Đói

13/11/202000:00:00(Xem: 2855)
HINH VIET VE NUOC MY

Trại súc vật, nơi mà tất cả mọi “con vật” đều đói bình đẳng. Ảnh internet.


Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018 và giải vinh danh Tác Phẩm 2019  Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài mới nhất của Ông.

 

***

Chúng ta đang sống trong một đất nước an bình, thịnh vượng, và no ấm nên ít ai phải bận tâm với cái đói; chúng ta chỉ lo hôm nay phải đổi món ăn gì cho ngon miệng mà không ngán. Vậy mà ngay trên đất Mỹ này, nơi mà thực phẩm, thức ăn đầy đủ nếu không muốn nói là dư thừa và rẻ nhất thế giới, tôi vẫn còn giữ cái tật không cần thiết là tích trữ thực phẩm, đồ ăn khô phòng khi đói, bảo đảm giữ được phẩm chất 10 năm, và vài thùng nước 20-gallon màu xanh. 

Tôi mua dự trữ rất nhiều từ các trang mạng như Walmart, Costco và chất đầy trong nhà. Khi đi công tác hải ngoại trong thời gian lâu ở các trại lính, tôi cũng cẩn thận lấy thêm nước chai và những thực phẩm để được lâu như protein-bars và cất chúng riêng trong phòng ngủ, đề phòng nếu có bất cứ điều gì xảy ra hay trại bị tấn công thì tôi không phải bị đói trong cơn loạn lạc. Bạn bè thường nói đùa, nếu thiên tai xảy ra, cứ chạy đến nhà tôi thì không lo đói.

Tôi vốn bị ám ảnh bởi cái đói triền miên, cái đói dai dẳng trong những năm tháng còn ở Việt Nam trong chế độ “thiên đường cộng sản” mà mọi người dân đều có quyền đói bình đẳng như nhau, chỉ quan chức cộng sản và gia đình họ là không được đói nghèo như nhân dân, cho dù ý nghĩa của chữ cộng sản mọi sự đều là của chung. Nhưng cái đói nghèo luôn thuộc về nhân dân làm chủ, trong khi giàu sang no ấm lại thuộc về những “đầy tớ” của nhân dân là những ông bà quan lớn nhà nước cộng sản.

Mỗi năm vào những ngày cuối Thu, khi những cơn gió len lỏi qua các khe núi, thổi xuống vùng thung lũng cùng với những trận mưa phùn mang theo không khí se se lạnh tràn về, báo cho tôi biết ngày Thanksgiving lại một lần nữa đang trở lại. Trong bầu không khí rộn ràng chuẩn bị mùa lễ hội, những dịp họp mặt sum vầy gia đình, người ta đi mua sắm tấp nập, xe cộ chạy kín đường, các bãi đậu xe chật kín. Trong các chợ, thịt thà, rau quả chất cao, người ta xếp hàng dài trả tiền ở quầy với những xe đẩy đầy ắp.

Năm nào cũng thế,tôi có thói quen lái xe xuống phố khu trung tâm của thành phố tôi ở, đảo một vòng qua các ngã đường tìm kiếm những người không nhà, đói khổ, lạnh lẽo đang nằm co ro ở các góc đường hay công viên. Sau khi ước tính con số bao nhiêu người, tôi ghé tiệm McDonald hay BurgerKing mua đủ bấy nhiêu phần ăn và mua dư ra thêm vài phần để lỡ có thêm vài người bất hạnh nữa mà tôi đếm thiếu.

Tôi vòng xe lại, ghé từng chỗ, đến từng người mà tôi đã đếm, hỏi thăm họ vài câu và tặng họ một phần ăn. Có người rất mừng và cám ơn rối rít với cặp mắt biết ơn; có người nhận với thái độ dửng dưng, lừ đừ đưa cặp mắt nhìn tôi, không buồn phun ra một lời. Tôi không bao giờ giận họ, ngược lại còn có phần thông cảm vì tôi biết họ vẫn còn ngầy ngật, váng vất sau cơn say ma túy đá với cái tẩu thuốc bằng thủy tinh cáu bẩn nằm cạnh bên.

Sau khi làm xong nhiệm vụ, tôi thấy vui hơn một chút, lương tâm thanh thản nhẹ nhàng vì tôi vừa làm xong một việc mà tôi đã thầm tự hứa trước đây, lâu lắm rồi, trong những ngày đói khổ. Ngày đó, tôi đã tự nhủ nếu một ngày tôi không còn đói nữa, có chút của ăn của để, tôi sẽ cố gắng giúp không để người khác phải chịu cơn đói hành hạ như nó đã từng hành hạ mình trước đây.

Nước Mỹ với những tòa nhà chọc trời và văn minh nhất nhì thế giới, vẫn có người lang thang không có được một mái ấm, một nơi tựa đầu; một đất nước dư thừa thực phẩm, vẫn có những em nhỏ đi ngủ với cái bao tử trống không. Có người còn nói ở Mỹ, muốn chết đói còn khó hơn làm giàu, đủ biết lương thực ở Mỹ dồi dào và rẻ biết là dường nào. Tuy không có nạn đói, nhưng vẫn còn nhiều người đi ngủ với cái bụng đói như những người không nhà này.

