Nhập Gia Tuỳ Tục

13/11/200200:00:00(Xem: 185159)
Người viết: Minh Tâm

Bài tham dự số 17/vbst

Người viết tên thật : Từ Minh Tâm.Sinh sống tại Torrance, California.

Công việc: Kỹ sư công chánh.Sở thích: du lịch, nhiếp ảnh, làm vườn, viết webpage...


Nghe tin Việt Báo tổ chức cuộc thi viết về nước Mỹ, người Mỹ, bà xã tôi khuyến khích rằng: "Sao anh không ra tài múa bút viết chuyện để thi với người ta, biết đâu anh cũng được giải". Tôi mới nói rằng : " Thôi đi em ơi, anh mà viết cái gì, với lại mình cũng đâu có chuyện gì hay đâu mà viết".
"Thì viết những chuyện "khờ" của mình hồi mới qua đó". Bả ra đề cho tôi như vậy. Con gái tôi lại thêm vào: " Con thấy ba viết thơ cho bà nội, kể chuyện Mỹ hay lắm, sao không thử thời vận một lần". Nghe bùi tai, tôi bèn lấy giấy, viết, tìm một chổ vắng vẻ, tập trung tinh thần, viết về những điều "nhà quê" của mình khi mới tới xứ "cờ hoa" nầy.

Người Việt chúng ta ở Mỹ, ai cũng có một vài câu chuyện để nói về xứ nầy, bởi vì đây là một xứ sở tân tiến, hoàn toàn khác hẳn những điều chúng ta thấy bên nhà. Phong tục tập quán của người Mỹ cũng có nhiều điều khác với chúng ta. Hội nhập vào xã hội mới từ một đất nước với một nền văn hoá khác, không phải là dễ dàng, có nhiều khi cười ra nước mắt.

Hôm đầu tiên khi tới phi trường Los Angeles, người em trai của tôi ra đón. Lâu ngày gặp nhau mừng rỡ, tay bắt mặt mừng. Trong khi chờ mướn xe, hai anh em nắm tay nhau đi tới đi lui trong phi trường , vừa đi vừa nói chuyện thân mật. Bất chợt, Đăng, em tôi, vội vả giựt tay nó khỏi tay tôi. Ngạc nhiên tôi hỏi tại sao. Nó đỏ mặt nói: " Có mấy người Mỹ họ nhìn mình kỳ lắm. Chắc họ nghĩ mình "gay" (đồng tính luyến ái). à, thì ra, chuyện hai người đàn ông nắm tay đi ngoài đường ở Việt Nam là bình thường, nhưng ở đây người Mỹ họ cho là "dị". Ôi rắc rối làm sao !. Đó là chuyện buồn cười đầu tiên.

Rồi khi tôi đi học anh văn, có một hôm cô giáo của tôi kêu tôi lên bảng. Chuyện đi học bị kêu lên bảng là chuyện bình thường, nhưng cách mà cổ kêu mới làm mình thấy... buồn. Cô ta xoè bàn tay, để lật ngửa rồi "quắc" mình, y như cách người Việt chúng ta kêu ... mấy con chó. Lần đầu tiên, thấy cổ kêu như vậy tôi cảm thấy bị xúc phạm dữ lắm. Nhưng riết rồi quen và hiểu rằng đó là cách gọi của người Mỹ, chứ không phải họ coi mình như ... chó. Mỗi dân tộc có động tác khác nhau để gọi người khác. Câu "nhập gia tuỳ tục" áp dụng ở đây thật đúng.

Lúc mới qua, chúng tôi chưa có việc làm, cả ngày chỉ mong thơ gia đình từ bên Việt Nam gởi qua. Trong nhà, chúng tôi mặc pyjama cho mát vì lúc đó là mùa hè. Ông phát thơ vừa tới, tôi ra nhận thơ. Ông ta nhìn tôi một cách "là lạ". ổng cũng đưa thơ rồi bước nhanh qua nhà khác. Chiều về, tôi hỏi bà chị, bả nói ở đây không ai mặc pyjama ra khỏi nhà, dù chỉ là đi lấy thơ. Ông phát thơ đi như chạy sau khi đưa thơ cho tôi là vì ổng nghỉ là tôi ... điên. Cái gì kỳ vậy, bận đồ ngũ ra đường là điên sao, tôi tự hỏi một mình. Nhưng sau kỳ đó tôi đành xếp bộ pyjama còn mới vào rương, và tìm mua đồ khác mặc cho giống ... Mỹ.

Thiệt cái vụ quần áo mặc ra đường cũng nhức cái đầu. Mình mặc pyjama, họ chê điên, còn mấy bà Mỹ thì mặc quần sọt, áo nịt ngực, chạy bộ tập thể dục thì được. Vậy có lạ không.

