Chuyện Xưa

10/06/200100:00:00(Xem: 155682)
Bài tham dự số: 02-270-vb0612

Như mọi buổi chiều trong phòng làm việc, khi những cơn nắng yếu ớt rọi vào, tôi biết một ngày làm việc sắp sửa hết...
Tôi vươn vai, nghĩ đến cái hẹn chiều nay với đứa con gái ở một quán ăn.
Lâu lắm rồi tôi không gặp lại con tôi. Một năm hơn có lẽ. Mùa hè năm rồi con bé ở lại trường học thêm hè. Thế là mẹ con phải xa nhau, tuy thế con bé vẫn gọi mẹ 2, 3 lần mỗi tuần... nhõng nhẻo vòi vĩnh và xin tiền. Biết làm sao.
Tôi là người đàn bà đã ngoài bốn mươi tuổi, nhan sắc không mặn mà cho lắm, tôi cũng không hề nghĩ đến chuyện gắn bó với một người đàn ông nào. Người đàn ông đi qua đời tôi đã để lại cho tôi một đứa con gái, anh ấy là người có một thời tôi yêu tha thiết, yêu đến độ say mê và anh ấy cũng là một tai nạn lớn nhất trong đời tôi. Từ ấy, tôi như một con chim sợ hãi vô cớ, thấy mọi tình yêu còn lại trong đời đáng sợ như những người thợ săn...
Một mình... đã từ lâu lắm, đời không còn gi vui. Một mình nuôi con khôn lớn, một mình làm việc, một mình đến trường, một mình thù hận... ngút ngàn. Lâu lắm tôi không còn hiểu nổi tại sao tôi tồn tại, tại sao tôi có thể vượt qua những cơn giông bão của cuộc sống này"
Bạn đọc, nếu bạn đã từng là một người đàn bà nuôi con khốn khổ trong những ngày đầu tiên hội nhập ở xứ sở cơ hội này, hẳn bạn cũng đã có lúc... một mình âm thầm khóc. Bởi nhiều lúc đàn bà chúng ta vẫn thấy cần một người đàn ông, cho dù hắn là một người như thế nào đi nữa. Tôi cũng như bạn, đã cùng cực đến tận cùng đã khổ đau, đã câm nín, đã khóc rất nhiều lần... Cuối cùng tôi hiểu điều giúp cho tôi còn đứng vững, đó là đứa con gái bé bỏng của tôi. Bởi vì tôi có thể hận thù người đàn ông bội bạc, nhưng không thể bỏ rơi đứa con của chính mình. Mỗi đêm tôi đã khóc, đã cầu nguyện Thiên Chúa ban thêm cho tôi nghị lực, để tôi còn có thể tồn tại... Mà thôi, đã là chuyện xưa phải không" Có ai trong đời g này mà không có khó khăn phải trải qua, chỉ là mỗi người mỗi cảnh.
Cuộc sống vẫn còn dài... tôi mới ngoài 40 tuổi, còn nhiều năm nữa để sống để chờ đợi con tôi thành ngườ, để coi người đàn ông đã bội bạc tôi...thê thảm (xin lỗi đàn bà là thế).
Chỉ còn hơn 30 phút nữa là chấm dứt một ngày làm việc, thình lình, có điện thoại từ phòng tổ chức cho biết, họ cần tôi phỏng vấn thêm một người cho công việc công ty đang cần... tôi không mấy vui, bởi lẽ công việc này sẽ kéo dài hơn 30 phút, có thể con gái tôi sẽ phải chờ lâu.
Tôi thu xếp hồ sơ, gọi cho tiệm ăn nhờ họ nói con gái tôi chờ thêm một chút. Tôi đi xuống văn phòng...
Mở cửa phòng phỏng vấn việc làm của công ty, tôi gặp người đàn ông mà tôi không hề muốn gặp. Cuộc đời là thế điều gì ta không thích thường đến thường xuyên hơn... Chính là hắn ta. Vẫn vậy. Vẫn đẹp trai. Vẫn cái vẻ mặt ngày xưa tôi từng yêu, sao bây giờ trông đểu cáng đến thế. Lại vẫn là nụ cười nửa miệng...
