Hôm nay,  

Sinh Viên Sĩ Quan Hoa Kỳ gốc Việt và Định Mệnh Trôi Theo

17/12/202500:00:00(Xem: 1657)
 
TG Triều Phong nhận giải Danh Dự VVNM 2025 từ Cựu Chủ Bút VB Huỳnh Kim Quang
TG Triều Phong nhận giải Danh Dự VVNM 2025 từ cựu Chủ bút VB Huỳnh Kim Quang

Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm, hiện là cư dân Dayton, Ohio. Triều Phong vừa đoạt giải Danh Dự VVNM 2025. Dưới đây là bài viết cảm động ghi lại nhiều chi tiết thú vị trong thời gian huấn luyện quân sự của con trai và tình thương vô bờ của bậc cha mẹ.
 
***
 
Không khí sáng hôm nay thật yên lành, bầu trời xanh lơ trong vắt như được kéo lên cao hơn. Xa xa, một dải mây trắng như chiếc khăn “voan’ trôi lặng lờ tạo cho cảnh vật êm đềm nơi đây thêm thanh bình! Trong cái không gian im ắng của những ngày giữa tháng Bảy ở thành phố Dayton, tiểu bang Ohio này thì tại phi trường DAY (Dayton-Ohio) vẫn vắng lặng. Không biết tự lúc nào, nó đã trở nên thưa thớt vì đa số các chuyến bay đều đổ dồn về phi trường lớn CVG (Cincinnati/ Northern Kentucky International Airport) ở cách đây hơn tiếng đồng hồ lái xe khiến cho đa số hành khách đều chọn đến và đi từ nơi đó làm cho giá vé ở phi trường nhỏ này thêm mắc mỏ.
 
Tuy nhiên vì thằng con chúng tôi được đơn vị AFROTC (The Air Force of the Reverse Officer Training Corps) của nó chọn mua cho vé ở phi trường gần nhà nhất nên nó đi tại đây và hôm nay là ngày nó khởi hành tới căn cứ không quân Maxwell Air Force Base tại Alabama để được thụ huấn khoảng ba tuần.
 
Có thể nói sau hai năm trong Lực Lượng Không Quân Trừ Bị thì chuyến đi này là khoá huấn luyện quân sự thực thụ đầu tiên, chuẩn bị cho năm thứ ba. Bởi sau thời gian huấn nhục nơi ấy, nếu hoàn tất và vượt qua được thì lúc trở về nó sẽ thật sự được xem như là một sinh viên sĩ quan (cadet) chính thức của quân đội Hoa Kỳ trong tương lai!
 
Suốt bao nhiêu năm nuôi con khôn lớn, mỗi lần đi đâu xa là chúng tôi đều dẫn con theo. Lúc nào đi cũng ba người nhưng đây là lần đầu tiên con đi xa một mình, nên trong khi nó nôn nóng, háo hức như chim được tung cánh vào bầu trời tương lai bao la rộng mở thì hai vợ chồng tôi bâng khuâng, như nuối tiếc một cái gì đó vừa vuột khỏi tầm tay. 
 
Tôi thì cảm thấy lòng dạ nao nao vì thiếu vắng con nhưng vẫn tin tưởng vào khả năng và sự mạnh mẽ, tự lập của nó nên không nói gì đang khi đó thì vợ tôi lo lắng dặn dò đủ thứ, nhắc con gọi điện thoại thường xuyên về nhà, ăn uống cẩn thận, ngủ nghê đầy đủ… 
 
Nhìn con vác cái ba-lô quân đội màu xanh to đùng trên lưng, bước đi một cách nhẹ nhàng, vững chắc và hiên ngang vào tuốt bên trong cho đến lúc mất hẳn rồi vợ chồng tôi mới lững thững ra về, lòng ngổn ngang buồn vui lẫn lộn muộn phiền!
 
Gần ba tuần vắng con, căn nhà trống trải và dường như rộng lớn hơn. Vợ tôi im lặng, ít nói, gương mặt hiện lên nét buồn và cô đơn. Còn tôi ngày ngày đi làm về, cơm nước xong, đi tới đi lui một đổi thì mở Tivi lên xem tin tức một chút đoạn xà xuống bên cái “computer đọc báo online.” Hai người chẳng nói chuyện với nhau nhiều và đều mang cùng chung một tâm trạng là đợi con nhắn cho đôi dòng với một chút tin tức của nó vào mỗi đêm!
 
- Hi mom and dad, I’m going to bed soon. The first few days were pretty hard, so it’s been very stressful. It’s been hard to find any time to look at my phone let alone to relax. It should get easier in the next week or so hopefully I can text more then. Sometimes they’ll take our phone away for certain things, so it's all just been very hard. Love you, mom and dad, I’ll tell you more when I’m home. It's very structured and strict!
(Chào ba mẹ. Con đi ngủ đây. Những ngày đầu tiên khá cực và rất căng thẳng. Không có thời gian để xem điện thoại, nghỉ mệt riêng một chút bất cứ lúc nào.Tuần sau chắc sẽ dễ dàng hơn và con hy vọng có thể nhắn tin nhiều thêm. Đôi khi họ thu luôn điện thoại để bảo đảm mọi thứ nên rất là khó khăn. Thương mẹ và ba. Con sẽ nói chuyện nhiều lúc con về nhà. Trường rất là chặt chẽ và nghiêm ngặt)
- OK son, love you very very much.” (Vâng, con trai. Thương con rất rất là nhiều nghen.) Má nó đáp.
… 
Hôm sau khi màn đêm vừa buông xuống, vợ tôi lật đật nhắn tin ngay.
- Ben ơi hôm nay con có mệt lắm không? Can you eat well, sleep well at night? (Con ăn ngủ được không?)
- It was better than yesterday mom, tomorrow might be harder we’ll see. I’m going to sleep, mom and dad, good night. (Đỡ hơn hôm qua mẹ, ngày mai chắc phải cực hơn. Chào ba mẹ, con đi ngủ nha) 
… 
- Benji, what are you doing? How are you doing? Any fun there? (Ben ơi, đang làm gì đó? Khoẻ không? Có gì vui ở đó không?)
- Still hard mom and dad. Mentally and physically. I’ll get better soon. I’m going to sleep mom and dad, good night” (Vẫn cực lắm ba mẹ ơi. Cả về thể lực và tinh thần. Con sẽ sớm khá hơn. Chào mẹ, chào ba, con đi ngủ nghen)
… 
Tối thứ Sáu tới, tôi nhắn tin cho con trai:
- Khoẻ không con ơi? Mai là thứ Bảy được nghỉ phải không?
- No dad. It’s training every day. I’m going to sleep soon. Love you mom and dad. (Không ba. Tập mỗi ngày. Con đi ngủ sớm liền đây. Chào ba mẹ.)
 
