Hôm nay,  

Cây Chĩa Ba Thần Hải Vương Tinh

05/09/202500:00:00(Xem: 3168)
                                
1
Hình do tác giả cung cấp
 
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Bài này tác giả ghi lại hành trình mười năm săn đuổi và tiêu diệt Osama Bin Laden, viết trong tháng 9 tưởng niệm với thông điệp: công lý có thể đến muộn, nhưng không bao giờ vắng.

*

Biến cố đau thương 9-11 đã xảy ra cách đây 24 năm, vẫn còn là một bi kịch đau thương trong lòng người Mỹ. Bộ Quốc Phòng Mỹ quyết định bằng mọi giá, phải bắt cho được Osama Bin Laden, OBL, kẻ chủ mưu khủng bố, bắt hắn phải đền tội để làm gương cho những tên khủng bố khác. Chiến dịch Neptune Spear, Cây Chĩa Ba của thần Hải Vương Tinh, được lên kế hoạch để săn đuổi và sau 10 năm âm thầm nhưng quyết liệt, đã bắt và giết chết tên trùm này tại Pakistan.

Trong thần thoại La Mã, Neptune là vị thần của biển Cả, hay còn gọi là thần Poseidon. Chiến dịch được đặt tên như vậy vì cây chĩa Ba là huy hiệu (insignia) của một nhóm lực lượng đặc nhiệm được gọi là Seal Team Six. Cây chĩa ba mang ý nghĩa cú đánh thần tốc, sắc bén, và chính xác.

OBL đã kịp trốn vào vùng núi cao hiểm trở Tora Bora phía Đông Afghanistan, giáp ranh với Pakistan, nơi không mấy người dám đặt chân đến. Đây là vùng thánh địa của tổ chức khủng bố Al-Qaeda do hắn cầm đầu. Ngày 12 tháng 12, 2001, không quân Mỹ mở cuộc không kích, ném bom dữ dội vào những căn hầm bí mật nơi OBL ẩn núp; thoát chết nhưng không chịu nổi, hắn đã âm thầm trốn ra khỏi vùng này và biến mất không còn tăm tích.

                                                                              *

Thành phố nghỉ mát Abbottabad, phía Bắc Pakistan, nơi tọa lạc căn cứ không quân chiến lược quan trọng Kalabagh Airbase, nó nằm gần đường biên giới Kashmir giữa Ấn Độ và Pakistan là nơi vẫn còn xảy ra tranh chấp đẫm máu giữa hai bên. Trên đỉnh đồi cao, sừng sững nhìn xuống thành phố là trường võ bị quốc gia PMA, Pakistan Military Academy, nơi đào tạo sĩ quan ưu tú của đất nước.

Năm 2005. Ở cuối một con đường đất, khu phố Bilal Town, cách trường Võ Bị khoảng 1.3 km, địa chỉ Warizistan Haveli, Bilal Town, Abbottabad, Pakistan, một ngôi nhà lớn 3 tầng tọa lạc trên mảnh đất hình tam giác diện tích 3,500 m2, được bao quanh bằng tường đá cao 5 mét, bên trên giăng giây thép gai, có 2 cổng ra vào được gắn hệ thống an ninh, coi rất bề thế, nhưng lại có rất ít cửa sổ. Tầng cao nhất lại được xây thêm một bức tường cao 2 mét, khiến tòa nhà giống như một pháo đài. Điểm đặc biệt là ngôi nhà không có điện thoại và Internet, không xài dịch vụ đổ rác như mọi nhà khác trong khu phố. Người trong nhà tự làm vườn, trồng rau, nuôi bò, cừu trong chuồng mà không cần ra chợ.

Trên tầng cao nhất của ngôi nhà, một người đàn ông cao lớn, lưng hơi còng như mang một gánh nặng vô hình, râu tóc bạc phơ, đứng bên cánh cửa sổ duy nhất, đưa tay vén tấm rèm, nhìn xuống con đường chạy dài theo con hẻm bên hông nhà. Mắt ông đăm chiêu, gương mặt khắc khổ như chưa bao giờ biết cười. Ông ta có thói quen đứng đó hằng giờ mỗi ngày, đôi mắt mờ đục âm thầm quan sát, đôi khi nhìn chăm chăm xuống phía dưới đường mà như không thấy gì.

Người dân ở đây, không ai quen biết hoặc đã từng gặp mặt người chủ căn nhà, họ chỉ biết nhiều năm trước, tòa nhà được mua lại và sửa chữa rất nhiều, rồi thấy có người ra vô, thỉnh thoảng nghe tiếng con nít cười đùa trong sân, tuyệt nhiên không thấy chủ nhà ra giao tiếp với hàng xóm. Người dân ở đây cũng quen dần với thái độ của người hàng xóm không thân thiện này.

Một buổi chiều mùa đông giá rét cuối năm 2010, Abu Ahmed Al-Kuwaiti nhanh nhẹn dắt chiếc xe gắn máy ra khỏi cổng ngôi biệt thự. Theo thói quen, hắn nhìn trước trông sau coi có ai để ý mình không, rồi mới đạp máy xe và phóng đi. Đầu quấn khăn turban che kín gần hết khuôn mặt, hắn chạy ngoằn nguèo một lúc rồi hướng về phía chợ, ghé vào một cửa tiệm, ngồi nhấm nháp ly cà phê, mắt hướng ra phía cửa, vẻ sốt ruột như đang chờ đợi ai.

Abu Ahmed là người tôn thờ và phục tùng OBL như một tín đồ sùng bái đấng tiên tri, một vị thánh thần. Hắn không bao giờ dám nhìn thẳng vào mặt thủ lĩnh, chỉ cúi đầu vâng dạ, đặt tay lên ngực trái thì thầm “Ngài là tiếng gọi của Allah trong thời đại mù lòa”. Hắn vâng theo mọi chỉ thị và lời sai khiến, không hề thắc mắc. OBL yên tâm tuyệt đối và tin vào lòng trung thành của Abu.

Bỗng có tiếng gọi to:
-        Phải Abu Ahmed đó không?

Abu quay lại. Thì ra thằng bạn ngày xưa cùng chung trong cuộc thánh chiến Mujihadeen. Cả hai đứng dậy, bước đến, ôm nhau và hôn trên má theo phong tục địa phương.

