Hôm nay,  

Hai Người Bạn

18/06/202406:00:00(Xem: 1061)
MTTN nhan giai Vinh danh Tac Gia VVNM 2023 từ nhà văn Cung Tích Biền
Tác giả Minh Thúy Thành Nội nhận giải Vinh Danh Tác Giả VVNM 2023 từ nhà văn Cung Tích Biền

                                                 
 

Tác giả bắt đầu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”.  Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thúy, sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali. Tác giả nhận giải Vinh danh Tác giả 2023.

 

*

 

Đang ngồi xem tin tức tivi khoảng tám giờ tối, có tiếng bấm chuông. Mở cửa tôi há hốc miệng ngạc nhiên hết sức. Ông anh họ trước đây một tuần từ tiểu bang xa nhắn tin có thể về Cali, sau đó im bặt. Tôi thì bận chạy chuyện chú bác ngoài đường nên cũng quên. Giờ đây đứng trước mặt, ngoài trời tối đen lại có mưa râm, tôi phụ kéo vali vào nhà rồi hỏi chuyện:
 
- Sao anh về mà không báo cho biết. Đi Uber tới đây à?
 
Anh gãi tai nói:
 
- Biết sau này L. yếu không lái xe đón được, nên tự tìm cách. Anh nghiên cứu trước mấy ngày, bước xuống máy bay ở phi trường Oakland là tìm xe BART nhưng lộn, mua vé sớm hơn một trạm, dùng xe Bus xuống ngang đường gần nhà, anh mở phone tìm đường đi bộ về, có lạc chút xíu nhưng rồi cũng về đây dễ dàng.
 
Vợ chồng tôi trợn mắt tưởng tượng cảnh anh họ kéo vali đi bộ qua những đường vắng, nhà cửa đóng kín mít tối om, may không gặp kẻ xấu mà... “hú hồn”, nhưng đồng thời cũng quá khâm phục ông anh đã 80 tuổi trí óc còn sáng suốt minh mẫn.
 
Anh cho biết về chuyến này trước tiên là thăm bạn mới xảy ra chuyện buồn, sau nữa là dự hội Cảnh Sát, họp mặt cúng giỗ dòng họ. Hôm vợ bạn mất không về ngay được vì bận có hẹn bác sĩ mắt, bác sĩ gia đình khám bệnh. Anh họ rất nóng ruột và buốt lòng theo nỗi đau của bạn, chỉ biết chia sẻ, an ủi bằng bài thơ gởi đến tôi nhờ trao lại anh Mùi.
 
To Those Whom I Love & Those Who Love Me
 
When I am gone, release me, let me go.
I have so many things to see and do,
You mustn't tie yourself to me with too many tears,
But be thankful we had so many good years.
 
I gave you my love, and you can only guess.
How much you've given me in happiness.
I thank you for the love that you have shown,
But now it is time I traveled on alone.
 
So grieve for me a while, if grieve you must,
Then let your grief be comforted by trust.
It is only for a while that we must part,
So treasure the memories within your heart.
 
I won't be far away for life goes on.
And if you need me, call and I will come.
 
Though you can't see or touch me, I will be near.
And if you listen with your heart, you'll hear,
All my love around you soft and clear.
 
And then, when you come this way alone,
I'll greet you with a smile and a 'Welcome Home'.
 
Author unknown         
 
Tạm dịch
 
Gởi anh, người em yêu và mãi yêu em
 
Khi em đi, hãy để em đi,
Em có nhiều điều để ngắm trông và thực hiện.
Đừng anh, đừng níu kéo em với những giòng nước mắt,
Hãy nghĩ tới hạnh phúc chúng ta từng có qua bao nhiêu năm.
Em đã yêu anh biết mấy như anh đã yêu em,
Em biết ơn tình anh từng tỏ lộ,
Nhưng giờ đây, em phải ra đi một mình! Một mình em.
 
