Cô giáo Victoria Soto

20/01/201300:00:00(Xem: 250097)
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục và trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA.

Trong vụ thảm sát cac em bé học sinh và các nhà giáo dục ở trường Sandy Hook, New Town, tiểu bang Connecticut, cô giáo trẻ hai mươi bảy tuổi tên Victoria Soto đã hy sinh để cố bảo vệ cho các em khi tên hung thủ xông vào lớp của mình bắn giết bừa bải.

… Thứ Sáu 14 tây tháng Mười Hai, 2012

Cô giáo Victoria vừa lái xe đền trường vừa vẽ trong đầu ra hoạt động trong lớp trong ngày. Cô Victoria là một trong những cô thầy trong trường. Cô là một người con tốt trong gia đình, sống hoà hợp với mọi người và đầy nhiệt tâm trong nghề dạy trẻ của mình.

… Sáng hôm nay mình sẽ dạy cho các em bài học về mẫu tự thế nào để các em dễ nhớ. Còn các em chậm thì mình sẽ tách ra để người phụ lớp kèm riêng để có thể theo kịp với các bạn. Sau đó mình sẽ cho các em tập cắt và ráp và so sánh các mẫu hình để tập óc nhận xét và luyện sự khéo léo trong việc sử dụng bàn tay của các em.

Xe tới trường.

Cô Victoria bước vào phòng chứa trợ huấn cụ , bật đèn lên, vì cô là người đến trường sớm, tìm các thứ cần dùng như giấy màu, kéo, keo dán … cho buổi dạy hôm nay.

Sáng thứ Sáu 14 tây tại nhà bà Lanza

Sáng nay bà Lanza bước ra khỏi phòng ngủ ra nhà bếp, bà sống một mình sau khi ly thân với chồng với đứa con trai trên hai mươi tuổi tên Adam. Bà rất thích chơi súng và sưu tầm súng các loại. Bà chứa súng ngay trong nhà mình và thường chở Adam đi tập sử dụng súng.

Adam là một thanh niên dù thông minh có tính khí không được bình thường. Hắn ta ít giao thiệp và không cởi mở với mọi người. Sau khi đi học về hắn thường ở trong phòng suốt ngày và thường là để chơi games hơn là học. Điều này làm cho bà Lanza vừa lo ngại vừa rất bực mình. Bà luôn khiển trách Adam và lắm khi nặng lời với hắn. Mỗi lần như vậy không thấy hắn phản ứng gì mạnh mẻ chỉ cứ ở lì trong phònh suốt ngày.

Buổi sáng hôm đó sau khi có chuyện cãi nhau với chồng qua điện thoại bà trở nên thật bực dọc và mất bình tĩnh. Vừa thấy mặt Adam bà đã mắng như tát nước vào mặt hắn ta. Bà quăng ném ly chén xuống sàn nhà. Adam không nói gì chỉ trừng quắc mắt nhìn lại bà và bỏ vào phòng đóng sầm cữa lại. Bà nổi điên chạy đến vừa đập ầm ầm vào cửa phòng của hắn vừa tiếp tục mắng nhiếc hắn không tiếc lời. Bỗng cửa phòng mở mạnh ra. Adam đẩy mạnh bà LAnza qua bên, chúi nhũi. Hắn chạy ra kho chứa súng và trở vào với mấy khẩu súng bán tự dộng trên tay. Mắt hắn long lên, môi hắn mím lại, mặt xanh và lạnh như đồng. Hắn chĩa súng vào mặt bà Lanza và bóp cò vừa hét lên:

- Đi học! Đi học! Bà muốn tôi đi học hả? Lúc nào cũng học! Tôi sẽ đến trường học ngay bây giờ đây!

Bà Lanza ngã chết. Rồi như là bị quỷ nhập, hắn lên xe chạy ngay đến trường học gần nhà, trường tiểu học Sandy Hook.

