Mỹ Mà

13/11/200200:00:00(Xem: 183505)
Người viết: Bùi-Công-Thọ

Bài tham dự số 023\VBST

Ông Thọ sinh năm 1943. Tên Mỹ: Tom Bui. Hiện đang làm việc cho một công ty điện tử, cư trú tại Los Angeles.


Viết về nước Mỹ, khó nhỉ. Thôi, nhớ gì viết nấy. Viết lung tung xoè cho vui cho đúng tinh thần "Hợp Chủng quốc".

Tôi vào Mỹ không có Sì-pông-so Mỹ. Hàng xóm của tôi toàn là Mễ, với lại Tàu lai hoặc "người di tản buồn" mà thôi.

Vì vậy người Mỹ mà tôi gặp, thấy là Mỹ ở chỗ làm, ở ngoài đường và Mỹ trên tivi. Cái làm người ta dễ nhận ra người Mỹ chính là vóc dáng của họ. Bự con. Mỹ mà. Tây với đầm bên Âu châu không thể so sánh được về phần nặng kí. Dân Á châu thì đi chỗ khác chơi. Chả thế mà như tôi đây, là Mỹ nhập tịch mà cái xác cũng nặng thấy rõ. Khi về Việt Nam, bà con cứ khen là "Ông ấy phát tướng" "cái bụng như thế mới là người sang" nghe cũng sướng lắm, nhưng cũng có đứa xấu mồm nó nói thiếu lập trường là "Trước ở Việt Nam ốm tong teo, cứ như thằng ho lao", nói như vậy về tôi là có tí lạc đề rồi đó.

Dân Mỹ to con như vậy, nhưng cũng dễ khóc lắm. Họ có thể khóc về một con mèo đi mất tích, một con chó mới chết, một người tàn tật bị kẻ gian lấy mất chiếc xe lăn. Họ thương cảm và mủi lòng về những hoàn cảnh khốn khó của những nạn nhân bão lụt Trung Mỹ người nghèo, đói trơ xương trong những cuộc nội chiến tại Phi Châu, thương cảm cho những đứa trẻ mồ côi tại Việt Nam. Vân vân và vân vân. Những lúc như vậy, người Mỹ sẵn sàng mở hầu bao và chi một cách thanh thản. Nhưng họ cũng lạnh lùng không cho ông lão ăn mày đứng đầu đường lấy một penny, với một lý luận rất là Mỹ "Thằng cha đó đủ điều kiện xin tiền SSI mà".

Chuyện thế gian, chính trị chính em, chuyện xã hội, chuyện Saddam Hussein, hoặc Kosovo hay Bosnia gì đó, hình như đến với người Mỹ bằng nhứng cảm xúc do giới truyền thông Mỹ ảnh hưởng hoặc tạo dựng. Chỉ cần tivi Mỹ nói về Sadam vài tuần là dân Mỹ đã nổi nóng liền, đòi "mang quân sang đánh bỏ bố nó đi chớ, cái thằng hỗn", thế là chính phủ Mỹ hân hoan đem quân sang đục Sadam.

Hễ dân Mỹ muốn khóc là truyền thông Mỹ cho khóc ngay. Đưa câu chuyện của công nương Diana cho nó li kỳ, thiên hạ khóc ngay, gửi bông gửi thiệp sang tận Ăng Lê chia buồn và rồi nếu được phỏng vấn là khóc ngay, khóc rất tận tình. Lúc đó người ta mải khóc mà quên mất rằng, có một người đàn bà thật sự vĩ đại đã ra đi trong yên bình, đó là mẹ Thesera. Thành thử xã hội này tự do thật nhưng mà đôi khi tiếng khóc, tiếng cười của con người ở đây lại do truyền thông lèo lái cả.

Nhưng xét chung, người Mỹ hơn nhiều dân tộc khác về khoản giao tế, họ không ngại những lời khen, và thường là khen láo. Nghe người Mỹ khen mà tưởng thật, chỉ có "đổ thóc giống ra mà ăn".

Ở chỗ tôi làm có bà Việt Nam ta ăn món thịt kho trứng. Một công tử Mỹ ngồi gần đã ngứa mồm cho rằng món đó trông rất ngon, cái smell thì hết xẩy; Bà này tưởng thật, hôm sau mang cho cu Mỹ này một hộp thịt kho trứng. Thằng cu cám ơn nhăng xị, nó bảo sẽ mang về share với con vợ ở nhà. Sau đó, thì tôi bắt gặp quả tang thằng em dục hộp thịt kho vào thùng rác một cách không tiếc nuối.

Một ông xếp có thể khen nhân viên ngày hôm trước là good, nhưng ngày hôm sau xếp vẫn có thể lạnh lùng cho anh nhân viên này lay-off một cách không thương tiếc.

