Hôm nay,  

Cali Có Gì Lạ Không Em?

12/07/200700:00:00(Xem: 24666)

Ngươì viết: Duy Tâm
Bài số 2036-1899-603vb6060707

Duy Tâm hiện là cư dân Westminster, đã góp nhiều bài viết đặc biệt. Gần nhất là bài “Xe Hơi-Xe Lăn”.  Sau đây là bài viết mới của ông.

*


"Có chứ, dân Cali sao mà chảnh ơi là chảnh."

Chị Thảo thẳng thừng tuyên bố một câu sau khi hai vợ chồng chị và đứa con trai làm một chuyến du lịch Cali để thăm bà con và bạn bè.

Anh Thảo không mấy nhạc nhiên về câu trả lời của vợ. Anh cố tìm cách trấn an chị.

"Em đừng nói vậy, mỗi người mỗi khác. Đừng quơ đủa cả nắm không nên"

Chị Thảo như giận hơn

"Tui hổng biết nhưng mà anh coi mình đã đi thăm tất cả là ba gia đình ở Cali. Gia đình dì Tư là bà con của bên tui, rồi gia đình anh Hoàng, gia đình anh Giao là bạn thân của ông. Cả ba gia đình đều giống nhau ở cái chổ là... khoe khoang. Hết khoe nhà, khoe của, khoe xe, khoe đủ thứ. Chưa kể đến cái vụ..."

"Cái vụ gì""

Chị Thảo dường như chịu hết nổi những uất ức mà chị đã bị đè nén từ hai tuần qua.

"Cái vụ khoe "cà gá hột sòn" của mấy bà mệnh phụ phu nhơn chứ vụ gì. Bà nào cũng cắt mắt, bơm ngực, hút mỡ trông thấy mà phát ớn".

Anh Thảo cười hả hê rồi quay sang chọc vợ

"À thì ra là em ghen tức với mấy bả. Nhưng thôi họ có tiền thì cho họ kéo dài tuổi xuân của họ có gì mà phải tức. Miễn là trong trái tim anh, anh lúc nào cũng thấy nét đẹp tự nhiên của mình là... nhất là được rồi".

Chị Thảo đưa tay nhéo anh Thảo. Anh Thảo chụp lấy bàn tay vợ rồi ân cần đưa lên miệng hôn.

"Em thấy không bàn tay em đã nhăn nheo rồi, nhưng anh vẫn thấy nó thơm mùi bông sua đủa.."

Câu nói thẳng như ruột ngựa của chồng làm chị hoảng hồn. Chị rút tay ra khỏi tay chồng rồi đưa lên ngắm kỷ bàn tay của chị.

"Chao ôi bàn tay mình nhăn nheo thiệt ta ơi".

Anh Thảo lại hôn bàn tay vợ

"Thôi khuya rồi ngũ đi mình. Hỉ xả đi cho tâm hồn nhẹ nhàng"
Chị Thảo nghe lời chồng với tay tắt đèn rồi cố nhắm mắt lại giỗ giấc ngủ. Nhưng chị không tài nào ngũ được. Chị nhớ lại những gì đã xảy ra trong suốt 2 tuần ở Cali.
Nhớ tới vợ chồng dì dượng Tư.

*                                                          

Từ phi trường John Wayne, vợ chồng Dì Tư chở gia đình anh Thảo đến thẳng nhà hàng Favori.

"Dân xa đến Cali phải thưởng thức món cá nướng da dòn ở đây"

Dì Tư nói huyên thuyên trong khi Dượng Tư thì chỉ mỉm cười. Chiếc xe Lexus sang trọng của dì dượng hãy còn thơm mùi...xe mới.

"Xe ghế da mà da mềm thiệt nha"

Thấy mấy người cháu "nhà quê" có vẻ mê mẫn chiếc xe, dì Tư liền tiếp lời:

"Dì dượng mua trả tiền mặt đó, "out of the door" là sáu mươi hai ngàn. Bên đây sợ nhất là thiếu nợ nên hể có thì trả một cái rụp cho xong"

Thằng Đức nảy giờ ngồi im re bây giờ mới xen vào:

"Mẹ ơi khi con ra trường có việc làm tốt con sẽ mua cho ba mẹ chiếc xe giống như chiếc này"

Chị Thảo nghe con nói cũng cảm thấy vui vui. Chị cũng muốn khoe một chút về đứa con yêu

"Thằng Đức mới thắng giải nhất viết văn ở trường. Tụi học sinh Mỹ viết tiếng anh cũng không bằng thằng Đức"

Dường như dì Tư không muốn nghe chuyện con của người ta. Dì muốn kể chuyện về con của dì hơn.

"Thằng Tùng mới ra trường ngành "Còm Bíu Tờ". Nó tốt nghiệp xong là có việc ngay.
Dì dượng cũng đã mua cho nó chiếc xe mới để nó tiện đi làm."

