Hôm nay,  

Đi Thay Thận Ở Trung Quốc

12/12/200500:00:00(Xem: 50952)
Người viết: Chu Tất Tiến

Bài số 893-1493-220-vb2121205

*

Nhà báo nhà văn Chu Tất Tiến là tác giả rất quen với bạn đọc Viết Về Nước Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

*

Tôi bồi hồi nhớ lại lúc đứng trong bệnh viện, bên cạnh đứa cháu gái, lòng tràn đầy xúc cảm. Mới ngày nào còn lộng lẫy sắc hương, còn "nữ hoàng, công chúa", làm bao chàng trai mê say, điên đảo, giờ này đang đối diện với tử thần. Những sợi dây, ống thở, mạch điện bủa vây quanh người như hàng lưới nhện. Các biểu đồ, xanh đỏ, nhập nhằng. Những mũi tên điện tử nhấp nhô lên xuống. Người đến thăm bệnh thì hồi hộp theo dõi những y cụ đó, mong cho con số chỉ hơi thở tăng lên, chứng tỏ người bệnh đã tự thở được một mình mà không cần đến máy, nhưng bệnh nhân, cô cháu gái nhỏ bé của tôi, giờ đã không còn hay biết chuyện gì. Trí não đã mê mệt. Tim đập thoi thóp trong lồng ngực mỏng, bên trên khoảng bụng căng cứng, trương lên, dấu hiệu của sự suy gan. Sự ra đi của đứa cháu được tính từng giờ, vì các bác sĩ đang chiến đấu căng thẳng với căn bệnh và một vài vị đã muốn bó tay.

Sau khi cháu thay thận từ Trung Quốc về, tôi mừng là cháu đã được "cải tử hồi sinh." Ôm thân hình nhỏ bé của cháu trong tay, tôi vui sướng được một thời gian dài. Tạ ơn Trời. Cả hai thận cháu đã bị khô, nếu không được thay sớm, cháu sẽ phải trải qua con đường lọc máu đến mãn đời. Theo bác sĩ cho biết, người lọc máu có hy vọng sống được thêm từ 10 đến 15 năm nữa, tùy theo cơ thể. Vì cháu còn quá trẻ, tương lai đang tươi sáng, cháu nhất định không chịu cảnh nằm mệt mỏi như thế, nên có ghi tên vào danh sách những người chờ thay thận ở Mỹ. Điều này không giúp cháu được nhiều vì danh sách đã quá dài, nên đành nhờ một y sĩ giới thiệu con đường qua Trung Quốc thay thận.

Lần thứ nhất, sau cả tháng chờ đợi bên ấy, cháu phải trở về vì chưa có thận thích hợp mà số tiền mang theo thì đã cạn. Lần thứ hai, "may mắn" hơn, sang được vài tuần là có tin vui. Cháu đã được giải phẫu thay thận mới trong vài tiếng đồng hồ, và ra viện với nét mừng rạng rỡ.

Từ nay là hết ưu tư rồi. Hết đau đớn, hết bệnh hoạn. Tuổi trẻ lại được phục hồi với những sinh hoạt làm việc và vui chơi, giải trí. Cháu hân hoan như từ cõi chết mà sống lại. Mọi người đều vui theo cháu.

Bất ngờ, một hôm, cháu cảm thấy mệt lạ lùng. Không có sức để chạy nhẩy tung tăng nữa. Người nhà đưa cháu đi khám, và bàng hoàng nghe nói cháu bị "virus" Viêm gan B cấp tính, điều không tưởng tượng được, vì trước khi đi Trung Quốc, cháu có thử máu mà không tìm thấy "virus" Viêm gan B. Như vậy, là khi giải phẫu, cháu đã bị tiếp máu hay bị lây Viêm gan B, loại đang hoạt động (active).

Chỉ trong vài tuần, cháu suy sụp rất nhanh. Giờ đây, các bác sĩ đã nói lời khuyên chuẩn bị cho sự ra đi của cháu với gia đình, nếu không có phép lạ.

Và, phép lạ đã đến.

Có lẽ vì tính khí quật cường của cháu, không chịu thua số mệnh, nên dù trong cơn mê, cháu vẫn cố gắng thở một mình, nên từ từ chỉ số thở nhích lên, nhích lên nữa. Bác sĩ điều trị ngạc nhiên, vội vã đi thảo luận với những y sĩ khác, và một phương pháp điều trị mới đã được áp dụng. Dần dần, cháu đã nhúc nhích được tay chân, và cử động được đôi môi khô cứng.

