Hôm nay,  

Vui Buồn Đời Sếp

09/02/202211:10:00(Xem: 1948)
sach vvnm
Bộ sách VVNM 22 cuốn

 

Sáng thứ Sáu, tôi đi làm tiện đường ghé qua một tiệm bán donut và cà phê. Cô cashier mới nhìn tôi cười thật tươi hỏi:

 

-  You là Thai, phải không?

 

Wow! Thấy cô em cũng quen quen, nhưng … là ai mà biết tên tôi?

 

Cô tự giới thiệu: Jessica!

 

Gương mặt, rồi cái tên khá quen thuộc, nhưng nhất thời… vẫn không nhớ! Ôi cái đầu tôi già lão rồi! Cô nói luôn:

 

– Tui làm cho you ở hãng Oviso đó, không nhớ sao?

Nhắc đến tên hãng là tôi nhớ lại cô ngay.

 

Khá lâu rồi, có đến 14, 15 năm chứ không ít. Cô Jessica người Phi làm Deburrer trong khâu làm việc của tôi. Ngày đó cô là nhân viên mới, nhưng lại hay đi trễ, về sớm, và nhất là bỏ đi ăn trưa lâu hơn giờ quy định của hãng đến nổi có lần tôi phải nói vài lời nhắc nhở, mới biết cô là người mẹ độc thân, single mother, có một thằng con trai 4, 5 tuổi gởi nhà trẻ. Thằng con cô thuộc diện không được bình thường hay có bệnh gì đó, nên dù phải gởi con để đi làm, cô vẫn bị họ gọi phải đến vì thằng nhỏ quậy quá làm ảnh hưởng đến các em khác.

 

Cô khổ lắm, biết đi làm như vậy là không được, nhưng mẹ phải lo cho con nên phải chịu. Muốn yên thân làm việc cũng không xong. Cô năn nỉ tôi thông cảm.

 

Và tôi đã thông cảm, làm ngơ cho cô thỉnh thoảng đi trể về sớm… một khoảng thời gian khá lâu cho đến khi kinh tế xuống, cô bị hãng laid-off nghĩ việc.

 

Chuyện là như vậy. Bây giờ thì cô đã có gia đình trở lại, không còn là người mẹ đơn thân như xưa nữa. Cô cũng bỏ nghề deburr, đi làm cashier cho mấy tiệm bán cà-phê donut này.

 

Điều thú vị là cô vốn làm buổi tối, còn tôi chỉ ghé lại đây buổi sáng trước khi đến sở làm. Đúng ra chúng tôi không thể gặp! Hên sao hôm nay cô lần đầu tiên làm thế ca cho một cashier buổi sáng đang bệnh nằm nhà, nên mới được gặp nhau!

 

Tôi trả tiền, cô ngăn lại, bảo đã trả cho tôi rồi, lại gói thêm cái bánh làm tôi càng ngại, không chịu.

 

Nhưng cô nói:

- Tôi luôn luôn nhớ you đã giúp tôi rất nhiều. Hôm nay tôi chỉ có vậy thôi để cám ơn you.  

Cô nói giọng chân thành quá làm tôi cảm động nên chịu nhận ly cà phê và cái bánh.

Sáng thứ Sáu cuối tuần. Trời Thu Cali vẫn còn nắng ấm thật đẹp, lại càng đẹp hơn…

Và nhất là, cà phê chưa bao giờ ngon như hôm nay!

Life is beautiful!

 

Cuộc đời làm sếp thỉnh thoảng có được những giây phút cảm động như hôm nay, và đây không phải lần đầu tiên tôi gặp lại một nhân viên cũ đã lâu.

Tâm vẫn còn trẻ, khi vào xin việc khoảng 30 trở lại và có trên 5 năm kinh nghiệm trong nghề. Phỏng vấn interview kiến thức khá vững, không đòi hỏi lương quá cao, là người lý tưởng với công việc tôi đang cần, mặc dù khi đó một nhân viên khác trong hãng cho biết Tâm ở một hãng khác mấy năm trước làm việc bê bối và từng bị đuổi việc. Nhưng tôi đang cần người, và lại nghĩ rằng Tâm có bê bối mấy năm trước, bây giờ biết đâu đã thay đổi? Cho Tâm một cơ hội thử xem.
 

Và tôi đã thất vọng não nề. Tâm chỉ làm việc đàng hoàng được vài tuần là bắt đầu sinh chứng: đi làm không đúng giờ, làm việc bê trễ hư hao, và vài lần tôi còn bắt gặp Tâm…ngủ gật trong lúc làm việc nữa. Khuyên nhủ, cảnh cáo, mấy lần đều không đặng. Tâm mắc bệnh cờ bạc rất nặng.