Tay bắt mặt mừng, cả hai chuyện trò rôm rả, không biết có một người khách ngồi trong góc quán đang lắng nghe, đằng sau một tờ báo che kín mặt. Khi cả hai rời đi, người khách lạ cũng âm thầm theo sau.                                                                                   
*

Năm 2006, trại giam Guantanamo, Cuba. Sau khi bị hỏi cung, trở về phòng, Khalid Sheikh, còn gọi là Mohammed (KSM) Sheikh, một đồng phạm quan trọng thứ 2 trong biến cố 9-11, hắn chối không biết OBL đang trốn ở đâu. Nhưng khi về phòng, hắn bí mật thông cung, dặn dò các đồng phạm khác: không được khai hay nhắc nhở đến cái tên Abu Ahmed. Hắn và đồng bọn không ngờ rằng trong phòng giam đã được gắn một hệ thống cameras kỹ thuật cao, theo dõi và nghe không sót một lời nói hoặc cử chỉ nào của phạm nhân.
                                                                                       *
Đô Đốc William McRaven được triệu hồi cấp tốc về ban tham mưu ở Ngũ Giác Đài (Pentagon). Ngày 11 tháng 3, 2011, Robert O’Neil, trưởng toán Navy Seal Team 6, đang nghỉ hè cùng gia đình sau một chiến dịch bên Trung Đông, anh nhận được cú điện thoại khẩn cấp từ Đô Đốc McCraven cho hay phải tập họp toàn đơn vị, chuẩn bị đầy đủ hành trang, dụng cụ để lên đường. Địa điểm và mục tiêu cho biết sau.

Robert không xa lạ gì với những công tác đột ngột và khẩn cấp như vậy, anh vốn là một sĩ quan đặc nhiệm, chuyên nghiệp, vào sinh ra tử, anh không nề hà hiểm nguy. Nhưng điều khiến anh trăn trở nhất là làm cách nào nói cho vợ con hiểu khi anh ôm hôn và từ giã vợ con, trở về căn cứ gặp mặt đồng đội để chuẩn bị lên đường.

Chuyến công tác trước, một đồng đội và cũng là bạn thân của anh, khi từ biệt vợ con ra đi, đã mãi mãi không trở về.  Khi Robert qua thăm và báo hung tin cho gia đình người góa phụ, hai đứa con thơ của người bạn hỏi anh “ba cháu bao giờ về?”. Câu hỏi như mũi dao xoáy thẳng vào tim, khiến anh phải quay đi ngăn giòng nước mắt ướt đẵm trên mi. Anh nghẹn ngào ôm hai đứa trẻ vào lòng thì thầm:

-        Ba các cháu đã về với tổ quốc, với quê cha đất tổ.

Anh nhớ mãi và bị ám ảnh bởi ánh mắt ngơ ngác của hai đứa trẻ và âm thanh cái đĩa rơi vỡ khô khốc trên nền gạch khi vợ của bạn mình xuất hiện ở ngưỡng căn bếp; một sự lặng im của nỗi đau chất ngất, đôi mắt lặng đi kinh hoàng nhìn anh, không nói nổi một lời. Đời anh, sống chết kề cận, chứng kiến quá nhiều điều kinh khủng, nhưng cái khoảnh khắc đó đã để lại trong anh một ký ức đau đớn không bao giờ quên.
                                                                    *
Một chiếc vận tải cơ C17 Globemaster đang chờ ngoài phi đạo. Phi hành đoàn đã chất xong mấy “containers” và hàng hóa được bao bọc kỹ càng, không ai biết bên trong là những gì. Ba người lính không quân đang kiểm soát lại tất cả các “tie-downs”, bảo đảm hàng hóa được thắt dây chặt chẽ, người chuẩn úy trẻ tuổi, “the load master”, đi một vòng kiểm soát lại lần cuối.  Bên trong cockpit, 2 viên phi công đang lướt qua từng chi tiết trong cuốn “check list” trước khi cất cánh.

Một chiếc xe vận tải chạy đến phía sau khoang chở hàng, 23 người lính đặc nhiệm, quân phục gọn gàng, nhảy xuống; từng người một bước lên và dạt ra 2 bên hàng ghế dọc theo sát thân phi cơ.

Ngay lập tức, Đô Đốc McRaven đích thân ra tiễn tận bên trong khoang cargo, bắt tay từng người và căn dặn:

-        Trong chiến dịch tối mật này, nếu thất bại, bị bao vây, các bạn phải tự mình chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, thoát ra ngoài tìm đường về căn cứ. Sẽ không có bất kỳ sự giúp đỡ nào từ quân đội Mỹ và cũng sẽ không có việc trao đổi con tin. Các bạn chỉ có một con đường, một lựa chọn duy nhất là CHIẾN THẮNG.

Mọi người im lặng nhận chỉ thị với vẻ mặt nghiêm nghị và quyết tâm cùng thưa:

-        Thưa Đô Đốc, rõ và sẵn sàng.

Khi viên Phi công thông báo “Welcome to BAF, Afghanistan”, mọi người mới biết mình chuẩn bị đáp xuống phi trường Bagram Air Force base, căn cứ quân sự lớn nhất của quân đội Mỹ, phía Đông Bắc Afghanistan.

Ngày hôm sau, cả toán được chuyên chở đến một khu trại nhỏ bé nằm gần BAF, Camp Alpha, thành phố Jalalabad, khá xa tỉnh bang Parwan Province. Ra đón Seal Team 6 là hai nhân viên mặc thường phục của CIA (Central Intelligence Agency) và JSOC (Joint Special Operations Command). Họ là những nhân viên ưu tú, chuyên lên kế hoạch và điều phối huấn luyện trong những chiến dịch thật đặc biệt. Tất cả đi bộ tới một tòa nhà lớn như một tòa nhà thực thụ và mới vừa được cất lên bằng ván ép, mùi gỗ mới vẫn còn phảng phất đâu đây, kích thước giống y như tòa nhà của OBL (a full-scale mock-up building). Người có vẻ là chỉ huy lên tiếng:

-        Tự Do của đất nước chúng ta đã bị tấn công ngày 11 tháng 9, 2001 bởi những kẻ dấu mặt hèn nhát, nhiệm vụ chúng ta là phải bảo vệ Tự Do cho đến cùng bằng chiến dịch Neptune Spear. Nhiệm vụ của các bạn là săn lùng OBL, nếu không bắt sống được thì giết chết. Chi tiết sẽ cho biết sau. Có 3 bài tập các bạn phải nhuần nhuyễn, ngay cả trong giấc ngủ, cũng phải thuộc nằm lòng. 1. Di chuyển bằng trực thăng đặc biệt để xâm nhập vào địa điểm. 2. “Dọn dẹp phòng” và xác định nhân thân của mục tiêu HVT (high valued target). 3. Thoát hiểm và biến mất.

