Kít Tồ Deo

27/09/200700:00:00(Xem: 23223)

Bài số 2103-1966-671vb2240907

*

Bà Trương Ngọc Bảo Xuân là tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2001, với bài viết "32 Năm Người Mỹ và Tôi". Đây không chỉ là chuyện về một người, một gia đình, mà còn là những ghi nhận sống động, sâu sắc về cả một giai đoạn lịch sử khai sinh cộng đồng Việt tại Mỹ. Cho tới nay, tác giả Trương Ngọc Bảo Xuân vẫn liên tục góp nhiều bài viết giá trị cho giải thưởng. Hiện bà cư trú tại Boat City, Marina del Rey, California; Công việc: giám khảo của Bureau of Barbering & Cosmetology (Nha Khảo Thí ngành Thẩm Mỹ) tại Los Angeles, California.

*

Vừa rồi có người bạn gởi điện thư qua cho tôi coi một chương trình nghệ sĩ hề kể chuyện vui trên đài truyền hình.

Chương trình có tên là Nail Salon. Cô hề trẻ trung mảnh dẻ tóc dài tên Anjelah Johnson. Cô đã đem một chuyện về những người làm nghề “neo” ra làm trò cười.

Mới đầu, phê bình theo phương diện nghề nghiệp thì cô kể chuyện rất sống động, nói có duyên và có tài nhại tiếng nói giọng nói quá đúng với nhiều trường hợp nên mình cũng cười vì cô đem ta vô ngay trong tiệm nail với cô, diễn tả cho ta thấy như ta cũng có mặt trong tiệm vậy.

Nhưng, sau đó, mình mới thấy “thấm”.

...

Cô kể: (tạm dịch như vầy)

“ Một ngày nọ, chị em tôi rũ nhau đi làm đẹp bộ móng tay. Tới trước một cửa tiệm, tôi thấy tấm bảng đề tên tiệm là “Beautiful Nail” tôi hơi chưng hửng. Thắc mắc. “Nail"” chữ NAIL không có chữ “s” (số nhiều) có nghĩa là... chỉ làm đẹp MỘT MÓNG TAY thôi sao" Ưhừmh. Thôi kệ, bước vô coi sao.

Bước vô tiệm tôi được bà chủ đon đả nói tiếng Anh xí xô với âm hưởng pha giọng... ngoại quốc, tiếp đón hỏi han theo đúng cách phục vụ tận tình “khách hàng là người quan trọng nhứt”. Bà hỏi:

-Các cô muốn làm neo phải không" Wát é vờ du laý wi đu phò duuu….. (cô muốn làm bất cứ chuyện gì chúng tôi cũng chìu theo...)

Tôi nói muốn làm nails thì bà hỏi có làm chân luôn hôn" Mới đầu tôi từ chối nhưng bà nói lanh lanh quá, hớp hồn tôi.

-Tại sao không làm luôn bàn chân thì đẹp hơn sexy hơn you muốn thế nào chúng tôi cũng chìu theo hết chúng tôi phục vụ youuuu..... làm chân chỉ 20 đô thôiii...

... khi tôi vừa ngần ngừ rồi bị theo cái đà của bả, gật gật, thì bà mời tôi ngồi bàn số 6 rồi réo cô thợ Mei Ling sẽ làm nails cho tôi rồi ra lịnh cho tôi “sit down”.

Tôi vội ngồi xuống.

Cô Mei Ling bắt đầu cầm bàn tay tôi lên dũa dũa, vừa dũa vừa liếc nhìn tôi, nháy mắt, hỏi:

-You có bạn trai hôn"

Oh my God! (Chúa ơi) hỏi ... hơi kỳ. Mà thôi. Tôi lắc đầu:

-ùmm... ứ ừ... chưa...

Tiếp tục dũa dũa... rồi cô hỏi:

-Tại sao you không có boy friend"... Muốn dài hay ngắn"

Tôi trả lời:

-Ngắn...

Cô ta nói một hơi:

-Tại vậy mà cô không có bạn trai. Làm neo dài ra chỉ thêm 4 đô thôi cho nó đẹp cô xinh xắn giống như ngừơi mẫu như chia lí đơ (cheer leader) như… (""") Muốn làm kít tồ deo không" chỉ thêm có 6 đô thôi.

Tôi """

Tôi chưa hiểu Mei Ling nói gì. Cô hỏi lại lần nữa, hơi gằn giọng cho rõ ràng từ tiếng:

-KÍT TỒ DEO á á á ...Thêm 6 đô làm KÍT TỒ DEO ooo.....

Tôi nhướng mày""" Cảm thấy ngố ngố…

Lần nầy giọng nói nhanh hơn, có vẻ hơi mất kiên nhẫn, Mei Ling cầm cây dũa vừa nói vừa ra dấu chỉ lên trời rồi chỉ ngay tôi vừa nói lăng xăng:

-Kít tồ deo aaá.... kít tồ deo vừa sang trọng vừa bóng loáng như sao trên trời chỉ thêm 6 đô nữa thôi cô không có bạn trai tôi muốn giúp cho cô có bạn traiiii... làm kít tồ deo hônnnnnn....”

Thấy tôi còn ngần ngừ đớ ra, cô nói thêm:

-...... """" !!! """"

Cô còn nói dọc dài nữa càng nói tôi càng ngẩn tò te.

