Hôm nay,  

Ngưu Khuyển Mã Vương

16/08/200100:00:00(Xem: 231113)
Tôi là công dân Việt Nam sinh ra ở Nam kỳ một tỉnh có số sau cùng là 20. Khi còn thơ ấu học trường làng thầy giáo bắt buộc phải học thuộc lòng Nam kỳ có 20 Tỉnh. Bạc Liêu là số sau cùng 20.
Qua nhiều thời kỳ nhiểu loạn trên đất nước Việt Nam, tôi bị lôi cuốn theo thời cuộc, thời kỳ Pháp thuộc, Việt Nam chống Pháp, Nhật đánh Đồng minh, quân Tàu giải giới Nhật. Việt minh thời gian ngắn cầm lên nắm chính quyền, Pháp tái chiến VN. Kế tiếp Mỹ tham chiến vào chiến trường VN. Đến 30 tháng 4 năm 1975 quân cán chính của đệ II Cộng Hòa VN tan rã, cáo chung chánh phủ miền Nam Cộng Sản miền Bắc hoàn toàn cưỡng chiếm Nam VN. Nếu tôi là nhà văn học giỏi xuyên qua nhiều thời kỳ kể lại nhiều bi đát thống khổ của nhân dân gánh chịu sẽ hết sức đau lòng và chua xót của dân tộc ta...
Sau thời gian cải tạo, năm 1979 gia đình tôi trốn thoát ách Cộng sản, an toàn định cư trên xứ Mỹ. Hiện nay chúng tôi 2 người đều gần 80, sức khỏe suy thoái già nua bệnh tật, qua nhiều lần giải phẩu đều được tai qua nạn khỏi. Chúng tôi không hề quên những ân tình của nhân dân Mỹ, chánh phủ Mỹ đã chiếu cố và dành nhiều ưu đãi cho người di dân cao niên được an hưởng những chuỗi ngày còn lại.
Về cuộc sống riêng, hai vợ chồng tôi được con cháu đón về ở chung, nhưng trong lòng xốn xang, ái ngại, khổ sở, cảm nghĩ như một gánh nặng cho con cháu, vì vậy mỗi ngày phải cố gắng phục vụ trong gia đình, đôi khi bệnh hoạn đau ốm vẫn phải sinh hoạt như thường, ngoại trừ bệnh không làm nổi đành phải bó tay. Được thể, con tôi giao hết quyền hành, bá chủ mọi công việc làm trong gia đình, ngoại trừ mấy cô cậu thì bất khả xâm phạm.

Tất cả những gì vui khi xưa ở Việt Nam nay hoàn toàn thay đổi. Ông bạn cafe già than thở: “Anh biết không ở VN nhà cửa của ba là của con, bên Mỹ có khác hơn nhà của con là của con”. Đôi lúc chuyện cũ trong lòng khơi động ấm ức không đâu để trút cơn buồn phiền chỉ có chửi đổng con chó hay sủa, cây cuốc làm vườn không bén, cây chổi cùn làm chướng mắt vv...vv...
Con gái tôi nói “Ba ở Bạc Liêu là ông già lựu đạn mà nay cũng vậy không thay đổi chút nào.” Tôi liền trả lời: “Mày nói rất đúng, Trâu già chẳng nệ dao phay đâu mà.” Nó liền vui vẻ phong tước cho tôi là Ngưu lão Vương, giao cho tôi nhiều trách nhiệm: làm vườn, trồng rau, tưới cây, trồng bông, dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài.
Bà nhà tôi pha sữa, nuôi cháu lo bếp núc nấu cơm, giặt xếp áo quần và nhất là canh chừng và làm áp lực khi cơn khùng của tôi bộc phát bất ngờ. Già lựu đạn thật nhưng cũng vẫn nể vợ. Thật y chang câu Nhất vợ, nhì trời, ba mới tới Tổng thống.
Gia đình thấy cha già lựu đạn vẫn còn sức lao động là vinh quang mới ban thêm một chức vua nữa là “Mã Diện Vương” để đưa rước các cháu đi học, mua thức ăn khi chúng đói, dẫn dắt đi chơi công viên, chở đi chơi Gam.
Sẵn đà, hoàn cảnh đẩy đưa, chúng phong luôn cho chức Khuyển Vương. Chức vua này coi thấy dễ nhưng cũng có phần nguy hiểm. Ban ngày, nghe chuông trong nhà báo hiệu biết có người tìm, tay lấm chân bùn với lá cây ngọn cỏ không kịp rửa phải chạy mau ra xem là ai. Nếu không quen gặp kẻ lạ râu mày rậm có vẻ hung hăng muốn tấn công vào nhà lập tức bấm điện thoại kêu cứu 911. Ban đêm xem chừng cửa nẻo có cài chốt cửa hay không" Nghe tiếng động phải đề phòng kẻ gian, tay cầm một khúc cây tự vệ, nếu thấy kẻ gian có vũ khí giết người thì xin đầu hàng vô điều kiện, hoặc lấy thân già làm bia đỡ đạn là cùng.
Ở xứ Mỹ một lúc giữ được địa vị 3 ngôi vua của con cháu ban cho kể cũng là vinh quang và mãn nguyện.

Ông già ba lựu đạn Bạc Liêu.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 824,911,375
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
Nhạc sĩ Cung Tiến