Ngừng lại một chút cho ai nấy có đủ thời gian thẩm thấu 3 điều cần nhớ, ông tiếp tục:

-        Bắt đầu từ hôm nay, không ai được ra khỏi doanh trại, không tiếp xúc bất cứ ai, không gọi điện thoại về nhà, tắt hết cell phones, tuyệt đối giữ kín thông tin cho đến khi chiến dịch thành công. Điều cần làm bây giờ là “kế hoạch, kế hoạch, kế hoạch và thực tập, thực tập, thực tập” (plan, plan, plan and rehearsal, rehearsal, rehearsal). 12 giờ một ngày. Rõ chưa?

-        Thưa rõ.
-        Các bạn có 1 giờ chuẩn bị. Có câu hỏi gì không? Nếu không. Tan hàng.
-        Thưa rõ.

2
3
 
Những ngày đầu năm 2011, những chiếc MQ1-C Drones, máy bay không người lái, không mang theo hỏa tiễn laser, đều đặn cất cánh hằng ngày từ căn cứ BAF. Tất cả các chuyến bay đều được mã hóa và được lập trình bay tự động theo một đường bay và độ cao nhất định, nhắm hướng Pakistan, đi đi, về về không nghỉ một ngày nào. Từ trên cao những không ảnh được chuyển về bộ chỉ huy CENTCOM, đến một tòa nhà của CIA. Các nhân viên phân tích, dựa vào ánh nắng mặt trời chiếu nghiêng và chiều cao ngoại lệ của một bóng người trên tầng 3 tòa nhà, hằng ngày vào giờ nhất định, cái bóng lặng lẽ vén màn nhìn ra ngoài. Đối với một người Ả Rập, OBL có một chiều cao vượt trôi người thường. Những không ảnh này, bao gồm cả hình ảnh từ sân trước đến sân sau, hình ảnh trẻ em chơi đùa trong sân, những người ra vô tòa nhà, cho đến thói quen của họ, tất cả được gởi về đều đặn trong vòng hơn 4 tháng.


Một buổi sáng tháng 4, 2011. Khu phố Waziristan Haveli. Cả xóm rủ nhau đem trẻ em đi chích ngừa Thủy Đậu. Một phái đoàn y tế trên thành phố xuống chích ngừa cho trẻ em theo định kỳ, không tốn tiền. Các bà mẹ dẫn đám trẻ nhỏ, lũ lượt lên bệnh xá, xếp hàng chờ tới phiên. Trước khi chích, vị bác sĩ nhìn vào hồ sơ của từng đứa trẻ và kiểm tra tên, tuổi, và địa chỉ từng nhà. Căn nhà “pháo đài” hiện lên trong một mẫu đơn chích ngừa. Khi chích ngừa đứa trẻ, vị bác sĩ cẩn thận lấy mẫu DNA của đứa bé, bỏ vào trong một ống nghiệm nhỏ và niêm phong rất cẩn thận.
                                                                                    
*

Ngũ Giác Đài. Ngày 28 tháng 4, 2011 Một cuộc họp của ban An Ninh quốc gia, National Security Group. Đô Dốc McRaven trình bày chi tiết kế hoạch. Chủ tịch ủy ban chấp thuận chiến dịch Neptune Spear, đóng dấu tuyệt mật và gởi lên Tổng Thống.
                                                                                    
*

Căn cứ Jalalabad thuộc BAF, Afghanistan. Ngày 1 tháng 5, 2011. Lúc 00:30 sáng. Hai chiếc trực thăng Sikorsky cất cánh rời khỏi phi đạo trong bóng đêm, đèn phi hành được tắt hết. Chuyến bay 162 miles dự trù để đến được mục tiêu.

Trực thăng Sikorsky là phiên bản cải tiến của trực thăng Black Hawk với thân máy bay được bắn ri-vê bằng phẳng với vỏ máy bay, được phủ lên một loại sơn đặc biệt RAM (Raw Absorbing Material) thẩm thấu sóng radar. Nếu xuất hiện trên màn ảnh radar của địch thì kích thước chỉ bằng con chim sẽ không gây chú ý của kẻ thù. Ngoài 4 cánh quạt chính, 4 cánh quạt sau đuôi được thêm vào cánh thứ 5 để triệt tiêu tiếng động, giúp máy bay giảm tiếng ồn khi phi hành. Vì những tính năng này, trực thăng có thể bay rất thấp, men theo khe núi, không gây ồn ào, và tránh được radar.

Toán đặc nhiệm được trang bị đầy đủ dụng cụ cần thiết dành cho chiến dịch như nón chống đạn gắn kính hồng ngoại tuyến và máy liên lạc giảm âm thanh tối tân nhất, có thể “text” với nhau mà không cần nói chuyện; tất cả đều mang tiểu liên HK 416, Hecker & Koch, cỡ đạn 5.56 mm, có thể bắn 850 viên đạn trong 1 phút với ống nhắm laser và súng ngắn cực nhẹ.

Hai chiếc Sikorsky bay trong bóng đêm vào không phận Pakistan, bay ngoằn ngoèo quanh co giữa các khe núi, chỉ dựa trên kính hồng ngoại tuyến và hệ thống TCAS (Traffic Collision & Avoidance System) để tránh đụng vào vách núi. Viên phi công rất nhà nghề, dày dạn kinh nghiệm, bay thật êm đến địa điểm mà dàn radar của Pakistan không hề hay biết.
      
4

Tiểu liên HK 416 được trang bị cho đội đặc nhiệm.

 
5

Nón bảo vệ Helmet Ops Core FAST (Future Assault Shell Technology).

Nặng 1.47 lbs (667 gr) làm bằng chất liệu ultra high molecular weight polyethylene fibers. Được gắn communication Gears, hệ thống liên lạc. 