Trở lại cái vụ "nắm tay nắm chưn", hai người đàn ông, nắm tay là .."gay", còn bọn trẻ học trung học, mới 15, 16 tuổi mà chúng nó ôm nhau "xà nẹo" trong trường thì lại là chuyện bình thường. Có khi chúng còn dựa gốc cây hun nhau muì mẩn thấy muốn "nổ con mắt"mà thiên hạ cứ tỉnh bơ, coi như không có gì mà ầm ỉ. Xứ sở gì mà kỳ lạ quá.

Mới đây, báo có đăng tin, bà nội cháu bé Cuba tên Elian ở Florida, bị nói là "xách nhiểu tình dục" khi sờ "chim" của cháu khi đến thăm nó. Ở Việt nam mình, các cụ cũng hay đùa như vậy với các cháu, có sao đâu. Xứ Mỹ nầy, người ta lại làm "lớn chuyện". Đúng là văn minh quá cũng rắc rối.

Người Mỹ có những suy nghĩ và hành động của họ không giống như chúng ta. Thí dụ, hôm tôi đi xin việc làm, vô phỏng vấn, tôi ăn nói nhỏ nhẹ, rất lịch sự. Công việc rất dễ, dưới sức của tôi, nhưng tôi lại rớt. Vội vàng đi tìm coi tại sao thất bại chua cay như vậy. Tìm trong sách dạy cách đi phỏng vấn tôi mới khám phá ra rằng tôi thiếu nhìn thẳng vào mắt người phỏng vấn, tiếng Mỹ là "eyes contact". Theo họ, khi mình nhìn thẳng như vậy chứng tỏ mình nói thật, và tự tin không giống như người Việt chúng ta, nhìn thẳng là vô phép, là bất lịch sự. Ngoài ra, người Mỹ rất thực tế, họ cho rằng khi đi xin việc tức là chúng ta đi "bán" sức lao động và khả năng của mình cho người chủ, thành ra, khi vô phỏng vấn mình phải quảng cáo hết những gì mình biết về công việc tương lai mình sẽ làm. Do đó, mấy kỳ đi xin việc sau, tôI ... "kênh" mấy ông phỏng vấn đúng mức đồng thời nói hết những điều mình biết về công việc sẽ làm và nhờ đó mới có việc làm như ngày nay.

Trên đây mới kể sơ vài tập quán của Mỹ, có vẻ lạ đối với người Việt chúng ta. Nhưng người Mỹ cũng có nhiều phong tục rất hay. Thí dụ vào các dịp lễ lớn như Tạ ơn hay Giáng Sinh, họ tổ chức những bửa ăn cho người vô gia cư, tặng quà cho người nghèo. Họ cũng rất có lòng đối với các công tác thiện nguyện. Nhiều cụ già vẫn đến làm việc tự nguyện tại các nhà thờ, thư viện ..., phục vụ xả hội một cách rất vui vẻ yêu đời. Các bạn trẻ người Mỹ cũng hay tổ chức các buổi rửa xe để gây quỷ từ thiện rất đáng khen. Những buổi hiến máu cứu người đều có đông người tham gia, đó là tinh thần tương trợ rất qúy của người Mỹ.

Ngoài những ngày lễ của quốc gia để kỹ niệm ngày Quốc Khánh hay nhớ ơn các bận tiền bối .. Mỹ có những ngày lễ để nhớ đến nhau như Lễ Tình Yêu (Valentine Day), Lễ Nhớ ơn Cha (Father's Day), Lễ Nhớ ơn Mẹ (Mother's Day)... đó là những phong tục tốt nếu được áp dụng theo đúng tinh thần của nó. Còn các em nhi đồng thì được cưng chiều mỗi ngày nên không có lễ nhi đồng ("). Nói tới đây, tôi lại nhớ tới mấy câu đùa của mấy người bạn Mỹ cùng sở khi họ hỏi tôi ai là chủ trong gia đình Việt Nam. Dĩ nhiên tôi nói người chồng hay cha là trụ cột của gia đình. Họ cười và nói với tôi rằng Mỹ họ coi trong gia đình người quan trọng nhất là ... "bà xả", tiếp đến là con cái, thứ ba là chó mèo, thứ tư mới đến "ông xả". Nghe mà buồn cho mấy ông ... Mỹ, còn bà xả tôi thì chịu cái phong tục nầy dữ lắm. Bả cứ đòi "làm cách mạng" với tôi và nói "Nhập gia là phải tùy tục".

Sống ở Mỹ, phải theo phong tục của Mỹ đó là chuyện đương nhiên. Nhưng người Việt của chúng ta cũng có những truyền thống rất hay, rất đẹp, như tình gia đình, cách nuôi dạy con cái ... Chọn lọc những cái hay của người bản xứ, bảo tồn cái đẹp của chúng ta phải chăng là cách tốt nhất để hội nhập vào cuộc sống mới ở một đất nước luôn có nhiều thay đổi và tiến bộ.

6/2000
Minh Tâm


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,346,501
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.