Hôm nay,  

Thư Gửi Bạn

09/02/200100:00:00(Xem: 162032)
Bài tham dự số: 02-162-VB 0211

Bạn bảo tôi kể chuyện về nước Mỹ, để anh em chúng mình cùng rút kinh nghiệm hầu hòa nhập với cuộc sống mới bên phương trời này".
Biết kể gì đây"
Kể rằng nứơc Mỹ giầu sang, nứơc Mỹ hùng mạïnh. Kể rằng ngừòi Mỹ đã là tác giả cuả biết bao nhiêu bằng sáng chế vì nưóc Mỹ biết trọng nhân tài; kể rằng nưóc Mỹ đọat nhiều huy chương thế vận vì phái đòan Mỹ bao giờ cũng đông gấp bội so với các đòan lực sĩ khác. Như vậy thì có khác gì khen "phò mã tốt áo". Kể rằng vô số ngừơi " vô gia cư " không có an ninh xã hội, sống lây lất tại các thành phố hoa lệ. Cảnh này thì xã hội nào chẳng có! Kể rằng vô số con cháu những ngừơi di dân đã làm nên những sự nghiệp lớn. Như cô bé thuyền nhân Việt Nam đến Mỹ lúc 7 tuổi, không biết một câu tiếng Anh, vậy mà, 15 năm sau đã được Tổng Thống Reagan tuyên dương khi cô tốt nghiệp thủ khoa trừơng West Point. Như cô bé ngừơi Đài Loan, đến bên này bờ đại dương lúc 8 tuổâi, và 35 năm sau trở thành đương kim bộ trưởng Lao động Hoa Kỳ. Nhữõng cái "như" này thật không hiếm !
Nhưng, -cái nhưng cay nghiệt, - đó chỉ là mặt phải cuả tấm mề đay…
Tôi xin kể một vài khiá cạnh "khác" của cuộc sống theo lối Mỹ. Nó có thể đã, có thểø đang và sẽ ảnh hửơng đến cuộc sống của thân nhân bạn, của tôi hay của bất cứ ngừơi Việt tị nạn nào đang sống trên giải đất tạm dung này.
Ngày xưa, khi còn mài đũng quần trên ghế nhà trừơng, tuần nào, chúng ta cũng có những bài học về công dân giáo dục, về đức dục. Chúng ta đựơc nghe giảng, và phải học thuộc lòng những bổn phận đối với cha mẹ, anh em, và những ngừơi chung quanh.
Ngày nay,công việc này không phải là công việc của nhà trường, -nơi xưa kia thườûng treo những chữ "Tiên học lễ, hậu học văn" -. Con cái chúng ta còn có nhiều kiến thức khoa học kỹ thuật cần trau dồi, nên nhà trường không có chương trình dạy chúng những điều chúng ta đã học khi xưa. Và chính chúng ta, trong vai trò phụ huynh, phải học, qua bạn bè, qua sách vở báo chí, qua nhữõng bài viết của các nhà phân tâm học, bổn phận mình đối với con cái.
Trước "áp lực" của con cái, để giải quyết vấn đề "khan hiếm thì giờ", vì cha mẹ làm 2, 3 jobs, kiếm tiền cho có "mức sống bằng hàng xóm", không hiếm gì học sinh trung họïc được tự lái xe hơi đến trường.
Khi đã giao xe cho con, tức là, không ít thì nhiều, bạn đã giao một vũ khí cho con mình. Một vũ khí để có thể tự giết mình hay giết người khác. Một thiếu niên ngồi trước tay lái, có thể không có chuyện gì, trừ khi cậu bé đó có tính tình nóng nảy, hung hãn. Thế nhưng khi cậu chở thêm 1, 2, 3, hay 4 người bạn trên xe, thi chiếc xe trở nên nguy hiểm vô cùng. Một câu nói khích, một điệu nhạc giật gân, một thiếu nữ lái xe đồng chiều hay ngược chiều…. Đó là những dịp mà chân cậu thường đạp "ga" tối đa. Cũng vớùi chiếc xe đó, khi cậu chở cô bạn gái, thì nó cũng có thể trở thành chiếc phòng riêng của đôi trẻ…
Mong bạn đừng nghĩ tới việc uốn nắn con cái, theo cái nghiã "trứng đừng đòi khôn hơn vịt" hay "áo không cao hơn cổ". Có như vậy thì, sau khi con ban học hết lớp 12, bạn mới hy vọng chúng còn ở chung một mái nhà vớùi bạn. Bằng không, sau lớp 12, cậu hay cô con dễ thương của bạn sẽ viện lý do "trường tại địa phương không có môn con chọn", để đi xa khỏi vòng "cương tỏa" của bố mẹ.
Bạn tính ngăn cản bằng cách "phong tỏa kinh tế " " Vô ích, mà chỉ thêm "gây thù chuốc oán". Con bạn có thể "xoay xở" nơi nhà băng, nhà trường hay các hội đoàn,các hãng, xưởng….. . để thực hiện mộâng ước " ra khơi " của mình. Không thiếu gì bậc cha mẹ, bóp bụng, nuốt nước mắt nhìn con lên đường như nhìn dê con, vì ham muốn tự do, băng mình trong đêm tối trong câu chuyện "La chèvre de Monsieur Séguin" của Alphonse Daudet.
Xã hội Mỹ cho rằng sau lớp 12, các cô, cậu học sinh trở thành người lớn, một thứ "người lớn thực thụ ". Cái đêm ra trường gọi là "prom" cũng là một "đêm đầy hồi hộp" đôi khi "hãi hùng" nhưng "bắt buộc phải có" đối với một số cha mẹ, để các cô, các cậu trở nên "trưởng thành". Đêm đó là đêm để các cô, các cậu vui chơi để thành "người lớn", trong những bộ tuxedo sang trọng, và chiếc limousine thật dài và thật lông lẫy, mà bố mẹ cậu chưa hề bao giờ biết đến.


