US - Ngày Đầu Tiên

04/03/201200:00:00(Xem: 103404)
Bài số 3501-12-289551vb8030412

Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết tuy ngắn nhưng nhẹ nhàng, chân thật. Mong Trung Lê sẽ tiếp tục viết thêm.
***
Sáng nay, trời lại lạnh, bên ngoài một vài bông tuyết trắng xóa bay lả tả. Sau khi ghé trường thả con vào lớp, Tuân chợp nghĩ – “trời lạnh này mà có ly café nóng vừa uống, vừa nghe nhạc trên đường đến chỗ làm cũng không tệ”. Nghĩ vậy, Tuân ghé qua tiệm StarBucks mua 1 ly café nóng togo.
Vào xe, gã lột găng, thọc tay vào glove compartment lấy đại ra cái CD cũ, cho vào máy rồi sang số vọt ra đường. Trong máy phát ra giọng khàn khàn đặc trưng của Don Hồ:

Ta gặp nhau trong muộn màng
Ta gặp nhau trong lỡ làng
Cơn mưa đến sao vội vàng
Như đôi ta xa nhau…”
(Trái Tim Mùa Đông)
Bất chợt kỷ niệm mười mấy năm trước ngày đầu tiên đến Mỹ ùa về…
Xuất phát từ phi trường Tân Sơn Nhất, lơ lửng trên mây rồi nằm vật vạ chờ chuyển chuyến bay ở Kuala Lumpur (Malaysia), Luân Đôn rồi John F Kennedy Airport - NewYork. Cuối cùng cũng đến đích gia đình gã phải đến - Ronald Reagan National Airport ở Washington DC, thủ đô Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Tổng cộng mất khoảng hai ngày trời.
Trên máy bay 2 ngày, ngủ không được, ăn cũng không xong. Đời gã cho đến lúc đó chỉ biết độc một mùi – nước mắm Phan Thiết vì vậy thức ăn đầy mùi bơ sữa trên máy bay thật khó nuốt. Thôi thì nhịn vậy. Chính quyết định thiếu khôn ngoan đó đã hại gã.
Bước xuống phi trường DCA cũng vào mùa đông như vầy, dù cố lắm, gã vẫn không thể kiềm được. Người cứ run lên bần bật, từng cơn, từng cơn… Phần lạnh, phần đói, mệt và buồn ngủ nữa. Buồn ngủ một cách khủng khiếp, hai mắt không tài nào mở nổi. Nếu không phải ra xe người đón, chắc có lẽ gã sẽ nằm vật ra phi trường đánh một giấc rồi tới đâu thì tới.
Ra tới xe ngả người trên ghế, thật lạ, có lẽ mùi thơm dìu dịu trên xe đuổi bay con ma ngủ ám trên người, khiến gã tỉnh hẳn, chông mắt lên nhìn ra đường một cách tò mò. Hai bên đường, mỗi bên bốn làn xe chạy, xe cộ nối đuôi nhau phóng vun vút.
Nước Mỹ đây sao?
Trên xe, gã mơ màng đến căn nhà có thảm cỏ xanh rì, có tường rào trắng bao bọc xung quanh. Kế bên nhà, có mấy em da trắng, mắt xanh, tóc vàng óng ánh như những tia nắng ban mai… giống như trong những cuốn phim gã đã kịp coi từ Việt Nam. Trong lúc gã còn đang thả hồn theo giấc mơ Mỹ thì “Két…” Đã tới nhà. Hả? Có lộn không đây?
“Bộ gia đình con ở đây hả chú?”. Gã hỏi chú đưa đón.
Sau khi nhận được chữ “ừ” đầy phũ phàng, gã quay đầu nhìn quanh, quan sát thật kỹ nơi sẽ là HOME của gia đình trong những ngày sắp tới.

Nhà riêng đâu không thấy, chỉ biết là gia đình gã sẽ ở một căn apartment trong khu chung cư có tường xám xịt. Những nàng tiên tóc vàng cũng không có nốt, chỉ thấy đây đó vài thằng nhóc da đen nhẻm thấp thoáng lỏ mắt lên nhìn một cách tò mò như cách đón chào thêm một gia đình mới dọn đến.
Thôi vậy, gã mau chóng xốc lại tinh thần vừa mới bị sứt mẻ từ giấc mộng đẹp vỡ tan tành.
“Tỉnh mộng đi cưng, chú tâm vào thực tế có hơn không.” Gã tự nhủ. Nghĩ đoạn, việc đầu tiên là phi vào nhà, mở tủ lạnh xem người ta chuẩn bị sẵn cho mình cái gì. Trời, một con gà bự tổ chảng. Yahooo…
“Má ơi, mình nấu cháo gà ăn đi. Mệt quá gặm cơm không nổi đâu.” Gã hét lên.
Tối đó, bên ngoài tuyết vẫn rơi lất phất. Gia đình gã quây quần dưới ánh đèn vàng ấm áp, bên cái bàn cũ kỹ mà ai đó đã vất ra, không còn xài nữa, chén một bữa cháo gà mà theo gã là ngon nhất từ trước đến nay. Gã, anh gã xé gà ra chấm với nước mắm nhỉ Thailand, hiệu gì thì chịu không thể nhớ được. Thật là tuyệt cú mèo!!! Cũng là loại gà đó mà sau này gã chê, không bao giờ đụng tới mà sao lúc đó ăn thấy ngon lạ. Bạn có biết tại sao không?
Ăn tối xong, gã mò mẫm nối loa, gắn điện vào chiếc máy cassette cũ kỹ mà người nào đó tốt bụng đã chuẩn bị sẵn cho gia đình. Tuy máy cũ nhưng vẫn còn rất tốt. Cái máy này sẽ cùng đồng hành mấy năm nữa giúp gã nghe thêm tiếng Anh và nghe nhạc cho đỡ nhớ...
Hành lý gã chỉ có độc một cuốn là băng nhạc, do cô bạn dúi vội lúc tiễn ra phi trường. Cuốn cassette này chứa toàn là những hit ở Sài Gòn lúc bấy giờ như – Trái Tim Mùa Đông, Người Tình Mùa Đông, Cơn Mưa Hạ…
Gã leo lên sofa, với tay bật máy rồi chui vào chăn. Trong máy phát ra, vẫn giọng trầm ấm, khàn khàn rất lôi cuốn lòng người của Don Hồ:

“Ta gặp nhau trong tình cờ
Không lời nói nhưng trao thật nhiều
Qua ánh mắt, qua nụ cười…

… Trái tim đã nhiều lần, nhiều lần chạy trốn tình yêu.
Suốt đời anh vẫn mãi là người đến sau,
Nên đành ôm trọn một mối tình câm…”
Nghe thật da diết. Không biết do trời lạnh, do tâm trạng hay gì gì mà nghe những câu hát đó đã khiến gã nổi hết da gà. Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nghe tới bài hát này, gã vẫn còn nguyên cảm xúc cũng như ngày nào.
Nhưng nhiều năm đã qua. Món cháo gà bữa ăn đầu trên đất Mỹ nhớ lại vẫn còn thấy ngon, nhưng hôm nay mọi thứ đã đởi khác.
Bài hát cũ làm Tuân thấy bâng khuâng.

"Cơn mưa đến sao vội vàng
Như đôi ta xa nhau..."

Tuân bùi ngùi nhớ cô bạn cũ đã trao tay cho gã cuốn cassette ngày chia tay. Cám ơn bài hát, tiếng hát. Nhưng kìa, không thể mơ mộng nữa. Một ngày làm việc đang bắt đầu.
Trung Lê

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,436,452
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.