Trò chuyện về Yoga

27/01/201500:01:00(Xem: 6798)
Tác giả: Sao Nam Trần ngọc Bình
Bài số 4446-14-29846vb3012615

Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản.

* * *

blank
Nữ Chủ Nhân Hot Yatra Yoga và tác giả trước Yoga Studio.

Cháu ngoại của tôi muốn học về ngành Y vì thế tôi bèn đến Trung Tâm Tuyển Mộ và Nhập Ngũ của Quân Đội Mỹ nằm trên đường Pelham Thành Phố Greenville Tiểu Bang South Carolina để hỏi rõ chi tiết.

Theo như tôi biết hình như chỉ Hải Quân Mỹ mới có Trường đào tạo Sĩ Quan Quân Y từ A đến Z như Trường Quân Y của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa khi xưa.

Trường Quân Y của Hải Quân Mỹ đã đào tạo được một vị Bác Sĩ đáng ghi nhớ vào tâm khảm của người Việt di cư năm 1954 khi từ Hải Phòng vào Saigon: đó là Bác Sĩ Thomas A Dooley. Ông là người đã săn sóc người di cư và đã chữa bịnh cho nhiều người Việt bị CS hành hạ tra tấn một cách dã man khi họ tìm cách trốn khỏi cái thiên đường mù của CS mà không một ai muốn sống.

Tôi còn nhớ cách đây lối 50 năm, vào năm 1964, khi tôi ghé thăm ông già tôi tại Cư Xá Kiến Ốc Cục ở Tân Định Saigon thì gặp lúc ông cụ đang nói chuyên với chú em về ý định của ông cụ cho chú tiếp tục học lên đại học theo ngành kỹ sư vì chú giỏi toán.

Tôi nói với ông cụ là nước mình có bao nhiêu nhà máy mà lại cho chú ấy học kỹ sư tại sao không cho chú học ngành Y thì được ông cụ trả lời là ngành Y học lâu quá sợ không có tiền.

Tôi trả lời:

Cậu lo gì. Cho chú ấy thi vào Trường Quân Y thì Quân Đội sẽ nuôi chú ấy ăn và học thành tài mà lại có lương trong suốt thời gian học nữa. Khi ra trường chỉ cần phục vụ cho Quân Đội 10 năm là trả xong nợ “dao, kéo” và trở về đời sống dân sự ngon ơ.

Ông già khoái chí và cho chú ấy thi vào Trường Quân Y của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Mười năm thấm thoắt qua mau chú em không những tốt nghiệp Trường Quân Y mà lại còn được học thêm để trở thành bác sĩ giải phẫu phục vụ cho Ngành Quân Y của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cho đến ngày mất nước!

Năm mươi năm sau tôi trong vai ông ngoại của cháu trai tôi, lại lập lại bài học kinh nghiệm của tôi năm xưa khi đi hỏi học ngành Y cho cháu của tôi tại Trung Tâm Tuyển Mộ và Nhập Ngũ của Quân Đội Mỹ.

Nhân viên tại đây tiếp đón tôi rất niềm nở và yêu cầu tôi cứ dẫn cháu đến đây làm thủ tục nếu đủ đều kiện sẽ cho thi để trắc nghiệm khả năng xem sao.

Xong việc tôi trở ra xe để ra về. Thoáng nhìn lên căn phố đối diện tôi thấy hàng bảng quảng cáo với hàng chữ “Yoga” như chào mời tôi ghé thăm.

Thế là tôi mở cửa bước vào Yoga Studio này và gặp ngay một học viên đang sửa soạn ra về. Tôi ngỏ ý muốn gặp người chủ Studio.Rất mau mắn bà ta nói tôi chờ rồi mở cánh cửa hông và đi vào trong phòng tập.

Một lát sau một bà người Mỹ thon nhỏ, hơi cao dáng điệu nhanh gọn từ trong phòng tập bước ra tay bắt mặt mừng tự giới thiệu là Allison,chủ nhân của Studio, vồn vã hỏi xem tôi cần gì

Trả lời Bà Allison tôi cho Bà biết tôi đã tập Yoga từ hồi tháng Giêng năm 1980 lúc tôi còn ở trong Trại Tù CS tại Gia Trung thuộc Tỉnh Pleiku Việt Nam tính đến nay(2014) đã được 34 năm.