Từ khi biết tiêu tiền, biết mua sắm, đứa trẻ đã biết thế nào là "satisfied or your money back !". Chúng hiểu rằng moị thứ đều có thể sài thử, không bằng lòng, không vừa ý thì trả lại hay đổi lấy món khác, không cần một lời giảt thích. Cái tư tưởng "rộng rãi", "phóng khóang" đo,ù ít nhiều, dần dần tiêm nhiễm vào lục phủ ngũ tạng con người, đã ảnh hưởng phần nào đến đời sống tinh thần hay mối quan hệ giữa những người đồng phái hay khác phái và có khi đến cả cuộc sống lứa đôi.
Vợ chồng bất hòa là chuyện thường tình, không thể không có. Nhưng vấn đề làm lành với nhau mới là chuyện quan trọng.
Trong hoàn cảnh khó khăn, bần hàn, vợ chồng nằm chung một giường trong căn phòng ngủ duy nhất. Sáng ra, lại phải nhường nhau trước cái phòng tắm duy nhất. Do đó chuyện làm lành sau khi hục hoặc, hầu như bắt buộc, ấy là không kể ảnh hưởng, áp lực của những bực huynh trưởng trong gia đình. Nhưng chúng ta đang sống trong một xã hội phồn vinh, cực thịnh vượng, đề cao tối đa cá nhân chủ nghĩa. Vợ chồng của con cháu chúng ta có dư đủ khả năng sống trong căn nhà hai, ba, bốn phòng ngủ, hai ba phòng tắm. Và quan hệ vợ-chồng không còn có ý nghĩa "đầu gối tay ấp" mà là "quyền lợi cá nhân" kiểu "phe phái gia đình J.R." trong phim bộ Dallas được chiếu trên các màn ảnh truyền hình vào những năm 80'. Và ở một khía cạnh tế nhị nào đó, những chuyện bất hòa ấy cũng được giải quyết một cách khác:
-"He" -hay "she", nói theo ngôn ngữ thời thượng của giới trẻ - làm ta bực mình quá đi! Chẳng thèm vào phòng ngủ, ta lên lầu ngủ, cho khoẻ cái thân, đỡ phải nhìn cái bộ mặt đáng ghét".
Cái cơ hội "làm lành" lại mất đi thêm một lần nữa, khi sáng hôm sau thay vì phải chờø nhau ngoài phòng tắm và ngập ngừng dục nhau bằng những câu "thiếu chủ từ" : "…….. .lè lẹ lên ….., hôm nay ….. .… phải đi đúng giờ" như cha mẹ họ, thì cặp vợ chồng trẻ trong căn nhà Mỹ này :
-"Mặc xác "He" (hay "She"), ta qua phòng tắm khác !"
Ngay trong những ngày thường, kẻ làm ca này người làm ca khác, đã ít thì giờ gặp nhau, thì lúc này cái cơ hội "gặp nhau" lại càng ít hơn, khi người ta không muốn gặp nhau.
Và vào một buổi tối nào đó, lại có chuyện bất hòa - cũng là thường tình trong cuộc sống gia đình thôi.-, "he" hay "she" mở cửa garage ngay sát nhà để đóng thật mạnh, "ầm" một cái, chọc tức "nó" chơi. Rồi lại mở cửa xe và đóng cũng thật mạnh "ầm" cho bớt tức. "He" hay "She" rú ga thật mạnh, chiếc xe lao vào trong bóng đêm. Người lái xe dồn hết sự bực tức của mình lên trên bàn đạp. Bảng "Stop", đèn đỏ !… Thây kệ. Đêm nay đi đâu " Đến nhà thằng (con) bạn ", thằng (con) bồ cũ, ngồi đấu láo, không thì ra hotel ngủ. Thiếu gì supermaket mở 24/24, thiếu gì thuốc "an thần" mạnh, nhẹ, không cần toa bác sĩ. Chiếc xe vẫn phóng nhanh.. .… Trên công lộ ban đêm, mọi xe đều đua nhau phóng nhanh.. . Những tiếng xe thắng nghe rợn người… ….