Tuy đất nước này không hoàn hảo, nhưng là một nơi rất đáng sống, miền đất mơ ước của mọi người dân trên thế giới. Chính phủ vẫn có chương trình giúp đỡ người nghèo cho họ đủ ăn đủ mặc, nhưng vì lý do nào đó riêng tư, những người này không muốn vào những mái ấm được lập ra, họ thích được tự do trong cách sống phóng túng của họ, muốn “lên tiên” lúc nào thì lên mà không bị gò bó trong giờ giấc.

Ngày trước ở Việt Nam, sau năm 1975, toàn dân Việt Nam đói, đói trường kỳ, đói dai dẳng, và “đói bình đẳng”. Người ở ngoài xã hội đói vàng con mắt, người trong tù còn thê thảm hơn nhiều: Đói, hai con mắt lờ đờ, cổ họng khô đắng, người váng vất, bụng sôi òng ọc vì toàn nước; đói, người hầm hập như lên cơn sốt, rã rời nhấc chân không nổi.

Tôi cảm nghiệm được cái đói kinh khủng lắm, nó theo tôi vào cả trong giấc ngủ: Tôi hay mơ thấy được ăn cơm với thịt cá ê hề, khi no nê rồi, tôi bay là đà qua các đồng cỏ mênh mông, hoa vàng trải dài khắp thung lũng và lưng đồi. Nương theo gió, tôi lướt bay lên đỉnh núi cao, gió vù vù bên tai, cái lạnh thấm dần vào cơ thể cho đến khi quá lạnh chịu không nổi, tôi tỉnh giấc, thấy mình nằm cong queo và co quắp trền nền xi măng dơ bẩn với cái bao tử lép kẹp, tôi ước mình cứ tiếp tục mơ và đừng bao giờ thức dậy nữa.

Đa số người dân Việt Nam, ngoại trừ đám lãnh đạo, quan chức chính quyền và gia đình chúng, còn lại tất cả đều bị đói sau khi Việt cộng chiếm miền Nam. Người ở thành phố đói nhưng khác với cái đói của người dưới quê. Năm 1978, cả nước đang đói ăn thê thảm mà bọn lãnh đạo vẫn hô hào phấn đấu, vượt qua thời kỳ “quá đọi” để tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Dân chúng ở thành thị “xếp hàng cả ngày”, XHCN, trộm cắp xảy ra khắp nơi, hở cái gì là mất cái đó. Ở quê thì mất gà, mất chó, mất mèo, và mất cả trâu bò. Trái mít còn non trên cây cũng bị hái, nải chuối xanh cũng không tha, đu đủ xanh thì phải lo hái xuống để làm gỏi còn hơn để chúng ăn.

Thời gian đó, nhà tôi có 6 công đất trồng khoai mì đang lớn, khoảng 2 tháng nữa thì nhổ được để ăn và bán. Đêm nào anh em tôi cũng thay phiên nhau lên rẫy ngủ để canh trộm, nếu không, chỉ sau một đêm, sẽ còn lại những thân cây mì nằm chỏng chơ trên mặt đất. Nạn nhổ trộm khoai xảy ra khắp nơi, không chỉ khoai, mà tất cả những nông phẩm nào ăn được, đều phải canh chừng, không thì khỏi ăn. Vì nạn đói, người ta không đi ăn trộm một mình mà tổ chức thành từng nhóm đi ăn trộm tập thể để nương tựa lẫn nhau nếu bị chủ vườn phát giác. Không một người chủ đất nào dám tấn công một đoàn người gầy gò, đói khát, không còn gì để mất.

Đêm đó, tôi phải xách mền mùng và cây rựa lên chòi canh trên rẫy không quên đem theo đèn pin và cái điếu cầy để hút thuốc lào. Trời vừa sập tối, tôi thả bộ ngang qua nghĩa địa làng, nhắm hướng rẫy mà đi. Trăng mờ mờ soi sáng những khu vườn khoai mì nối tiếp nhau không ngớt; xa xa tiếng côn trùng rỉ rả đơn điệu trong cảnh tranh tối tranh sáng của con đường mòn. Đi khoảng 20 phút tôi đến cái chòi nhỏ do tôi dựng sơ sài ở giữa vườn khoai mì.

Bật diêm thắp cái đèn hột vịt, bóng tôi soi lên vách, ánh sáng lờ mờ soi không rõ cái giường tre trong góc chòi và 1 cái ghế nhỏ dưới gầm. Đặt cái điếu cày dựa vào góc chòi, tôi bước ra ngoài với cây rựa và cái đèn pin, đi một vòng chung quanh rẫy khoai mì coi có gì bất thường xảy ra không. Trăng lưỡi liềm sắp lặn sau sau những rặng khoai mì xa xa. Tôi trở lại căn chòi, trải lại cái chiếu cũ trên tấm sạp tre, lấy cái mền vất lên đó, xong bắn một điếu thuốc lào thật say, xoay người thổi tắt ngọn đèn dầu. Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm từ xa vọng lại.

