Tản Mạn Trận Bán Kết Mỹ Đức

02/07/201500:00:00(Xem: 7317)

Tác giả: Nguyễn Thị Thêm
Bài số 3559-16-30109vb5070215

Giải vô địch túc cầu nữ - 2015 Womens World Cup- vừa có trận bán kết sôi nổi hôm Thứ Ba 30-6-2015. Mời đọc thêm bài viết còn sức nóng của tác giả Nguyễn Thị Thêm. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975: Dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO. Với 9 bài viết trong năm 2015, bà là một trong 10 tác giả được bình chọn vào danh sách giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ 16.

blank
Đội Mỹ reo mừng.

* * *

Trận đấu giữa Đức và Mỹ vừa kết thúc.

Một trận banh thư hùng coi thật đã.

Mình dù sao cũng là công dân Mỹ coi trận này xong trong lòng rất tự hào. Không phải chỉ vì Mỹ được vào Final mà vì những cô gái này đá quá tuyệt vời.

Tôi không phải là một người bình luận bóng đá. Tôi coi bóng đá với sự đam mê theo dõi trái banh trên sân cỏ. Trong đó còn có tình cảm và cái nhìn của một người phụ nữ.

Tôi yêu quá đôi mắt tuyệt đẹp, gương mặt diễm lệ của cô gái tài ba Morgan số 13. Đôi chân và nét đẹp của cô lôi cuốn tôi và dường như hầu hết mọi người trên khắp thế giới. Cô đã sống hết mình trên sân cỏ, và chỉ được thay thế vào những phút còn lại cuối cùng của trận đấu.

Người tôi có cảm tình nhiều nhất là thủ môn Solo số 1. Có lẽ vì cô đã một lần tham dự “Dancing With The Stars” nên tôi quen mặt. Ở chương trình này Solo vừa nhảy đẹp vừa quyến rũ và tôi là một Fan hâm mộ cô ta. Nơi sân bóng, Solo lại chứng tỏ bản lãnh tay nghề thật của mình. Xinh đẹp và tự tin. Trận đấu hôm nay vì đội Mỹ trên cơ nên thủ môn thật nhàn nhã. Những pha tấn công khung thành của đội Đức không lấy gì nguy hiểm so với khả năng bắt bóng của Solo. Nên hôm nay cô nàng quả thật thoải mái.

Hầu hết các nữ vận động viên của đội Mỹ đều đẹp, chạy nhanh, có sức và chơi rất hay.

Tôi có vài người quen, họ không thích xem phụ nữ đá banh. Họ quan niệm phụ nữ vào sân cỏ giống như đàn ông, thô kệch và mất đi nữ tính. Riêng tôi tôi lại thấy khác. Phụ nữ chơi bóng đá chứng tỏ được khả năng về thể lực của mình không thua gì nam giới. Họ còn chứng tỏ được sự dẽo dai và ôn hòa trong cuộc chơi.

Trong những trận đấu hay, cân sức. Các cô gái áo trắng, áo đỏ trên thảm cỏ màu xanh trông quá đẹp. Họ như những lượn sóng nhấp nhô rượt đuổi theo đường lăn của bóng. Trận đấu đẹp như một màn hòa tấu vĩ đại.Họ hòa mình vào những diễn biến của trận đấu và trái banh như những nốt nhạc đưa các cô đi theo. Có những giây phút căng thẳng, nhạc đồng trỗi lên cao, cuốn hút, dồn dập, có khi dìu dặt nhẹ nhàng. Trong giờ phút nguy hiểm chờ đợi trái banh tung lưới tôi có cảm giác như nhạc sĩ đã đưa nốt cao nhất, vút lên rồi mất hút. Để rồi trả lại không gian là tiếng vỗ tay, la hét vang rền của khán giả. Trái tim bóp lại, mọi thứ vỡ òa.

Các bạn có thấy khi Đức nhận được quả phạt trực tiếp (vì lỗi của số 19 với một thẻ vàng) vào phút thứ 60. Cả cầu trường như đóng băng vì hồi hộp. Thủ môn Solo chuẩn bị tư thế. Nhưng cú đá của số 13 đã không lọt lưới mà tạt ra bên ngoài. Hội trường như mở hội vui mừng, chen lẫn tiếc nuối. Tiếc quá một cơ hội bằng vàng của Đức để lập tỉ số.

Phút thứ 67, Morgan bị một cầu thủ Đức chơi xấu và đội Mỹ lại được hưởng một cú phạt trực tiếp đáp lễ. Lloyd (số 10) đã đá thủng lưới một cú quá đẹp. Mỹ dẫn đầu với tỉ số 1-0.