6

Cùng một lúc, tại phòng theo dõi tình hình ở tòa Bạch Ốc. TT Obama, ủy ban An Ninh, Giám Đốc CIA và nhiều nhân vật liên quan đến chiến dịch, tất cả ngồi quanh cái sofa thật rộng, mắt chăm chú nhìn lên màn hình khổng lồ ở giữa phòng, theo dõi từng đường bay, từng cử động, bước đi của toán biệt kích, Real-Time Action, đang xảy ra bên kia quả địa cầu. Căn phòng lặng im, có phần ngột ngạt, chỉ thỉnh thoảng nghe vài tiếng động của ly tách trên bàn và bước chân đi lại thật nhẹ nhàng.
                                                                                 
*

00:30 giờ Pakistan, theo kế hoạch, chiếc trực thăng thứ nhất sẽ đổ bộ biệt kích xuống mái nhà của tầng 3, bắt hoặc giết OBL xong, sẽ đánh từ trên xuống. Chiếc thứ hai sẽ đáp xuống sân nhà để biệt kích đánh từ dưới lên. Không may, thời tiết ngày đó quá nóng, không khí loảng, cánh quạt tạo ra luồng khí xoáy (vortex) lực nâng bị giảm mạnh, chiếc trực thăng rơi trên bức tường, gãy đôi, phần trước bên ngoài sân, phần đuôi nằm vắt lên tường bên trong sân. Tất cả toán biệt kích và phi công không ai bị thương, họ phải chuyển qua phương án B, đánh từ bên ngoài cổng vô và từ dưới lên.

00:32 giờ Pakistan. Dùng thuốc nổ, họ phá cánh cổng gỗ nặng nề, tràn thật nhanh vào trong sân và đánh thốc lên trên. Chiếc trực thăng thứ hai đáp xuống an toàn. Hai toán chia ra làm 2 ngã đồng loạt tiến về phía trước, toán thứ nhất phá cánh cửa chính tòa nhà. Toán thứ hai đi vào bằng cánh cửa nhà để xe. Vừa thấy hai bóng người mang súng xuất hiện, một loạt đạn vang lên, Abu và người em trai gục xuống. Họ tiếp tục lên tầng 2, một bóng người khác lấp ló sau tường, người thông dịch viên kêu lên bằng tiếng Ả Rập “lại đây, lại đây”. Tưởng cùng phe, bóng đen ló đầu và bước ra, một viên đạn kết liễu mạng sống Khalid, đứa con trai của OBL.

Khi lên tầng 3, thấy nhiều bóng người đằng sau tấm màn, một bóng người cao lớn đứng cách người lính biệt kích chừng 1 mét, bóng đen đó nhoài người với lấy cây súng đầu giường, cùng 1 lúc, một cái bóng khác lao về phía người lính. Hai phát súng hãm thanh vang lên rất nhỏ trong căn phòng tối, hai thây người đổ nghiêng qua một phía. Một trong mấy bà vợ và OBL nằm sõng soài trên vũng máu. Cái bóng cao lớn đồng thời ngã dạt sang một bên.

Tất cả chỉ diễn ra trong vòng 19 phút tính từ lúc đáp xuống cho đến lúc bay đi; tiếng súng im bặt và mọi vật cần phải dọn dẹp và đem đi đã được đóng gói cẩn thận. Hàng xóm đổ nhào ra đường, chạy về phía tòa nhà, bàn tán xôn xao, không biết chuyện gì đang xảy ra. Người thông dịch viên trong trang phục lính Pakistan, vội vàng bước ra giải thích đây là một cuộc tập dượt của quân đội chính phủ, xin mời bà con ai về nhà nấy ngay lập tức. Có người còn luyến tiếc lẫn tò mò, cố gắng nấn ná lại để coi; người thông dịch viên phải lên đạn cây súng, tiếng sắt thép vang lên rợn người, anh ta ra lệnh phải về, nếu không bị bắn.

Bên trong nhà, toàn biệt kích, ai nấy lo phận sự của mình. Họ làm thật nhanh và gọn gàng, khuân đi tất cả máy móc điện toán, giấy tờ, tài liệu, và những gì cần thiết. Một người lính đang lấy mẫu DNA của OBL và dùng con dao mổ nhỏ xíu cắt toàn bộ miếng da mặt của tên trùm khủng bố, bỏ vào một cái hộp đặc biệt. Xong việc anh ta đưa ngón tay trỏ và ngón cái giao nhau thành hình tròn, gật đầu ra dấu cho trưởng toán.

Trong phòng tình hình tại tòa Bạch Ốc, ai nấy nín thở theo dõi toàn cảnh hành động trên màn ảnh lớn, từng tích tắc một, gương mặt ai cũng căng thẳng vì hồi hộp. Người trưởng toán biệt kích xuất hiện trước ống kính, nói ngắn gọn 1 câu:

-        For God and country- Geronimo, Geronimo, Geronimo. Geronimo E-K-I-A. (Geronimo Enemy Killed In Action). (1) Geronimo bị giết ngay tại trận.
Cả căn phòng thở phào nhẹ nhõm, những gương mặt căng thẳng giờ dãn ra tươi tắn, tiếng vỗ tay high-five vang lên trong căn phòng tràn ngập tiếng bàn tán xôn xao.

Vài phút sau, người trưởng toán lại đứng trước ống kính, nói thật nhanh:
-        Package secure. (Hàng đã được đóng gói).
                                                                                    
*

Phương án B: chiếc trực thăng Shinook CH-47 dự bị đến liền sau đó, đáp xuống sân bên ngoài khuôn viên tòa nhà, “bốc” toán biệt kích của chiếc thứ nhất đã bị hư. Cả nhóm 22 người chia nhau lên 2 chiếc trực thăng, chỉ còn lại một người trưởng toán của nhóm thứ 2, anh đi một vòng thật nhanh quan sát chiếc Sikorsky bị nạn, rồi cũng nhanh nhẹn nhảy lên máy bay. Vừa cất cánh lên cao trong khoảng cách an toàn, anh móc túi lấy cái “remote” ra, bấm cái nút đỏ, một tiếng nổ vang, xác chiếc trực thăng nằm lại nổ tung, ngọn lửa bùng lên cao.

Cả hai chiếc trực thăng xả hết tốc lực bay đi. Lúc này, không quân Pakistan mới bắt đầu đẩy 2 chiếc chiến đấu cơ F-16 ra khỏi hangar, khởi động máy, bay lên tìm kiếm thì hai chiếc trực thăng chở toán biệt kích Seal Team 6 đã về gần tới không phận Afghanistan.

Viên phi công loan báo “welcome to Afghanistan”, mọi người đều kêu lên vui mừng “we make it”.

