Thái Sơn Trên Lòng Đất Mỹ

21/06/200700:00:00(Xem: 121774)

Người viết: Mây Bạt

Bài số 1268-1879-584vb2110607

*

Tác giả tên thật là Nguyễn Cảnh, cựu sĩ quan VNCH, cựu tù Cộng sản.  Vào năm 1989, khi nước Mỹ đón những người H.O. đầu tiên đền định cư, nhật báo PEOPLE, tại Muskegon City, thuộc tiểu bang Michigan đã dành trọn một trang đầu cho bài phỏng vấn người sĩ quan miền Nam ,  do nhà báo Nancy Stier thực hiện. Trong bài viết cho dịp 30 tháng Tư năm 2006, tác giả đã kể lại chuyện trên. Sau đây là bài viết mới của ông, nhân dịp Ngày Lễ Cha đang trở lại.*

Mặc dầu tuổi thơ qua mau, tôi tưởng chừng như khoảng cách, ngày ba tôi ra tù, tôi tròn 11 tuổi, giờ thì gia đình tôi sống trên đất Mỹ, tôi đã 38 cái tuổi xuân xanh.

 Tôi nhớ như nét mực in, chưa phai mờ theo năm tháng, khi nghĩ về quê hương nước Việt mến yêu, và ngày ba tôi lê gót ra khỏi tù, ba tôi nói gì và làm gì. Cho dầu tuổi 11 là lứa tuổi thả diều bắt dế, nhưng cái gọi là "Giải Phóng" đã làm cho hàng triệu gia đình Miền Nam, tan nhà nát cửa, khiến một đứa trẻ như tôi lúc đó, cho đến nay vẫn chưa thể quên được cái mùi chua chát, đáng ca. Kể từ khi ba tôi bước chân vào tù cọng sản,  mẹ tôi phải tảo tần nuôi chồng, xuôi ngược nuôi con, tôi vừa lên 4, phải lo chăm giữ ba em nhỏ giúp mẹ, có những lúc, tôi bị mẹ tôi đánh những trận đòn tơi tả, vì không làm tròn bổn phận. Mẹ tôi đánh tôi, rồi mẹ tôi ôm tôi vào lòng mà khóc nức nở.

 Làng tôi nghèo lắm, nằm sát bên đường tỉnh lộ bảy, con đường mà ngày trước Miền Nam dùng để rút quân. Sau ngày thống nhất đất nước, làng tôi thuộc vùng quê nghèo thêm  xơ xác hơn. Đặc biệt dân làng nơi đây, không có ai liên hệ đến rễ cái, rễ chùm, hay rễ phụ đối với con cháu "Bác".

Vì thế tình thương người "trong cuộc," ai ai cũng yêu thương, và muốn bày tỏ lòng yêu thương với mọi người, nhất là người có cùng chung một hoàn cảnh.

Buổi sáng hôm ấy, mẹ tôi ra chợ mua thúng bán bưng, ở trong nhà, chỉ có bốn anh em tôi và ông nội chúng tôi. Mắt ông tôi lúc đó đã mờ, ông bảo chúng tôi, "cháu ra đóng cửa lại, để ông ăn mày thấy nhà đóng cửa khỏi tới ăn xin!” Tôi làm theo lời nói ông tôi, và đứng sau khe hở tấm cửa, nheo mắt nhìn người đàn ông nọ, vai mang cái bị, tay kia cầm gậy bước khập khễnh, đang hướng về cửa ngỏ nhà ông nội tôi. Tôi la lên "ba chúng con về ông nội ơi! Ba con về mà, con không lầm! không phải người ăn xin đâu"!

Thế là ông cháu, cha con nhảy vào ôm chầm lấy nhau, bên ngoài cửa. Những giọt nước mắt nhớ thương cũng là giọt nước mắt vui mừng đang trùng phùng, nay không còn là giấc mơ nữa. Ông nội nhìn ba tôi sót thương "Con  nay đã thân tàn ma dại".

Ngày ba tôi về cả nhà quên ngủ, nửa đêm chuyện nước chuyện tù, bà con xóm làng đến thăm chật chiếu, kẻ đem cho sắn, người đem cho khoai, cho chuối, cho dừa v.v... Anh em tôi giành nhau mà đứng trong lòng ba, tôi âu yếm nắm lấy tay ba, tôi tưởng chừng, như cầm phải một miếng sắt, đen nhám xù xì, chứ  không còn như bàn tay thuở nào.  Tôi sờ xuống hai đầu gối, đầu gối cũng xơ cứng, đen thui thủi như hai cục than hầm. Ba tôi nói như kể chuyện vui, "ngày nầy qua tháng no trong tù, ba đã phải khum lưng quỳ gối, để tay móc vào hang cua, ổ rắn, cải thiện cho bao tử , nên đầu gối vậy đó."   

