Tô Bánh Canh Do Bà Bác Sĩ Nấu

20/11/201300:00:00(Xem: 29599)
Tác giả: Nguyễn Kim Dục
Bài số 4065-14-29465vb4112013


Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O. vào năm 1990, hiện đã về hưu, an cư tại Westminster. Ông tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008 và đã góp nhiều bài kể lại những sinh hoạt sống động. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

* * *

Tôi rất hãnh diện được gọi cho học cấp 4, đâu phải ai cũng được học đâu, thấy cũng mát bao tử! Học cấp 4 trường sinh học nhân thể điện.

Cấp 4 không có tài liệu gì cả nên học viên phải ghi. Thầy nói môn sinh càng học lên cao thì cái tâm phải rộng mở không được sống ích kỷ, phải sống cho mọi người.

Thầy giảng trường sinh học là gì? Là học hoài học mãi học suốt đời không hết, tôi lại đâm ra phì cười vì cái từ học hoài, học mãi. Nhớ lại trước đây mấy chục năm ở trong tù cộng sản cũng có cái khẩu hiệu của ông Lê nin hay của ông Hồ gì đó viết trên những bức tường trong trại tù: "Học, học nữa, học mãi" và bắt chúng tôi lên lớp học tập nào là Đế quốc Mỹ là sen đầm quốc tế gây bao nhiêu tội ác với nhân dân ta, các anh là tội đồ của dân tộc, gây bao nhiêu tội ác với nhân dân v.v…

Học hoài học dài dài có nghĩa là ở tù mút mùa, khẩu hiệu viết trên tường bảo bọn tù vậy. Thời gian đó tôi được chọn đi lấy xe trâu nên trong trại gọi tôi là "Dục xe trâu" vì ở trong trại có hai người tên Dục, một Dục là anh ruột của ca sĩ Duy Khánh. Anh này tài lắm, ăn nói lưu loát "nói con kiến trong lỗ cũng phải chui ra" nên được cán bộ sắp xếp cho làm "trại trưởng". Tù nhân cả trại đều dưới quyền điều động của anh ta nên được gọi là "Dục ông trùm"

Hai Dục này trước năm 75 đã biết nhau rồi cả hai người đều là sĩ quan an ninh, tôi sĩ quan an ninh của ngành an ninh quân đội, còn Dục kia là sĩ quan an ninh không quân ở phi trường Đà Nẵng.

Có một lần có đoàn trực thăng chở đồ tiếp tế từ tỉnh Quảng Tín lên quận Tiên Phước ở miền núi. Vì giao thông đường bộ bị cắt nên phải tiếp tế bằng trực thăng, khi trực thăng trở về thì có một người dân bám càng trực thăng để về tỉnh lỵ. Phi công không biết nên lên độ cao bị gió người ấy rớt xuống và mất tích, sau đó không quân cho Đại úy Dục vào phối hợp với an ninh địa phương điều tra nội vụ. Thế là hai thằng Dục gặp nhau, tụi tui quen nhau từ ngày đó. Vào tù hai người đều ở chung một trại từ trong Nam ra ngoài Bắc nên thân nhau lắm. Việc tôi được chọn đi lái xe trâu cũng do "Dục ông trùm" giới thiệu tôi với Trại trưởng. Một hôm Dục lại nói với tôi, ê mày, hôm nào Trại trưởng hỏi mày có biết lái xe ngựa không thì mày nói là hồi ở Saigon có lái xe ngựa. Chi vậy? Ông cho biết là mai mốt trại sẽ mua một xe trâu về tiếp phẩm và bảo tao tìm một người khỏe mạnh biết tháo lắp vỏ xe để đi lái xe trâu cho trại, tao nghĩ đến mày, nên nói là có anh cũng tên Dục ở láng 4 biết lái xe ngựa. Vậy khi Trại trưởng hỏi mày có biết lái xe ngựa không thì mày nói biết. Mày giết tao rồi Dục ơi! Tao sợ trâu lắm! Mày ngu lắm, được lái xe trâu đi với cán bộ được ăn cơm còn mai mốt ăn toàn bo bo lúc đó mày sẽ biết. Mày biết tao gãy chân do đạn pháo kích mày đã sắp xếp cho tao làm việc nhẹ nhàng trong trại được rồi, còn đẩy tao việc làm tao không thích. Rồi mày sẽ thích. Rồi hắn bỏ đi.