Nhiều khi đánh bạc thâu đêm, sáng tới hãng người đầy mùi thuốc lá, mặt mày ngơ ngáo vì thiếu ngủ, tôi phải cho về chứ công việc của Tâm là điều khiển những máy móc công nghiệp này, lỡ nó vô ý thay vì đưa cục sắt cho máy tiện, nó lại đưa…cái ngón tay của nó vào thì mới ô hô ai tai!

 

Chưa đến ba tháng, cuối cùng tôi phải cho Tâm thôi việc. Lần đầu tiên trong đời, và cũng là lần duy nhất, tôi phải fire một nhân viên dưới quyền. Cái cảm giác thật là khó chịu. Biết là không phải lỗi ở mình, vậy mà tôi cũng cảm thấy bứt rứt lắm. Đưa Tâm bước ra khỏi hãng, bắt tay từ giã, bỗng Tâm nhìn tôi mắt rươm rướm, nói:

 

- Em biết là anh Thái cũng nương cho em nhiều lắm chứ em làm chỗ khác chắc tụi nó đuổi em từ lâu rồi. Không phải em nói để anh mướn em lại, chứ kỳ này về em nhứt định bỏ không đánh bài nữa, làm lại cuộc đời đàng hoàng anh ơi!

 

Tôi cảm động nghe Tâm nói, mà thực ra cũng không tin tưởng gì mấy.

Nhưng Tâm đã làm thiệt

 

Cuối tuần, gia đình tôi vào quán ăn, xong xuôi đến khi tính tiền thì nhân viên thu ngân nói tất cả tiền bữa ăn tối gia đình tôi đã được trả rồi. Tôi ngạc nhiên hỏi ai? Họ chỉ xuống cuối phòng có ba người đang ngồi. Bây giờ tôi mới để ý. Người đàn ông là Tâm đang vẩy tay chào. Phải mất mấy giây tôi mới nhận ra Tâm vì thời gian khá lâu không gặp, và nhất là bây giờ nó đã hoàn toàn biến thành con người mới, bên cạnh là vợ và đứa con trai khoảng 2,3 tuổi.

 

Hàn huyên thăm hỏi, Tâm nói nó đã bỏ được mọi thói hư tật xấu cờ bạc, làm lại cuộc đời, cưới vợ, có con, và nhờ vợ khá giả nên hai vợ chồng đang làm chủ một tiệm bán nước lọc nhỏ. Không giầu nhưng cũng đủ sống.

 

Tôi hỏi lại ngày đó có buồn gì tôi không. Nó nói may nhờ anh Thái cho nghỉ việc nên mới cương quyết làm lại cuộc đời. Tâm nói thêm sau đó có trở lại tìm tôi để khoe là nó đã thành một con người khác, nhưng tôi đã đổi hãng nên không gặp.

 

May quá chúng mình vẫn còn duyên nên hôm nay mới gặp lại.

Ngày đó té ra mình cho nó nghỉ việc vậy mà hay.

Mừng cho Tâm đã có cuộc đời mới.

Life is beautiful, again.

Và tôi hứa câu chuyện sau đây không liên hệ gì đến mấy vụ được đài ăn uống free bất ngờ như ở trên: “Nu ma mi”!

 

Số phần đưa đẩy sao đó nên tôi vô làm cái hãng nhỏ xíu mà nhiều chuyện này.

 

Chủ hãng vốn là một tên Tàu gốc Đài Loan, gia đình hắn không biết sao lại sống ở Nhật. Sau khi tốt nghiệp trung học, hắn qua Mỹ, gặp và cưới một cô Đại Hàn có quốc tịch Mỹ và ở lại xin nhận Mỹ làm quê hương.

 

Sau một thời gian làm việc, dù có bằng Master và Ang Lê như gió, hắn vẫn là thứ da vàng mũi tẹt bị đì đến mức chịu không nỗi, ghét quá ra lập cái hãng nhỏ này tự mình làm chủ. không cho ai đè cổ nữa. Sau này khi làm việc một thời gian khá thân hắn tâm sự lúc đang làm cho hãng lớn, thằng sếp manager nó về hưu. Tính theo chức vụ, bằng cấp, và kinh nghiệm, nó phải là người đầy đủ tư cách thế chức manager đó, nhưng không, hãng mướn một thằng trắng khác không biết gì, chỉ được cái miệng vô làm sếp. Nó bị chơi ép làm cấp dưới, mà phải train, chỉ bảo cho thằng mới vô chưa biết gì đó để nó… làm sếp mình mới đau! Vì vậy hắn quyết định bỏ đi ra làm một mình.

 

Nhưng đó là chuyện tên chủ hãng, còn ở đây tôi muốn nói về… bà chủ hãng.