Em biết anh sẽ đau khổ, nhưng đừng lâu,
Hãy để niềm đau vơi đi với hiện thực.
Đó chỉ là phút giây ngắn ngủi lìa xa,
Hãy trân quí những kỹ niệm tận đáy lòng anh.
Em sẽ không đâu xa, cuộc sống vẫn êm đềm trôi.
Nếu lúc nào đó cần em, anh hãy gọi,
Em sẽ bên anh.
Dù anh không thấy và nắm bắt được,
Em vẫn bên anh.
Nếu anh lắng nghe với cả tâm tình, anh sẽ nghe em,
Em sẽ bên anh, quanh anh với muôn vàn thương mến.
 
Và rồi...một mai kia, anh cũng ra đi...một mình
Em sẽ đón anh về nhà...với nụ cười trên môi.
 
Tôi dọn cơm anh dùng và để người già nghỉ ngơi cho khỏe, mọi việc mai tính. Nghĩ chuyện đôi bạn già này chắc có duyên từ nhiều kiếp trước. Người tuổi Thân và người tuổi Mùi, gọi cho gọn anh họ tên Thân, anh bạn tên Mùi cũng được. Anh Mùi có người bạn tri kỷ ở Florida tên Triệu, tuy xa mà gần vì mỗi ngày vẫn thường liên lạc. Anh Thân lại là bạn của anh Triệu, tình cờ anh Triệu giới thiệu bạn đến anh Mùi. Một lần họ gặp gỡ tại Cali đã cuốn hút lấy nhau. Anh Mùi rất thương anh Thân, lần nào anh Thân về thì vợ chồng anh Mùi mời cả vợ chồng tôi cùng ăn ké liên tục mấy lần nào là Bò Bảy Món, tiệm Đại Hàn, All You Can Eat... v..v... Vợ chồng anh Mùi gọi thả giàn thêm phần dư cho anh Thân đem về nhà nữa, vợ anh Mùi nói riêng với tôi ”ông xã chị thương anh Thân lắm."
 
*********
Tôi chở anh Thân lên nhà anh Mùi thắp nén nhang, vợ anh Mùi mất gần hai tháng rồi. Anh Mùi đang buồn như người bám vào tấm phao. Hai anh ngồi thao thao bất tuyệt mọi đề tài, nhất là về quân đội. Người ngành tình báo, người ngành an ninh quân đội. Dẫu nhiều lần họ đã gặp nhau và nói chuyện đời lính bất tận, nhưng có lẽ vẫn chưa hết. Giờ đây họ tiếp tục ôn lại chuyện tù đày “cải tạo”. Anh Mùi kể tên những nhân vật bị chết trong tù vì đói khổ, bệnh hoạn, kiệt sức, kể chuyện anh bị còng số tám và bị nhốt xà lim không thấy ánh nắng trại tù vùng Lào Cai ngoài Bắc. Anh Thân kể trại tù Gia Trung rất nghiêm khắc chỉ cho thăm nuôi được năm ký. Có lần vợ thăm nuôi anh nhận số thuốc chữa bệnh, một gói lạp xưởng, một lon sữa bò. Đi vào cổng trại bị kiểm soát thêm lần nữa, ông công an thấy lạp xưởng giữ lại ngay ”thứ này cấm đem vào trại” vậy là chỉ đem được lon sữa bò... Nét mặt anh đờ ra đi về vùng ký ức: Sáng nhịn đói, trưa chiều nhận một chén sắn lát hoặc khoai khô hấp lên, nếu có cơm thì được nửa chén, thức ăn là một chút nước muối suốt mười ba năm, nhưng sống được nhờ vợ kinh nghiệm kho ruốc sả, muối mè bới xách và anh em nuôi nhau trong tù. Anh Mùi cũng kể tương tự, nhiều lúc đói quá bắt cả sâu bọ bóp chết giấu trong cạp quần, tối ra nhà xí có cây đèn dầu nhỏ, nướng sơ bỏ miệng chớp nhoáng.
 