Cứ vậy chúng tôi thấy tuần thứ nhất trôi qua thật chậm và dài. Rồi tuần thứ hai đến.
 - Like we’re busy every minute here and by the time we get back to our dorms we have to sleep because we’re all so exhausted since we’re up 14-16 hours a day and get maybe 4-5 hours of sleep a night. (Tụi con bận rộn từng phút và khi trở về phòng tụi con ngủ liền vì kiệt sức bởi dậy từ 14-16 tiếng mỗi ngày và chỉ ngủ khoảng 4 hay 5 tiếng vào ban đêm thôi)
- Are you OK sweetie? (Con bình an chứ?)
- Yeah, I’m OK mom nothing bad it’s just lots of marching around in the sun, a lot of getting yell at but my flight is fun and they’re good people. (Dạ con khoẻ mẹ không có gì tệ chỉ là đi vòng vòng nhiều dưới trời nắng, bị la lối hoài nhưng đội của con thì thú vị và mọi người đều tốt)
 
Tôi đọc tin nhắn của nó mà thấy câu cú chẳng có chấm, phẩy gì cả thì biết là nó bận lắm rồi. 
- It was hot today mom. A lot of people got heat stroke, but it’s supposed to rain in the next few days which should cool off the air but still going to be really humid. I’m going to sleep now, good night mom and dad” (Hôm nay nóng lắm mẹ. Nhiều người say nắng nhưng theo dự trù sẽ có mưa trong các ngày tới thì sẽ mát hơn nhưng vẫn bị ẩm thấp)
 … 
- Are you still there? (Con có ở đó không?)
- Yeah mom just tired and my legs are sore. We march 6-8 miles a day.  Also just let both of you know, I think on Friday they’re going to take my phone for 3 days. That’s what I’ve heard at least. (Dạ có chân con bị mỏi và đau. Tụi con đi bộ 6-8 dặm mỗi ngày. Nói để ba mẹ biết thôi. Con nghĩ thứ Sáu họ sẽ giữ điện thoại chúng con ba ngày. Đó là chuyện ít nhất con mới nghe được)
- Ben ơi, sao mẹ thấy ngày nào ba mẹ cũng hỏi thăm con mà con chẳng bao giờ hỏi thăm ba mẹ vậy?
- Sorry mom, light out is always at 8:30. The rest of the day I’m training and my phone has to be in my room. (Xin lỗi mẹ, đèn luôn tắt lúc 8:30. Con đi tập suốt ngày, điện thoại để trong phòng.)
- I'll tell you all about it when I get home mom and dad. That’s just how field training is mom and dad, it’s just hard and strict! Also no, if the cadre hears talking past lights out I get a 341 form which you get when you get in trouble. No sinks, no toilets, no talking, nothing past 8:30 PM (Con sẽ nói mọi chuyện khi con về. Ba mẹ ơi đó là quân trường, khó khăn và kỷ luật! À mà, nếu tắt điện rồi mà sĩ quan huấn luyện nghe nói chuyện thì con sẽ lãnh cái Mẫu 341 do vi phạm kỷ luật. Không tắm, không vệ sinh không nói chuyện, không gì cả sau 8:30 tối)
 
Cuối tuần thứ hai, vợ tôi bồn chồn trong người. Cuối cùng dường như chịu không nổi nữa, cô nhắn tin cho thằng nhỏ:
- Con có bị xuống cân chưa?”
- Yeah mom a lot, everyone has lost a lot of weight here. The temperature here will be 94 and feels like 107 tomorrow by the afternoon mom and dad. I’m going to sleep now; I love you both. (Dạ nhiều lắm mẹ, mọi người đều ốm. Chiều mai nhiệt độ ở đây là 94 mà giống như 107 vậy ba mẹ. Con đi ngủ nha. Thương ba mẹ).
 
Và như để chứng minh cho lời nói của mình, Ben; con tôi, liền gửi cho chúng tôi một  bảng “Work/Rest Times and Fluid Replacement Guide” mà tôi tạm dịch là “Cẩm nang hướng dẫn cho công việc, thời gian nghỉ ngơi và chất lỏng thay thế” đã được cập nhật theo sự Chỉ dẫn của Bộ Không Quân (DAFI tức The Department of the Air Force Instruction) dựa trên tiêu chuẩn của WBGT (Wet-Bulb Globe Temperature) nhằm cho chúng tôi rõ hơn. Đọc cẩm nang này tuy không hiểu hết nhưng phần nào chúng tôi cũng thấy được sự cẩn thận, chu đáo và chặt chẽ trong công việc huấn luyện binh sĩ của quân đội Mỹ và biết được nỗi gian lao, khó nhọc và kỷ cương nghiêm minh của người quân nhân trong thời gian được đào tạo như:
 
- Phân loại nhiệt độ (Heat category) thành năm phần từ thấp tới cao theo màu sắc trắng, xanh lá cây, vàng, đỏ và đen.
- WBGT Index: căn cứ theo nhiệt độ F (Farenheit) của hệ thống này mà cho sinh viên sĩ quan luyện tập mỗi ngày nhằm tránh cho họ khỏi bị đột quỵ, sốc nhiệt.
 - Công tác nhẹ (Easy Work) là hướng dẫn cách bảo trì vũ khí, tập diễn hành và nghi lễ.
 - Công tác trung bình (Moderate Work) bao gồm tuần tra với quân trang, quân dụng nặng ba mươi cân (30 lb), bò trườn lên cao xuống thấp, đào hố ẩn núp cá nhân, tập trận chiến đấu, chạy vượt chướng ngại vật.
 - Công tác nặng (Heavy Work) thì tuần tra với quân trang, quân dụng nặng là bốn mươi lăm cân (45 lb), bốn người mang băng ca tải thương, chạy bộ 4 dặm, cận chiến (đánh sáp lá cà.)
 - Công tác cực nặng là hai người khiêng băng ca tải thương binh, binh lính tử trận, di chuyển trong bom đạn, học cách băng bó tải thương binh.
 
Đúng là “thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu!”. Rồi ngày bế giảng khoá học cũng đến.
- I’m OK mom and dad, tomorrow is our last real day and Saturday is graduation. Good night mom and dad, love you both. (Con khoẻ ba me, ngày mai thật sự là ngày cuối cùng của tụi con và thứ Bảy là bế giảng. Chào ba mẹ. Thương hai người)
- Congratulations! - Vợ chồng tôi chúc mừng nó.
 - My flight will land around 1:44 tomorrow. I will see you, mom and dad. Good night! (Ngày mai chuyến bay của con sẽ đáp khoảng 1:44. Hẹn gặp lại ba mẹ. Chúc ngủ ngon)
- Ok good night son. See you tomorrow!” (Vâng ngủ ngon đi con. Ngày mai gặp lại!)
 
Dưới ánh đèn mờ mờ của nhà hàng BJ’s tối hôm sau, tôi ngồi đối diện với con trai đang khi má nó dành ngồi kế bên, nắm tay thằng nhỏ nâng niu, vuốt nhè nhẹ đầy trìu mến trong lúc nó thì rạng rỡ, mặt mày tươi rói nói huyên thuyên nho nhỏ. Chúng tôi dẫn nó đến đây ăn để mừng nó đã hoàn tất khoá học và bồi bổ cho nó luôn. Vì vây vừa ngồi vào bàn là vợ tôi hỏi ngay:
- Con ốm nhiều đó, mất mấy ký?
- Mọi người đều ốm mẹ ơi. Chắc con mất khoảng năm pounds (cân)!
- Mình có đủ thời giờ ăn không con?
 
Nghe tôi hỏi, thằng nhỏ cười to:
 - Bảy phút ăn thôi! Mới đầu thì được mười lăm phút nhưng vì mấy “team (đội)” trước cứ trễ hoài nên không đủ giờ. Cuối cùng trường cho bảy phút thôi.
 
Vợ tôi thắc mắc:
- Vậy sao no và đủ sức tập?
 
Thằng nhỏ nhún vai cười và đáp:
- Ba có nhớ hôm trước khi đi ba hỏi con đem kẹo theo chi nhiều lúc con đang xếp đồ không? Cái đó không phải là kẹo mà là “Chewy Bars chứa protein” để ăn chống đói. Ngoài ra con cũng có mang theo mấy hộp “Rapid Hydration” có lượng muối và mùi chanh để hoà tan trong nước uống bù đắp cho cơ thể vì sau khi tập mình đổ mồ hôi, mất muối nhiều, nên con nhờ có các cái đó mới đủ sức suốt thời gian qua.
- Sao con biết hay vậy?
- Không phải hay mà con phải hỏi thăm mấy “cadets” trước của con rồi chạy ra Kroger mua mang theo.
- Con có bị la không con?
 