Tôi nhìn xoáy vào mắt hắn. Mười mấy năm hơn, từ ngày con gái tôi còn học lớp tiểu học, mà bây giờ cháu đã gần xong đại học.
Tôi tránh dùng tiếng Việt. Bằng giọng lạnh tanh, tôi bảo hắn ngồi ngay lại, và hỏi chuyện về những điều hắn đã làm, ở đâu, kinh nghiệm gì... mặt hắn cúi xuống tránh ánh mắt tôi. Tôi vẫn không buông tha, hỏi tới tấp những câu hỏi khó khăn hơn... Hắn im lặng, không nói, ấp úng... Cuối cùng tôi hỏi hắn thêm một câu, câu hỏi nằm ngoài chương trình phỏng vấn việc làm. Nhưng tôi bất cần. Giờ này, ở đây, tôi là xếp nhận người này hay không là quyền của tôi.
Tôi hỏi hắn một câu không ăn nhập với công việc...“Có bao giờ ông bị rắc rối về việc phụ cấp cho con cái hay không"” Hắn im lặng. Tôi hỏi tiếp khi nhìn một lượt qua bản resume hắn khai.
”Ông quên không khai việc ông có kinh nghiệm về việc bội bạc ngược đãi phụ nữ, bỏ rơi con trẻ...
Hắn lắp bắp không thành tiếng, nhưng sự thất thế của hắn chỉ làm tôi điên lên. Tôi quăng giấy tờ của hắn xuống bàn:
Ông nên đi ra khỏi đây ngay tức khắc, trước khi tôi gọi cảnh sát đến bắt ông về tội không hề chu cấp cho đứa con ruột của ông từ mười mấy năm nay...”
Hắn vội vã đứng dậy, vụt chạy như ma đuổi... Nước mắt tôi chảy xuống môi. Mím môi lại tôi cảm nhận vị mặn của nước mắt, của đắng cay cuộc đời.
Dĩ vãng mười mấy năm trong một phút vụt sống dậy, như một khúc phim chiếu chậm... từng nét thật rõ...
*
Không như những người đàn bà khác đến nước Mỹ với niềm hân hoan có hạnh phúc chờ đợi.
Tôi và đứa con gái, được chồng tôi và một người đàn bà khác trẻ và đẹp hơn tôi bội phần đón ở phi trường... Tôi mím môi cố giữ chặt tay con gái mình, sợ nó sẽ lỡ trớn chạy ùa về phía bố nó.... Chồng tôi đã có người đàn bà khác, sao lại còn bảo lãnh cho tôi (sau này thì tôi hiểu anh ta cần bảo lãnh tôi qua để làm thủ tục ly dị, và có lẽ cũng mong cho con gái tôi sau này sẽ khá hơn) Mấy hôm sau cái ngày đầu bỡ ngỡ đó, tôi im lặng cắn răng sống như một cái bóng...Tôi di chuyển qua một tiểu bang khác xin trợ cấp cho con vào trường. Đi làm ban đêm, ban ngày đi học, đưa đón con, tất cả những điều đó thật không dễ dàng gì với người đàn bà một mình lo mọi chuyện, nhưng làm sao hơn, tôi có được chọn lựa sao"
Thời gian là phương thuốc, tất cả đều phải qua đi, thành công cũng như thất bại. Tôi đã cúi xuống nhặt lại từng mảnh vụn của đời mình, cố chắp vá chúng lại thành sức mạnh để sống. Con tôi những đêm khó ngủ vẫn hỏi: “Mẹ ơi, Bố đâu rồi"” Tôi cũng đã khóc, chua xót, đau đớn bẽ bàng. Tôi đã là người đàn bà sắt trong mắt mọi người, tôi biết điều đó. Nhưng khi tôi đối diện với chính tôi, khi cô đơn lúc buồn tủi, tôi hiểu tôi đã sống như không phải là tôi... chỉ những lúc tôi khóc, tôi mới là tôi thực sự.