Trong khi nói chuyện tôi dùng những tiếng Phạn cổ (Sanskrist) như asana,praynayama v…v… nên chủ nhân biết ngay là người đồng điệu như trong câu:

Đồng thanh tương ứng

Đồng khí tương cầu

Kế đó tôi hỏi thêm nếu tôi muốn học khóa Huấn Luyện Viên Yoga thì tôi phải trả bao nhiêu. Bà Allison cho biết là nếu tôi muốn học thì hiện nay đang có một khóa học và tôi phải đóng lối hai ngàn đô

Nghe số tiền hai ngàn đô tôi lạnh cẳng liền và tôi quay trở lại đề tài tập Yoga. Tôi cho Bà Allison biết khi tập Yoga điều quan trọng nhất là cái thở mà theo tôi thì hình như,tôi nhấn mạnh hai chữ “hình như,” nhiều lần, cho đến bây giờ, ở Mỹ này, tôi chưa thấy quyển sách nào nói rõ ràng về cách thở 4 thời như trong quyển “Phương Pháp Dưỡng Sinh” của Bác Sĩ Nguyễn văn Hưởng xuất bản năm 1973 tại Hà Nội và sau này có thêm Bác Sĩ Huỳnh uyển Liên cùng cộng tác.

Mà hơi thở mới là quan trọng trong việc duy trì đời sống. Nghe đến đây Bà Allison không nói gì chỉ mỉm cười chứng tỏ Bà đã nắm vững vấn đề.

Chỉ ít phút sau tôi mới biết Bà này cũng là người lịch lãm, từng trải và biết cách ứng xử với người đối thoại khi có sự bất đồng.

Không nói gì Bà Allison chỉ tay về phia tủ sách và nhờ tôi bước tới lấy một quyển sách ra đưa cho Bà. Đây là quyển sách có tựa đề là “Hot Yatra Yoga” do Bà là tác giả.

Thế còn “Hot” là gì? Tôi hỏi thì được giải thích khi có hơi nóng người ta sẽ đổ mồ hôi và đây là cách giúp cơ thể thải ra chất độc thay vì bằng cách đi tiểu thì bằng mồ hôi.

Tôi hỏi tiếp:

Thế còn “Yatra là gì?”

Bà trả lời:

Nó có nghĩa là cuộc hành trinh thế thôi chứ không có gì bí ẩn cả.

Xong, Bà trao cho tôi cuốn sách.Lật qua từng trang tôi mới nhận ra sự thận trọng của tôi khi tôi nhấn mạnh hai chữ “hình như” lúc mới nói chuyện với Bà Allison không phải là thừa vì với mỗi một thế tập trong cuốn sách mà Bà là tác giả đều có nhắc đến cách thở!

Lúc đó tôi mới hiểu tại sao Bà Allison chỉ mỉm cười,im lặng mà không trả lời khi tôi đề cập đến sự quan trọng của cái thở trong khi tập Yoga vì chuyện này Bà đã hiểu rõ rồi.

Tới đây thấy đã quá đủ tôi kiếu từ ra về mà không quên bỏ quyển sách “Hot Yatra Yoga” vào tủ sách.Khi tay vừa chạm nắm cửa tôi nghe Bà Allison gọi với theo:

Ông chờ tôi một chút.

Từ trong quầy tiếp khách bước ra tới tủ sách Bà Allison mở cánh cửa tủ, lấy một quyển và trao tận tay tôi:

Tôi tặng ông quyển sách này.

Dĩ nhiên tôi nhận cả“hai tay” và không từ chối nhất là khi món quà lại là cuốn sách mà tôi thì thích sách hay nói đúng hơn là con mọt sách.

Ít ngày sau nhân có dịp đi công chuyện tôi tạt ngang qua Yoga Studio và mang quyển “ Within &Beyond” do tôi viết bằng Anh Ngữ tặng Bà Allison vì như các cụ ta đã chẳng dạy:

“Bánh xáp đi bánh quy lại” trong cách xử thế cho đẹp người mà lại đẹp cả ta nữa cho con cháu biết cách cư xử cho phải đạo là gì.

Vài ngày sau tôi nhận được email của Bà Allison có đoạn như sau:

Hi Binh

I have been truly enjoying your book. Thank you again.

I even quoted a piece from it today while helping one of my students in a personal situation. I was touched by the story of the woman who gave you sugar canes and tea. But mostly that you ended the chapter stating kindness and benevolence is everywhere! What a wonderful ability to choose to see good thing - even when it is not obvious.

I am thinking about a speaking engagement on Nov. 5th

6:30pm-7:30pm

"Within and Beyond"

Author of “Within and Beyond”, former prisoner of war in Vietnam for over 10 years, Binh will teach how Yoga can save your life - even under distress. With his light and caring energy Binh speaks of the kindness he found in a place where there would be none, the opportunities he found even in a time where none should be found and how he practices the real science of Yoga - the Yoga of the mind.