Nghe má nó hỏi câu này, thằng nhỏ cười ồ:
- Mọi người đều bị la. Không những là bị la mà còn bị chửi suốt ngày nữa!
 
Trên đường về nhìn thằng con ốm, đen nhưng có vẻ trưởng thành hơn tôi thấy yên lòng. Tôi chép miệng:
 - Đi kỳ này xong về lại trường OSU con sẽ làm gì tiếp theo ở ROTC?
- Con không biết nhưng kỳ này về con sẽ được quyền “la đứa này, la đứa kia!”
- Đứa nào?
- Mấy “cadets” năm thứ nhất, năm thứ hai, ba ơi.
 
Nghe Mỹ con nói tiếng Việt tôi chỉ biết phì cười cho sự ngô nghê về cách sử dụng tiếng Việt của nó, dù đã cố gắng dạy con học tiếng Việt rất nhiều! Đó cũng là nỗi băn khoăn lớn lao của tôi về trẻ em Việt Nam sinh tại những nơi ít người Việt sinh sống. Và như chợt nhớ ra một chuyện mà tôi đã quên bẵng từ lâu nên vội hỏi nó:
 - À lúc trước con có nói ba gửi cho con mấy tấm hình thuyền ba đi vượt biên để con làm gì đó mà sao lâu quá ba không thấy gì cả vậy?
- Từ từ ba, con chưa có “time (thời gian)!” 
- Con tính làm gì vậy?
-  Keep it a secret! (Bí mật!)
 
Hai cha con tôi chuyện vãn tới đó thì về tới nhà nên tôi không hỏi thêm chi nữa cho đến một chủ nhật cách nay hơn tháng lúc vợ chồng tôi lên trường thăm nó và đi ăn trưa như lệ thường ở Columbus. Khi đến nơi, vợ tôi điện thoại gọi, nó nói hai vợ chồng tôi ngồi trong xe và nhắm mắt lại đợi nó xuống vì hôm nay nó có quà và muốn cho chúng tôi “surprise (bất ngờ)!” khiến cả hai tò mò. Vợ tôi thì thào:
- Nó xuống anh hí hí mắt ra coi nó mang cái gì nha.
 
Rồi lúc nghe tiếng chân nó bước phía sau và tiến lại gần chỗ xe chúng tôi đang đậu, vợ tôi hối:
- Anh mở mắt ra coi, có thấy gì không?
- Nó không có mang gì cả.
- What (cái gì)? Vợ tôi hỏi giọng ngạc nhiên.
 
Ngồi yên trong xe rồi, nó nói:
- Bây giờ ba mẹ có thể mở mắt ra được rồi.
 
Trước mặt chúng tôi, thằng con ngồi lù lù chẳng có gì làm vợ chồng tôi ngơ ngác. Vợ tôi thắc mắc:
- “Surprise” gì đâu?
 
Nó chìa cánh tay về phía chúng tôi, miệng hứng chí xướng một đoạn nhạc quen thuộc”:
- Te… te… te… tè!
 
Ngó theo cánh tay nó, chúng tôi thấy có một hình xăm nho nhỏ mà nhìn kỹ đó là một chiếc ghe bé tí đang lướt sóng! Vợ tôi giật bắn người, thét lên:
- Trời ơi, con xăm (tattoo) hả?
- Con xăm hình gì đó? Dù đã biết nhưng tôi vẫn hỏi lại.
 
Thằng nhỏ có vẻ sợ trước thái độ của má nó nhưng cũng cố làm tỉnh trả lời tôi:
- Boat (tàu)! Cái tàu vượt biên của ba!
 
Nghe con nói tôi thoáng xúc động đang khi má nó lại giãy nãy:
- Ai cho con xăm? Tại sao con xăm mà không hỏi mẹ? Con xăm chiếc ghe này làm gì?
 
Con trai tôi có vẻ lo lắng trước cơn giận dữ của má nó nhưng cố tỏ ra bình thản:
- Con xăm hình chiếc ghe này để mỗi khi con nhìn thấy nó như một nhắc nhở cho con nhớ thân phận của mình là con xuất phát từ ba. Người tị nạn vượt biển đi tìm tự do!
- Mẹ không có vượt biên! Mẹ đi theo ông ngoại, diện HO.
- Con biết, sau 30/04/ 1975 thì có mấy làn sóng người Việt đến Mỹ và khắp các quốc gia trên thế giới qua dạng tị nạn tìm tự do! Tuy nhiên con nghĩ, những người vượt biển bằng ghe thuyền như ba là hình ảnh tị nạn rõ ràng nhất. Đây thật sự là những người xả thân tìm tự do bằng cách đánh đổi tất cả với muôn ngàn nỗi thương tâm, bởi bão táp phong ba, hải tặc, đói khát, lênh đênh trôi giạt vì ghe chết máy, đắm tàu, “stranded (kẹt lại)” bên trại tị nạn suốt mười mấy năm như ba. Đó là minh chứng sống động nhất của sự hy sinh cho tự do mà không ai phủ nhận được, nên con nghĩ “boat” là biểu tượng của người Việt đi tìm tự do, mới xăm cái này.
 
Trước lập luận sắc sảo như đinh đóng cột của nó, vợ tôi gắng gượng vớt vát:
- Con biết mẹ đi qua Mỹ được là bởi ông ngoại bị ở tù cực khổ hơn mười ba năm ngoài Bắc chứ đâu phải tự nhiên khơi khơi mẹ có mặt ở đây đâu!
 
Thằng con tôi ngắt lời má nó:
- Con hiểu, nhưng chuyện ộng ngoại là hậu quả của cuộc chiến đối với những “losers (người thua trận)!” Chính phủ Mỹ đưa các người như ông ngoại và gia đình sang đây là sự can thiệp của kẻ không muốn mang tiếng phản bạn. Đó là hành động chuộc lại lỗi lầm “bỏ rơi” qua lòng nhân đạo của Mỹ hơn là hành trình tìm tự do của những kẻ khát khao đích thực!
 
Vợ tôi hơi lớn tiếng:
- Con có biết bao nhiêu ngàn người như ông ngoại chết do bị hành hạ, đói khổ không? Vì ông ngoại bị trả thù, bị ngược đãi mà mẹ với bà ngoại và các cô cậu mới đi được.
 
Thằng con tôi cũng gân cổ lên cãi vừa tiếng Việt lẫn tiếng Anh:
- Con đọc sách, coi phim thì có biết. Đó là sự độc ác của kẻ chiến thắng, nhưng mình thua mình phải chịu thôi. “But somehow (nhưng dẫu sao)” cũng vì cái đó mà mẹ mới có cơ hội sang Mỹ, đúng không?
 
Vợ tôi phân bua:
- Mẹ có muốn đi như ba cũng không được vì hồi đó ông ngoại liêm chính lắm nên nhà rất nghèo thì tiền đâu mà đi vượt biên?
 
Ngần ngừ giây lát, nó tiếp:
- Nói vậy thì nếu không có ộng ngoại thì mẹ không có đi Mỹ? “However (tuy nhiên),” con biết có nhiều người không tiền mà vẫn cố tìm cách đi được mà. Còn ba? Ông bà nội không có đi ở tù nên nếu ba không cố gắng đi tới hai mươi lần, ở tù ba lần mất gần sáu năm trong “labor camp (trại lao động)” và gần mười một năm tại “refugee camp in the Philippines (trại tị nạn Phi Luật Tân)” thì giờ này ba không có ở đây và con cũng không có ngồi đây nên con nghĩ mọi người đang ở ngoài Việt Nam dù là đi bằng cách nào cũng đều là người tị nạn vì muốn được sống tự do.
 