Hai anh đều nhắc ơn lớn của người vợ hiền, anh Thân mất vợ gần 20 năm. Anh kể thời gian ở tù, vợ nghe VC tuyên truyền nếu ai có chồng đi tù, gia đình lên kinh tế mới chồng sẽ được về nhanh. Vợ con tìm đến vùng rừng núi Long Khánh sinh sống. Người đàn bà lúc đó chưa tới ba mươi tuổi, ban đầu dựng cái lều lá để ở với các con, dần dần một mình dựng mái nhà tranh, trèo lên mái rợp lá, cuốc đất trồng khoai, trồng rau cỏ sinh sống. Chờ bao nhiêu năm chỉ thiếu cảnh lên núi đứng chờ chồng hóa đá như Hòn Vọng Phu. Chị nghĩ đến tương lai con cái cần phải đến trường, nên dẫn ba con trở về thành phố, may nhờ cô em chồng cho ở ké căn chái bên nhà. Hàng ngày chị Thân ra đầu ngõ bán xôi, hôm nào bán ế đem về các con ăn đến phát ngán. Một lần thăm chồng trở về bị mất chỗ ngồi bán xôi, chị xoay sở la lết tới cùng, may nhờ có quý nhân đưa hàng may gia công, em chồng giúp cho cái máy may… chị cặm cụi ngày đêm từ sáu giờ sáng tới hai giờ sáng, mỗi đêm chỉ ngủ khoảng bốn tiếng.
 
Anh Mùi ngậm ngùi nhớ đến vợ mình: từ tiểu thư con nhà giàu, bổng trở thành người đàn bà mạnh mẽ phơi nắng mưa bán hàng vặt giữa trời, rồi xoay bán hàng ăn trên chiếc xe đẩy, sau nhờ bà con đi vượt biên, truyền nghề bán vàng chui. Người đàn bà trở nên gan lì xông pha liều lĩnh với đời, vừa bán vừa ghé nhà này thay áo, nhà kia đổi y phục kẻo sợ công an để ý theo dõi nhận diện. Nhờ vậy mỗi lần ra Bắc thăm nuôi cả mấy kiện hàng và tiền hộ thân. Loại tù hình sự (bẻ trộm khoai sắn) được ra ngoài lao động, đi xa hơn, còn anh Mùi lao động một nhóm gần nơi tù có mấy quản giáo đứng canh gác chặt chẽ, sau này anh giữ công việc thợ mộc nên không được đi ra ngoài, có hôm gởi tiền nhờ tù hình sự mua ít thực phẩm giúp bạn đang đau liệt giường, bị “ăng ten” khai báo lên quản giáo, anh đã bị nhốt xà lim mấy ngày.
 
Kể ngang đây bỗng nhiên anh Mùi bật khóc, anh Thân đứng dậy đến bàn thờ đốt nén nhang như đang đè nén cảm xúc. Anh nói “tui mất vợ đã lâu, nay cũng xem như yên lắng mọi chuyện cả rồi”, vừa nói xong anh Thân cũng ngồi xuống cạnh anh Mùi ôm mặt bật khóc. Hai anh cùng sụt sùi hồi lâu, thi đua nhau chùi nước mắt. Tôi sững sờ cứ tưởng chỉ có phụ nữ, đàn bà mới biết khóc, hôm nay chứng kiến đàn ông khóc thật ngạc nhiên vô cùng.
 
Anh Mùi yêu cầu anh Thân ở chơi, nhà đơn chiếc chỉ mình anh. Tôi kiếu từ ra về, để lại không gian cho hai người bạn an ủi chia sẻ lẫn nhau. Anh Mùi có tiệm Smog Check, dù đã thuê người nhưng cũng phải đến làm sổ sách tiền bạc, thỉnh thoảng con cái ra phụ. Những ngày ở nhà anh Mùi, anh Thân vẫn theo ra tiệm ngồi chơi, chiều về hai ông bạn già lại ăn cơm (con đem đến) nói chuyện tiếp…
 
 **********
 
Vợ chồng tôi tới đón sau mấy ngày anh Thân ở lại nhà bạn. Hôm nay các con gái và dâu anh Mùi mỗi người một món đem đến tập trung nhà ba. Các cháu ra sau bếp bày đầy bàn nào bánh xèo, soup, thịt quay bánh hỏi, cari gà bánh mì v..v… đủ món ăn chơi. Chúng sắp xếp, sửa soạn thêm ít thứ nấu tại chỗ và mời mọi người ra phòng khách ngồi chơi vì còn vài món chưa xong.
 