Đang thiu thiu ngủ, tôi bỗng giật mình thức giấc vì hình như nghe thấy tiếng bừng bực của cây khoai mì bị bức gốc gần đây. Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy nghe ngóng và nhận ra có tiếng người xì xào theo gió xa đưa tới. Nhẹ nhàng xỏ đôi dép tổ ong vào chân, tôi với tay lấy cây rựa, bước ra khỏi chòi, khép cánh cửa lại. Tôi đi về phía có tiếng người xì xào to nhỏ và thấy một nhóm người tay cầm dao và bao tải đang chặt khoai mì bỏ vào bao.

Tôi vội khom người xuống, nửa bò nửa đi tiến lại gần thêm để coi cho rõ. Tôi ngồi im trong bóng đêm dày đặc, lặng lẽ quan sát và đánh giá tình hình. Biết không thể làm gì được bọn họ vì tôi chỉ có một mình. Tôi nảy ra ý định đi qua rẫy khác kiếm thêm “đồng minh” rồi mới tính tới được. Tôi từ từ thối lui, vẫn trong tư thế như cũ nhưng mắt vẫn dè chừng nhìn về phía đám người giờ đây vẫn hùng hục nhổ khoai mì. Thình lình tôi đụng phải một thân hình to lớn đứng lù lù chắn ngang lối đi. Tôi giật bắn cả người thì một giọng ồm ồm cất lên:


“Đi đâu mà sớn xác vậy cha nội?”.

Hoảng hốt và ngỡ ngàng, tôi chưa kịp trả lời thì giọng nói lại tiếp:

“Đi nhổ khoai mì hả? Nhóm nào vậy?”.

Tôi mượn gió bẻ măng:

“Ừ, tui cũng đi trộm khoai mì, mà đi một mình”.

“Vậy hả. Vô nhóm tụi tui đi cho vui. Nảy giờ tui mắc đi “thăm lăng bác” nên vô trễ.”

Nói xong, anh ta đẩy tôi đi trước về phía đám đông. Tôi đành phải giả bộ nhổ khoai mì như mọi người. Từ người đi canh trộm, giờ tôi trở thành kẻ trộm khoai mì của chính mình. Thật không có cảnh nào cười ra nước mắt bằng cảnh này. Anh bạn bất đắc dĩ hỏi sao đi mần ăn mà không đem bao tải theo lấy gì đựng. Tôi nói chỉ cần nhổ đủ ăn vài bữa thôi.

Tôi cứ nhổ cầm chừng, vừa nhổ vừa quan sát coi đám trộm khoai này làm ăn ra sao, chỉ sợ đêm nay tụi nó làm hết nửa mẫu khoai mì thì tội cho tôi lắm. Cũng may họ là những người ăn trộm có lương tâm, họ chỉ nhổ đủ một bao vác trên lưng, xong là họ ra về, bỏ tôi đứng “giữa trời bơ vơ”, tôi cứ đứng đó như trời trồng, phần tiếc của, phần bàng hoàng không biết phải làm gì. Mất một lúc, tôi mới định thần quay trở lại căn chòi, thầm cầu xin đêm nay đừng có thêm nhóm nào nữa.

Đó là toàn cảnh của thiên đường xã hội chủ nghĩa Việt Nam lúc bấy giờ. Cái đói len lỏi vào từng ngõ ngách, con hẻm, đi sâu vào mỗi nhà. Ai cũng đói và nhếch nhác như nhau. Cái đói làm con người ta mất nhân cách, trở thành ác độc với nhau, không còn là con người hiền hậu, chơn chất của một miền Nam thanh bình trước đây. Tôi chợt nghĩ nếu con người không cần ăn mà vẫn sống thì cuộc đời sẽ đơn giản biết bao.

Những lúc đói, trí óc con người ta hoặc là mụ mẫm đi hay ngược lại sẽ rất tỉnh táo và sáng suốt, nghĩ ra muôn vàn mưu mẹo và đủ cách để sống còn. Nhiều năm sau, khi bớt ngăn sông cấm chợ, dân đỡ đói hơn một chút, tôi lại không may bị bắt vô tù một cách đột ngột, gia đình không hay biết để thăm nuôi, tôi lại bị đói một lần nữa, lần này chỉ mình tôi đói mà đói thê thảm hơn nhiều.

Sau 6 tuần biệt giam và 7 tháng tạm giam, không ai thăm nuôi, tôi đói lắm, đi đứng vật vờ như bộ xương biết đi. Ngày thăm nuôi là một cực hình đối với tôi khi nhìn người ta ăn uống. Một kỷ niêm đói mà cho tới sau này vẫn không bao giờ phai trong tâm khảm, dù sau hơn 35 năm tôi vẫn còn nhớ như in tên của người bạn tù nằm kế bên tôi. Tôi kể ra đây, nếu như anh ta đọc được những giòng chữ này, không biết anh có còn nhớ người bạn tù không may mắn, nằm cạnh phía bên trái, trong phòng 5 khu AH.