Nó dừng lại một chút rồi nhún vai:
- Nhưng con thấy con xăm cái “boat” này là đúng nhất!
- Nhưng tại sao con không xin phép mẹ?
- Why (tại sao)?
- Mẹ không muốn con “take risk (mạo hiểm)!” Con biết thân thể con bây giờ là cũng có máu thịt của mẹ suốt chín tháng mười ngày nên mẹ không muốn ai lấy kim đâm, chích, vào người con vì nhỡ bị HIV (Human Immunodeficiency Virus) thì sao? Con có hứa là mai mốt muốn xăm nữa, con phải hỏi mẹ không?
 
Thằng con chỉ cười không hứa, tôi chen vào giả lả để giải tỏa căng thẳng:
- Ủa, còn ba thì sao?
- Ba chỉ có một chút lúc đầu thôi! Vợ tôi trả lời tỉnh bơ.
- Gì kỳ vậy “chời?” Chơi mà dành hết công về mình? Thôi lái xe đi ăn đi Ben, đói quá rồi.
 
Tại tiệm phở Buckeyes, thực khách vẫn còn thưa thớt. Chúng tôi được mời ngồi vào một chiếc bàn trong góc. Cả ba lựa chọn món ăn. Gọi xong, chúng tôi im lặng không nói gì. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng về câu chuyện vừa qua. Thằng con tôi biết má nó đang buồn giận nên cũng không nói gì thêm. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí đang nặng nề.
- À, đi huấn luyện ở Alabama rồi bây giờ về, con làm gì?
- Con vẫn đang học tiếp và hiện “in charge (chịu trách nhiệm)” mười bảy đứa mới?
- Đứa mới nào?
- New cadets!
- Có con gái không?
- Mười trai, bảy gái.
- Con chịu trách nhiệm cái gì?
- Tất cả mọi thứ. Mỗi sáng tập hợp, điểm danh, dẫn tụi nó ra chỗ tập. Đứa nào không giỏi, cần học thêm thì chiều nào đó mình phải dẫn nó ra sân hay tới “park (công viên)” dạy thêm.
- Dạy cái gì con?
- Chào, đi, đứng diễn hành (marching)...!
 
Như chợt nhớ ra chuyện nó nói lúc trước, tôi cắc cớ hỏi:
- A, hổm rày có la đứa nào chưa?
- Một chút thôi.
 
Vợ tôi có vẻ nguôi ngoai dần, nên xen vào:
- Con la sao? Nói thử mẹ nghe coi.
- Ở đây? “No” mẹ ơi. Chỗ này có người nhiều lắm. Con la, người ta tưởng con khùng!
 
Biết con trai mình rất hiền, nay chúng tôi cũng muốn biết xem nó dạy dỗ ra ra sao nên vợ tôi cố ép con:
- Thì nói nhỏ thôi.
 
Nó cười cười mắc cỡ, rồi như nhớ ra điều thú vị gì đó nó kể:
- Thứ Sáu vừa rồi có con nhỏ kia làm sai. Con nói nó hoài mà nó cứ quên. Lúc đó con tính la nó rồi nhưng…nhưng..thôi.
- Tại sao?
- Con thấy nó sắp khóc. Con sợ!

Vợ tôi tò mò:
- Sợ gì?
- Con biết nếu con la, nó…sẽ khóc. Con sợ làm nó khóc!
 
Vợ tôi bật cười trước sự ngây thơ của con, liền kéo đầu thằng nhỏ vào mình âu yếm và hôn lên má nó, thì thào:
 - Mai mốt muốn làm gì cũng phải hỏi mẹ trước nghe chưa?
- À, tuần trước cái “chief” của con…
- Ông chứ không phải cái. Nói về người là phải ông, bà, cô, chú hoặc anh chị. Còn cái là dùng cho đồ vật như cái bàn, cái ghế, cái xe…
 
Tôi ngắt lời nó và giải thích. Thằng con lắng nghe một chút và tiếp tục:
- Dạ…ổng thấy tay con có chiếc thuyền ông hỏi sao con xăm cái này. Con kể ổng nghe lý do vì sao người Việt có mặt tại Mỹ. Cái ghe này là phương tiện rất…rất…
 
Nó ngừng lại ngẫm nghĩ giấy lát và dường như là không thể diễn tả được nên nó hỏi tôi:
- “Popular” mình nói làm sao trong tiếng Việt?
- Phổ biến hay thông dụng. Tôi trả lời.
- Yeah, con nói nó rất thông dụng cho người ta dùng vượt biển Đông tìm tự do. Ông nói “good” rồi hỏi con báo cho ROTC biết chưa? Con nói là con không biết phải tường trình việc này thì ông nói tất cả những gì trên cơ thể tụi con bây giờ mà có thay đổi, thêm bớt như giải phẫu, xăm… dù lớn hay nhỏ gì đều phải cho đơn vị mình biết hết. Bởi vậy ngày mai con sẽ gọi cho Lasik, chỗ mới mổ mắt cho con bằng tia “laser” tháng trước để lấy “report (báo cáo)” đem về nộp.
- See, thấy chưa? Con cứ làm cho mọi thứ khó thêm không hà.
- Không có sao, mẹ ơi!
 
Trong khi hai mẹ con nó đang lời qua tiếng lại thì tôi lại nhớ tới những gì mà bác Ba tôi; sĩ quan tham mưu Quân Đoàn III, kể về quân đội VNCH (Việt Nam Cộng Hòa) ngày xưa. Chắc cái này là nằm trong hồ sơ “tướng mạo quân vụ” quá vì nó thuộc về an ninh cá nhân và quốc phòng của người lính đây.
 
Đoạn tôi ngó ra đường. Bên ngoài khung cửa kính, những chiếc lá vàng bay, rơi lác đác trong gió. Mùa thu đã chớm khiến hồn thu lành lạnh. Thời gian vẫn đi và cuộc đời vẫn…trôi! 
 
 
Mùa thu Ohio
Ngày 18 tháng 10 năm 2025
Triều Phong
 
 
 
 
 
 
 

Ý kiến bạn đọc
05/01/202614:20:18
Khách
Công Sản sẽ sụp đổ qua cuộc xử tội Maduro.

Đây là điểm mấu chốt khiến mọi thứ đột nhiên trở nên rõ ràng – đặc biệt là khi Maduro đang bị Mỹ giam giữ với cáo buộc khủng bố ma túy.

Mọi người đều nghĩ rằng chuyện này chỉ liên quan đến Venezuela.
Nhưng không phải vậy.

Những gì vừa xảy ra có thể là một trong những cú sốc kinh tế mạnh nhất đối với Điện Kremlin kể từ khi chiến tranh Ukraine bắt đầu – và nó không cần đến một quả tên lửa nào.

Đây là cơ chế thầm lặng mà hầu hết mọi người đã bỏ qua:

Nga không thể công khai bán dầu của mình vì lệnh trừng phạt. Vì vậy, Moscow đã thích nghi. Họ xây dựng một hệ thống ngầm – các tàu chở dầu không mang cờ, xóa bỏ hồ sơ, chuyển hướng dữ liệu vận chuyển – một hạm đội ma.

Và một trong những trung tâm rửa tiền quan trọng nhất? Venezuela.

Chế độ của Maduro không chỉ tham nhũng – mà còn là một trạm trung chuyển tài chính. Dầu của Nga được vận chuyển qua các kênh của Venezuela, pha trộn, dán nhãn lại và bán ngoài sổ sách. Mạng lưới ngầm tương tự đã kết nối Moscow, Caracas và Tehran.

Bây giờ hãy nhìn xem Donald Trump vừa làm gì.

Mỹ đã chặn các tàu chở dầu của Venezuela.