Trong lúc chờ đợi buổi ăn tối đầy đủ các con cháu, anh Thân hỏi nhỏ:
 
- Con cái thương và có hiếu với anh như vậy, anh nên bán nhà về sống với con cho bớt hiu quạnh?
 
- Không, tui không ở nhà đứa nào hết, nhà tui thì tui ở thôi.
 
Anh Thân ngần ngừ một chút kể:
 
- Ngày xưa vợ chồng tui qua cũng mua nhà, cứ nghĩ kiểu Việt Nam là sống chung cùng con cái, ai dè tụi nó lập gia đình ra riêng hết. Còn lại hai vợ chồng cùng cày và cho share phòng thêm mới đủ trả tiền nhà. Khi vợ mất tui phải bán vì không đủ sức trả tiếp, bán xong tui chia đều các con, chúng nó nói “muốn ở nhà nào các con cũng dành một phòng cho ba và sẽ lo mọi chuyện, ba cần đi chơi đâu nói chúng con sẵn sàng mua vé”. Rồi thì con này làm cho chính phủ điều động qua tiểu bang khác, đi công tác liên miên. Con khác mở business làm ăn khó khăn phải bám chặt giữ cho vững, cuối cùng ba con ở ba tiểu bang, con nào cũng vùi đầu với công việc. Thương nhớ con quá tui chia một năm đi ở ba nơi. Nhiều người nói tui “sao dại vậy, tiền mình bán nhà thì mình giữ để phòng thân chứ, anh không nghe nhiều bài học về con cái à.” Tui trả lời "thì giao chúng nó hết bây giờ được lo đầy đủ, nào là đưa tiền tiêu, nào là mua vé tui đi nơi này chỗ kia chơi thăm bạn hoài đó mà."
 
Anh Mùi nghe xong bày tỏ quan điểm của mình
 
- Tui không giao nhà đứa nào hết, còn khỏe mạnh thì cứ ở nhà mình, khi nào chết hẳn hay. Vợ chồng tui nhờ trời làm ăn ra, nên khuyến khích các con mua nhà bằng cách cho tiền “down“ kha khá, các con tự “payment” hàng tháng, Tui đi làm mỗi chiều thứ Sáu về sớm, đến trường đón cháu ngoại, cháu nội rồi chở tới tiệm McDonald’s. Tui ngồi ngoài xe đợi, cho chúng nó $50 vào ngồi ăn với nhau, chủ đích muốn anh chị em họ gần gũi thân nhau bây giờ và về sau.
 
Chúng tôi ngồi hóng chuyện hai người cha, ai cũng có cách thương con. Một người nghèo chân thật giao tiền hết cho con, nhưng may mắn được con cái có hiếu, chỉ tội vì công việc lu bu, nhưng vẫn chờ đợi ba đến với mình theo chu kỳ. Một người khá thì có cách sáng suốt gầy dựng nhà cửa cho con. Tất cả cũng đều là những người cha yêu thương con sánh như núi Thái Sơn. Hai người bạn tù mòn mỏi hơi sức trong trại “cải tạo” nặng niềm đau mất nước, thể xác và tinh thần bị bào mòn theo ngày tháng. Nếu không nhờ những người vợ vừa vật vã lăn thân giữa chợ đời, vừa nuôi con và tiết kiệm tiền đi thăm chồng. Trở về với tấm thân tàn ma dại, họ bắt tay vào việc mưu sinh che chở và giáo dục con cái, khuyến tấn việc học hành.
 
