Hôm nay,  

Mưa Đầu Mùa

08/11/200700:00:00(Xem: 131433)
  • Tác giả :

Người viết: PNT

Bài số 2142-1934-710vb5081107

*

 Tác giả là một nhà giáo từng có hơn 30 năm dạy học tại Việt Nam. Đến Mỹ theo diện ODP, hiện tiếp tục nghề cũ tại một trung tâm dạy kèm tại miền Nam Cali. Bài mới đây của ông là những tản mạn về chương trình “Khánh Ly và Bạn Hữu” vừa được tổ chức tại Việt Báo Gallery chiều Chủ Nhật 28-10. Lần này là một tùy bút mới, viết về nhạc Trần Duy Đức phổ thơ Du Tử Lê và Ngô Tịnh Yên.

*

 Gần cả năm nay Cali không có một giọt mưa nào. Chỉ thấy mặt trời và nắng nóng đổ lửa. Nhiệt độ cứ nhích ở các con số 90 và 100. Nắng nhảy múa lung linh trên các tàng cây. Nắng hắt mùi nhựa đường vào mặt, vào mũi mỗi khi phải đi ra ngoài. Nắng rực rỡ chói chang. Và nắng cũng làm nổ đom đóm mắt. Lái xe giữa trưa đi ăn, nắng phía trước mặt dôi ngược lên từ đường nhựa lung linh như ảo ảnh sa mạc.Mặt trời chiếu ngang tầm mắt khi phải đi ngược nắng. Cuối tháng tám, tin tức khí tượng cho biết là sẽ còn tiếp tục nóng kinh hoàng như vậy cho đến ít ra là đầu tháng 9 mới hy vọng có chút xíu mưa! Và cũng đã có khuyến cáo dân chúng nên xài nước ít đi để tiết kiệm. Tôi không hiểu khi làm 2 câu thơ:

"Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát

 Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông"

Thi sĩ Nguyên Sa đã có dịp thưởng thức cái nắng nóng mấy tháng nay ở quận Cam nầy chưa" Vì nếu như bây giờ mà em có mặc áo lụa Hà Đông đi giữa trời Cali chăng nữa thì anh cũng vẫn thấy chảy mồ hôi như thường!

 Mấy hôm nay trời bỗng dịu lại. Đã bắt đầu có những làn gió mát và chút độ ẩm trong không gian, và buổi tối mở cửa sổ ngủ đã bắt đầu thấy hơi lạnh lúc nửa đêm về sáng. Hôm qua đi làm về thấy bầu trời vần vũ mây đen. Sáng nay hạnh phúc đến thật bất ngờ với người dân quận Cam. Cơn mưa đầu mùa, cơn mưa được mọi người chờ đợi đã từ lâu bất chợt đỗ òa xuống. Nước mưa như được tích lũy quá lâu trong bồn chứa nên bây giờ mặc sức tuôn xuống lai láng.

Đoạn đường từ nhà đến trường GW ngày thường lái xe mất chừng hai mươi phút, nhưng vào ngày mưa như hôm nay phải mất đến nửa giờ hoặc hơn. Xe đông, và kẹt xe quá đỗi. Chiếc xe cứ nhích dần theo dòng đèn xanh đỏ phía trước. Nước dưới bánh xe tung tóe ra hai bên và tạo nên một âm thanh kỳ lạ. Hai chiếc gạt nước làm việc không ngừng nghỉ, tạt nước liên hồi mà mưa vẫn nhạt nhòa trên mặt kính. Tôi bỏ CD nhạc vừa được cô học trò cũ gửi tặng vào máy, CD "Khúc mưa sầu" của nhạc sĩ Trần Duy Đức. Tôi vẫn có thói quen hay mở nhạc khi lái xe, để thấy đoạn đường rút ngắn bớt đi và để tâm hồn thư giãn trước khi bắt đầu một ngày làm việc mệt nhọc.

 Tôi rất mê thơ, nhưng không biết làm thơ và chỉ thích đọc thơ người khác. Âm nhạc cũng thế, tôi không biết sáng tác, chỉ biết đàn hát chút xíu để nghêu ngao đàn ca một mình mỗi khi buồn. Thơ và nhạc với tôi như một loại soupape an toàn cho những lúc bị depress vì công ăn việc làm hay vì những chuyện khác. Nhưng tôi có nhiều cơ may quen được những tác giả khá nổi tiếng.

Thât tình cờ, trong một lần họp mặt với các em học sinh cũ, chúng tôi ngồi đàn hát với nhau, và một trong những bản nhạc chúng tôi hát hôm đó là bản " Rộn ràng một nỗi đau".