Người trưởng toán, một lần nữa, xuất hiện trên màn ảnh căn phòng tình hình tòa Bạch Ốc.

-        All Eagles home. (Tất cả về nhà an toàn).

02:52. Hai chiếc trực thăng về đến căn cứ Jalalabad an toàn, không thiệt hại về nhân mạng, chỉ mất một chiếc Sikorsky. Hai nhân viên chịu trách nhiệm, ra tận đường băng, bắt tay chúc mừng nhóm đặc nhiệm đã hoàn thành chiến dịch, giết được tên đầu sỏ cuối cùng chịu trách nhiệm cho vụ khủng bố 9-11. Mọi người nhìn nhau, gương mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt nói lên niềm vui chiến thắng.

Ngoài những tài liệu liên quan đến nhân sự và những kế hoạch phá hoại trong tương lai tịch thu tại hiện trường đã giúp chính phủ Mỹ và đồng minh tránh được nhiều vụ khủng bố sau này; có thêm những máy tính, nhiều ổ cứng chứa đựng rất nhiều phim XXX mà OBL đã cất công sưu tầm bao lâu nay, tất cả đều được sản xuất từ các nước phương Tây và Mỹ mà OBL thường hay rao giảng cho đàn em là đồi trụy.

Ngày 3 tháng 5, 2011, khi bình minh với những tia nắng vàng vừa nhô lên phía chân trời, một chiếc C-130 cất cánh từ căn cứ Jalalabad, Afghanistan, bay trực chỉ ngoài khơi phía Bắc vùng biển Arabian Sea, nhẹ nhàng đáp xuống chiếc hàng không mẫu h ạm USS Carlson. Hai người lính khiêng xuống một chiếc băng ca, trên đó một xác người bọc trong vải liệm trắng. Họ chuyển cái xác vào trong một cái bọc vải có đeo chì, rất nặng. Một chiếc xe nâng hàng nhấc cái bọc nặng nề đó và đặt lên trên một miếng ván ép. Một nghi lễ thủy táng theo phong tục Hồi Giáo diễn ra ngắn gọn, lời kinh cầu phát ra từ một máy thâu thanh. Tấm ván được nghiêng lên, cả cái bọc nặng nề trượt rơi xuống lòng biển sâu. 

Trong thế giới của những kẻ khủng bố dấu mặt trong bóng tối, chúng có thể chạy, có thể đổi tên, thậm chí thay đổi cả diện mạo; nhưng công lý, giống như bóng hình của hắn, sẽ luôn bám theo từng hơi thở, từng bước đi, suốt đời sẽ không để hắn yên ổn mà sống cuộc đời bình an. Chúng chắc chắn phải trả giá cho việc chúng làm.

Trái đất này mênh mông bao la, để kiếm ra một người không hề dễ dàng, nhưng nước Mỹ vẫn làm được. Một biểu tượng của công lý trong tội ác và trừng phạt, người Mỹ có câu: “You can run but you cannot hide”. Bạn có thể chạy, nhưng bạn không thể trốn thoát được. Ý muốn nêu lên quyết tâm của người Mỹ là khi bắt đầu việc săn lùng tên tội phạm OBL, phải hoàn thành việc đó; dù kẻ thù có trốn tránh bất cứ ngóc ngách nào trên trái địa cầu này, chúng tôi vẫn tìm ra và trừng phạt hắn. Công lý có thể chậm, nhưng lúc nào cũng chiến thắng.
 
NGUYỄN VĂN TỚI. Tưởng nhớ 24 năm biến cố 9-11.
 
“Geronimo bị giết tại trận”. Đây là mật khẩu người chỉ huy biệt kích gởi về xác nhận đã hoàn thành nhiệm vụ, tiêu diệt được mục tiêu. Geronimo là tên của thủ lĩnh người Da Đỏ thuộc bộ lạc Apache trong thời miền Viễn Tây Hoa Kỳ, người đã chống lại chính phủ Mỹ và giết chết nhiều di dân vô tội. Sau, ông ta bị bắt nhốt và chết già trong khám đường.
 