Một hôm vào buổi sáng sớm, ông Trại trưởng bảo một trại viên đang đánh răng ở suối vào láng 4 gọi anh Dục ra đây cho tôi gặp, tôi không biết chuyện gì lo lắng gia đình mình ở trong Nam xãy ra chuyện gì nên cán bộ gọi sớm vậy. Khi gặp cán bộ ông cho biết là chuẩn bị đồ đạc đi lái xe trâu. Trời mùa đông tại miền Bắc lạnh cắt da mà tôi nghe ông nói tôi toát mồ hôi, tôi nói tôi đâu biết lái xe trâu, chân tôi gãy tôi yếu lắm cán bộ tìm ai lái đi. Ông nói, anh biết lái xe ngựa thì lái xe trâu cũng như vậy. Tôi cứ nói duỗi ra không chịu đi thì ông ghé vào tai tôi nói nhỏ, chịu khó đi đi, đi với cán bộ hậu cần được ăn no, mai mốt trại đói lắm, không có gạo mà ăn đâu. Nhưng mà tôi chỉ đi ngày hôm nay thôi mai cán bộ kiếm người khác. Ừ anh cứ đi rồi cán bộ sẽ chỉ anh cách lái xe trâu. Sau đó tôi biết điều khiển xe trâu nào vắt vắt, họ họ. Vắt là đi vào đi ra, cầm cái roi đánh vào hông nó, đi ra đánh vào hông phải, đi vào đánh vào hông trái, còn nói họ thì con trâu ngừng lại. Thế là tôi trở thành anh lái xe trâu, chết cái tên "Dục xe trâu", sau bạn thân trong trại gọi tôi là anh Tư Hoàng Gia vì đem về khoai mì cho chúng ăn ngập miệng, lúc đó đói lắm được cả khoai mì bồi dưỡng thì còn gì bằng. Những lần chở khoai mì về trại cán bộ nói với tôi anh lấy mấy củ về đói ăn, lúc đó tôi no đâu có thèm ăn khoai mì nhưng tôi nghĩ tới bạn bè đói trong trại tôi nói cán bộ cho tôi lấy một ít đem về cho bạn bè, ừ anh đem vào cẩn thận không có chết cả nút đấy. Cán bộ yên tâm, tôi lấy và giấu ngoài rừng rồi chỉ chổ cho bạn ra lấy. Thế là tối tối nhóm bạn chúng tôi tụ tập ăn khoai ăn sắn, mà ăn âm thầm chứ ăng-ten nó biết thì cũng chết.

Tôi thuộc lực lượng lao động tự giác nên không có ai đi kèm, khi tôi kiếm được cục phấn, tôi rình không có ai để ý tôi sửa chữ mãi thành chữ máu. Câu của người ta là: Học, học nữa, học mãi. Bây giờ thành câu: Học, học nữa, học máu. Tụi cán bộ nó tức điên lên chửi là quân phản động bắt các đội họp mấy tối liền kiểm điểm để tìm ra thủ phạm. Chỉ tội anh em ban ngày đi lao động cực nhọc. Ban đêm phải "ngồi đồng" kiểm điểm, tôi thấy cũng áy náy trong lòng.

Đấy là quá khứ đau buồn của chúng tôi trong thời gian còn ở tù cộng sản.

Bây giờ trở lại lớp học cấp 4 của tôi ở Mỹ này, nó liên can tới tô bánh canh mà tôi đã đề tựa. Lớp học kéo dài bốn ngày mỗi ngày bốn giờ. Thầy giảng liên tù tì hai giờ rồi cho giải lao 15 phút, trong thời gian này trường cho học viên ăn. Ngày đầu chúng tôi được ăn xôi lạp xưởng, một khúc bánh mì thịt, một ly nước trái cây hộp. Xôi lạp xưởng họ order sớm nên khô ăn chán mớ đời. Ngày thứ hai họ đem ra cho mỗi người một tô bánh canh và một ly chuối chưng. Tôi ăn tô bánh canh tôi thấy khoái bao tử quá, nước nó ngọt thanh tức họ hầm bằng xương chứ không phải nấu bằng bột ngọt, tô bánh canh chỉ có giò sống và bì heo, bì giò heo chứ không phải bì thường nên ăn miếng bì nó dòn dòn ăn thấy ngon quá. Con gái tôi nó thường nấu bánh canh cho cả nhà ăn, nó nấu đủ thứ hết, nào giò sống, chân giò, thịt đùi, tôm, cua làm gì mà không ngon. Tôi còn nhớ mẹ tôi thường nói vụng chằng vụng chịt lắm thịt cũng ngon. Đằng này họ nấu đơn sơ mà sao ngon quá. Tôi phải hỏi xem coi ai nấu để khen họ một phát.

- Cô Phương ai nấu bánh canh đó?

- Bà bác sĩ, bác sĩ Nancy Vũ, bà cũng là môn sinh ở Thiền Đường này. Đó bà mặc áo đỏ ngồi đằng kia kìa.

Tôi lại cám ơn, chị nấu bánh canh ngon lắm.

- Chú ăn được không chú?

- Ngon, lại có cả chuối chưng nữa, ngon như ngoài tiệm nấu.

- Cháu phải mua chuối sứ đó, mọi người ăn ngon là cháu mừng.

Một bà bác sĩ công việc bận rộn mà đích thân đứng ra nấu cho khoảng 50 người ăn kể cũng có khác, chẳng qua họ có cái tâm rộng mở, yêu thương mọi người. Họ có thể bỏ ra vài trăm gọi nhà hàng đem các món ăn lại tha hồ mà ăn, nhưng họ đã không làm vậy, chính họ muốn tự tay họ làm vì cái tâm họ tốt nên đã bỏ hết tâm huyết vào nấu món ăn, tư nhiên món ăn trở nên ngon ngọt.

Tôi không biết bà bác sĩ học đến cấp mấy ở Thiền Đường này, nhưng bà cũng ngồi hết giờ chúng tôi ra về bà mới về. Bà khệ nệ bưng bốn năm cái xoong to đùng ra ngoài cửa, chứng tỏ bà làm một mình chứ không có nhân viên của bà giúp bà một tay. Sau đó tôi thấy có người trong Thiền Đường ra giúp bà bưng nồi niêu xoong chảo lên xe.

Ở đời đâu cần làm những việc lớn, chỉ cần một vài cử chỉ nhỏ nhặt của mình người ta cũng biết được cái tâm của mình.

Tôi nhớ mãi tô bánh canh do bà bác sĩ nấu.

Nguyễn Kim Dục

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,298,768
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.