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha (Thích Thiện Nghĩa)
 
Các cháu sửa soạn xong bàn ăn mời người lớn dùng cơm. Nhìn cảnh các cháu quây quần bên cha, chăm lo cho cha, tôi thấy hình ảnh thật đẹp, hỏi nhỏ một cháu:
 
- Các cháu hay về đây không?
 
- Dạ tụi con về họp mặt đông đủ ngày cuối tuần, mỗi ngày thay phiên nhau lo thức ăn cho ba, và ít nhất luôn có một hai người ăn cơm chung với ba.
 
Anh Mùi ngồi bên nghe vậy cười lên tiếng:
 
- Chứ O coi, lúc chị còn sống, cuối tuần thường nấu phở, bún bò, mì vịt tiềm hoặc order bò bảy món, hoặc dẫn cả nhà ăn tiệm, tập cho các con sự vui vẻ, thân mật, đoàn kết, nên bây giờ đâu nỡ để ba buồn.
 
                                                  ********
 
Ra về tôi suy nghĩ liên miên về tình bạn lính, bạn tù, bạn đời thật quý “Cuộc sống chẳng có gì đáng quý hơn là hạn chế làm tổn thương người khác và xoa dịu một tâm hồn khổ đau với tất cả những gì mình có thể” (Olive Schreineray), anh Thân đến với anh Mùi trong lúc này thật thích hợp vì họ đã hiểu nhau và hơn hết là đồng cảnh ngộ. Còn tình cha con thương yêu quấn quýt thì đẹp như một bài ca. Có những câu danh ngôn thật hay nói về người cha như:
 
There’s no pillow quite so soft as a father’s strong shoulder (Không chiếc gối nào êm ái bằng bờ vai cứng cáp của người cha) - Richard L Evans
 
Hoặc: When a father gives to his son, both laugh; when a son gives to his father, both cry (Khi cha cho con, cả hai đều cười; khi con biếu cha, cả hai cùng khóc) - William Shakespeare.
 
Nghe câu chuyện và nghĩ về đôi bạn.Tôi lại không dằn được hồn thơ tràn qua cảm xúc để tặng hai người cha.

CHA
 
(Thủ nhất thanh _ Độc vận)
 
Cha đã tù đày cải tạo xưa
Cha ôm lắm việc kể bao vừa
Cha nhường trẻ nhỏ cơm và sữa
Cha nhịn thân mình cháo với dưa
Cha đợi sau cùng dùng thức mứa
Cha ăn phút cuối hưởng đồ thừa
Cha là mái ấm con nương tựa
Cha vẫn đương đầu hứng gió mưa
 
MTTN
 
Chụp được vài tấm hình hai người bạn tri kỷ. Tôi xin phép được gởi đăng kèm nếu có viết bài, nhưng không được chấp thuận. Họ nhìn tôi cười chọc “O có viết bài về “Bà Tám”, giờ mới hiểu và thấy đúng như vậy” Tôi cũng cười đáp lại “Em muốn đi tìm những nét đẹp giữa cuộc đời lắm chuyện phức tạp diễn ra này, để soi gương và học hỏi...”
 