Ý kiến bạn đọc
09/11/202521:24:25
Khách
Tên Phaong có tài đấy chứ . Hãy ra viết chuyện về nước Mỹ đi sao cứ bình luận như ta có tài hiểu biết rộng !
Dùng tài viết đi o ai đọc bình luận đâu . Xàm xí như người điên ,
14/09/202522:43:23
Khách
Thế chiến I và II, chiến tranh Trung Ðông, Ukraine, Gaza là do nguời da trắng đánh nhau vì họ tham lam, nguời VN là nạn nhân của thực dân da trắng và chiến tranh lạnh của CS da trắng chống tư bản da trắng. Ta nên dứng ngoài tranh chấp của họ.
13/09/202516:45:33
Khách
"Tôi, người sống tại Đức thấy có điều gì đó tiếc nuối cho một nước Mỹ anh hùng, đẹp, hình như nay không còn nữa."
Chỉ có nuớc Mỹ mới có chuyện cha bắt con ra đầu thú nhận án tử hình sau khi giết Charlie Kirk. Ðáng lẽ nguời cha phải hy sinh giúp con đi qua Âu châu hay Canada trốn vì các nuớc này không cho trục xuất về Mỹ khi có án tử hình. Nuớc Mỹ cha con không có tình nghĩa, đạo lý suy đồi vì tôn giáo dạy sai.
11/09/202515:19:42
Khách
Rõ ràng có nhân quả. Khủng bố Á Rập trả đũa Mỹ bênh vực Do Thái đánh Mỹ ngày 11 tháng 9, nhưng rồi họ gây nhân gặt quả, Mỹ đánh trả giết hàng triệu ngưòi A Rập tại Iraq, Afghanistan, Libya, vv. . Hàng triệu nguời Iraq và Afghanistan bỏ nuớc ra đi qua lánh nạn tại Âu Châu, Úc Châu và Mỹ gây gánh nặng xã hội và an ninh cho các quốc gia này. Các nuớc Mỹ, Do Thái, A Rập thi nhau trả đũa quân sự thì lại sinh thêm cái quả tốn tiền, máu đổ thịt rơi , ngay cả đánh tariff toàn thế giới cũng có cái quả xấu là lạm phát kinh tế suy thoái. Hiện có một đoàn tàu cứu đói có cô Gretta Thunberg và hàng trăm nguời Âu Châu đang tiến đến Gaza nhưng bị drone của Do Thái (?) đánh phá dọc đuờng . Ðáng tiếc là Giáo Hoàng không đưa hội Caritas hay Catholic Charities đi theo đoàn tàu giúp thực phẩm thuốc men để gây nhân lành làm guơng sáng cho những dân tộc thích dùng súng đạn. Phải lấy chí nhân mà thay cuờng bạo (Nguyễn Trãi), làm lành cứu đói để thay bom đạn thì may ra giải đuợc nghiệp. Mỹ quá thiên súng đạn để giải quyết các vấn đề nên dân Mỹ hàng ngày giết nhau bằng súng đạn.
09/09/202520:37:26
Khách
"Tôi, người sống tại Đức thấy có điều gì đó tiếc nuối cho một nước Mỹ anh hùng, đẹp, hình như nay không còn nữa."
Ðúng. Nuớc Mỹ đang đi vào tuơng lai đen tối do chính mình gây ra. Xem bài "Is the Class of 2029 the most screwed college class ever? " Business Insider về tuơng lai đen tối của thế hệ sinh viên Mỹ nhập học đại học năm nay (class 2029).
09/09/202515:21:05
Khách
Có tài phải có đức. Có tài mà bất nhân là tệ hơn là không có tài. Nuớc Mỹ nhiều nhân tài, giàu có nhưng thiên về sức mạnh quân sự giảm an sinh xã hội cho dân Mỹ, giảm các chuơng trình nhân đạo, cắt tiền tiêu dùng cho dân Mỹ để viện trợ vũ khí cho kẻ ác. Ðây là thảm hoạ cho nhân loại khi dân tộc thông minh giàu có hùng mạnh lại đi làm chuyện ác như Mỹ, Nga, Do Thái ăn hiếp bully các nuớc yếu, y hệt như thực dân Pháp ăn hiếp VN hồi thế kỷ 19. Hôm nay Do Thái thả bom tấn công Quatar, vì biết trên thế giới không có nuớc nào có khả năng đánh trả vì Do Thái có Mỹ bảo vệ. Sau Quatar thì nếu DT tấn công Tây Ban Nha, Ðức, Pháp, các nuớc này không đủ khả năng đánh trả chống lại quân đội Mỹ tay sai. Chỉ vì Âu châu bị kẹt vì Nga đe doạ nên toà quốc tế và các phe nhóm Âu Châu không dám truy tố chánh phủ Mỹ đồng loã tội ác chiến tranh. Ðánh đập ăn hiếp nguời khác khi nguời ta không có khả năng chống đỡ là bất nhân thất đức. Về luật nhân quả và nghiệp thì chúng ta thà không giàu mạnh như Na Uy, Ðan Mạch, Tây Ban Nha, Nhật, Mã Lai, Úc, hơn là giàu có sung suớng mà theo giúp kẻ ác phạm tội diệt chủng, gây nạn đói, giết trẻ con hàng ngày.
Hai triệu nguời VN tị nạn tại Mỹ tri ân nuớc Mỹ giúp đỡ làm lại cuộc đời, nhưng 20 triệu nguời miền Nam bị Mỹ bỏ rơi năm 1975 gồm tù cải tạo, thuơng phế binh, thuyền nhân chết trên biển phải chịu nạn vì chánh sách sai lầm của Mỹ tại VN.
07/09/202521:21:19
Khách
Cảm ơn tác giả đã viết ghi lại một lịch sử đau thương của nước Mỹ - Ngày 11 tháng 9 năm 2001. Một biến cố mà thế giới sẽ không bao giờ quên. Đọc đến đoạn lực lượng đặc biệt xâm nhập vào căn cứ của Pakistan và ám sát OBL một cách dễ dàng giống như phim giả tưởng. Phải công nhận tình báo của Mỹ, cũng như tình báo Do Thái rất tinh vi.
Cho đến ngày nay „vết thương“ của WTC ở New York chắc cũng chưa lành mỗi khi tưởng niệm lại ngày 9 tháng 11!
Quân đội và tình báo Mỹ giỏi đã tiêu diệt được loạn khủng bố Hồi giáo dưới thời của TT Obama (DC), ngày nay nước Mỹ có còn là trọng tâm của tự do, bác ái, nhân quyền được tôn trọng nữa hay không? Khi người dân Ukraine đang lâm cảnh chiến tranh tàn khốc mà ông TT Trump vẫn thờ ơ, tương tự như người Palestina ở dãi Gaza lầm than chịu đựng đói khát dưới làn bom đạn của Do Thái. Mỹ tiếp tục yễm trợ vũ khí để Do Thái tiêu diệt người Palestina!?
Liên Minh Châu Âu đang thấp thõm chờ phản ứng của Mỹ, vì dầu gì, đồng minh Nato rất cần trợ giúp quân sự của Hoa Kỳ, giống như đồng minh Nato đã giúp Hoa kỳ trong cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo OBL vậy.