Chị Thảo đưa mắt nhái anh Thảo một chút rồi quay sang hỏi tiếp Dì Tư:

"Công chuyện làm ăn chắc khá lắm nên dì dượng mới tậu xe mới"

Tiếng nói dì Tư lại vang lên như chuông đồng ngân trên điện thánh

"Cũng nhờ trời cháu à. Dì dượng mới sang thêm một tiệm mới. Tuy hơi xa một chút vậy mà làm ăn được nghe, mình cũng "charge" gía cao hơn. Dì dượng tính sang thêm tiệm nữa"

Dượng Tư chầm chậm lái xe vô Parking. Đột nhiên Dì Tư la lớn

"Ông coi hình như là bà Cyndy đang lái chiếc xe màu trắng đó. Đúng là bả chứ còn ai, đâu có ai có cái bộ ngực mà to như bả. Nghe nói gần 5 ngàn bạc đó. Tui biết ngay mà, hể mình mới mua chiếc Lexus mới thế nào con mẹ cũng mua chiếc mới hơn đễ chọc tức mình."

Dượng Tư dòm chiếc xe rồi nói

"Chiếc đó top of the line đó ba."

Dì Tư ra lệnh

"Đi ăn chổ khác".

*            

Suốt một tuần ở nhà dì dượng Tư, chị Thảo như cô bé quàng khăn đỏ bên cạnh "con sói" Dì Tư. Thoạt đầu chị thích hỏi, rồi sau đó chị khám phá ra rằng khi chị hỏi một câu, dì trả lời 2,3 câu. Chị không hỏi dì cũng nói.

"Bộ bàn ghế này là hàng Italy thứ thiệt đó.Bỡi vì sàn nhà là hardwood floor màu nâu nên bộ bàn ghế cũng phải cùng màu mới sang.  toàn bộ furniture trong nhà này đều cùng một màu. Bao nhiêu hả, mắc lắm cháu ơi nhưng không lẽ mua nhà đẹp mà xài bàn ghế củ sao" Như kinh thánh chúa Giê Su có dạy không ai bỏ rượu mới vào bình rượu củ bao giờ..."

"Cái bà Cyndy hồi hôm qua mình gặp ở tiệm ăn đó, đễ dì kể cho cháu nghe. Tuần trước đi đám cưới bả khoe cái hột xoàn 7 ly mới mua, bả tưởng dì không biết. Bà chủ tiệm hột xoàn có nói với dì chiếc đó bà Cyndy mua của bả là nước F, đâu có giá bằng chiếc của dì.là nước E. Bữa đó ngồi chung bàn ai cũng biết mánh của bả, khoe mà không biết cách khoe."


"Dì dượng mới đi tour Trung Quồc về. Không phải mấy cái tour quảng cáo rẻ như bèo đâu cháu. Dì dượng đi tour deluxe đó cháu. Khách sạn toàn 5 sao, xe bus cũng rộng rãi, ăn uống họ lo chu đáo hơn. Năm nào mà không đi chơi ít nhất vài lần."

"Cháu thấy cái hồ cá phía sau nhà dì chưa". Mỗi con cá là mấy trăm bạc đó. Cái giàn đèn cũng cả mấy ngàn đó, rồi có suối nước nữa cháu. Cái hồ cá này là chổ tiêu khiển của dượng. Mấy lần đi du lịch phải nhờ mấy đứa nhỏ con của con Mai tới để cho cá ăn. Ờ con Mai cũng mới mua nhà. Nhà nó cũng gần 1 triệu chớ đâu có thua nhà dì. Nhà gần biển là mắc lắm cháu ơi.."

"Cứ để cho thằng Tùng dẫn cháu Đức đi chơi. Thằng Tùng quan hệ rộng rãi lại hoạt bát. Khổ nổi là cái thằng hào hoa lắm đào.."

Cái máy nói dì Tư làm chị Thảo như nhớ tới một cái gì quen thuộc. Đêm cuối cùng ở nhà dì dượng Tư, nữa đêm chị đánh thức chồng dậy rồi nói lớn

"Em nhớ ra rồi, bà dì của em bả giống như mấy cái loa phóng thanh treo ở đầu phố hồi sau 75. Sáng trưa chiều tối cứ phóng to mấy bài ca cách mạng nghe muốn khùng luôn"

Anh Thảo ôm vợ vào lòng rồi nói

"Không biết thằng Tùng có giống má của nó không". Mấy hôm rày nó dẫn thằng Đức nhà mình đi đây đi đó, hi vọng thằng Đức không có bị nhức đầu như mình."
                                                         *                                                            

Sau khi café điểm tâm ở một quán cafe, Tùng chở Đức đi vòng quanh phố Bolsa

"Mấy cô tiếp viên ở quán Café có vẻ thích trò chuyện với cậu"

Tùng đốt một điếu thuốc, hút một hơi rồi mới đáp lời Đức

"They know me. I ve been around you know"

Tùng nói liên tu bất tận. Từ chuyện bạn gái, chuyện fashion, xe hơi, cho đến ...cách xử thế làm người. Đức say mê nghe người cậu ruột nói chuyện như thể ngày nào còn theo cậu đi bắt còng ở bãi biển Tân Thành, Gò Công. Tuy nhiên Đức không hiểu tại sao Đức nói chuyện với cậu Tùng bằng tiếng Việt mà cậu hầu như chỉ dùng tiếng anh, cho dù tiếng anh của cậu cũng hơi có vấn đề.