Anh ta tên Khu Thành Hiệp, dân quận 5, Sài Gòn. Ngày thăm nuôi, tôi nằm vùi, đắp tấm mền rách, cố nhắm mắt nhưng tai vẫn nghe, mũi vẫn ngửi được mùi thơm của thức ăn mà các bạn tù khác đem vào. Anh ta mở bao ni-lông, mùi mắm ruốc xả xào thịt mỡ làm tôi đau đớn khổ sở, không nhìn, nhưng tôi vẫn như thấy được những miếng thịt ba rọi bóng nhẫy quyện mắm ruốc đỏ tươi pha lẫn với xả bằm nhỏ. Tuyến nước miếng làm việc liên tục, tôi khổ sở ngồi dậy uống nước và quay mặt vào tường. Anh ta biết tôi không ai thăm gần 1 năm nay, đói lòi xương sườn, thân mình ghẻ lở, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ bố thí cho tôi được 1 cục đường tán hay 1 cục kẹo. Tôi thầm mong anh ta rủ lòng thương cho tôi một cái gì đó để ăn, chỉ 1 miếng thôi, chắc tôi sẽ sướng đến vã mồ hôi và nhớ ơn anh ta suốt đời.

Tối đến, anh ta treo 1 bịch cà chua mọng đỏ và 1 nải chuối chín trên vách tường ở đầu nằm, sát bên tôi. Khi ngủ, tôi nằm ngửa nhìn lên trần, dù không muốn, tôi vẫn thấy nó lừng lững ngay trước mặt. Đêm đó tôi không tài nào nhắm mắt được. Hình ảnh nải chuối thần tiên, chín vàng thơm lừng cứ ám ảnh tôi suốt đêm. Tôi định bụng sẽ hỏi xin anh một trái, chỉ một trái thôi, khi có thăm, tôi sẽ trả lại. Nhưng tính anh keo kiệt, ích kỷ, chưa bao giờ giúp đỡ hay chia xẻ đồ thăm nuôi với bất cứ ai trong phòng. Vả lại tôi tự trọng nên không muốn hạ mình xin xỏ, giấy rách giữ lấy lề, tôi quyết không xin.

Đêm đã khuya lắm, trời se se lạnh, đây đó vài tiếng ngáy vang lên, ngọn đèn duy nhất vẫn soi sáng căn phòng im lặng, tôi đoán chừng phải hơn nửa đêm, mọi người trong phòng đã ngủ say, tôi vẫn thao thức, trằn trọc không ngủ được vì nải chuối đang cám dỗ tôi. Dù nhắm mắt, tôi như vẫn thấy nó treo lủng lẳng trước mặt. Mở mắt, nó lù lù ngay trên đầu. Cứ như vậy, nải chuối khi ẩn khi hiện, nó hành hạ tôi một cách khổ sở và dữ dội. Tôi hình dung khi hàm răng cắn ngập vào trái chuối, vị mật ngọt lịm sẽ thấm vào tận chân răng, cả thân hình tôi run lên vì sung sướng. Tôi sẽ nhai chậm rãi để tận hưởng cái chất thơm ngọt thần thánh đó đang trôi dần xuống bao tử, đi tới đâu, cảm giác đê mê đến đó, sẽ thật tuyệt vời biết là chừng nào! Nước miếng ứa ra đầy miệng, tôi vội nuốt xuống thật nhanh.

Tôi chợt nảy sinh ý định bẻ 1 trái, chỉ một trái thôi, đâu có tội. Tôi sẽ nhai khẽ khàng và ăn luôn cả vỏ, chắc chẳng ai hay. Sáng hôm sau nếu có phát giác mất cũng đâu biết ai là thủ phạm. Mùi chuối chín thơm lừng cứ bám lấy tôi, tôi nuốt nước miếng ừng ực. Tất cả 5 giác quan của tôi làm việc không ngừng và chúng trở nên bén nhậy vô cùng.

Nghĩ thì dễ, nhưng không có gan làm. Hai ông thần Thiện và Ác ở hai bên lôi kéo tôi. Ông nào cũng đưa ra những lời lẽ thuyết phục là mình đúng. Ông Thiện nói đừng, vì bất cứ hành động trộm cắp nào tự nó đã là sai. Ông Ác lại khuyên không sao đâu, trời nào bắt tội khi mình đói quá lâu rồi. Chỉ một trái thôi, đâu có nhiều và sẽ không làm người chủ bị thiệt hại gì. Cứ vậy mà hai ông Thiện Ác hết cò cưa với nhau, rồi đánh nhau suốt đêm làm tôi mệt lả cả người vì phải chiến đấu chống lại hai ông và chống lại cái bản năng tầm thường của tôi là ăn để khỏi chết đói.
Rồi tôi thiếp đi lúc nào trong giấc ngủ chập chờn đói mệt. Tiếng kẻng báo thức, tiếng hát chói tai của cô ca sĩ giọng Bắc nghe chát chúa đang hát một bài ca ngợi đảng, cũng không làm tôi ngồi dậy nổi. Nhìn về phía nải chuối, nó vẫn còn treo trên tường như thách thức. Tôi mừng vì tôi đã không nghe lời ông Ác mà trộm lấy một trái. Đợi cai tù điểm danh xong, tôi nằm vật ra vì thiếu ngủ và đói lả, mong chờ bữa cơm trưa mau đến dù chỉ là 1 chén cơm hẩm và chút canh “đại dương” nước đục lờ lờ như nước cống. Tôi chịu đói như vậy thêm vài tháng nữa cho đến khi một người bạn tù được tha về nhắn với gia đình đi thăm tôi.