Niềm tin chiến thắng nắm chắc trên tay đội Mỹ và cũng khiến đội Đức phản công kịch liệt để gỡ huề.Thế nhưng những cô gái tóc vàng xinh đẹp nhà ta không chịu khuất phục. Những pha tấn công liên tục mở ra. Ở phút 84 chỉ còn 6 phút phù du để chấm dứt trận đấu, một sự kết hợp tuyệt vời và thần tốc của số 10 và số 5 (O'Hara). Mỹ một lần nữa đá thủng lưới đội Đức đem về tỉ số 2-0 cho đội nhà.


Một trấn đấu quá đẹp dưới con mắt nhà quê của tôi. Tôi vỗ tay la lớn vui mừng. Trận đấu kết thúc trong sự mong đợi của hầu hết mọi người. Cám ơn các cô gái xinh đẹp và bản lãnh. Đây là món quà giá trị các cô mang tặng cho tất cả người Mỹ yêu bóng đá trong mùa Lễ Độc Lập Hoa Kỳ.

Riêng tôi mỗi lần xem một đội bóng nữ thi đấu, trái tim tôi thắt lại, hồi hộp và thương. Những bông hoa xinh đẹp, gương mặt rạng ngời đang đùa với mạng sống của mình.

Ngày xưa ba tôi là huấn luyên viên bóng đá, dù chỉ là một đơn vị nhỏ, nhưng ông đã đem tôi lại gần sân bóng và yêu thích những trái banh lăn. Riêng các anh em tôi không người nào theo con đường thể thao này. Bởi má tôi không muốn con cái phải đối diện với những hiểm nguy.

Khi trái banh lăn, muốn giành lại thì phải dùng những kỹ thuật lấy banh, phải khều, móc và lừa thật là nguy hiểm. Những cú đội đầu kinh hồn, những va chạm khi tranh nhau trái banh: Té lăn quay, chảy máu, u đầu, gãy tay, gãy chân... Khi hai người cùng tung người lên để đón banh và đụng vào nhau thì thật dễ sợ.

Trong trận hôm nay máu đã đổ vào phút thứ 29, khi số 18 của Đức và số 14 của Mỹ cùng tung người lên đón trái banh. Hai cô cùng ngã xuống một lượt. Không ai có lỗi vì đó chỉ là tai nạn nghề nghiệp. Đầu cầu thủ số 18 của Đức bị va chạm mạnh, máu tuôn ra khá nhiều. Dù đã được sơ cứu, nhưng khi cô gái đứng lên máu vẫn tươm ra trên tóc và chảy dài xuống má.

Cầu thủ số 14 của Mỹ nằm thật lâu. Khi được đứng dậy, tôi đã thấy những người sơ cứu đưa tay làm trắc nghiệm xem mắt và đầu cô ta có bình thường hay không. Cuối cùng cả hai cầu thủ đều ra tiếp tục đá. Tôi nhìn mà thương lẫn kính phục.

Điểm tôi chú ý và ngậm ngùi nhất là lúc tan trận, khi những cầu thủ Mỹ mừng rỡ ôm nhau cười tươi mừng chiến thắng. Trong những tích tắc của camera quét qua. Tôi đã thấy cô gái số 18 của Đức máu lại tuôn ra chảy trên mặt. Cô cúi đầu xuống và đi qua. Ôi! đâu là vinh quang, đâu là thất bại. Mọi thứ trên đời đều phải có lúc kết thúc. Kết thúc đôi khi là vinh quang, cũng có khi là thất bại đau buồn.

Đá banh chỉ là game thôi! Là trò chơi của con người để giải trí. Nhưng trò chơi này có một hấp lực kinh hồn và lớn mạnh. Nó lớn mạnh đến nỗi đôi khi biến thành cuồng tín giữa các fan và cầu thủ. Là trò chơi bài bạc đến tán gia bại sản, làm tan vỡ nhiều mái ấm gia đình.

Tản mạn trận đấu hôm nay, các bạn có để ý như tôi không?

Hai nữ huấn luyện viên của Mỹ và Đức đều mặc áo đen. Hai người đều tóc vàng và có gương mặt khá giống nhau. Cương nghị, bản lãnh và xinh đẹp, một nét đẹp rất Âu Châu. Bà HLV đội Mỹ áo có lằn viền màu vàng và bà ta rất điềm tỉnh ngồi theo dõi trận đấu. Bà HLV đội Đức khá căng thẳng, đi tới đi lui và nôn nóng. Hai bà quả xứng đáng là hai nữ kiện tướng của bóng đá nữ.

Trận đấu đã kết thúc rồi. Đội Mỹ chiến thắng với tỷ số 2-0.

Các cô gái lại tập luyện gay gắt hơn để vào vòng chung kết.

Những đôi chân vàng lại tiếp tục chạy trên sân cỏ. Những mái tóc cắt ngắn hay cột thật cao đong đưa theo những bước chân nhà nghề cuốn hút hàng tỉ người trên thế giới.

Một trận đấu đẹp không chỉ là đá hay mà còn phải có kỹ thuật và tình người. Tôi đã thấy tình người trên sân cỏ hôm nay khi những cô gái vội vàng dìu đở hay săn sóc đối thủ của mình.

