Thiên Đường Đánh Mất, Thiên Đường Tìm Lại

04/02/200200:00:00(Xem: 178794)
Bài tham dự số: 2-445-vb30122

Tác giả NVK đã 73 tuổi, hiện đã nghỉ hưu, cư trú tại Westminster, California.

Vào khoảng thời gian nào đó, người viết bài này không còn nhớ rõ, đã đọc một cuốn truyện mô tả người phải bỏ xứ ra đi. Khi bước chân xuống thuyền, người đi chỉ tay vào đất liền mà thốt lên rằng: "Hỡi quê hương vô hậu, sẽ không bao giờ ta gởi nắm xương tàn cho ngươi đâu (Patrie ingrate tee n'auras pas mes os).
Hồi đó và cả sau này nữa, nhất là sau khi cộng sản cưỡng chiếm miền Nam, bọn chúng đã đày đọa hằng trăm ngàn người, vì vận nước nổi trôi, đã xô đẩy những người ngã ngựa trong một cơn mê sảng đầy oán hờn, oan khiên vào các ngục tù, các vùng kinh tế mới mà chúng thiết lập khắp từ Bắc vào Nam, người viết đã rất đắc ý với câu nói này. Nó mô tả đúng tâm trạng đau đớn, tủi hờn, uất ức, ngào nghẹn của những người đã phải xa lìa quê hương.
Mãi sau này, khi phải sống cuộc đời viễn xứ, người viết mới đích thực cảm nhận được rằng câu nói đó chỉ là một biểu lộ tâm tình, trong một giai đoạn quá đau khổ, quá dồn nén của một con người bị quá nhiều áp bức đến nổi phải bỏ xứ ra đi. Thực ra thì quê hương bao giờ cũng là một cái gì thiêng liêng cao cả, thắm thiết không dễ gì mà rũ bỏ được dễ dàng.
Người xưa đã có câu nói "Bất ly cố hương nhất thốn" không thể xa rời quê hương, dù chỉ là một tấc. Thế mà oan nghiệt thay, chúng ta đã để đánh mất quê hương, đánh mất thiên đường của chúng ta. Tội lỗi đó, chúng ta đừng đổ cho ai. Hãy cam đảm và thẳng thắn mà nhận lấy là do chúng ta gây nên.
Nam Bắc chia cắt năm 1954, không do các định mệnh an bài, mà do sự sắp xếp của các thế lực không trọng nghĩa. Tuy vậy miền Nam chúng ta đã có được một cuộc sống tuy không hoàn toàn tuyệt hảo, nhưng phải nói rằng chúng ta đã có một thiên đường nho nhỏ. Miền Nam mưa nắng hai mùa, thiên nhiên ưu đãi, đời sống dễ dàng, thóc lúa đầy đồng, hoa trái đầy vườn, tôm cá đầy sông rạch.
Người miền Nam chúng ta đã có một thời chỉ làm chơi mà ăn thiệt. Tuyệt nhiên không có bóng dáng của đói nghèo. Kinh tế phồn vinh, nhân dân sống an bình hạnh phúc, tương thương, tương nhượng, bất kể là do gốc gác từ miền Bắc di cư, hay từ gốc Triều Châu- Chân lạp- một miền Nam đa văn hóa, tôn giáo hài hòa. Phải công nhận rằng miền Nam chúng ta đã thật sự có dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc. Nhưng oan nghiệt thay, chúng ta đã không được hưởng diễm phúc này trong bao lâu, chúng ta đã phải đánh mất quê hương, đánh mất thiên đường ngay trên quê hương của chúng ta.


Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, chốc đã hai mươi mấy năm trời, kể từ những ngày bánh xe molotova dày xéo, dẫm nát quê hương. Những con người mộng du, vẫn là không biết đến bao giờ mới biết tự soi bóng mình trước tấm gương lịch sử để hồi tâm, cải hóa, cho con Lạc cháu Hồng chúng ta ngẩng cao mặt với đời. Gần tám chục triệu sinh linh ruột thịt của chúng ta vẫn đêm ngày ngậm đắng nuốt cay trong xiềng xích của bọn thiểu số hung tàn, suốt đời chỉ biết nhai lại và lại nhai.
Xin chân thành thắp một nén hương lòng nguyện cầu cho đồng bào hẩm hiu của chúng ta sớm được ra khỏi kiếp nô lệ mà bọn cộng sản đã dăng mắc, thiết lập trên khắp quê hương.
Chúng ta đã đánh mất quê hương, đánh mất thiên đường. Nhưng may mắn thay, hơn một triệu đồng bào chúng ta, nhất là những người ở đây hiện nay đã nhận nơi này làm quê hương thứ hai, nước Mỹ sau khi đau những cơn đau dằn vặt lương tâm đã hướng thượng để có một tầm nhìn và những suy nghĩ thức thời quảng đại, đầy tình người để bao dung chúng ta với một tâm hồn rất cởi mở, cao thượng, bình đẳng và bác ái.
"All men are created equal" mọi người sinh ra đều bình đẳng. Người Mỹ xưa đã nói được như vậy. Người Mỹ ngày nay đã giữ được như vậy, cao quý thay.
Nếu nói rằng thiên nhiên đã ưu đãi miền Nam của chúng ta, thì phải công nhận thêm rằng thiên nhiên đã ưu đãi nước Mỹ cả ngàn lần hơn. Đất rộng, người thưa, tài nguyên phong phú. Nhân dân Mỹ giỏi học và cũng giỏi hành. Do đó, chỉ mới lập quốc hơn hai trăm năm, mà nước Mỹ đã thống lãnh được hoàn cầu trên khắp các địa hạt. Từ khoa học đến kinh tế, từ quốc kế dân sinh đến bảo trọng nhân quyền. Người Mỹ ngưỡng mộ và noi gương người xưa, rèn luyện người đời nay và chăm lo cho thế hệ tương lai. Được sống trong một môi trường tốt lành và sáng lạn như vậy, đúng là chúng ta đã tìm lại được thiên đường.
Thiên đường nguyên gốc của chúng ta đã lỡ để đánh mất. Phúc đức làm sao ta lại tìm được thiên đường ở nơi đây. Xin cám ơn nước Mỹ, người Mỹ và xin thượng đế phù hộ cho thiên đường tìm lại của chúng con.
Mùa giáng sinh 2001.
NVK

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,470,839
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.