Minh Thúy Thành Nội

Ý kiến bạn đọc
29/06/202416:25:16
Khách
Cảm ơn Tác Giả, một bài viết hay.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 197,763
12/07/202400:00:00
Năm 2009 sau chuyến đến Nam Cali thăm gia đình và bạn hữu, tôi viết bài tường thuật cuộc phiêu lưu của tôi tại Orange County, lên Las Vegas, San José, trước khi rời Cali trở về nhà. Ly Kai, biệt danh ông kẹ đi bán chính thức, chủ xị của nhóm Văn Khoa tại đây với Mỹ Dung thường tổ chức mấy bữa họp mặt mỗi khi các bạn từ xa đến đây chơi. Trở về nhà, tôi viết một bài về chuyến du hành năm đó và gửi cho các bạn đọc cho vui, Mỹ Dung khuyên tôi gởi bài này cho báo Người Việt. Mấy tuần sau, bài «Mưa Cali» được NV đăng báo, và cô MC Hồng Vân đọc trên đài VOA tiếng Việt.
11/07/202406:00:00
... Chúng tôi chia tay, ra về với những nụ cười trên môi. Emily, cô bạn Mỹ tánh tình thẳng thắn, chân thật đã giúp tôi hiểu được những cú sốc văn hóa Việt trên đất Mỹ. Emily đã giúp tôi hiểu được sự khác nhau giữa hai nền văn hóa Việt Mỹ, nhờ buổi nói chuyện này mà chúng tôi trở nên hiểu nhau hơn và thân nhau hơn.
09/07/202406:00:00
Ông Đại biết con Hoài Hương vẫn còn quá trẻ, tính cách chưa định hình, bản dạng giới tính còn lừng khừng, cứ để một thời gian nữa thì nó sẽ tự phát triển và hoàn thiện, lúc ấy thì nó như thế nào thì đó đúng thật là bản tánh của nó. Hãy chấp nhận nó, yêu thương nó như nó là vậy! Đừng vì cái sĩ diện hão của mình mà cưỡng ép con Hoài Hương phải theo cái ý chí chủ quan và cực đoan của mình. Ông bảo bà Thu: “Bà thương con thì phải chấp nhận tình yêu của con, hãy sống vì hạnh phúc của con chứ không thể vì cái danh tiếng của bà”...
05/07/202400:00:00
Sau những lần ốm đau bịnh hoạn rề rề mà không rõ lý do vào những tháng cuối hồi năm ngoái, Trang bỗng dưng trở nên chậm chạp và nhút nhát hẳn đi. Đầu óc cũng ù lì kém tinh nhanh, làm trước quên sau. Ai dặn cái gì cũng chẳng nhớ. Phải chăng đó là triệu chứng của bịnh… “đã toan về già”? Cách chữa đúng nhất là phải có một người bạn đời để nâng đỡ và chăm sóc nhau trong những lúc trái gió trở trời như thế. Nhưng nếu rủi người bạn đời của mình sức khoẻ không thành vấn đề mà lại bị bịnh (nói theo phim bộ của Tàu) là “si khờ người già” trước mình thì chỉ có nước cùng nhau nắm tay trực chỉ… viện dưỡng lão cho rồi chứ con cái làm sao có thì giờ mà chăm sóc cho nổi. Ôi! Viển ảnh cuối đời người sao mà thê thảm.
04/07/202406:00:00
Qua báo chí, tôi được biết Yellowstone là một vùng đất rộng nằm ở Tây Bắc Tiểu bang Wyoming, nơi mà cách đây mấy ngàn năm đã có sự hoạt động của một núi lửa lớn với miệng núi đường kính dài 30km. Người ta tưởng tượng rằng nếu giờ này mà nó thức giấc thì cả miền Bắc Mỹ sẽ không còn. Tôi ao ước có dịp sẽ đến đây để tận mắt nhìn những kỳ tích đẹp và hùng vĩ mà núi lửa đã lưu lại sau hơn mấy ngàn năm ngưng hoạt đông, nhưng chưa bao giờ có cơ hội. Năm nay, nhân ngày lễ Memorial, con gái tôi đã sắp xếp xin nghỉ một tuần để lấy tour cùng đi thăm danh lam thắng cảnh này.
02/07/202406:00:00