Đậu xe xong, hắn cầm khẩu súng chạy thẳng vào trường. Khi bà hiệu trưởng chận hắn lại thì hắn nổ súng ngay vào người bà. Hắn chạy tiếp và mở cửa phòng học của cô Victoria. Lúc ấy cô Victoria đang dạy các em tạp đánh vần và nghe có tiếng súng nổ thì cô ngưng dạy ngay. Bỗng cữa phòng mở toang ra. Tên Adam đừng ngay trước cửa phòng, khẩu súng trên tay, mặt đằng đằng sát khí. Cô bảo bảo các em chạy ngay vào tụ lại ở một góc phòng, cô đứng che trước các em và hỏi:

- Anh muốm gì? Đây là các em lớp tiểu học, tôi là cô giáo!

Tên Adam chẳng trả lời, nổ nhiều loạt súng vào cô Victoria và các em. Cô và một vài em ngã xuống sàn. Số em còn lại la khóc kinh hoàng. Tên Lanza bỏ chạy sang lớp khác và tiếp tục bắn giết bừa bãi. Sau đó hắn tự quay súng vào tự giết mình. Khi cảnh sát và đội xung kích được gọi đến trường thì mọi sự đã trễ.

Có tất cả hai mươi em và sáu cô trong đó có bà hiệu trưởng bị giết.

Nghề giáo tuy không có được sự đãi ngộ tương xứng về vật chất nhưng hưởng được sự kính mến lớn lao của học sinh và phụ huynh cũng như của chúng ta. Một trong những lý do các thầy cô được sự kính mến đó là do sự tận tâm phát xuất từ lòng yêu nghề và sự tận tâm trong nghề dạy dỗ. Có lẽ nghề dạy học là một trong những nghề mà các thầy cô luôn luôn đem hết tâm trí để phục vụ cho học sinh của mình. Thức khuya để soạn bài, dậy sớm để đến trường chuẩn bị cho ngày dạy là việc mỗi ngày của các thầy cô. Tính ra thì thời gian dành cho bản thân và gia đình mình không còn là bao nhiêu. Phần thuởng lớn nhứt cho sự tận tâm đó là khi thấy học sinh của mình mỗi ngày một khá hơn và đạt được kết qủa trong việc học khả quan hơn.

Cô giáo trẻ Victoria cũng đem hết nhiệt tâm ra để dạy dỗ học trò của mình nhưng cô đã làm được một việc mà ít có ai làm được. Cô đã hy sinh mạng sống của mình để che chở và cứu mạng sống của học trò mình. Sự hy sinh mạng sống của cô đã tạo sự xúc động cao độ ở mọi người khi nhận ra rằng các thầy cô chẳng những tận tâm với việc dạy dỗ mà còn sẵn sàng hy sinh chính mình cho sự an toàn của con em của chúng ta.

Thời phong kiến khi xưa ở phương Đông ta đã liệt hạng “sư” trên cả phụ huynh để nhớ ơn dạy dỗ và để tôn trọng các thầy cô, giờ đây các cô giáo đã hy sinh ngay trong lớp học ở trường Sandy Hook, điều này làm chúng ta phải nghiêng mình cảm phục và cúi đầu cảm tạ những hy sinh cao cả đó. Với những hy sinh cao qúy đó thì có lẽ chúng ta nên liệt hạng lại thứ bậc để kính trọng mà theo đó “sư” phải đứng trên “quân” thật nhiều lần./.

Ý kiến bạn đọc
20/01/201318:46:07
Khách
xứ gì thấy mà chán, phải giải quyết tận gốc chứ bằng không thiếu niên chán đời xách súng từ đời này sang đời khác.
Đi nhà thờ, giáo lý gì mà giết người như ngoé.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 815,356,268
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ.
Giải Viết Về Nước Mỹ hàng năm gồm các bài phổ biến từ ngày 1 tháng Bẩy năm trước tới 30 tháng Sáu năm sau. Hôm nay, Chủ Nhật 30 tháng Sáu 2019, ngày khóa sổ Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, xin mời đọc bài viết vui của Ngọc Hạnh, vị tác giả niên trưởng trong năm. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Hai 2019, khi tuổi đã kề ngưỡng cửu tuần (90. ) Với bài viết về Washington D,C. mùa lễ chiến sĩ trận vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, và hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Kính chúc Bà vui khỏe.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ sáu của bà.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.