 

Bà tên Tini, là người Đại Hàn như đã nói ở trên. Hiền khô như bột.

 

Một hôm bà ấy hỏi tôi

- Này Thái, tao muốn hỏi mày chuyện này

- OK chuyện gì? Tôi ngạc nhiên.

Bà có vẻ bí mật:

- Tao để ý dưới shop, tụi nó hay nói “Nu ma mi, nu ma mi” hoài. Nu ma mi là gì vậy?

“Nu ma mi”!

Mèn ơi dĩ nhiên tôi biết, nhưng… không tiện nói ra chút nào!

 

Chuyện là thằng chủ lập hãng, không biết có phải vì nhớ mối hận năm xưa nên không chịu mướn tên Mỹ nào. Cả hãng trên chục mạng chỉ toàn thợ Việt Nam và Mễ. Lực lượng Việt-Mễ ngang nhau.

 

Làm việc trong một cái shop nhỏ hẹp, thế nào cũng có đụng chạm, cãi cọ qua lại là thường, nhất là chửi thề không tránh khỏi. Mễ chửi lối Mễ, và Việt chửi lối Việt. Một lần tên Mễ làm gì không biết, làm ông Việt Nam thét lớn “Đu mother mi!”. Thằng Mễ láu cá, tuy không biết tên Việt nói chi, nhưng chắc chắn không tốt lành gì, nên chu mỏ bắt chước giọng quạt lại chọc tên Việt, thành “Nu ma mi”. Ô hay tên Mễ này đọc Kim Dung hồi nào mà biết đòn “Gậy ông đập lưng ông” của Cô Tô Mộ Dung vậy hè? OK thì ta cũng cô tô mộ dung lại cho nó biết tay. Ông Việt không thèm dùng tiếng mẹ đẻ nữa, chơi ngay một tràng ba chữ  “Nu ma mi” của thằng Mễ trả đũa liền lập tức. Và tiếp theo, cả hai bên liên tiếp nhả “Nu ma mi” như đại liên bắn nhau vậy đó, khiến cả bọn còn lại cả Mễ lẫn Việt ôm bụng cười một trận đã đời.

 

Kể từ đó, ba chữ “nu ma mi” trở thành… ngôn ngữ quốc tế, đầu môi chót lưỡi cho cái cộng đồng nhỏ Mễ-Việt đề huề này. Không phải chỉ khi Việt-Mễ cãi lộn mới sổ “nu ma mi”, mà nhiều lần tôi chứng kiến hai tên Mễ cãi nhau cũng… “nu ma mi” túi bụi.

 

Thiệt là khó nói!

May bà nói tiếp:

- Tao đoán tụi nó nói “No Mommy” phải không?

Tôi mừng rỡ gật đầu

- Tôi cũng nghĩ vậy. Chắc là tụi nó nói “No mommy” đó.

Bà thấy tôi đồng ý nên cũng OK, không hỏi han gì thêm.

Nhưng câu chuyện chưa kết thúc ở đó.

 

Vài hôm sau đến kỳ phát lương. Toàn bộ mười mấy tên công nhân có thông lệ xếp hàng dài chờ bà chủ đến bắt tay từng người đưa check. Tôi làm supervisor đứng cuối.

 

Đến tên Mễ đầu tiên, bà trao tấm checks, và…trước sự bàng hoàng của cả bọn, bà vừa cười vừa nói: “Carlos, nu ma mi”. Thằng Carlos này mấy tháng nay đã quen tật đứa nào “nu ma mi” nó, là nó “nu ma mi” lại ngay, nên buột miệng theo phản xạ tự nhiên:“Nu ma mi, thank you Tini”. Cả bọn phía sau bấm bụng cố nhịn cười. Tới ông Việt Nam đứng kế, bà lại “Nu ma mi”. Ông Việt thấy tên Mễ "Nu ma mi" mà bà chủ có vẻ thích chí cười tươi nên bắt chước nói theo “Nu ma mi, thanks TiNi”

 

Và lần lượt tất cả đều được nhận check cùng ba chữ “Nu ma mi” âu yếm từ bà chủ.

Đến tôi đứng chót. Bà lại

- "Nu ma mi", here’s your check, Thai.

Chục con mắt ếch giương nhìn coi sếp trả lời thế nào!

OK. Đàn em tới đâu thì đàn anh tới đó. Không chịu chơi lấy gì trị nỗi đám lâu la ba hoa xích đế này.

- Thanks Tini, nu ma mi.

Tôi nói.

 

./.

ThaiNC

 

Ý kiến bạn đọc
10/02/202218:27:12
Khách
Nu ma mi...Câu truyện có tình có nghĩa và vui đáo để! Cám ơn tác giả!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Nhạc sĩ Cung Tiến