Ở cái xứ tự do này, nếu ta nhìn ở một khía cạnh tiêu cực nào đó, quan hệ cha mẹ - con cái, quan hệ vợ - chồng, bạn - bè có thể là như thế đấy! Một thứ "satisfied or your money back"!
Để chấm rứt, xin kể bạïn nghe mộät câu chuyệän có thật, vê` tình người, mới xẩy ra hè năm ngoái, tại thành phố Irvine, thuộc Quận Cam , và đã được báo chí, truyền hình Mỹ, Việt nói đến:
Hai thanh niên Việt Nam, mới được tuyển vào làm việc trong một hãng điện tử, có chuyện xích mích. Nhân ca làm đêm, hai anh đã kéo nhau ra sân của sở để giải quyết mối bất đồng. Một người, sau khi kẹp được cổ đối phương dưới nách mình, bèn rút súng từ trong túi ra thanh toán. Không biết vì người bị kẹp cổ dẫy dụa hay vì người bắn hấp tấp, viên đạn chỉ xuyên qua má nạn nhân, rồi ghim vào ngay trái tim người bắn. Thế là, nạn nhân thì về được nhà sau khi đươc đưa vào nhà thương băng bó. Còn hung thủ chết liền tại chỗ.
Nước Mỹ là như thế đó, Hoa kỳ là như thế đó. Muốn hội nhập, phải coi nhũng chuyện kể trên là bình thường, "chẳng có gì đáng nói cả". Ở đây,người ta luôn luôn đề cao chữ "tín"! Người ta cũng rất sùng bái các tín ngưỡng! Ở đây có những cái tốt thật tốt, và có những "cái mà mình cho là" không tốtï. Có vậy thôi!
Kể như vậy, không phải để bạn có cái nhìn mầu đen về nước Mỹ. Nhưng để bạn chuẩn bị tinh thần, đừng đặt nhiều ảo vọng, đừng sống ngược lại thời đại. Cùng lắm, chỉ nên ngâm rằng:
Rằng hay thì thực là hay!
Xem ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!

Hoàng Minh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 835,999,296
Tác giả đã góp nhiều bài viết đặc biệt và đã được trao tặng giải thưởng Việt Về Nước Mỹ. Ông sinh năm 1951, du học Nhật trước 1975. Đến Mỹ năm 1981. Hiện là cư dân Irvine, Nam California. Công việc: Kỹ Sư Điện tại một hãng trong cùng thành phố. Đây là bài viết mới nhất
Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu.
Tác giả là một nhà giáo tại Việt Nam. Sang Mỹ, bà có 10 năm làm việc trong ngành du lịch, hiện là cư dân Little Saigon. Với sức viết mạnh mẽ, Phùng Annie Kim đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2016.
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù.
Tác giả là cư dân Huntington Beach. Những Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô là “Chuyện Vui Sầu” ký bút hiệu Khánh Doãn đã được phổ biến từ tháng Tư 2011.
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas.
Tác giả hiện sống ở thành phố Victorville California, đã từng tham gia VVNM năm 2018
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University.