Sau gần hai tháng được chích đủ loại thuốc, cháu đã được dìu ngồi lên, và ăn uống chút ít. Tuy nhiên, cháu rất yếu đuối, mỏng manh, cần sự giúp đỡ từ những họat động nhỏ. Nhưng, trên hết, là cháu đã thắng được Thần chết lần thứ hai. Đó là chuyện không thể xẩy ra với bất cứ ai khác.

Từ kinh nghiệm của cháu, bản thân tôi, một người không có may mắn được học Y khoa, đã cảm nghiệm được đôi điều quan trọng trong vấn đề bảo vệ sức khỏe.

-Nước giữ cho thận được khỏe, vậy nên uống nhiều nước. Những người uống ít nước, thường bị sạn thận. Cô cháu tôi lại hoàn toàn chê nước. Cháu sợ đi đó, đi đây, sẽ gặp trở ngại cho con gái, nên cả ngày chỉ có ăn canh, và uống rất hạn chế. Tôi có giục cháu uống nhiều nước, "đừng để giống như chú, bị sạn thận đau đớn vô cùng", cháu cứ cười, và hứa sẽ uống, nhưng rồi đâu lại hoàn đó. Mãi cho đến khi cháu bị khám phá ra thận bị khô, cháu mới tập uống nước, thì đã trễ.

- Nước cũng làm tiêu hóa dễ dàng, người bị táo bón, cứ uống thật nhiều nước, cũng có thể được thông. Trường hợp bị tiêu chẩy, uống nước sẽ giữ cho cơ thể khỏi bị khô, vì khi tiêu chẩy, nước trong cơ thể bị trút ra ngoài. Nhiều người bị tiêu chẩy không chết vì nhiễm trùng mà chết vì thiếu nước. Muốn cho mau hết tiêu chẩy, chỉ cần pha một lít nước với một muỗng (càphê) muối và tám muỗng đường. Một ngày uống từ một đến hai lít nước như thế, cơn tiêu chẩy sẽ cầm ngay và không phải uống thuốc Tây, có thể bị táo bón sau khi đi chẩy.

Ngoài ra, gặp trường hợp thận bất trị, có thể "thử" thay đổi cách dinh dưỡng, may ra có kết quả. Trước hết là cứ uống nước thật nhiều, đồng thời áp dụng ăn kiêng, bớt thịt, cá, gạo, dầu, (tuyệt đối không ăn mỡ), mà thêm thật nhiều rau, quả, đậu nành. Sau chừng một vài tuần, áp dụng phương pháp gạo lức, muối mè trong vòng vài tuần lễ. Khi ăn, phải nhai thật chậm, cho cơm tan đi trong miệng rồi hãy nuốt. Nhưng nhớ là khi ăn kiêng như vậy, cơ thể rất yếu, không thể hoạt động mạnh được, không chạy, nhẩy, tập thể dục, mà chỉ áp dụng phương pháp hít thở theo Tài Chi mà thôi. Nếu hoạt động mạnh, có thể bị xỉu. Giữ việc ăn gạo lức muối mè như thế vài tuần rồi trở lại tiếp tục ăn uống kiêng khem, nghĩa là ăn rau, đậu, trái cây nhiều mà bớt thịt, cá, cơm gạo. (Không thể ăn gạo lức muối mè trường kỳ, vì có thể bị kém thị giác.) Biết đâu lại chẳng mang lại hiệu quả nào đó cho trái thận đã suy.

-Muốn thay thận bên Trung quốc, phải chấp nhận rủi ro. Khoa học trong những nước Á Châu Cộng Sản, dù cho văn minh đến đâu, cũng vẫn bị kiềm hãm, vì lý do chính trị. Nhiều phương tiện không được áp dụng, chỉ sợ bị "Tư Bản khống chế!" Nếu có cởi mở, lại bị nạn tham nhũng xâm nhập. Vì hệ thống tư pháp nằm trong tầm kiểm soát của chính trị, nên không được thể kết án hoặc ngăn ngừa tội phạm một cách hữu hiệu. Quyền thế vô song của những nhân vật chính trị lại dư sức bao che cho những kẻ có liên hệ. Nên những sinh hoạt khoa học nhất là y khoa cứ bị trì kéo, thiếu tự do để phát minh, nhưng dư thừa kẽ hở cho tham nhũng, cho những hoạt động có hại như dùng thận tử tù để buôn bán mà không kiểm tra chất lượng, không bảo đảm an toàn khi giải phẫu, và trên hết là không có hệ thống thưa kiện. May nhờ, rủi chịu. Chết bỏ, coi như số xui. Do đó, kẻ xấu thì nhiều, người có lương tâm thì ít. Chỉ có một hy vọng mong manh làm chỗ dựa cho người ta bám víu: đó là lợi nhuận.