Nhiều năm sau này, ngay khi đến Mỹ, tôi luôn có thói quen không bao giờ phung phí hay bỏ đi bất cứ một thứ đồ ăn dư thừa nào gì dù chỉ còn một ít, tôi cũng bỏ vô chén, đậy kỹ lại và cất trong tủ lạnh, cho đến khi mở ra coi, chén đồ ăn đã hư, phải vứt vô thùng rác. Phải mất nhiều năm sau nữa, khi đã ở lâu trên đất Mỹ, tôi mới từ từ bỏ được thói quen này, nhưng trong nhà tôi lúc nào cũng sẵn thực phẩm khô để đề phòng thiên tai và cả nhân tai.

Từ ngày mở cửa đón tư bản giãy chết vào làm ăn, nạn trộm cắp bớt đi rất nhiều. Chữ Đói dần phai nhạt đi trong ngôn ngữ hằng ngày. Dân no đủ hơn ngày xưa, không phải đi ngủ với cái bụng đói nên ý thức bây giờ cao hơn cái bao tử. Thế mới biết chủ nghĩa cộng sản chỉ đem lại đói nghèo và biết bao tệ nạn xã hội. Nay nạn trộm cắp nhỏ biến mất thì trộm cắp lớn xuất hiện.

Những kẻ ăn cắp không phải là những người dân nghèo đói mà là những vị quan chức no cơm rửng mỡ, những đảng viên gộc và gia đình cách mạng, vốn đói đã lâu từ trong rừng chui ra, nay có dịp ăn, họ ăn không chừa một thứ gì. Một mảnh đất “đắc địa” xưa chỉ vài chục ngàn đồng /m2, nay thành dự án và được hô biến thành vài chục triệu/m2. Báo chí trong nước có đăng hai đứa bé đói quá, đi ăn trộm một con vịt bị tù mấy năm, trong khi mấy ông lớn ăn cắp hàng chục tỷ chỉ bị cảnh cáo và thuyên chuyển công tác về trung ương vì vi phạm đạo đức đảng viên cộng sản, mà cái “đạo đức” đó không hề có trong hàng ngũ người cộng sản.

Cái đáng sợ hơn là dù không đói, họ vẫn ăn cắp cơ hội của người dân luơng thiện. Thằng ngu ăn cắp cơ hội của người tài giỏi. Con quan học dốt nhưng điểm thi tốt nghiệp cao nhất lớp. Thế hệ đó mà vô đại học, ra làm quan nối nghiệp cha thì xây dựng xã hội chủ nghĩa tới mấy thế kỷ sau cũng chưa xong, nói chi đến dân giàu nước văn minh như cái loa đảng vẫn thường ra rả tuyên truyền.

Đất nước ngày nay không còn đói ăn như ngày xưa, nhưng đang đói tri thức, đói tự do, đói cơ hội vươn lên làm người, trong khi bọn tham quan no đủ phè phỡn trên sự giả dối, ăn cắp của công lúc đang tại chức, khi chết rồi vẫn còn nằm trong những mảnh đất vàng hàng trăm mẫu với những lăng tẩm được xây cất theo phong thủy còn đắt hơn những ngôi nhà của người đang sống. Người dân đói, họ chỉ ăn trộm để khỏi chết đói. Chính quyền không đói, họ vẫn ăn cắp để nhét đầy túi tham, để mua quyền công dân ở một nước tư bản khác.