„Đồng minh Nato“ ngày nay lỏng lẻo, không còn sự tương thân tương trợ như thời trước khi ông 47 lên làm TT.
Tôi, người sống tại Đức thấy có điều gì đó tiếc nuối cho một nước Mỹ anh hùng, đẹp, hình như nay không còn nữa.
06/09/202521:57:09
Khách
Hay quá anh Tới ơi!
Em đọc hết không sót chữ nào, gay cấn hồi hộp, thật 100% không phải 007 Jamesbond trên phim ! hihi
Ngày White House công bố kết quả, hai vợ chồng em xem tivi cả ngày, bàn tán cả đêm, vui sướng khi kẻ ác đền tội!
Vui nhứt câu anh ghi " tịch thâu được nhiều phim XXX mà OBL sưu tầm, toàn là sản xuất bên Mỹ và phương Tây mà OBL luôn miệng nói với đàn em là ...bọn đồi trụy " (Câu này cũng nghe ...quen quen bên xứ XHCN đâu đó!)
Cám ơn bài viết hay cho ngày Tưởng Niệm Sept 11 sắp đến,
Thân mến,
KimLoan
06/09/202521:16:59
Khách
Bài viết quá hay. Bravo nhà văn Nguễn văn Tới!
05/09/202515:13:38
Khách
Bài viết rất hay, dù chuyện cũ nhưng vẫn hấp dẫn hồi hộp. Hồi chiến tranh VN, nếu TT Johnson thay vì gởi quân qua VN, đưa Biệt kích ra Bắc giết các lãnh tụ CSVN thì có khả năng thay đổi kết quả cuộc chiến khi miền Bắc CS không có nguời chỉ huy giỏi. TT Johnson phạm sai lầm tai hại khi trói tay quân đội Mỹ không cho thắng trận. Vận số VNCH xui xẻo nên thay vì miền Nam thắng miền Bắc như Hàn Quốc thì miền Bắc lại thắng miền Nam, kéo VN thụt luì vào nghèo đói lạc hậu như Triều Tiên. Chỉ 25 năm sau ngày chấm dứt chiến tranh 1950 Hàn Quốc thành con rồng kinh tế Á Châu 1975 trong khi 50 năm sau ngày hết chiến tranh VN vẫn còn nghèo đói, dân chúng đổ xô tranh nhau đi xuất khẩu lao động để đuợc làm cu li hay osin tại Hàn Quốc, Ðài Loan, hay làm điếm tại Singapore.
Hơn 3 triệu nguời chết. hàng triệu nguời tan nát nhà cửa để đuợc thụt luì nghèo đói mất tự do như Triều Tiên thì thật điên rồ ngu xuẩn. Nhìn vào Ba Lan, Romani, Hung, Tiệp, Ðức, Nam Tư, đuợc thinh vuợng tự do mà không cần mot tiếng súng trong khi VN phải hy sinh hơn 3 triệu nguời để thụt luì nghèo đói rồi bị mất các đảo biển Ðông thì thấy nguời VN ta sao dại quá tin vào thiên đuờng CS để rồi đến 1995 mới phải quay xe theo tự do thị truờng. VNCH cho ăn chén cơm không chịu ăn, lại để CS bắt ăn chén bo bo độn khoai mì. Trâu chậm uống nuớc đục, cơ hội làm giàu đã bị Ðại Hàn, Ðài Loan, Nhật lấy mất từ 1970.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 499,382
Mùa đông của nước Mỹ bắt đầu từ khi nào? Vào tháng mấy? Theo trang Fanpage của nước Mỹ, thì “Mùa đông ở nước Mỹ bắt đầu từ tháng 12 kéo dài đến hết tháng Hai năm sau. Một số thành phố như New York, Washington.D.C, Boston... tuyết rơi nhiều, lạnh giá...”, nhưng theo nhiều người Việt sống lâu năm ở Mỹ, nhất là những người cao niên, không ưa cái lạnh của mùa đông thì cứ sau lễ Thanksgiving và sau những ngày mua sắm Black Friday, thì đã nghe cái lạnh của mùa đông tràn về. Thậm chí có nhiều nơi đã bắt đầu cái rét... tái tê, và trong nhà đã cần phải bật máy sưởi, người thì cần phải mặc thêm nhiều lớp áo ấm, khăn choàng cổ, cùng với mũ nón, trùm kín đầu! Và cứ thế cái lạnh kéo theo lê thê qua mãi đến, tháng 3, thậm chí đến đầu tháng 4 mới chấm dứt.
Trương Hữu Hiền, sinh năm 1958, quê quán Quảng Nam. Theo học bậc tiểu học và trung học tại Đà Nẵng, đại học tại Sài Gòn. Năm 1980, vượt biển và được tàu cứu vớt đưa đến trại tị nạn Okinawa, Nhật Bản. Từ 1983 đến 2000 sống ở Tokyo. Năm 2000 cùng gia đình chuyển sang sống ở Boston, bang Massachusetts (Hoa Kỳ). Hiện làm việc tại trung tâm phục hồi chức năng cho người bị chấn thương não. Đây là lần đầu tiên tác giả tham dự chương trình VVNM. Bài viết ghi lại một truyện ngắn đã đăng trên tạp chí Văn từ nhiều năm trước vẫn in đậm trong ký ức của ông.
Tôi đến thành phố Grapevine thuộc hạt Tarrant ở Bắc Texas vào ngày 24 tháng 11, ngày của sự kiện Carol of Lights (Lễ khai mạc mùa Giáng Sinh) để tận hưởng không khí mùa Giáng Sinh năm nay. Được các nhà lập pháp bang Texas công nhận là thủ đô Giáng sinh của bang Texas (Christmas Capital of Texas) vào năm 2009, thành phố Grapevine mỗi năm thu hút hàng triệu du khách đến thăm vào thời điểm này hàng năm. Trong vòng 40 ngày kể từ Lễ Tạ Ơn đến hết mùa Giáng Sinh, đã có hơn 1,400 sự kiện Giáng Sinh diễn ra ở thành phố này. Grapevine thật xứng đáng được phong tặng danh hiệu Thủ đô Giáng Sinh của bang Texas.
Chỉ một đôi năm trước đây thôi, California nơi tôi ở hằng ngày nhất là vào cuối tuần, đi ngang qua những tiệm như Home Depot hay Little Orchard Hardware, bạn sẽ thấy rất đông những người đàn ông đứng rải rác gần đó để chờ được thuê đi làm những việc như: chặt cây, làm vườn, khuân vác, dọn nhà, …và những công việc nặng nhọc khác. Gần như tất cả đều là người Mễ lén nhập cư vào Mỹ nên không đủ giấy tờ để đi làm công sở như mọi người khác mà phải chịu thiệt thòi nhận những công việc lao động vất vả này. Chính phủ Mỹ biết, nhưng làm ngơ để cho họ có cơ hội làm việc lương thiện sinh sống, miễn là đừng làm gì vi phạm luật pháp là được.