Tôi xây qua ra dấu hỏi chị tôi. Chợt tôi hiểu hiểu!!!.

CRYSTAL GEL!

(Thiệt tình, tôi cũng chả biết crystal gel là cái quái gì, chỉ đoán đó là… cái gì đó có liên quan tới bộ móng tay đang làm)

Tôi vội gật gật, ừmmmm làm thì làm...

Làm xong rồi, phủi tay, cô ra lịnh:

-Ai em đân gô hoát do hen. (I am done go wash your hands).

Tôi nhìn bộ bàn tay của tôi có một móng không đều tôi chỉ cho cô coi. Cô ta dằn bàn tay tôi lên lật lên lật xuống, đưa lên cao ngắm qua ngắm lại rồi nói một câu xanh dờn:

-Cái nầy là tại ngón tay của you nó quẹo... như vầy… vầy. Được. Để tôi sửa cho cô.

Chụp bàn tay tôi hơi gằn một chút vừa dũa cô vừa nói vói qua bàn kế bên, xổ ra một tràng tiếng ... ngoại quốc… lớ lớ cẩm cẩm hày lớ lớ… gì đó rồi hai người bạn lời qua tiếng lại vừa dũa dũa vừa nói nói cừơi cười ha hả vừa đưa mắt liếc qua tôi.

Có lẽ thấy nét mặt tôi có hơi phản ứng hay sao mà cô vội chuyển qua tiếng Anh, đầu thì hất hất qua hướng bạn cô ta vừa cười vừa nói:

-Nó nói cô pí ti.

(Pity nghĩa là tội nghiệp, pretty nghĩa là xinh xắn)

""""

...

Như thế đó. Cô hề nầy nói tới đâu khán giả cười rần tới đó.

....

Chuyện nầy là một trong những chuyện bình thường xảy ra trong tiệm làm nails trên xứ Mỹ và cũng làm tôi nhớ tới một chuyện.

Tôi nhớ lần đi mua xe hơi. Thấy trên báo quảng cáo chiếc xe nầy đời mới mà chỉ có mười lăm ngàn thôi, chỉ có hai chiếc thôi, mua ngay hôm nay thì sẽ được giá Sale một năm chỉ xảy ra một lần duy nhứt mà thôi… tới liền tới liền… tôi xách áo chạy tới liền, nghĩ bụng chaaa… lần nầy mình mua chiếc xe mới toanh mà chỉ có 15 ngàn rẽ quá. Nhưng khi tính ra, anh chàng saleman cho biết giá 15 ngàn là chiếc xe không. Không có tự động không casset, không dĩa không radio không luôn cả đồng hồ!

Trời đất!, trên xe mà hổng có “ba thứ nầy” thì như cùi! Thêm vô “ba thứ nầy” thì tổng cộng giá xe lên gần hai chục ngàn.

Tiền nào của đó.

“Dân làm neo” mình rất khôn ngoan. Sống trên xứ Mỹ mình làm việc y theo kiểu người Mỹ. Mình cũng quảng cáo, mình cũng đón chào khách hàng một cách sốt sắng, trước khi làm việc gì cũng hỏi ý khách đàng hoàng và cho biết trước giá cả, chịu thì làm không ưng thì thôi, danh chánh ngôn thuận, đâu ai bắt buộc ai!!!

Nghề làm nails đã nuôi sống biết bao nhiêu người trong cộng đồng người Việt tị nạn chúng ta. Bao nhiêu người thành công trong nghề, không chỉ nghề làm nails mà còn liên quan tới những vị biết chụp cơ hội, mở hãng sản xúất hoá chất, đồ nghề, đồ phụ tùng và nhứt là những cái ghế làm chân bằng máy (footspas) đang thịnh hành trên khắp nước Mỹ nói riêng và khắp thế giới nói chung.

Bên cạnh những chuyện vui cũng có những chuyện buồn, thành công và thất bại cùng đi đôi với nhau.

Cho dù cô hề có pha trò cách nào đi nữa, qua câu chuyện trên tôi nhận thấy

dù giá làm nails có bị cạnh tranh mà sụt xuống quá thấp đi nữa, người thợ khôn khéo lanh lợi miệng bằng tay tay bằng miệng cũng có cách để moi tiền của khách hàng một cách dễ dàng và công khai.

Cho thiên hạ cứ kiêu ngạo, ai muốn coi thường thì cứ việc, ai muốn cười cứ cừơi, hở một chục hay mừơi hai cái răng gì cũng coi như pha, ngừơi thợ làm nails vẫn đều đều gom tiền và sống thoải mái như thường.

Quí bạn đồng nghiệp của tôi ơi, càng nghĩ tôi càng phục càng “thấm”./.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 813,166,203
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ.
Giải Viết Về Nước Mỹ hàng năm gồm các bài phổ biến từ ngày 1 tháng Bẩy năm trước tới 30 tháng Sáu năm sau. Hôm nay, Chủ Nhật 30 tháng Sáu 2019, ngày khóa sổ Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, xin mời đọc bài viết vui của Ngọc Hạnh, vị tác giả niên trưởng trong năm. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Hai 2019, khi tuổi đã kề ngưỡng cửu tuần (90. ) Với bài viết về Washington D,C. mùa lễ chiến sĩ trận vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, và hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Kính chúc Bà vui khỏe.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ sáu của bà.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.