Nguyễn Văn Tới 

Ý kiến bạn đọc
27/11/202018:10:16
Khách
Mỹ dưới thời President Trump có vẻ khôn lên, thấy tổ chức nào xử dụng mình như con bò sữa là lo rút, chỉ gia nhập lại khi họ thay đổi chính sách, vì lợi ích của nhân dân Mỹ, vì lợi ích cũa nhân dân thế giới. Cuộc chiến vô nghĩa ở Trung Đông tạo ra quá nhiều trẻ em không gia đình, nhiều gia đình tan nát vì bom đạn, ....cho quyền lợi của quá nhiều nhóm lợi ích. Trong khi đó hận thù sè sinh ra hận thù (những người ăn cơm vì gươm sẻ chết vì gươm), trẻ em không gia đình bị lợi dụng thành những chiến binh trong những đạo quân khác nhau đánh nhau chí tử cho mấy tên lái súng từ Trung Quốc, Pakistan, Nga, Mỹ, ... Nếu President Trump chấm dứt được mấy vụ này sẻ cứu được hàng triệu sinh linh, nhiều quốc gia được hòa bình và thịnh vượng.
Nhưng vụ này rất là khó vì tụi lifer nhiều quá, tụi này rất thích chiến tranh, nếu President Trump thất bại tương lai sẻ có rất nhiều chiến tranh ở những nước nghèo (không phải là Bắc Mỹ, Tây Âu, Nga, Trung Quốc) ví tụi nghèo nó không có khả năng bảo vệ mình, gọi là đánh mệt nghĩ, vì không ai có thể ngăn được quyền lợi của những nhóm lợi ích. Tụi nó kêu rêu mấy nườc nghèo không được tuyển dụng trè em trong lao động trong các công xưỡng, đống ý là trẻ em phải được đi học, .... nhưng mà ai nuôi? Không tiền, không công ăn việc làm, .... chỉ có đường gia nhập các tổ chức đánh nhau (mà các ông chủ lớn ở nơi an lành xa thiệt là xa) Rồi quốc hội Mỹ dưới áp lực của nhiếu phe, nói bất ổn xin thêm tiền, gởi thêm lính ra ngọai quốc, mà tụi con nhà giàu ở Beverly Hills, .... biết tỏng chiến tranh vì cái gì.

Tôi thích President Trump trong vụ muốn đàm phán hòa bính, trong hòan cảnh rất nhiều phe muốn tiếp tục chiến tranh, vì tụi nó ăn cơm bằng gươm chớ không phải bằng đủa (tôi kỹ sư trong hi tech thì ăn cơm bằng đũa chứ không phải bằng gươm). Khác với Bush con (giải tán đội quân tinh nhuệ của Saddam không có kế họach, và biến tụi này thành đạo quân thổ phỉ, tiền thân của ISIS) , Obama (rút quân bừa bải không có kế họach, giúp đở cho tụi ISIS lớn mạnh, gọi là nối giáo cho giặc). Nhìn kỷ lại thì 2 tay này, thuộc vào nhóm chính trỉ gia truyền thống phục vụ quyền lợi cho nhóm lợi ích. Tụi NATO thì tiền hậu bất nhất, nay nói thế này, mai nói thế khác (khi thì nói sợ Nga, khi thì nói muốn bành trướng NATO trị Nga, khi thì nói cùng phe và là bạn chí cốt của Nga, Trung Quốc... và làm mọi người hoang mang) NATO được trả công nhưng không làm tốt nhiệm vụ cũa mình, chỉ muốn dùng tiền thuế của nhân dân Mỹ, và lính Mỹ làm nhiệm vụ người gác cửa rẻ tiền (khi không cần thì đá đít). Tôi đồng ý với President Trump trong vụ xét lại mối liên hệ với NATO, nói thẳng với Nga là Mỹ không có lợi ích trong chuyện đánh nhau với Nga, và ta không phải là lính đánh thuê (không đươc trả tiền, mà phải chi tiền) cho NATO (như tụi Turkey, thành viên của NATO đánh đàn em Armania cũa Nga tơi tả .)
27/11/202006:09:45
Khách
>Em cũng đang chuẩn bị trên đường về nhà cho kịp lễ Thanksgiving với gia đình. Kính chúc tất cả bạn đọc 1 mùa Hồng Ân tràn đầy với gia đình.