Trên lý thuyết, điều đó nhắm vào Maduro.
Trên thực tế, nó bóp nghẹt van thoát hiểm của Nga.

Nếu Venezuela bị đình trệ, toàn bộ đường ống rửa tiền sẽ sụp đổ.

Ít dầu được bán một cách bí mật hơn.
Ít tiền mặt đến tay Moscow hơn.
Nhiều rủi ro hơn cho bất kỳ quốc gia nào cố gắng giúp Putin lách lệnh trừng phạt.

Và phản ứng cho thấy rõ điều đó.

Vladimir Putin? Im lặng.

Nhưng Dmitry Peskov đột nhiên tỏ ra lo lắng và cảnh báo: “Điều này rất nguy hiểm. Venezuela là đồng minh của chúng tôi.”

Đó không phải là sự lo lắng cho Maduro.
Đó là nỗi sợ bị bại lộ.

Rồi đến điểm mấu chốt.

Washington hiện đang cảnh báo các quốc gia: tiếp tục mua dầu của Nga sau khi từ chối các điều khoản hòa bình của Trump – và các bạn sẽ phải đối mặt với hậu quả.

Đây là ngoại giao?
Đây là tống tiền?

Hay đó là một điều gì đó hiệu quả hơn nhiều – sự bóp nghẹt kinh tế?

Đây là cuộc chiến mà không ai nhìn thấy trên chiến trường.

Không có xe tăng.
Không có tiêu đề báo chí.
Không có những vụ nổ kịch tính.

Chỉ có các hạm đội ma dần cạn kiệt.
Dòng tiền bị đóng băng.
Và các chế độ nhận ra rằng cánh cửa phía sau của họ vừa bị đóng sập.

Nếu dầu ma ngừng vận chuyển…

Điện Kremlin có thể duy trì cỗ máy chiến tranh trong bao lâu?

Đây không phải là sự hỗn loạn.
Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Đây là một cuộc tấn công thầm lặng – và nó có thể sẽ định hình lại cán cân toàn cầu nhanh hơn nhiều so với bất kỳ ai mong đợi.
05/01/202606:26:37
Khách
Cộng Sản xâm lăng Mỹ bằng đạo binh bằng đảng với vũ khí ma tuý giết hàng trăm ngàn dân Mỹ mỗi năm.
Mỹ đã cho nhiều cơ hội thay đổi nhưng Maduro cứ bám tội ác.
Chỉ cần nhìn dân Venezuela vui mừng sau khi được Mỹ giải phóng khỏi tên độc tài khát máu Maduro thì đủ biết chính danh Mỹ.
05/01/202602:36:44
Khách
Hôm nay Mỹ ló cái đuôi chồn thực dân chụp mũ CS rồi xâm lăng Venezuella dể chiếm lấy dầu hoả của Venezuella như thực dân Pháp thế kỷ 19 chiếm các thuộc địa. Năm 1963 viện cớ Ngô Ðình Diệm độc tài, Mỹ lật đổ Diệm không cho chánh phủ Diệm thuơng thuyết trực tiếp với Hồ Chí Minh qua đặc sứ Balan Manaelli. Sau đó thì Kennedy bị giết. Tại đám tang TT Kennedy, TT Johnson chỉ vào quan tài mà nói rằng chính máu ông Diệm đã trở lại giết TT Kennedy. Sau đó thì Nam VN hổn loạn, Mỹ tung quân vào quản lý Nam VN, leo thang chiến tranh, vật giá gia tăng vùn vut. Thảm sát Mậu Thân, Ðại Lô Kinh Hoàng, Hạ Lào, Muà hè đỏ lửa, quân dân hai bên chết như rạ, CS kiểm soát 70% lãnh thổ miền Nam. Vì chiến thuat sai lầm, hơn 5 triệu nguời VN và 58 ngàn lính Mỹ chết oan rồi đầu hàng vô ích. Không cho nguời miền Nam thuơng thuyết cho mình, Mỹ dành quyền thuơng thuyết với CS HD Paris 1973 để giup cho CS thắng trận chỉ 2 năm sau, dưa 200 ngàn nguời vào cải tạo, 100 ngàn chết trên biển. Chết vô ích chỉ vì Mỹ thiếu khả năng chiến tranh. Tiêu diệt độc tài Ngô Ðình Diệm nam 1963 nay Mỹ lại bắt tay thân thiện với CS độc tài hơn. Năm 2003, Mỹ lại viện cớ Iraq chế vũ khí nguyên tử để tung quân xâm chiếm Iraq làm tốn kém hon 3 trillion đô la, 2 triệu nguời Iraq chết, làm mất một nửa lãnh thổ Iraq vào tay ISIS, 2 triệu nguời Iraq đi qua Âu châu tị nạn, cho đến nay 22 năm sau quân Mỹ vẫn chưa đánh đuợc ISIS. Nhưng dù Mỹ đánh bại ISIS thì lại có nhóm khác nổi lên. Chiến tranh Trung đông hao tốn khoảng 7 trillion đô la và nay chiến tranh lan tràn qua Nam Mỹ. Nuớc Mỹ sẽ hết tiền sập đổ tan rã như Liên Sô. Chiếm đóng Venezuella sẽ tốn kém như chiến tranh VN, hay Iraq, Afghanistan. Nuớc Mỹ sẽ chảy máu mà chết và ngư ông TQ sẽ đóng vai xây dựng hoà bình, cai trị thế giới. Mỹ sẽ xâm lăng Canada, Greenland để lấy tài nguyên. TQ, Nga sẽ chiếm Á Châu và Âu châu, đưa đến thế chiếm III. Vì nghiệp báo sát sanh, Trời đã sai 2 con quỷ Biden và Trump xuống lãnh đạo Mỹ để phá nát nuớc Mỹ.
Nguời mien Nam VN là nạn nhân cuả thực dân Pháp và là nạn nhân của quân CS xâm lăng chiếm tài sản miền Nam nay tiếp tay ủng hộ Mỹ xâm lăng lấy của cải dầu hoả tài nguyên của các nuớc khác. Nguời Thiên Chúa Giáo Mỹ tuy vưà mới ăn mừng Chuá Giáng Sinh tuần qua nhưng chống lại 3 điều răn của Chúa cấm sát sanh, cấm lấy của cải nguời khác và cấm đặt điều vu khống làm chứng gian khi ủng hộ Mỹ xâm lăng Venezuella. Nguời Phật Giáo Mỹ phạm tội Tham, Sân, Si, sát sanh khi ủng hộ chánh phủ Mỹ giết nguời cuớp tài sản dầu hoả chiếm đong Venezuella. Nếu quân đội Mỹ muốn loại bỏ các lãnh tụ độc tài thì phải loại bỏ kẻ độc tài trong nuớc truớc khi loại bỏ độc tài thế giới. America First. Phải loại bỏ kẻ độc tài cho nuớc Mỹ truớc.
03/01/202605:40:43
Khách
MỘT NĂM NHIỆM KỲ HAI, TỔNG THỐNG TRUMP TRỞ THÀNH NHÂN VẬT QUYẾT ĐỊNH NHẤT CỦA CHÍNH TRỊ HOA KỲ HIỆN ĐẠI

Tháng Giêng năm 2026 đánh dấu tròn một năm Tổng thống Trump bước vào nhiệm kỳ thứ hai, và không thể có bất kỳ cuộc thảo luận trung thực nào về chính trị Hoa Kỳ mà không thừa nhận rằng ông là một trong những vị Tổng thống có ảnh hưởng sâu rộng nhất trong lịch sử quốc gia. Dù được yêu mến hay phản đối, Tổng thống Trump vẫn là trung tâm cố định quanh đó toàn bộ sinh hoạt chính trị xoay vần suốt gần một thập niên qua. Mọi tranh luận về lãnh đạo, pháp luật, di sản hay sự thiếu vắng của nó đều không thể tách rời cái bóng bao trùm của một cá nhân duy nhất.

