nhà giàu lại...học giỏi. Chỉ không được... đẹp trai.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,505,061
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2019 và đã nhận giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho bài viết góp phần phát triển văn hóa Việt tại hải ngoại.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012.
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.”
Tác giả là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011, với loạt bài tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Kỳ
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.