Xin tạm dịch:

Tôi thực sự rất thích thú khi đọc quyển sách của Ông. Xin cám ơn Ông thêm một lần nữa.Không những thế,hôm nay, tôi đã lấy một đoạn trong một chương của cuốn sách của Ông để giúp một trong những học viên trong khóa học giải quyết vấn đề cá nhân.

Tôi rất xúc động trước nghĩa cử của người đàn bà đã cho Ông những lóng mía và nước trà.Cái hay của chương này là Ông đã có một kết thúc có hậu khi Ông cho rằng sự tử tế và tấm lòng nhân hậu luôn luôn có ở mọi nơi và trong tâm hồn mọi người.

Thật là một khả năng kỳ diệu(của tác giả) khi nhận ra sự tử tế-ngay khi sự hiện diện rất khó nhận ra!

Tôi đang suy nghĩ để mời Ông thuyết trình về Yoga vào ngày 5 tháng 11(năm 2014) từ 6:30 đến 7:30 chiều

Đề tài:

*Gục Ngã & Chỗi Dậy”

Tác giả tác phẩm “Gục Ngã &Chỗi Dậy”, cựu tù nhân chiến tranh Việt Nam trong hơn 10 năm trời, Ông Bình sẽ nói chuyện với quý liệt vị về Yoga cứu sống Ông ta như thế nào-ngay cả khi ở trong tình trạng cùng quẫn nhất.

Với nghị lực tinh tế và quan tâm tới người khác tác giả đã tìm thấy sự tử tế ở một nơi mà lẽ ra không có;những cơ hội mà tác giả đã tìm thấy ngay cả trong thời kỳ tại nơi mà những cơ hội này không hiện diện và tác giả đã thực hành môn Yoga của trí tuệ như thế nào.

Tôi luôn luôn tin vào thuyết Luân Hồi ngay khi gặp Bà Allison tôi đã nói với Bà là có lẽ là kiếp trước tôi với Bà đã nợ nhau nên kiếp này tôi mới gặp Bà.

Năm ngoái khi tôi tới một Yoga Studio khác tôi cũng nói với Bà Chủ ở đó như đã nói với Bà Allison về cái duyên gặp gỡ và khi về nhà tôi cũng đã gởi bài “Lets Practice Yoga to Improve our Health” cho chủ nhân Studio này nhưng có lẽ vì Bà này không viết sách như Bà Allison nên tôi đã không có duyên để gặp “người đồng điệu” như Bà (Allison)nên đã không có cái dịp để trả món nợ từ kiếp trước!

Người ta phải có cái duyên gặp gỡ như các cụ ta vẫn thường nói:

Nhất ẩm nhất trác giai do tiền định. (Miếng ăn,miếng uống tất cả đều được định trước)

Vì thế, việc Bà Allison mời tôi thuyết trình về Yoga cũng không phải tự nhiên mà có mà phải do tiền định. Tôi tin như thế.

Sao Nam Trần ngọc Bình

Ý kiến bạn đọc
27/03/201513:24:09
Khách
Chào Ông Tân
Ông cứ nói Bà The(?) gọi cho tôi tại số phone (864)559-5361 tôi sẽ rất hân hạnh được hầu chuyện về những gì tôi biết khi tập Yoga. Chúc Ông vui,khỏe.
Trân trọng
27/03/201510:21:03
Khách
Thưa Ông
Tôi sẽ gọi để nói chuyện với bà The.Cám ơn Ông.Chúc Ông và bà The sức khỏe,Mến
25/03/201502:35:17
Khách
Thưa ông. Có người trong họ hàng nhờ tôi xin số phone của ông để hỏi về Yoga, nhưng tôi không biết. Vậy nếu có thể ông cho bà The có cơ hội nói chuyện với ông thì xin ông gọi 682-443-3181.
Kính.
Nguyễn Viết Tân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,277,765
Tác giả đã góp nhiều bài viết đặc biệt và đã được trao tặng giải thưởng Việt Về Nước Mỹ. Ông sinh năm 1951, du học Nhật trước 1975. Đến Mỹ năm 1981. Hiện là cư dân Irvine, Nam California. Công việc: Kỹ Sư Điện tại một hãng trong cùng thành phố. Đây là bài viết mới nhất
Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu.
Tác giả là một nhà giáo tại Việt Nam. Sang Mỹ, bà có 10 năm làm việc trong ngành du lịch, hiện là cư dân Little Saigon. Với sức viết mạnh mẽ, Phùng Annie Kim đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2016.
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù.
Tác giả là cư dân Huntington Beach. Những Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô là “Chuyện Vui Sầu” ký bút hiệu Khánh Doãn đã được phổ biến từ tháng Tư 2011.
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas.
Tác giả hiện sống ở thành phố Victorville California, đã từng tham gia VVNM năm 2018
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.