Hát xong, một em học sinh hỏi tôi: "Thầy có biết mình vừa "múa rìu qua mắt thợ" không" Mình đang hát nhạc của anh Trần duy Đức, và bà xã của anh ấy là học trò thầy lâu nay, Nguyệt Hạnh đó!".

À, cô nầy kín tiếng thật. Hèn gì nãy giờ khi chúng tôi hát, cô ta cũng hát theo, vừa hát vừa cười tủm tỉm. Tôi nói với Hạnh: "Đây là bản nhạc thứ hai thầy được biết là của ông xã em. Bản đầu tiên thầy được nghe các đây khá lâu tại nhà thờ Holy Spirit khi nhạc sĩ Vũ thành An, lúc đó gần thành Thầy Sáu vĩnh viễn, ghé phát hành mấy CD thánh ca của anh. Nghe Vũ thành Anh hát bản "Trong tay thánh nữ có đời tôi", thơ Du Tử Lê, nhạc Trần duy Đức, thầy thấy lịm người đi vì xúc cảm. Lúc đầu thầy cứ tưởng được nghe một bản thánh ca, nhưng về sau mới biết là không phải."

Thơ Du tử Lê và nhạc Trần duy Đức đã đến với tôi như thế đó. Thật tình cờ, thật rất ư là do cơ duyên.

"Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ

Đừng đợi ngày mai...đến lúc tôi xa người

Đừng đợi ngày mai...đến khi tôi phải ra đi

Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn"

Dòng thơ Ngô tịnh Yên, rất thật, rất nhân bản đã được anh sử dụng âm thanh đưa cái thật, cái nhân bản đó đi sâu vào lòng người. Đời buồn như thế đó. Lúc sống gặp nhau thì "bằng mặt" nhưng không "bằng lòng", đến lúc không còn nhau thì mới nói những lời tử tế. Sao không tốt với nhau,không tử tế, không bao dung với nhau ngay từ bây giờ nhỉ, cả hai, thi sĩ và nhạc sĩ đều tự hỏi" Tiếng hát tuyệt vời của Khánh Ly, qua điệu Swing thật "rộn ràng", như mời gọi

"...Đừng đợi ngày mai...

biết đâu tôi nằm im hơi

Tôi chẳng làm sao tạ lỗi cùng người..."

Bên ngoài mưa vẫn còn nặng hạt, và trong xe, nhạc đã chuyển qua bản tiếp theo, thật tình cờ như không gian bên ngoài. Tiếng hát Ngọc Lan, tiếng hát mượt mà như nhung đã bỏ khán thính giả đi về một nơi chốn khác an bình hơn."Nằm nghe ngày tháng rơi đều

Ngoài hiên mưa đọng bọt bèo

Tình nằm trong nấm mộ rêu

Trở mình nghe những quạnh hiu..."

 Người nghệ sĩ tự hỏi:

"Mây về đâu"...Ta về đâu"

Ngày qua ngày mãi lao đao

Phù du một kiếp hư hao

Nằm nghe ngày rớt đêm sâu

Tình ơi thân phận hồn thâu..."

Ở những lần gặp gỡ sau nầy anh mới cho biết là "Khúc mưa sầu" đã được anh viết vào năm anh 18 tuổi lúc đang đóng quân ở Pleiku.  "Anh T. biết Pleiku buồn như thế nào rồi đó! Cả tuần lễ mưa mãi không dứt. Mình đứng trong căn cứ, nhìn ra ngoài thấy bầu trời mây đen vần vũ, mưa nặng hạt, lòng thì buồn tênh nên vội vã lấy giấy bút ra và "Khúc mưa sầu" đã thành hình như thế đó, anh!"

Xe cũng vừa vào parking lot. Tôi tắt máy, lấy dù che mưa đi vào trường.

Xin được cám ơn đời, cám ơn người, cám ơn những cơn mưa đầu mùa đã tạo nguồn cảm hứng cho các thi sĩ và nhạc sĩ sáng tác những dòng thơ, những nét nhạc làm đẹp thêm cuộc đời và làm ấm thêm tình người.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 818,643,842
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ.
Giải Viết Về Nước Mỹ hàng năm gồm các bài phổ biến từ ngày 1 tháng Bẩy năm trước tới 30 tháng Sáu năm sau. Hôm nay, Chủ Nhật 30 tháng Sáu 2019, ngày khóa sổ Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, xin mời đọc bài viết vui của Ngọc Hạnh, vị tác giả niên trưởng trong năm. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Hai 2019, khi tuổi đã kề ngưỡng cửu tuần (90. ) Với bài viết về Washington D,C. mùa lễ chiến sĩ trận vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, và hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Kính chúc Bà vui khỏe.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ sáu của bà.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.