Những người giao phó số mạng mình cho họ thí nghiệm thường tin rằng: Nếu họ muốn có nhiều tiền, họ phải làm tốt để kiếm thêm khách hàng nữa. Làm xấu thì mai mốt, không còn khách hàng! Tuy nhiên, thực tế, vẫn luôn có người liều mạng đến làm và chấp nhận hên xui. Cho nên, phải phân tích kỹ vấn đề trước khi quyết định những công việc liên quan đến tính mạng. Nhất là qua Trung Quốc để thay gan, thay thận.

Chu Tất Tiến

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 824,877,379
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2019, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.” Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali và còn đi làm. Bài gần đây nhất của tác giả là “Chuyện về Những Bà Mẹ”. Sau đây là bài viết thứ 8.
Tác giả qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, là một kỹ sư từng làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ với bài viết về Mẹ trong mùa Mother’s Day 2019, ông cho biết có người cha sĩ quan tù cải tạo chết ở trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa. Bài viết mới kể về chuyện người mẹ và tác giả thăm nuôi đúng vào những giờ phút sau cùng của người cha trong trại tù cải tạo. Tựa đề đầy đủ của bài viết: “Ba Tôi, Những Giờ Phút Sau Cùng và người bạn tù trên đất My” được rút gọn theo nội dung.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Thời tiết Cali đầu tuần bất ngờ có mưa bụi mát mẻ, hệt như tiết xuân dù đang mùa kiết hạ. Đúng là lúc có thể mơ xuân với một truyện tình vui của Orchid Thanh Lê, tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2015. Cô sinh tại Sài Gòn, hiện là Phó Giáo Sư tại Viện Nghiên Cứu Ngôn Ngữ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, Monterey, Calif. Đây là bài tác giả gửi sớm, tính dành cho báo xuân Canh Tý 2020 sắp tới. Sắp họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, mời đọc trước chuyện xuân.
Họp mặt phát giải thưởng và ra mắt sách Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ XX - gồm những bài viết được phổ biến từ 1 tháng Bẩy 2018 tới 30 tháng Sáu 2019 - được quyết định tổ chức vào Chủ Nhật 11 Tháng Tám 2019, và 16 tác giả sẽ nhận các giải thưởng.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Father's Day 2019, mời đọc bài viết mới của Hoàng Chi Uyên. Tác giả là một chuyên viên xã hội từng nhận giải thưởng lớn khi được bình chọn là nhân viên xuất sắc trọn năm 2003 và phụ trách Phòng Xã Hội, thuộc Trung Tâm Cao Niên thành phố Milpitas, Bắc California, và đã về hưu. Tháng Ba 2019, bà góp bài viết về nước Mỹ đầu tiên: "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc" kể về hoạt động xã hội; Bài thứ hai: "Ban Cướp Biển," hồi ký về nhóm điều tra chống cướp biển trại tị nạn Pulau Bidong.
Mùa Father's Day, mời đọc chuyện “Ba Thế Hệ Cha và Con" của tác giả từng nhận giải Danh Dự VVNM 2013. Bài viết mới của Vĩnh Chánh là hồi ký về một gia tộc hoàng phái quyền chức, với những mảnh vỡ trôi dạt từ trong ra ngoài nước.
Chủ Nhật 16/6 là Father’s Day 2019. Mời đọc bài viết đặc biệt của tác giả từng nhận giải Danh Dự VVNM năm thứ mười chín, 2018. Bà.cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy 2001 theo diện đoàn tụ. Bà hiện là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Về người cha được tưởng nhớ, mời coi lại hình ảnh và bài viết “Công Chúa Triều Nguyễn” do tác giả Tôn nữ Trấn Định Minh Nguyệt thời đổi đời, trong đồng phục tài xế taxi tại Huế, lái xe đưa thân phụ Vĩnh Bạch từ Mỹ về, cúng đền Trấn Định Quận Công tại Truồi
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Năm 2019. Ông là anh cả trong 9 anh chị em, có người cha chết trong trại cải tạo Vĩnh Phú từ 1979, bà mẹ một mình lo cho các con. Ông qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, hiện là một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Bài viết mới được “Viết trong ngày sinh nhật 88 của Mẹ,” Tựa đề được trích từ lời kết của bài viết xúc động: “Căn bệnh Alzeithmer với mẹ cũng là một may mắn trong muôn vàn bất hạnh. Cái quên, cái lẫn sẽ làm mẹ có thể sống được với tôi, với con cháu thêm một thời gian.”
Nhạc sĩ Cung Tiến