Tổng thống Trump không chỉ thách thức các định chế, mà còn buộc chúng phải đổi hướng. Ông đã tạo ra một môi trường chính trị nơi sự hiện diện, đòn bẩy quyền lực và tốc độ hành động trở thành yếu tố quyết định. Những điều kiện đó, dù được ca ngợi hay phê phán, sẽ là di sản mà các nhà lãnh đạo tương lai phải kế thừa. Điều quan trọng không chỉ là những gì ông đã phá vỡ, mà là những gì ông đã khởi động, nhắc nhở quốc gia rằng một hành pháp mạnh có thể tác động nhanh chóng và trực tiếp đến luật pháp, thị trường và xã hội.

Dấu ấn của Tổng thống Trump sẽ còn kéo dài rất lâu sau khi các cuộc vận động chấm dứt và những hồ sơ pháp lý lùi vào quá khứ. Một Tối Cao Pháp Viện được tái định hình đã làm thay đổi nền tảng hiến định cho nhiều thế hệ. Thị trường tài chánh học cách định giá sự biến động chính trị như một loại rủi ro có thể giao dịch. Thuế quan, mậu dịch và chính sách công nghiệp được tái định nghĩa như công cụ trực tiếp của quyền lực hành pháp, phục vụ cử tri không kém gì các mô hình kinh tế học.

Ở một bình diện khác, Tổng thống Trump đã thay đổi kỳ vọng của xã hội không kém gì kết quả cụ thể. Ông buộc các định chế phải hành động nhanh hơn, buộc giới chính trị phải suy nghĩ lớn hơn. Di sản đó khó có thể đảo ngược. Như nhiều học giả quyền lực từng nhận định, hệ quả lịch sử không chỉ được đo bằng thành quả, mà còn bằng những gì diễn ra sau đó. Trong ý nghĩa này, Tổng thống Trump đã đánh dấu sự kết thúc của một thời đại giả định cũ và mở ra một giai đoạn mới đầy va chạm.

Khác với các vị tiền nhiệm, Tổng thống Trump hiểu rằng quyền lực trong thời đại hiện nay không chỉ đến từ định chế, mà còn từ sự chú ý. Ông không bao giờ rời khỏi sân khấu. Những lời nói thẳng thừng, đôi khi gây tranh cãi, đã xuyên thủng lớp lễ nghi chính trị vốn quen thuộc với Hoa Thịnh Đốn. Sự gián đoạn mà ông tạo ra phơi bày những mục ruỗng bị che giấu từ lâu, đồng thời bình thường hóa xung đột và tranh luận như một phần không thể tránh của đời sống chính trị hiện đại.

Người ủng hộ thấy ở đó là can đảm, kẻ phản đối nhìn thấy hỗn loạn, và cả hai nhận định đều có phần đúng. Tổng thống Trump lãnh đạo bằng trực giác, coi sự hiện diện là thước đo quyền lực. Ông không chỉ tái định hình đảng Cộng Hòa, mà còn tái cấu trúc toàn bộ không gian chính trị Hoa Kỳ quanh học thuyết America First. Trong lịch sử cận đại, hiếm có nhân vật nào vừa gây chia rẽ sâu sắc, vừa không thể bị gạt sang bên lề như Tổng thống Trump.