Họ khen hay quá nghe dễ tin đi chứ; nhiều ông bà Việt Nam khoái tỉ cứ bảo rằng: dân Mỹ họ khen cái áo dài Việt Nam là đẹp nhất thế giới, sexiest, hoặc vân vân và vân vân...Theo tôi, nếu có gặp phụ nữ Miên, Lào, I răng, I rắc hoặc Congo gì đó thì người Mỹ cũng vui vẻ mà khen rằng cái y phục truyền thống của mấy bà đó cũng là nhất thế giới, là tuyệt vời. Dân thường đãø khen tới mức như vậy, còn mấy ông mần chính trị thì khỏi nói, cứ quên đi là vừa.

Tôi lại luận bàn về chính trị rồi đó. Nói sơ qua về mấy ông ở hành pháp đi. Không thấy ông nào có râu cả, hình như mấy bà Bộ trưởng cũng không có râu, vậy là nam nữ bình đẳng.

Ở chỗ công cộng cũng không thấy ông tông tông, ông phó Gore hoặc bộ trưởng nào hút thuốc cả, chả bù với dân tị nạn ta từ nhà ra đường đều hút cả. Có ngày đường Bolsa dám bị ô nhiễm nặng vì khói thuốc lắm. Còn họ làm chính trị thế nào hả" Cái đó phải hỏi mấy nhà bình luận chính trị, chứ còn như tôi, phó thường dân nam bộ, có nhận xét rất miệt vườn là: trong việc đối ngoại, ở quốc hội, hoặc giữa tông tông và quốc hội có cái gì cứ như là "kịch" ấy.

Có khi họ cãi nhau kịch liệt, kẻ tung người hứng, có khi ông nói gà, bà nói vịt, thì tưu trung vẫn là kịch. Vì vậy mấy anh Tầu cọâng ở lục địa chẳng cần vận động gì, chẳng cần run gì hết, cũng chẳng cần quan tâm là có bao nhiêu người ủng hộ, bao nhiêu người chống, thì cuối cùng quốc hội Mỹ vẫn cho họ cái quy chế mậu dịch vĩnh viễn. Cãi nhau, với vận động của ông tông tông là cho vui mà thôi.

Còn chuyện nội địa nước Mỹ, có lẽ họ phang nhau chí tử là điều có thật. Dí ông Clinton trong vụ em Monica mà chẳng cần để ý đến thể diện quốc gia, thì ở những nước văn minh, chỉ có Mỹ mới làm được.

Những chuyện gì mình tưởng tượng nó không thể xẩy ra thì vẩn có thể xảy ra ở nước Mỹ cả. Bữa nọ xem tivi thấy cảnh một cặp vợ chồng làm đám tang cho chiếc xe hơi cũ, cũng đào huyệt chôn xe, cũng mặc đồ tang, cũng khóc lóc, cũng có mấy ông bà hàng xóm đến chia buồn và nói lảm nhảm loạn lên. Cứ đà vậy, nếu sau này ta thấy ở nước Mỹ, các thầy cô giáo đeo súng lủng lẳng như các cao bồi ngày xưa thì cũng chẳng làm ta ngạc nhiên. Thầy cô đang giảng bài mà vẫn phải dò xét mấy đứa môn sinh, thấy đứa nào cựa quậy khả nghi là phải để tay lên báng súng liền. Bắn chậm là chết.

Những người Việt bỏ nước ra đi, trốn chạy trước những ngược đãi, tàn bạo của người Cộng Sản Việt Nam. Họ, trong đó có tôi, đã tìm được nơi đất nước này một nơi chốn tương đối bảo vệ, tiếng nói dân chủ vang vọng thế giới.

Tôi thấy mình là người may mắn. Xã hội nào cũng có những cái xấu, tốt, cái đáng mến, cái khó ưa; hãy tìm đến những cái tốt của họ để cuộc đời thêm thoải mái.

Đất nước và dân tộc này đã mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta, chúng ta cũng không làm phụ lòng họ. Chăm chỉ làm việc để vươn lên, tôn trọng luật pháp, làm tròn nghĩa vụ đóng thuế và vẫn tiếp tục đóng thuế một cách cần mẫn. Vì vậy chúng ta không là gánh nặng cho đất nước này, chúng ta không có gì phải mặc cảm cả. Chúng ta đang đóng góp vào sự thịnh vượng của xã hội này về mọi phương diện.

Bùi Công Thọ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,354,216
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX. Sau nhiều năm làm công việc khai thuế tại vùng Hollywood, cô và gia đình hiện đã rời Los Angeles để trở thành cư dân quận Cam.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện cư trú và làm việc tại miền Bắc California. Bài mới của cô dành cho ngày Lễ Halloween
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018. Ông tên thật là Chu Văn Huy, cựu tù, vượt biển, hiện là cư dân San Jose, đã nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung lũng Hoa Vàng, California. Đây là bài mới nhất của Ông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.