 Dù tháng năm đã qua đi, nhưng nhắc đến những lời nầy, mắt tôi  không tránh khỏi rưng rưng.

Bà con làng xóm đến mừng ngày về của ba tôi. Nhưng, chắc  không ai mừng bằng mẹ tôi, khi có ba tôi bên cạnh mẹ, thêm đôi bàn tay, để cho chúng tôi có được bữa cơm no bụng, có những chiếc áo che thân. Tuy rằng, sáng cháo, trưa khoai, chiều lại cơm độn mì, chúng tôi cũng cảm thấy ấm lòng, khi được nhìn thấy cha mẹ đầy đủ bên cạnh. Và rồi sau đó có chương trình H.O. dành cho gia đình cựu tù nhân cải tạo.

Đã 18 năm qua, gia đình chúng tôi tỵ nạn trên đất Mỹ, dù quê mẹ xa thẳm nghìn trùng, song trong tôi, không bao giờ quên những bất hạnh  mà ba mẹ tôi gánh chịu khi còn ở VN. Tuy tuổi đời các anh em chúng tôi còn non trẻ, song cảnh đời gian khổ, đã làm cho chúng tôi cảm thấy già hơn trước tuổi. Vì thế , tôi có thể phân biệt, đâu là tủi nhục đời cha, đâu là khổ đau thân mẹ.

Khi ở quê hương, cuộc sống đạm bạc, ba tôi cũng đi khiêng thuê vác mướn, bữa vơi bữa đầy. Thế nhưng, cha tôi vẫn giữ được cái tính nhân đức làm người, đem trải tình thương đến những người bất hạnh.

Một người thầy giáo, quê  Quảng Bình, vừa ra trường, bổ nhiệm vào dạy học ở Sông Cầu thuộc tỉnh Phú yên, trên đường đi, bị kẻ gian trấn lột, chỉ còn một bộ quần áo trong mình. Đến nơi dạy học, ba tháng cũng chưa có lương, thầy chỉ có một bộ đồ đi dạy học, ngày kia qua tháng nọ. Trường cũng không ứng tiền trước cho thầy, các thầy giáo ở đây, mạnh ai nấy lo, các học sinh học lớp thầy dạy, về báo với phụ huynh, tự động kẻ ít người nhiều, biếu thầy may áo quần. Ba chúng tôi không đóng góp tiền biếu thầy, nhưng mời thầy vào nhà chơi và ba tôi nói, "mặc dầu tôi với thầy, trước đây hai giới tuyến khác nhau. Song hoàn cảnh hiện tại của thầy, gia đình chúng tôi muốn giúp thầy về cơm nước, gia đình chúng tôi ăn gì thầy ăn nấy, cho đến khi nào thầy lãnh lương có thể tự túc được thì thôi.

Nhà giáo vốn người mô phạm, thầy xem ba mẹ tôi như anh chị của thầy, mỗi tháng thầy lãnh phiếm mua thực phẩm, như dầu ăn, đường, vải mặc v.v..Thầy muốn đáp lễ trả ơn, thầy giao hết các phiếu thực phẩm đó cho ba mẹ tôi xử dụng, ba mẹ tôi nhất quyết từ chối, để lại cho thầy bán  cho người khác, lấy tiền chi tiêu lặt vặt.

Ba mẹ tôi, thường nói với chúng tôi rằng "ba mẹ giúp ai, không mong người đó trả ơn, nhưng một mai nầy, các con đi đâu, hay làm ăn lưu lạc xứ người, gặp phải hoạn nạn, thì sẽ có kẻ khác giúp lại, ba tin chắc rằng nhân tốt thì gặp quả tốt".

 Tuổi đời ba tôihiện nay là tuổi sống tính từng tháng. Mỗi khi ngồi vào bàn, ba tôi thường nói "con hơn cha là nhà có phúc, tấm lòng các con như tờ giấy trắng, trong vắt như pha lê. Mai nầy các con càng thêm tuổi, ba sẽ mong các con, đời được bình yên, trên đường đời không gặp chông gai như đời ba đã chịu., Tương lai đang chờ đón các con, trên một đất nước nhiều cơ hội. Cho dù, các con không làm được việc lớn, để "lưu danh thiên cổ," thì ít ra các con cũng làm được những việc hữu ích cho xã hội mai sau, để trước khi ba vĩnh biệt, ba còn được nhìn thấy các con, hạnh phúc sum vầy. Chỉ cần vậy là các con  đã hiếu trả ơn đền, đối với đấng sinh thành của các con rồi đó".