Đôi lời phi lộ: hai tiếng "cuối đời" tôi dùng không mang ý nghĩa sau bài ký này tôi không tiếp tục viết nữa. Đây chỉ là cái tên tôi đặt dựa theo nội dung tôi muốn diễn đạt dưới đây. ... Kể từ khi việc đưa thân xác người Việt sống lưu vong, mong muốn được chôn cất tại quê nhà không còn rào cản, vợ chồng tôi chọn cách hỏa táng thân xác sau khi mất. Lựa theo cách này vừa đỡ tốn kém vừa dễ dàng mang tro cốt trở về quê hương. Điều mong ước được "lá rụng về cội" tôi đã dứt khoát. Riêng việc chọn cái cội ở nơi nào trên dải đất hình chữ S cũng chẳng dễ dàng gì! Bởi tôi sinh ra nơi đất Bắc, vợ tôi quê mãi tận cuối phương Nam, nên tôi mất khá nhiều thời gian lựa chọn, tìm kiếm.
28/06/202400:02:00
Thời gian này, tôi được cất nhắc làm “quan lớn” trong một xứ đạo ở quận Cam (Orange County). Vì vừa vào làm việc trong Hội Đồng Mục Vụ của cộng đoàn, giáo xứ, nên tôi phải tập dần nhiều việc, như tập các câu kính thưa để lên phát biểu trước cộng đoàn cho quen, còn phải tập cách ăn nói cho chững chạc, vì bây giờ mình là quan rồi, dễ bị người ta “soi” lắm. Chẳng hạn như hôm trước, Quan Chủ Tịch Cộng Đoàn, gọi tôi ra ngoài nói chuyện:
27/06/202406:00:00
Tôi thật sự cảm phục các thầy cô dạy tiếng Việt tại các trung tâm Việt ngữ. Tất cả là thiện nguyện viên. Họ hy sinh cuối tuần để làm một việc không những không lương mà còn phải đối đầu với những việc không vui như áp lực từ phụ huynh... Tôi xin nhắn gởi một điều đến phụ huynh, các thầy cô và các linh mục. Học tiếng Việt là một điều rất khó đối với các em vì trong tuần các em đi học cả ngày ở trường toàn nói và đọc tiếng Mỹ. Về nhà thì xem TV, coi internet, nghe radio cũng toàn tiếng Mỹ. Mỗi tuần vào nhà thờ học tiếng Việt chỉ có hai tiếng mà nhiều thầy cô lại cứ nói tiếng Mỹ với các em. Trớ trêu là sau khi học xong, lúc đi lễ, các linh mục lại giảng phúc âm cho các em bằng tiếng Mỹ. Xin các linh mục, các thầy cô và phụ huynh nói tiếng Việt với các em càng nhiều càng tốt...
25/06/202406:00:00
...Em rất hãnh diện được phục vụ trong quân đội Hoa-Kỳ dù chỉ là một hạ sĩ quan. Em yêu thích và không hối tiếc chút nào những việc em làm trong đời lính. Chỉ có một điều duy nhất hối tiếc ám ảnh em đến nay là người bạn đồng đội tri bỉ tri kỷ của em ngã gục phanh thây mà em không có mặt ở đó. Nó học chung với em sáu tháng Quân Trường Fort Sill, Oklahoma, từ tháng May 7-November 15, 1998, rồi hai đứa tình nguyện qua Iraq là chiến trận nguy hiểm nhất lúcđó,” Hùng ngửng đầu nói dồn dập với đôi mắt dõi nhìn trời cao như đang tìm người chiến sĩ đồng đội xưa. “Thương mến nhau còn hơn anh em ruột mà!”...
21/06/202400:00:00
Chị Tâm trưởng nhóm Yoga gần bẩy mươi tuổi sở hữu thân hình cao thon săn chắc như người mẫu, chị nghiện bộ môn này vài thập niên trước lúc chị còn đi làm. Về hưu buồn tay buồn chân, chị rủ vài bạn thân đến nhà chị tập cho vui, tiếng lành vang xa, bây giờ nhóm của chị bành trướng đến mười mấy người, cô Ba là thành viên mới toanh thọ giáo chị. Cô vốn kín tiếng lại là ma mới nên chỉ nghe các chị hóng đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng cô góp một câu giúp vui, tuyệt nhiên cô câm như hến khi có người cao giọng dạy đời hay chê bai ai đó.