Dù đôi chân có rắn chắc và nhanh lẹ tới đâu, đầu có cứng thế nào để nhận trái banh từ xa lao tới, nhưng trái tim các cô gái này vẫn là trái tim của những người phụ nữ.

Trái tim yêu thương, dịu dàng và đôn hậu.

30/6/15

Nguyễn Thị Thêm

Ý kiến bạn đọc
12/04/201815:31:21
Khách
bai viet rat de thuong
02/07/201523:47:17
Khách
👍 tuyệt vời 👍👍👍
02/07/201515:54:49
Khách
Nguyễn Thị Thêm một "hậu duê" Ngô Quyền rất đáng khâm phục.
Khi xem hai đội tuyển bóng đá nữ Mỹ & Đức tranh tài trên sân cỏ,tôi cũng la hét tưng bừng, không còn nhớ là mình đã lên chức bà nội, bà ngoại lâu rùi.
Kính chúc tác gỉa NguyễnThị Thêm, thêm mạnh giỏi.
02/07/201515:31:35
Khách
Bài viết rất hay. Xin cám ơn tác giả. Chỉ xin một góp ý nhỏ: Hai quả đá phạt được nhắc đến trong bài là "phạt đền"; không phải là "phạt trực tiếp". Một lần nữa, xin cám ơn tác giả.
02/07/201515:21:17
Khách
Ông anh cả tôi mê đá banh từ thưở bé. Khi lớn tuổi, hết đá nổi anh làm trọng tài, sau được lên thành trọng tài quốc gia. Ngoài lương ra, mỗi lần làm trọng tài anh đuợc cho hai vé. Anh cho tôi một vé và bán chợ đen một vé. Một hôm ngồi cạnh người mua vé của anh, tôi mới biết anh bán được khá nhiều tiền.
Từ đó cứ mỗi cuối tuần tôi bao các anh tôi đi ăn chiều. Một lần anh thắc mắc hỏi tôi “mợ cho mày nhiều tiền lắm hả?”. Tôi cười đáp tôi bắt chước anh bán vé chợ đen. Anh cười khoái trí và từ đó đưa tôi luôn hai vé cho tôi bán vì tôi bán được giá hơn.
Tuần nay coi Women’s World Cup, cứ mỗi lần thấy trọng tài thổi phạt sai tôi lại nhớ tới lời anh hay than: “FIFA phải đổi luật chứ cái sân banh 110 m dài, 73 m rộng mà có một trọng tài trong sân làm sao mà nhìn thấu hết được. Khi cầu thủ sút trái banh bay 60 m, thì làm sao mà trọng tài chạy nhanh như trái banh tới gần banh để coi có cầu thủ nào xô đẩy không?” Trọng tài biên chỉ được thổi việt vị và không được bước vô sân.
Sân Basketball chỉ có 26 m dài mà ba trọng tài bắt còn trật, đôi khi phải coi lại phim mới thấy hết.
Chiều qua coi Nhật đá với Anh thấy cầu thủ Nhật như đàn ông. Ớn quá. Đề nghị các nàng phải trang điểm chút chút trước khi ra sân chứ nhìn người đẹp mà cứ muốn đi…tu.
02/07/201514:42:16
Khách
Rat tiec la em khong biet su dung cach viet tieng Viet co dau nen nho Viet bao giup dum rat la cam on....
02/07/201514:36:56
Khách
Em cung la phu nu va cung la nguoi da theo doi tran dau My - Duc ...qua that la Chi lot ta rat la chinh xac mot tran dau "dep" giua 2 doi, noi vui mung khi trai banh lan vao luoi kg the nao dien ta duoc...cam on Chi Them da dong gop bai viet qua hay chung minh phu nu kg thua gi nam gioi ........Em la nguoi hau nhu moi ngay deu doc nhung bai doc tu muc "Viet ve nuoc My" nen rat la thich nhung bai viet cua Chi ....hy vong Chi se co nhieu bai viet hon nua de co nhieu doc gia hon nhe!....Chuc Chi khoe va vui voi gia dinh....
02/07/201509:09:07
Khách
Bài viết tuyệt vời. Rất ngạc nhiên với tác gỉa.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 816,531,154
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ.
Giải Viết Về Nước Mỹ hàng năm gồm các bài phổ biến từ ngày 1 tháng Bẩy năm trước tới 30 tháng Sáu năm sau. Hôm nay, Chủ Nhật 30 tháng Sáu 2019, ngày khóa sổ Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, xin mời đọc bài viết vui của Ngọc Hạnh, vị tác giả niên trưởng trong năm. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Hai 2019, khi tuổi đã kề ngưỡng cửu tuần (90. ) Với bài viết về Washington D,C. mùa lễ chiến sĩ trận vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, và hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Kính chúc Bà vui khỏe.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ sáu của bà.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.