Buổi sáng Christmas Eve năm ấy bình yên đến vô cùng. Lò sưởi kêu tí tách như ai gõ nhịp vui, hơi nóng lan ra làm cả phòng khách ấm hẳn lên. Cây thông đặt bên cửa sổ sáng rực bởi dây kim tuyến và những bóng đèn nhỏ đủ màu. Ánh sáng nhấp nháy phản chiếu lên tường, lung linh như mảnh ký ức thắp sáng từ những yêu thương. Trong bếp, vợ Nam đang lúi húi lấy khay bánh mới nướng ra khỏi lò. Chút bột trắng còn dính trên tạp dề, nhoẻn miệng cười- nụ cười xoá tan đi bao mệt mỏi. Mùi bơ, mùi quế, mùi turkey quay hòa vào nhau, thơm đến mức làm lòng người ấm lại. Căn nhà rộn rã tiếng cười, tiếng của hai vợ chồng, tiếng của đứa con trai năm tuổi đang chạy lon ton giữa phòng khách, chân nhỏ khua lên nền gỗ lách cách, suýt vấp vào hộp Lego mới, làm mẹ hốt hoảng: -Tin, coi chừng té đó con! - Ba ơi, ba ơi!! Thằng bé ôm cái ba-lô nhỏ chạy tới. Hai má đỏ bừng, đôi chân lon ton muốn vấp vào chính mình. Nó dừng trước mặt Nam, thở gấp, rồi lục lọi trong ba-lô như đang tìm kho báu....
Hôm nay, trong lúc dọn dẹp các hồ sơ, giấy tờ và các thư từ cũ để chào đón năm mới, tình cờ, tôi bắt gặp một tấm thiệp Giáng Sinh đã phai màu theo thời gian của một người bạn cùng khóa 7/68 KQ viết gửi chúc mừng tôi cách đây 33 năm, khi gia đình tôi vừa đến San José. Thiệp chúc mừng Giáng Sinh và Năm Mới của bạn Nguyễn Xong Kiệt. Trong quan hệ bạn bè cùng Khóa, tôi không chơi thân với Kiệt. Thời gian thụ huấn giai đoạn một ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, và giai đoạn hai ở Trường Bộ Binh Thủ Đức, thỉnh thoảng gặp nhau, chỉ bắt tay chào hỏi xã giao.
Rời quê hương theo diện đoàn tụ gia đình, tôi đến Mỹ vào một ngày cuối năm 1998, đúng vào mùa Giáng Sinh. Lúc ấy, tôi gần tròn năm mươi tuổi. Chuyến bay đưa vợ chồng tôi và ba đứa con nhỏ đến thành phố Tulsa, một vùng đất nhỏ yên tĩnh giữa miền Trung nước Mỹ, nơi mùa đông tuyết phủ trắng trời. Ngày đầu tiên đặt chân đến nơi đây, tôi vẫn nhớ rõ, trên con đường nhỏ về thị trấn Broken Arrow-gió lạnh thổi táp vào mặt, hơi thở hóa thành khói trắng, đường phố vắng tanh, chỉ có ánh đèn Noel le lói sau các khung cửa sổ. Cả gia đình chúng tôi quây quần trong căn nhà nhỏ của người em gái, vừa mừng vừa lo. Đó là mùa Giáng Sinh đầu tiên trên đất Mỹ, nhưng trong lòng mỗi người đều chùng xuống, buồn và nhớ nhà vô hạn.
Tôi định cư tại San Diego đã ngoài bốn mươi năm qua. Vùng đất hiếm hoi khó có nơi nào sánh được: bởi chỉ nội trong một ngày lái xe quanh quẩn, người ta có thể đi từ biển lên núi, từ rừng xanh đến sa mạc, thưởng ngoạn đủ đầy hương sắc của đất trời. Sáng sớm thong dong bên vịnh Mission, mặt nước yên như tờ, hàng cọ in bóng trên nền sương mỏng. Trưa ghé Julian, nhâm nhi ly cà phê hay lát bánh táo giữa tiết trời lành lạnh và màu xanh thăm thẳm của rừng thông. Chiều về, con đường tới Borrego mở ra vùng sa mạc hoang vu, xương rồng rải rác trên nền đá đỏ. Suốt dọc hành trình đâu đó hiện ra vườn cam, vườn bơ, đồng nho trĩu quả giữa thung lũng nắng chan hòa. Cảnh vật thay đổi không ngừng, khi mộc mạc, lúc rực rỡ, nhưng vẫn hài hòa như một bản nhạc êm dịu của đất trời. Mỗi lần lái xe ngang qua, tôi cảm thấy mình như được nối lại với nhịp sống của đất, và lòng bỗng nhẹ nhàng lạ thường.
Không khí sáng hôm nay thật yên lành, bầu trời xanh lơ trong vắt như được kéo lên cao hơn. Xa xa, một dải mây trắng như chiếc khăn “voan’ trôi lặng lờ tạo cho cảnh vật êm đềm nơi đây thêm thanh bình! Trong cái không gian im ắng của những ngày giữa tháng Bảy ở thành phố Dayton, tiểu bang Ohio này thì tại phi trường DAY (Dayton-Ohio) vẫn vắng lặng. Không biết tự lúc nào, nó đã trở nên thưa thớt vì đa số các chuyến bay đều đổ dồn về phi trường lớn CVG (Cincinnati/ Northern Kentucky International Airport) ở cách đây hơn tiếng đồng hồ lái xe khiến cho đa số hành khách đều chọn đến và đi từ nơi đó làm cho giá vé ở phi trường nhỏ này thêm mắc mỏ. Tuy nhiên vì thằng con chúng tôi được đơn vị AFROTC (The Air Force of the Reverse Officer Training Corps) của nó chọn mua cho vé ở phi trường gần nhà nhất nên nó đi tại đây và hôm nay là ngày nó khởi hành tới căn cứ không quân Maxwell Air Force Base tại Alabama để được thụ huấn khoảng ba tuần.
Giờ này tôi mới tỉnh táo sống cho mình với dư âm của buổi phát giải “Viết Về Nước Mỹ” do Việt Báo tổ chức vào ngày 30 tháng 11 năm 2025 tuần trước. Sau ngày đó, buổi sáng ngồi xe đò Hoàng trên đường trở về, tôi mở phone lướt vội xem có thông báo gì quan trọng từ các hội văn thơ. Mạ ơi! phó chủ nhiệm của trang Văn Học Cỏ Thơm (VHCT) ghi thẳng tên tôi to lớn, yêu cầu họa lại bài thơ Đường Luật của chị Phương Hoa. Tiếp theo là thư của chủ nhiệm VHCT hối thúc nạp bài cho kịp ra flipbook tháng 12. Kế tiếp các em Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa họp trên zoom chuẩn bị tổ chức buổi thắp nến nguyện cầu cho nhân quyền VN. Các em yêu cầu tôi làm bài thơ về các nhân vật đấu tranh đang bị giam cầm trong nước, được giải nhân quyền năm nay. Thật tình mà nói tôi nay đã già, chồng bệnh, lái xe tệ, không muốn tham gia việc gì nữa, nhưng em Huy trưởng nhóm của HDBCL nói một câu chạm vào tim tôi “Cô ơi, chúng cháu rất cần ba thế hệ một tấm lòng ...”. Em là kỹ sư từ lâu sinh hoạt rất hăng say ngoài Cộng Đồng...
Nhạc sĩ Cung Tiến