Đánh nhau với Taliban là chuyện cũa tụi Nga, và Trung Quốc (Trung Quốc là đại ca của Pakistan, mà Pakistan là ba của của Taliban). Tụi hồi giáo cực đoan không ưa tụi công sàn Nga, Trung Quốc (Tân Cương của Trung Quốc có vấn đề về Hồi giáo). Và tụi này có chung đường biên giới với Afghanistan. I remembered the Malaysia prime minister (Mahathir bin Mohamad) told to President Bush (Bush con) "American blood is very cheap" at the international meeting in Far East a long time ago. Well, too late many trillions dollars were gone thru the black hole (forget about fighting for freedom, democracy, ... because I saw the color of something else behind the scene) but anyway try to get something out of the mess for yourself (many people did it). Trong chính trường Mỹ có một tụi rất thích chiến tranh (như tụi loybbists) nằm trong quốc hội, pentagon, white house, FBI, CIA, ....tụi này gọi là lifer "sống bám vào quân đội, sống bám vào chiến tranh, ..." bời vì OPM (other people money, tiền chùa, tiền thuế của nhân dân Mỹ, ....) nhiều quá và dể xài. Cái chết của Pat Tillman (con nhà giàu đi lính, không sợ ai nên ưa nói thật, đụng chạm tới nhiều quyền lợi của nhóm lợi ích, ....) làm cho nhiều tay tướng Mỹ mất lon, tay chỉ huy quân chủng mất 2 lon từ thiếu tướng xuống đại tá và cho giải ngũ, vì gia đinh cậu ta làm lớn chuyện ở quốc hội. Trên quan điểm của cậu cuộc chiến tranh này không đến đâu vì nó phục vụ quyền lợi của quá nhiều phe (phe bán súng ở Nga, Trung Quốc, Pakistan, Mỹ, ...) mà nạn nhân là dân Afghanistan và lính chiến đấu Mỹ.
17/11/202022:20:38
Khách
Đọc bài viết về đề tài " Đói " làm sống lại giai đoạn sau 75 , đói trong tù của Tới Em đọc chảy nước mắt . Rất xúc động tấm lòng nhân hậu thể hiện với người vô gia cư của tác giả .Chúc người hùng có mùa lễ Tạ Ơn vui vẻ
15/11/202019:48:39
Khách
Cám ơn chị Na Tím, chị PT Kim Dung, và chị Đoàn Thị, anh Nam Lê và Andy khuyến khích và bình luận về đề tài. Chúc anh chị một mùa lễ Tạ Ơn đầm ấm và bình an. Em cũng đang chuẩn bị trên đường về nhà cho kịp lễ Thanksgiving với gia đình. Kính chúc tất cả bạn đọc 1 mùa Hồng Ân tràn đầy với gia đình.
15/11/202010:15:21
Khách
Chú Tới nói về nạn đói thời bao cấp mà dân nghèo đôi khi đạo đức hơn dân có học có tiền lại thiếu chân chính.
Thời nay dân chúng còn "đói Tự Do" mà không biết làm sao cởi trói độc tài vây bủa khắp nơi.
Cảm ơn và chúc mọi điều tốt lành đến với chú em.
14/11/202007:15:57
Khách
Cảm ơn tác giả Nguyễn Văn Tới đã viết bài "ĐÓI" với tất cả tấm chân tình, kể về những ngày tù tội khổ ải của mình rất thật và rất thâm thuý. Sau cuộc đổi đời tháng tư đen, nhiều người đói lắm! Trên đường đi vượt biển cũng đói, lỡ khi bị bắt vào tù cũng đói luôn...bị đói dây chuyền, nên cũng sợ đói lắm!
Lòng nhân ái thương người của Tới em, sẽ được ơn trên thương phù hộ gìn giữ cách riêng.
Chúc em luôn được bình yên.
Ptkd
14/11/202006:32:43
Khách
>Ngày đó, tôi đã tự nhủ nếu một ngày tôi không còn đói nữa, có chút của ăn của để, tôi sẽ cố gắng giúp không để người khác phải chịu cơn đói hành hạ như nó đã từng hành hạ mình trước đây.

Người ăn thì còn, con ăn thì mất. Cái này gọi là gieo duyên lành cho kiếp sau
(ngọai trừ những người tu giải thóat thì không cần mấy vụ này, nhưng họ vẩn thích giúp đở người khác - thi ân bất cầu báo)

>tôi vẫn còn giữ cái tật không cần thiết là tích trữ thực phẩm, đồ ăn khô phòng khi đói, bảo đảm giữ được phẩm chất 10 năm, và vài thùng nước 20-gallon màu xanh.

Biết tiên liệu là phẩm chất của người lảnh đạo, người không lo xa ắt có buồn gần. Dân Á Châu trong vụ khủng hỏan kinh tế 2008 - 2012. nghe nói có tỷ số mất nhà rất thấp (bởi vì họ có saving, 401k, stocks, bonds, fixed income funds, ...). Ở Silicon Valley có dân trong hi tech mua căn nhà đầu tiên thường là duplex (ở 1 unit (2 bed 1 bath), cho thuê 1 unit), hay là mua nhà củ đất rộng ( 3 or 4 bed 2 bath), convert garage cho thuê $1200 (1 bath 1 bed), đằng sau còn 2 cái ADU (2 bed 1 ba 1 kitchen) tiền cho thuê 2 x $xxxx . 2 vợ chồng lương 6 số mà còn ở free housing (2 cậu em vợ mới ra trường cho ở chung luôn) tính tóan còn hơn là Mỹ trắng, không bao giờ sợ mất nhà.
Ở California, nhiều nhà có hệ thống dự trử nước mưa với chính phủ tài trợ ( plastic barrell 55 gallons x 12 barrels ). Nhờ Covid 19 worked from home thành ra nhiều nhà sân sau trở thành vườn rau (trồng đủ lọai rau, cây ăn trái, ....) , sân trước cây ăn trái (decoration also), rau lang làm ground cover plant, xả, tía tô, kinh giới, rau răm, ngò, basil, rosemery, ... (decoration) nên không cần đi chợ, đặc biệt là dân vegan có máy Tofu maker, vitamix, ... soy based protein products from south America, Asia, Europe, north America, .. mua số lượng nhiều từ các kho hàng kiểu wholesale cho rẻ (shopping 1 time per year). Thành ra nếu có chuyện gì xẩy ra 1, 2 năm củng không cần chính phủ giúp đở thực phẩm.