Nguồn: Adonis Hoffman
31/12/202509:27:37
Khách
Mỗi năm hơn trăm ngàn dân Mỹ chết vì ma tuy do bọn trùm tâm cô quốc giả như cộng sản Venezuela tung vào Mỹ.
Chỉ có TT Trump diệt được bọn còng sản nay.
23/12/202500:28:48
Khách
Trich: "Cháu nó vô quân đội thời chính quyền trước chứ không phải chính quyền hiện tại..."
Hoàn toàn đồng ý với tác giả. Truớc đây những nguời tình nguyện vào quân đội Mỹ là phục vụ cho lý tuởng tự do no ấm cho dân Mỹ. Ðáng tiếc là đến 2025 thì quân đội Mỹ bị chánh phủ lợi dụng. Trong tác phẩm nổi tiếng Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh (All Quiet on the Western Front) của Erich Maria Remarque, tác giả viết về thanh niên Ðức bị luờng gạt vào lính chiến đấu cho chế độ Quốc Xã. Ðáng buồn là lịch sử tái diễn, thanh niên Mỹ vào quân đội vì lý tuởng nay cũng bị chế độ lợi dụng gây chiến tranh bắn giết đe doạ hành hung gây hấn các nuớc lân bang y hệt như Ðức Quốc Xã nam 1938-1945.
Ngày xưa tôi bị động viên vào quân đội VNCH, đi vào các làng xã xôi đậu ngoài nghĩa quân VNCH không thấy có đàn ông nhưng mấy bà trong xã ấp bị VC móc nối đe dọa nên không tốt với lính VNCH, nhưng không vì thế mà chúng tôi thẳng tay làm mạnh với nguời dân bị kẹt giữa hai bên như bộ truởng chiến tranh Hegseth chủ truơng. Lúc đó Bộ Quốc Phòng, Bô TTM VNCH, Quân Ðoàn, tiểu khu, chi khu không hề khuyến khích mạnh tay với thuờng dân VC như bộ truởng Chiến Tranh Mỹ Hegseth. Chúng tôi hãnh diện vì quân đội VNCH đuợc quân truờng huấn luyện nhân đạo với dân phiá bên kia.
22/12/202521:32:38
Khách
Cháu nó vô quân đội thời chính quyền trước chứ không phải chính quyền hiện tại anh PhaoNg.
Triều Phong
22/12/202517:45:10
Khách
Mai Phi Long, VietBao:
"Diệt Tận Hai Thuỷ Thủ Còn Sống Sót, Hegseth Biến Nước Mỹ Thành Tội Phạm Chiến Tranh
Mai Phi Long
WASHINGTON, DC - Tại vùng biển Caribbean, vào ngày 2 Tháng Chín, một chiếc tàu dân sự bị tình nghi chở ma túy bị trúng hoả tiễn Mỹ. Điều khiến lương tri thế giới chấn động không phải là vụ nổ đầu tiên, mà là những gì diễn ra sau đó.
Đó là vẫn còn hai người sống sót bám vào mảnh vỡ tàu, không vũ khí, không khả năng kháng cự nhưng sinh mạng của họ bị kết liễu bởi một hoả tiễn thứ nhì theo mệnh lệnh khai hoả được cho là xuất phát từ cấp cao nhất của Ngũ Giác Đài.
Các báo cáo điều tra từ Washington Post (WaPo) công bố ngày 28 tháng 11 năm 2025 hé lộ một mệnh lệnh rùng rợn từ Bộ Trưởng Quốc Phòng Pete Hegseth: "Giết sạch" (Kill everybody) và chuyện này ngay lập tức bị phía Mỹ bác bỏ.
Dưới lăng kính của công pháp quốc tế, sự kiện này không còn là một cuộc "tranh cãi chính trị" hay "chiến dịch chống ma túy" mà là một bản cáo trạng về việc vi phạm hệ thống luật pháp mà nhân loại đã xây dựng từ sau Đệ Nhị Thế Chiến.
...1. Công Ước Geneva (Geneva Conventions)
Điều Khoản Chung Số 3 (Common Article 3) cấm tuyệt đối: Giết người bị thương- Giết người đầu hàng- Giết người rơi xuống nước- Giết người không còn khả năng chiến đấu (hors de combat).
Hai người bám vào tàu cháy ở Caribbean hoàn toàn thuộc diện này vì không có vũ khí, không tấn công đáp trả, và hoàn toàn không có khả năng gây nguy hiểm. Như vậy, họ được bảo vệ hoàn toàn theo Công Ước Geneva.
Việc cố ý giết họ là vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế.
2. Nghị Định Thư I (Protocol I) – Điều 40: Cấm ra lệnh Không Dung Thứ - No quarter
Điều 40 nêu rõ: “It is prohibited to order that there shall be no survivors, to threaten an adversary therewith or to conduct hostilities on this basis.”
Nghĩa là: Nghiêm cấm việc ra lệnh không được để lại bất kỳ người sống sót nào, đe dọa đối phương bằng mệnh lệnh đó hoặc tiến hành các hoạt động thù địch dựa trên nguyên tắc này."
Theo bài này thì không nên tinh nguyện đi lính Mỹ. Chỉ đi lính khi bị bắt buộc đi theo lệnh động viên.
22/12/202515:45:12
Khách
Dân Mỹ phạm pháp dù chưa bị toà tuyên án là chánh phủ bắt bỏ tù, di dân phạm pháp là bị ICE bắt bớ không tha. Nhưng cái nguợc đời là chánh phủ thuờng xuyên bị toà án xử là phạm pháp mà không ai trong chánh phủ bị bỏ tù. Công lý một chiều. Lý do là dân chúng không đuợc quân đội hay cảnh sát bảo vệ. Quân đội và cảnh sát Mỹ chỉ bảo vệ chế độ và lãnh tụ dù lãnh tụ thuờng xuyên bị dân chúng tố cáo là bạo chúa, hiếp dâm, làm giàu phi pháp cho cá nhân, và tham nhũng. Tình nguyện vào quân đội để bảo vệ dân, bảo vệ tự do công lý là lý tuởng cao quý, nhưng tình nguyện cầm súng để sát sanh, phạm tội ác chiến tranh, bảo vệ nguời bị dân chúng lên án là bạo chúa tham nhũng làm giàu cho mình thì là điều không nên làm. Nguời nào thấy mình đi lính phục vụ cho lý tuởng cao quý bảo vệ tự do no ấm cho dân thì nên làm, còn nguời nào sợ mang nghiệp báo, sợ phải tuân lệnh giết nguời vô tội thì nên tránh xa. Mỗi nguời có cái nhận xét về đạo đức thiện và ác khác nhau. Ðọc các bản tin và bình luận hàng ngày trên Việt Báo thì biết rõ kẻ ác là ai. Mình tự soi guơng thì có khi thấy mình là ác quỷ trong guơng.
22/12/202515:03:32
Khách
Sau 1975, công an CS kết tội thuyền nhân vuợt biên là phản quốc phản động xả súng bắn vào tàu vuợt biên và bắt kẻ vuợt biên vào tù nhưng không giết hết tất cả tàu. Thời chiến tranh VN lính Mỹ sau khi đánh đuổi quân CS ra khỏi các lãnh thổ bị CS chiếm, cứu chữa di tan thuơng binh CS và dân chúng bị thuơng, toán dân sự vụ ban 5 khám bệnh phát thuốc cho dân VN trong vùng xôi đậu kể cả vợ con du kích VC. Ngày nay lính Mỹ tấn công ghe thuyền tình nghi buôn nha phiến và giết tất cả không cứu chữa nguời bị thuơng. Thời VNCH, học sinh tiểu học ai cũng viết chánh tả bài ông Hà Mai Anh dịch sách Tâm Hồn Cao Thuợng dạy đối xử nhân đạo với kẻ thù trên chiến truờng nên lính VNCH chủ truơng nhân đạo với thuơng binh CS. Có lẽ lính Mỹ nhất là bộ truởng Chiến Tranh Hegseth không đuợc dạy đối xử nhân đạo với kẻ thù nên họ giết hết không chưà thuyền nhân bị tấn công. Ðây là những vụ đuợc biết và bị quốc hội Mỹ phanh phui nhưng có bao nhiêu trận chiến tàn sát khác của quân đội mà chúng ta không biết? Tại sao quân đội Mỹ nay xuống thấp hơn công an biên phòng CSVN khi đối xử với thuyền nhân?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 499,382
Mùa đông của nước Mỹ bắt đầu từ khi nào? Vào tháng mấy? Theo trang Fanpage của nước Mỹ, thì “Mùa đông ở nước Mỹ bắt đầu từ tháng 12 kéo dài đến hết tháng Hai năm sau. Một số thành phố như New York, Washington.D.C, Boston... tuyết rơi nhiều, lạnh giá...”, nhưng theo nhiều người Việt sống lâu năm ở Mỹ, nhất là những người cao niên, không ưa cái lạnh của mùa đông thì cứ sau lễ Thanksgiving và sau những ngày mua sắm Black Friday, thì đã nghe cái lạnh của mùa đông tràn về. Thậm chí có nhiều nơi đã bắt đầu cái rét... tái tê, và trong nhà đã cần phải bật máy sưởi, người thì cần phải mặc thêm nhiều lớp áo ấm, khăn choàng cổ, cùng với mũ nón, trùm kín đầu! Và cứ thế cái lạnh kéo theo lê thê qua mãi đến, tháng 3, thậm chí đến đầu tháng 4 mới chấm dứt.
