Chuyện Nơi Xứ Người

03/05/200300:00:00(Xem: 129753)
Người viết: MAI NGUYỄN
Bài tham dự số 3191-789-v870427

Tác giả Mai Nguyễn, cư trú tại Garden Grove, Nam California, đã góp nhiều bài đặc biệt cho giải thưởng Viết Về Nước Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.
*
Hai vợ chồng người bạn tôi đến thăm đều than thở "Cuộc sống quay cuồng đến chóng mặt." Anh đi làm từ sáng đến 4 giờ chiều, chị đi làm từ chiều đến 5 giờ sáng. Cả tuần gia đình mới được gặp mặt nhau nhưng rồi lại phải lao vào dọn dẹp, giặt giũ, chợ búa. Ngày tháng cứ thế trôi đi cho đến một hôm họ nhận ra rằng họ có rất ít thời gian để trò chuyện với nhau, còn đứa con trai 16 tuổi giờ đã thích nghi với nếp sống mới từ lúc nào họ không biết. Nó trở nên hoàn toàn xa lạ với họ từ cách sinh hoạt đến cả cách ăn nói.
Một bà bác mà tôi quen sau nhiều năm hãnh diện mong chờ được "sang bên đó với con gái" thì nay lại rầu rĩ đòi về. Bà nói "lúc còn ở quê nhà thì thèm socola, qua bên đó thì lại thèm nước mắm." Khổ nổi thằng cháu ngoại thì không thích mùi nước mắm, nên mỗi khi bà ngoại ăn món gì có nước mắm là nó không chịu ngồi chung, bịt mũi bỏ chạy làm bà thấy tủi thân! Nhưng điều đáng buồn hơn là nó không ngoan, không lễ phép với bà như bà đã từng nghe nó "dạ thưa" khi gọi điện thoại về thăm hỏi lúc bà còn ở Việt Nam. Hồi mới qua bà cũng hay la rầy nó mỗi khi có chuyện không vừa ý, lần nào cũng vậy nó đều cãi lại bà. Có lần bà nổi nóng đòi đánh nó thì nó bảo: "Con sẽ gọi cảnh sát." Con gái bà giải thích "Ở bên này đánh con cháu là bị làm việc với cảnh sát ngay". Sau nhiều lần chứng kiến ông bạn hàng xóm chỉ mới giáng tay lênlà đứa con bắt ngay điện thoại, bà cũng sợ tránh va chạm với cháu.
Còn cậu mợ tôi có cuộc sống vật chất thoải mái hơn lúc ở quê nhà, được anh chị mua hẳn cho cậu mợ một căn nhà và chu cấp đầy đủ. Duy chỉ có một điều đến cuối tuần cả gia đình đi picnic, đi mua sắm với nhau hoặc vợ chồng có những phút tâm sự riêng tư thì đem con đến gửi ông bà rồi đi ngay, rất hiếm khi tụ tập chung vui ở nhà cha mẹ. Mỗi khi nhớ con, cậu mợ tôi phải gọi điện thoại hẹn trước. Lần trước về thăm ,cậu tôi buồn buồn kể lại, rồi nói "chả bù với ở bên này, cứ đến chủ nhật là con cháu tụ về thăm ông bà, cha mẹ".


Một cô bạn thân tôi kể: Sống chung với gia đình anh chị bất tiện nên ra ở riêng. Mấy đứa cháu cứ xem mình như người xa lạ, vì trước giờ đâu có gần gũi mà mình thì đã quen với kiểu sống quây quần như lúc ở nhà. Ở chung trong một nhà nhưng nếu không có lời mời hay lịch sự xin phép thì đố ai vào được phòng riêng của chúng. Không có kiểu sống tam tứ đại đồng đường mà cô dì chú bác cứ tự do ra vào, hay có quyền góp ý kiến vào chuyện riêng của cháu.
Thế nhưng, không phải ai cũng mang trong lòng một nỗi buồn vì cuộc sống không như ý, khác với sự mong đợi lúc ra đi. Cũng có người đã tìm được niềm vui và hạnh phúc. Như một người bạn vong niên đã quá 50 tuổi của tôi, chồng chị mất khi chị còn rất trẻ. Vào những năm còn son, ý định "đi bước nữa" của chị đã không thành vì gặp phải ngăn cản của con cái, gia đình, họ hàng. Đến khi con trai chị bảo lãnh chị ra nước ngoài thì chị gặp lại người xưa, ông và con trai chị hợp tác mở cho chị một cửa hàng ăn uống, chị làm việc và đi học tiếng Anh. Cuộc sống mới làm chị bừng tỉnh. Giờ đây chị cảm thấy vui và trẻ lại. Hai tháng sau chị báo tin sẽ kết hôn với ông, con trai chị đồng ý, con gái ở Việt Nam cũng thôi không nhăn nhó nữa. Chị bây giờ đã là một bà chủ nhà hàng nổi tiếng, biết lái xe hơi và nói tiếng Anh trôi chảy. Chị nghĩ nếu còn ở bên nhà, chắc chị đã trở thành một bà ngoại hàng ngày chỉ biết bế cháu đi chơi.
Còn gia đình một người bạn khác của tôi thì rất vui vì đón được bà nội của các cháu qua sống chung. Có bà, các cháu được chăm sóc chu đáo từ miếng ăn đến giấc ngủ. Và nhất là bà có cả một kho truyện cổ tích để kể cho các cháu nghe, nhờ thế mà vốn liếng tiếng Việt của các cháu không còn bập bẹ như hồi bà còn ở quê nhà, một câu hỏi thăm chúng cũng không còn lúng túng. Phần bà cũng không phải sống cảnh cô đơn khi con cháu ở xa. Ngoài sự chăm sóc của các con, hàng tháng bà còn được hưởng chế độ trợ cấp cho người cao tuổi nên cuộc sống của bà không phải long đong lo nghĩ đến chuyện mai sau của tuổi già.
Tôi cũng phần nào hiểu được nổi lòng của những người đã ra đi và có đôi điều ngẫm nghĩ. Sự lựa chọn nào cũng có những được mất riêng của nó. Còn cuộc sống gia đình thì dù ở nơi nào cũng thế, vẫn phải được xây dựng trên nền tảng là tình thương, sự tôn trọng quan tâm và thông cảm lẫn nhau là mới tốt.

Mai Nguyễn.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,261,493
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.