"Khi nào rảnh cậu chở cháu đến tiệm bán CD nhạc Việt nha cậu. Cháu muốn mua vài cuốn CD nhạc quê hương."

Tùng đột nhiên cười hố hố

"Nhạc quê hương" you still listen to nhạc quê hương" Over here we call it nhạc sến."

"Nhạc sến""

Tùng lấy mái Ipod ra, cấm giây vô máy CD trong xe rồi bấm máy. Tiếng nhạc và lời ca trổi lên những âm thanh xôi động mà cũng không kém phần thắm thiết:

"Đành hứa thật nhiều, thất hứa thì cũng thật nhiều nỡ quay lưng để người ta khóc... khóc thật nhiều nước mắt giờ đã cạn rồi thôi thì thôi nhé không cần nữa đâu.."

Đức chưa kịp nêu ý kiến thì cậu Tùng đã "giảng" tiếp

"Young people today we like explicit words. Lyrics that too deep are no longer suitable for young generation."

"Cháu hiểu ý cậu. Lời thẳng như vậy khỏi cần nghỉ ngợi gì cũng hiểu."

"Of course, as long as the music is contemporary, upbeat."

Lần đầu tiên Đức nói với cậu bằng một câu tiếng Anh:

"I see your point uncle. There is no need for the youth to challenge their minds anymore."

Đức dòm xem list nhạc trên chiếc máy Ipod.  Wow toàn là những tựa bài rất kêu
"Kiếp đạo tặc, lời xám hối của kẻ hấp hối, Người ấy và tôi em chọn ai, trước mặt em không thể khóc..."

Tùng lại thao thao bất tuyệt "giải thích" cho thằng cháu về tuổi trẻ ngày nay.

"You go to gym to work your ass off to get a good body, wear brand name clothes, and please do not listen to nhạc sến."

Dường như Đức không còn muốn nghe cậu của mình nói nữa. Không phải vì cậu nói với heavy accent mà vì cậu đã làm cho Đức thất vọng. Mới có 7 năm thôi người cậu ruột chỉ lớn hơn Đức chưa quá 10 tuổi, từ một anh học sinh trung học hiền lành đã hóa thân thành một thanh niên của trào lưu mới. Đức chợt nhớ lại những lần theo cậu đi ghe xuôi giòng sông Tiểu ra cửa biển Ta^n Thành. Nhớ cái màu xám đen của cát, mùi hăn hắc của nước biển, cả một cánh rừng toàn cây bần mà những trái bần chín ăn vừa chua vừa chát. Nó nhớ tới những hủ mắm còng nhiều ớt, những trái sơ ri màu đỏ chói là những đặc sản của xứ Gò Công. Ngày đó chính cậu Tùng đã từng chở nó trên chiếc xe đạp củ kỷ từ làng Tân Phước ra đến chợ Gò Công để ăn bánh giá. Cái áo thun ba lá của cậu ướt đẫm mồ hôi, vậy mà cậu không mệt vừa đạp xe vừa hát nghêu ngao ca khúc Điệu Buồn Phương Nam. Đức nghe cậu hát rồi bắt chước hát theo đến độ thuộc lòng hồi nào không hay."

"Về phương Nam ngắm sông ngậm ngùi
Thương những đời như lục bình trôi".....

Chưa lúc nào bằng lúc này Đức cảm thấy có một sự ngăn cách giữa hai cậu cháu.
Đức thèm nghe cậu hát lại những lời dân ca mộc mạc ngày nào nhưng có lẽ cậu nó đã quên hết lời ca cho dù vô tình hay cố ý.

Tiếng của Tùng lại cất lên trong lúc Đức còn đang loay hoay đưa tay vớt những đám lục bình trôi.
 
"One more thing, please do not call me "cậu" anymore. Just call me by my American name, Justin"

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 837,143,326
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ.
Giải Viết Về Nước Mỹ hàng năm gồm các bài phổ biến từ ngày 1 tháng Bẩy năm trước tới 30 tháng Sáu năm sau. Hôm nay, Chủ Nhật 30 tháng Sáu 2019, ngày khóa sổ Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, xin mời đọc bài viết vui của Ngọc Hạnh, vị tác giả niên trưởng trong năm. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Hai 2019, khi tuổi đã kề ngưỡng cửu tuần (90. ) Với bài viết về Washington D,C. mùa lễ chiến sĩ trận vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, và hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Kính chúc Bà vui khỏe.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ sáu của bà.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.