Tử Năng Thừa Phụ Nghiệp

22/01/200600:00:00(Xem: 105961)
Người viết: CÁNH CHUỒN CHUỒN

Bài đặc biệt trích từ giai phẩm Việt Báo Tết Bính Tuất 2006

*

Hình trên là Hồ Viết Tân, một sĩ quan Thuỷ Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, sinh năm 1967 (38 tuổi). Công việc đang làm: DHS, TSA Screener Officer. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là một chuyện kể xúc động về hai chàng Thuỷ Quân Lục Chiến Mỹ gốc Việt vượt biên: “Thế và Tôi”. Sau đây là hai bài viết ngắn của ông. Bài thứ nhất trích từ báo xuân Việt Báo Tết Bính Tuất, với lời ghi “Viết tặng những nam nữ quân nhân Hoa Kỳ gốc Việt đã và đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ.”

*

Trước khi qua Okinawa, Nhật Bản, nhận nhiệm vụ, tôi phải đi khám sức khỏe tổng quát. Thế là một sáng muà thu đẹp trời, tôi lái xe đến 1 bệnh viện trong căn cứ Bộ Binh ở Bắc California để khám và làm thủ tục hồ sơ liên quan đến sức khỏe.

Nộp hồ sơ xong phải ngồi chờ 10, 15 phút mới được gọi tên để khám. Hết khám mắt, rồi đến khám tai. Hết khám tai, rồi đến khám phổi. Hết khám phổi, rồi đến thử máu. Khám lung tung, tôi biết thân thể con người gồm có đầu, mình và tứ chi; vậy mà họ khám tôi ngưyên cả buổi sáng mà chưa xong. Khám xong 1 thứ đi qua tram khác, ngồi chờ để được gọi tên vô khám thứ khác - có 12 trạm như vậy. Đang ngồi đọc báo chờ gọi tên, thì tôi nghe:

- Capt. NQK! 1 giọng nữ Việt Nam vang lên.

- Có mặt! Tôi đáp rồi đứng lên đi đến bàn giấy để lấy hồ sơ vô khám tiếp.

- Anh là người Việt Nam" Nữ quân nhân Bộ Binh hỏi tôi bằng tiếng Việt.

- Mỹ gốc me! Tôi diễu. Nhìn quân phục của nữ quân nhân đó tôi biết nàng là Hạ Sĩ Nhứt Bộ Binh họ Huỳnh.

- Cho em miễn chào! Tôi khoát tay.

- Trong nhà mà chào cái gì; ngoài trời có đội mũ mới chào chứ. Nàng cự tôi.

- Thì lấy le chút mà không được thì thôi! Tôi cười trừ.

- Chắc họ sẽ điều anh đi đâu hả" Nàng thắc mắc hỏi tôi.

- Bí mật quân sự à nhe! Nếu anh nói cho em biết thì sau đó anh sẽ phải giết em. Tôi trổ tài.

- Không muốn nói thì thôi, hổng thèm!

Đàn bà con gái muôn đời vẩn chơi chiêu này; biết bao nhiêu thằng đàn ông, con trai, quốc gia, sự nghiệp tiêu tan vì cái chiêu cũ ríc này. Tôi thì không!

- Thôi đừng nói chuyện này; mất công anh phải giết một người đẹp như em. Bộ hết chuyện làm rồi sao mà em lại đi lính" Tôi nói lảng qua chuyện khác để thỏa mãn chút tò mò thắc mắc.

- Con vua thì lại làm vua. Con sãi ở chùa thì quét lá đa. Nàng ngâm câu ca dao.

- Bộ em con ông thầy chùa nào hả" Tôi chọc.

- Anh này vô duyên! Không! Hồi xưa ba em đi lính nên ổng muốn có một người con trong gia đình đi lính để nối nghiệp ổng. Nàng đáp.

- Vậy mấy người anh em trai của em ở đâu mà em phải đi" Tôi hỏi tiếp.

- Nguyên nhà chỉ có chị em gái; 6 người. Nàng mỉm chi.

- Đúng là mấy ông già cổ lổ sĩ làm con cái khổ! Tôi đệm.

- Tuy là đi lính, nhưng làm trong văn phòng bệnh viện thì công việc cũng nhẹ nhàng - không đến nỗi nào! - Nàng nhún vai - Còn anh thì sao lại đi lính" Nàng hỏi tiếp.

- Sĩ quan em ơi! -Tôi nháy mắt, chỉnh nàng và nói tiếp- Anh thì hơn em chút chút! Quân ân, thần khả báo. Phụ nghiệp, tử năng thừa. Tôi xổ nho.

- Vậy là sao" Nàng tịt ngòi.

- Thì đại khái là nước Mỹ ban ơn cho mình, thì mình đi lính để trả ơn lại và tiện là để nối nghiệp ông gìa luôn - cũng như em. Tôi giảng.

- Mà sao anh lại đi Thủy Quân Lục Chiến" Nàng thắc mắc.

- Hồi đó anh tính là trước sau gì cũng đi lính nên lựa binh chủng ngầu nhứt để đăng ký. Chơi dại lấy tiếng! Chịu chơi, chơi tới cùng mà em. Tôi thú thật.

Nói đến đó thì nàng nhắc.

- Đến phiên anh vô khám rồi đó! Anh cầm theo mấy cái giấy này.

- Nãy giờ nói chuyện mà em chưa khai ra tên em" Tôi hỏi tên nàng trước khi đi.

- Em tên Tử Năng.

Huỳnh Tử Năng - Một nữ quân nhân Hoa Kỳ gốc Việt nối nghiệp cha.

Huỳnh Tử Năng - Một cái tên khó quên!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,210,181
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.