Trương Hữu Hiền, sinh năm 1958, quê quán Quảng Nam. Theo học bậc tiểu học và trung học tại Đà Nẵng, đại học tại Sài Gòn. Năm 1980, vượt biển và được tàu cứu vớt đưa đến trại tị nạn Okinawa, Nhật Bản. Từ 1983 đến 2000 sống ở Tokyo. Năm 2000 cùng gia đình chuyển sang sống ở Boston, bang Massachusetts (Hoa Kỳ). Hiện làm việc tại trung tâm phục hồi chức năng cho người bị chấn thương não. Đây là lần đầu tiên tác giả tham dự chương trình VVNM. Bài viết ghi lại một truyện ngắn đã đăng trên tạp chí Văn từ nhiều năm trước vẫn in đậm trong ký ức của ông.
Tôi đến thành phố Grapevine thuộc hạt Tarrant ở Bắc Texas vào ngày 24 tháng 11, ngày của sự kiện Carol of Lights (Lễ khai mạc mùa Giáng Sinh) để tận hưởng không khí mùa Giáng Sinh năm nay. Được các nhà lập pháp bang Texas công nhận là thủ đô Giáng sinh của bang Texas (Christmas Capital of Texas) vào năm 2009, thành phố Grapevine mỗi năm thu hút hàng triệu du khách đến thăm vào thời điểm này hàng năm. Trong vòng 40 ngày kể từ Lễ Tạ Ơn đến hết mùa Giáng Sinh, đã có hơn 1,400 sự kiện Giáng Sinh diễn ra ở thành phố này. Grapevine thật xứng đáng được phong tặng danh hiệu Thủ đô Giáng Sinh của bang Texas.
Chỉ một đôi năm trước đây thôi, California nơi tôi ở hằng ngày nhất là vào cuối tuần, đi ngang qua những tiệm như Home Depot hay Little Orchard Hardware, bạn sẽ thấy rất đông những người đàn ông đứng rải rác gần đó để chờ được thuê đi làm những việc như: chặt cây, làm vườn, khuân vác, dọn nhà, …và những công việc nặng nhọc khác. Gần như tất cả đều là người Mễ lén nhập cư vào Mỹ nên không đủ giấy tờ để đi làm công sở như mọi người khác mà phải chịu thiệt thòi nhận những công việc lao động vất vả này. Chính phủ Mỹ biết, nhưng làm ngơ để cho họ có cơ hội làm việc lương thiện sinh sống, miễn là đừng làm gì vi phạm luật pháp là được.
Buổi sáng Christmas Eve năm ấy bình yên đến vô cùng. Lò sưởi kêu tí tách như ai gõ nhịp vui, hơi nóng lan ra làm cả phòng khách ấm hẳn lên. Cây thông đặt bên cửa sổ sáng rực bởi dây kim tuyến và những bóng đèn nhỏ đủ màu. Ánh sáng nhấp nháy phản chiếu lên tường, lung linh như mảnh ký ức thắp sáng từ những yêu thương. Trong bếp, vợ Nam đang lúi húi lấy khay bánh mới nướng ra khỏi lò. Chút bột trắng còn dính trên tạp dề, nhoẻn miệng cười- nụ cười xoá tan đi bao mệt mỏi. Mùi bơ, mùi quế, mùi turkey quay hòa vào nhau, thơm đến mức làm lòng người ấm lại. Căn nhà rộn rã tiếng cười, tiếng của hai vợ chồng, tiếng của đứa con trai năm tuổi đang chạy lon ton giữa phòng khách, chân nhỏ khua lên nền gỗ lách cách, suýt vấp vào hộp Lego mới, làm mẹ hốt hoảng: -Tin, coi chừng té đó con! - Ba ơi, ba ơi!! Thằng bé ôm cái ba-lô nhỏ chạy tới. Hai má đỏ bừng, đôi chân lon ton muốn vấp vào chính mình. Nó dừng trước mặt Nam, thở gấp, rồi lục lọi trong ba-lô như đang tìm kho báu....
Hôm nay, trong lúc dọn dẹp các hồ sơ, giấy tờ và các thư từ cũ để chào đón năm mới, tình cờ, tôi bắt gặp một tấm thiệp Giáng Sinh đã phai màu theo thời gian của một người bạn cùng khóa 7/68 KQ viết gửi chúc mừng tôi cách đây 33 năm, khi gia đình tôi vừa đến San José. Thiệp chúc mừng Giáng Sinh và Năm Mới của bạn Nguyễn Xong Kiệt. Trong quan hệ bạn bè cùng Khóa, tôi không chơi thân với Kiệt. Thời gian thụ huấn giai đoạn một ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, và giai đoạn hai ở Trường Bộ Binh Thủ Đức, thỉnh thoảng gặp nhau, chỉ bắt tay chào hỏi xã giao.
Rời quê hương theo diện đoàn tụ gia đình, tôi đến Mỹ vào một ngày cuối năm 1998, đúng vào mùa Giáng Sinh. Lúc ấy, tôi gần tròn năm mươi tuổi. Chuyến bay đưa vợ chồng tôi và ba đứa con nhỏ đến thành phố Tulsa, một vùng đất nhỏ yên tĩnh giữa miền Trung nước Mỹ, nơi mùa đông tuyết phủ trắng trời. Ngày đầu tiên đặt chân đến nơi đây, tôi vẫn nhớ rõ, trên con đường nhỏ về thị trấn Broken Arrow-gió lạnh thổi táp vào mặt, hơi thở hóa thành khói trắng, đường phố vắng tanh, chỉ có ánh đèn Noel le lói sau các khung cửa sổ. Cả gia đình chúng tôi quây quần trong căn nhà nhỏ của người em gái, vừa mừng vừa lo. Đó là mùa Giáng Sinh đầu tiên trên đất Mỹ, nhưng trong lòng mỗi người đều chùng xuống, buồn và nhớ nhà vô hạn.
Tôi định cư tại San Diego đã ngoài bốn mươi năm qua. Vùng đất hiếm hoi khó có nơi nào sánh được: bởi chỉ nội trong một ngày lái xe quanh quẩn, người ta có thể đi từ biển lên núi, từ rừng xanh đến sa mạc, thưởng ngoạn đủ đầy hương sắc của đất trời. Sáng sớm thong dong bên vịnh Mission, mặt nước yên như tờ, hàng cọ in bóng trên nền sương mỏng. Trưa ghé Julian, nhâm nhi ly cà phê hay lát bánh táo giữa tiết trời lành lạnh và màu xanh thăm thẳm của rừng thông. Chiều về, con đường tới Borrego mở ra vùng sa mạc hoang vu, xương rồng rải rác trên nền đá đỏ. Suốt dọc hành trình đâu đó hiện ra vườn cam, vườn bơ, đồng nho trĩu quả giữa thung lũng nắng chan hòa. Cảnh vật thay đổi không ngừng, khi mộc mạc, lúc rực rỡ, nhưng vẫn hài hòa như một bản nhạc êm dịu của đất trời. Mỗi lần lái xe ngang qua, tôi cảm thấy mình như được nối lại với nhịp sống của đất, và lòng bỗng nhẹ nhàng lạ thường.
Giờ này tôi mới tỉnh táo sống cho mình với dư âm của buổi phát giải “Viết Về Nước Mỹ” do Việt Báo tổ chức vào ngày 30 tháng 11 năm 2025 tuần trước. Sau ngày đó, buổi sáng ngồi xe đò Hoàng trên đường trở về, tôi mở phone lướt vội xem có thông báo gì quan trọng từ các hội văn thơ. Mạ ơi! phó chủ nhiệm của trang Văn Học Cỏ Thơm (VHCT) ghi thẳng tên tôi to lớn, yêu cầu họa lại bài thơ Đường Luật của chị Phương Hoa. Tiếp theo là thư của chủ nhiệm VHCT hối thúc nạp bài cho kịp ra flipbook tháng 12. Kế tiếp các em Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa họp trên zoom chuẩn bị tổ chức buổi thắp nến nguyện cầu cho nhân quyền VN. Các em yêu cầu tôi làm bài thơ về các nhân vật đấu tranh đang bị giam cầm trong nước, được giải nhân quyền năm nay. Thật tình mà nói tôi nay đã già, chồng bệnh, lái xe tệ, không muốn tham gia việc gì nữa, nhưng em Huy trưởng nhóm của HDBCL nói một câu chạm vào tim tôi “Cô ơi, chúng cháu rất cần ba thế hệ một tấm lòng ...”. Em là kỹ sư từ lâu sinh hoạt rất hăng say ngoài Cộng Đồng...
Ngày 30 tháng 11 năm nay tôi lại có dịp về thành phố Santa Ana, California để lãnh giải thưởng Việt Báo Viết Về Nước Mỹ lần thứ hai. Lần trước cũng vào dịp lễ Thanksgiving năm 2023, tôi được trao giải danh dự với hai bài viết : “Joe và Những Con Bồ Câu” và bài “Giữ Cháu Ngoại”. Lần này với bài “Viết Văn Ở Mỹ” và bài “Xin Đừng Đẻ Nữa”. Cứ mỗi hai năm thì Việt Báo tổ chức trao giải một lần. Lần này là năm 2025, đánh dấu 50 năm người Việt tị nạn, cũng là năm thứ 25 từ ngày Việt Báo mở ra diễn đàn Viết Về Nước Mỹ vào dịp 30 tháng 4 năm 2000. Diễn đàn mở ra cho tất cả mọi người không phân biệt tuổi tác, già trẻ, trai gái, thành phần nghề nghiệp. Ai cũng có thể bày tỏ tâm tư, tình cảm, suy nghĩ qua ngòi bút, viết ra những trải nghiệm của bản thân, gia đình, người thân, bạn bè và những người có cùng hoàn cảnh trên con đường tìm đến nước Mỹ sau cái ngày 30 tháng 4 oan nghiệt năm 1975, cũng như bằng cách nào mà mỗi người hội nhập vào đời sống Mỹ và trở thành công dân Mỹ như ngày hôm nay.
Nhạc sĩ Cung Tiến