Vừa đến Mỹ đúng một năm, ông nội chúng tôi mất. Người cháu gọi ba tôi bằng cậu, từ Việt Nam báo tin buồn trên. Tin buồn đến trễ, song cũng làm cho ba tôi không tránh khỏi cơn bi thống.

Ngày trước khi ra đi, ông nội tôi không chịu đi với gia đình chúng tôi, sợ rằng cọng sản lừa phỉnh, lỡ có gì, còn có chỗ nương tựa, vào tù cả đám là khốn kiếp hết.

Tới được nước Mỹ, ngay ngày đầu định cư, Ba nhắc cả nhà là "vạn sự khởi đầu nan", bắt chúng tôi phải học ăn học nói, học gói học mở. Ba mẹ tôi tìm việc làm ngay, anh em chúng tôi ngoài việc đến trường, còn thức dậy sớm đi bỏ báo, phụ giúp ba mẹ tôi mua được chiếc xe làm phương tiện di chuyển.

 Cho dù xe cũ đối với người, nhưng là xe mới đối với gia đình tôi, vì lẽ, "của không ngon nhà khó cũng ngon" cha tôi thường bắt chúng tôi rửa xe tuần 2 lần. Có khi xe lau chùi xong, kính xe vẫn thấy lốm đốm mốc. Thấy vậy ba tôi la rầy " tụi con, ăn thiệt làm dối," ông đứng nhìn, bắt chúng tôi rửa lại, nhưng rồi xe cũng không sạch.

Ông Mỹ cạnh bên thấy vậy, đem cho một ít nước xà phòng dùng rửa xe, và  chai xịt  loại class cleaner. Và nói "nước ở đây, mặc dầu có máy lọc, song chất vôi vẫn còn, nên có rửa sạch, nó vẫn còn chất xam xám bám vào xe, nếu không dùng loại nầy.” Ba tôi nghe nói, cảm ơn người hàng xóm, và biết rằng ba đã la oan chúng tôi, và nói "ba tưởng như nước ở vùng quê nhà mình, ba la oan tội nghiệp cho các con".

Trên đất Mỹ, ba tôi có lối suy nghĩ về người dân bản xứ, theo đúng nghĩa về sự giàu sang đối với họ, vì lẽ  cuộc sống đầy đủ tiện nghi, họ thường ở nơi các thành phố lớn, họ có bạn bè người thân, cùng một giai cấp phong lưu. Song, họ chỉ bày tỏ tình yêu chân thành, đối với loài chó loài mèo, còn đối với người không cùng chung giai cấp, họ cũng có tấm lòng tốt. Nhưng, họ sinh ra lòng hoài nghi đến mọi người chung quanh, do bởi tội trạng của xã hội xảy ra bất thường, họ sợ liên lụy đến điều bất an, chẳng may đem đến, nên họ có lối sống độc lập, họ muốn tách rời với mọi tầng lớp dưới ho .

Ở vào tuổi về vườn,  bắt đầu công việc chính là dẫn cháu đến trường, ba tôi nhớ lại ngày còn thơ ấu, lúc buổi tựu trường, "mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi..." mà nhà văn Thanh Tịnh cách đây non thế kỷ đã tả. Giờ phút nầy, ba tôi lại thế bà nội tôi, nắm lấy tay cháu, đón đưa các cháu đến trường, ngày hai buổi đi về.

Ngoài việc làm nói trên, ba tôi còn say mê trao đổi tư tưởng qua mạng lưới internet. Ba tôi tiếp tục viết, viết để nói lên nỗi lòng của kẻ lưu vong, Ba tôi hy vọng, chỉ cần được một người nào đó đọc đến, cũng là niềm vinh hạnh và an ủi, cho những gì ba tôi muốn đóng góp, để bày tỏ tâm tư với những người cùng chung cảnh ngộ .

Không có núi nào cao bằng ngọn núi Everet ở Ấn Độ, và không có đáy biển  nào sâu bằng đáy biển ở vịnh Mandanao của Philippines. Thế mà cũng có kẻ trèo đến tận đỉnh, lặn xuống tận đáy thăm dò. Nhưng, tấm lòng của cha ông, chú bác, còn cao hơn núi, lớn hơn biển cả, không thể đo bằng thước, tính từng miles được.

Vì thế, không có hình bóng nào đẹp bằng hình bóng ba, nên người xưa có nói "con có cha như nhà có nóc". Người ta thường ca tụng, công cha như núi Thái Sơn, chúng tôi cảm thấy, trên đất Mỹ hôm nay, đã có vô số tấm lòng người cha VN, là những biểu tượng tinh thần của Núi Thái Sơn trên vùng đất Mỹ vậy.  

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,321,696
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.