Một năm, hai năm... rồi mười năm, những khó khăn ban đầu dần dà qua đi. Khi đời sống đã thê thảm đến cùng cực, còn chỗ nào để đi xuống nữa sao. Mỗi ngày sống là một bài học, một thử thách và tôi trưởng thành hơn từ đấy...
Tôi đã là công nhân với bậc lương thấp nhất, rồi là một kỹ sư với bậc lương cao nhất sau nhiều năm kinh nghiệm. Con tôi từ tiểu học, dần dà lên trung học rồi đại học. Tất cả chỉ vì không còn cách làm khác hơn. Tôi đã cúi đầu lâu quá, đến lúc tôi phải ngẩng mặt lên dù đã thật mệt mỏi... và rồi hôm nay tôi gặp lại chàng, đời thật là vở kịch dài, chàng đã hết vai, đã đến lúc sân khấu này là của tôi.
Bước xuống bậc thềm dài, tôi vào phòng tổ chức trao lại hồ sơ cho cô thư ký, cô ta cười thân thiện rồi nói: “Có phải công ty sẽ có thêm một nhân viên Việt Nam, có phải là bà có cảm tình với người Việt Nam của bà...” Tôi mỉm cười im lặng bỏ đi, tôi đã quên nhìn lại khuôn mặt xinh đẹp đó há hốc lên với tập hồ sơ phỏng vấn gạch nát chi chít... mặc kệ...tất cả đã qua. Đã là chuyện xưa rồi.
Tôi chạy vội xuống nhà xe, nhìn tấm kiếng nhỏ trong xe, tô lên môi mình một chút son màu thẳm, màu mà ngày xưa chàng yêu thích.
Con gái tôi có vẻ không vui khi tôi đến muộn, tôi xin lỗi. Nhìn con xinh đẹp, trẻ trung tôi bỗng nhận ra khuôn mặt thanh tú ấy là một bản sao hoàn chỉnh của khuôn mặt người tôi yêu ngày xưa...
Tôi cố gắng giữ cho bữa ăn chung của hai mẹ con nhẹ nhàng. Chúng tôi nói về tương lai con gái tôi sau khi ra trường, nói mọi chuyện từ việc mua sắm đến nhà cửa.
Thình lình, con gái tôi bỗng hỏi:
“Có khi nào Mẹ gặp lại Dad không"”
Tôi cười, nói cho có:
“Con lớn rồi, con biết mà. Mẹ đâu còn gì để phải gặp lại.”
Tôi nhìn sâu vào cái bản sao hoàn chỉnh của người tôi yêu một thời, lòng thanh thản lạ lùng, có lẽ lâu lắm rồi tôi cứ đeo mãi cái bao phục nặng nề quá khứ.
Hôm nay mọi điều có lẽ đã qua đi. Tôi đã thực sự bỏ cái bao nặng quá khứ xuống rồi.
Lòng tôi nhẹ tênh, tôi nhớ có lần tôi đã xem một bộ phim Hongkong, có cô gái sắm một vai nào đó trong phim đã nói: “Buồn vui gì rồi cũng phải sống hết một đời dài đăng đẳng”
Ngày mai thôi, tôi sẽ nghĩ đến chuyện đi chơi xa ở một nơi nào đó, tôi phải xin phép nghỉ 1, 2 tuần. Lâu lắm rồi tôi đã sống một đời sống không phải cho tôi. Tôi đã quên tôi có một con tim lâu lắm... không hề thổn thức... tại sao chứ" Tôi mới ngoài 40 tất cả mọi chuyện đã là chuyện xưa...
*
Câu chuyện trên đây là một chuyện có thật của tôi, của bạn, của ai đó mặc kệ, tôi tôn trọng sự thật, nên nhân vật chuyện không có tên, có thể nhân vật chính trùng tên bạn, trùng tên tôi, tên một người đàn bà Việt Nam nào đó đã tham dự vào một chuyện kể, ngày xưa...
Tha lỗi cho tôi, tôi không phải là nhà văn nên bút pháp vụng về. May ra, câu chuyện có thể vẫn làm bạn bâng khuâng giây lát, như chính tôi đã từng bâng khuâng…

Cindy Pham

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,003,613
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.