>Tôi chợt nghĩ nếu con người không cần ăn mà vẫn sống thì cuộc đời sẽ đơn giản biết bao

Gặp dân Yogi học thêm solar, hay breath technique thì khỏi phải bàn chuyện ăn uống (tôi có cô bạn dân breathing cứ 2 - 3 tuần là ăn vegan ice cream một lần, chi 1 cúp nhỏ thôi (khỏan 8 ounces), vì thèm ăn chứ không phải vì cần ăn. Cô ta là dân Mỹ Trắng làm finance rất giàu ở San Francisco, học breathing teachnique ở northern India (mất 3 năm), cô ta muốn dạy cho tôi, nhưng tôi từ chối. Tôi nói Phật Thích Ca, Chúa Jesus, ... thành Đạo má không cần thiết phải đi theo con đường này, và cái Đại Trí Huệ thì bản chất của nó không có liên quan đến chuyện của cái bao tử. Lúc còn trẻ, rất là tự phụ tuy không nói ra, nhưng mà không chịu nghe lòi dậy dổ của bất cứ ai, chuyện đi Chùa, Nhà Thờ, Mosque, .... là chuyện không bao giờ nghĩ đến (ỷ võ công của mình là độc bộ thiên hạ, không có ai đủ sức để dạy dổ mình, nếu chịu khó khiêm nhường một chút, học thêm breathing technique thì cái này củng có lợi)
Đạo sự Milarepa hình như học thêm lữa tam muội (The Hundred Thousand Songs of Milarepa , có một bài ca như thế này Không có chuyện gì làm, Ta đến đỉnh Kailash tọa thiền, Tuyết rơi phủ kín vạn vật và trên vai Ta Nhưng Ta không có vấn đề gì vì Lữa Tam Muội dư sức khống chế trở ngại này. Hòa Thượng Hư Vân (Trong truyện Đường Mây Trên Đất Hoa bản dịch của Nguyên Phong) có nói ông nhập định 3 tháng trong hang núi mùa đông, bên ngòai tuyết phủ kín.
13/11/202022:37:02
Khách
Cám ơn tác giả về một bài viết đã gợi lại cho tôi những kỷ niệm xưa khi còn ở Việt Nam.
13/11/202013:54:21
Khách
Mùa lễ Tạ Ơn , đọc được bài viết thật chân tình, súc tích, dồi dào tình cảm cá nhân và tình nhân bản bàng bạc toàn bài viết. Tác giả viết rất hay với bút pháp bình dị, dễ hiểu, và cũng chan chứa tình cảm đi sâu vào lòng người đọc. Tôi cũng vậy, mùa Tạ Ơn lái xe dưới những cây cầu, thấp thoáng thấy những đóm lửa sưởi ấm của những người không nhà, lòng buồn lắm! Mong sẽ được đọc thêm nhiều nhiều nữa.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 732,526
Sau hơn hai năm sống lây lất ở trại tị nạn PFAC (The Philippine First Asylum Camp,) cuối cùng tôi được thằng Thanh sống chung trong nhà giới thiệu vô IOM (The International Organization for Migration) làm thế chỗ nó khi nó lên đường đi định cư vào giữa năm 1991. Cơ quan này là một trong các cơ quan đầu não rất quan trọng, chỉ sau Cao Ủy Tí Nạn (UNHCR-The United Nation High Commissioner for Refugees) và Văn Phòng Ban Quản Đốc Trại (OIC- Office In Command) mà thôi. IOM có nhiệm vụ đón người tới, đưa người lên đường định cư hay hồi hương, chăm sóc sức khỏe, lo lắng đời sống cũng như quản lý dân số trong trại do đó vô cùng bận rộn với rất nhiều công việc.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979., hiện hưu trí tại miền Đông và vẫn tiếp tục viết. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Gia đình cô Loan qua Mỹ năm 1995 theo diện HO. Cô có 3 người con, Tuấn (trai đầu) có gia đình ở Sacramento lái xe về nhà cô khoảng 2 tiếng đồng hồ, Kiệt (con nhì) và gái út là Thanh Phương làm việc bên Washington D.C và Texas. Cô chú đến tuổi nghỉ hưu nên cũng tìm niềm vui tuổi già. Cô Loan thích đọc sách và đi Chùa, còn chú Phi ưa gặp bạn bè uống cà phê tán dóc và tham gia sinh hoạt bạn “tù cải tạo”, bạn chung đơn vị lính, bạn trường học cũ và khoá Thủ Đức. Từ khi bị bệnh dịch Covid_19, cô chú chỉ biết bó gối xem tivi, xem phim và ra vô khu vườn tỉa hoa nhổ cỏ. Thỉnh thoảng Tuấn cũng lái xe lên thăm ba mẹ.
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Mấy năm gần đây, khi hai con đã lớn, chúng rời tổ ấm để đi học xa nhà, vợ chồng Tùng có thời gian rảnh rỗi làm những việc mình thích. Vợ chàng, sau những ngày đi làm ở hãng về, nàng lại lục đục trong bếp nấu ăn, làm bánh. Nàng siêng lắm nên tuần nào cũng làm đủ loại bánh rồi ép chàng ăn. Nhưng giờ tuổi cũng lớn, chàng sợ các loại bệnh nhà giàu như tiểu đường, cao huyết áp, mỡ trong máu, nên kiêng ăn tinh bột và đường
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Trong phòng hồi sinh của một bệnh viện nổi tiếng tại Chicago, bà Anderson vẫn ngồi im lìm bất động. Bà đã ngồi như thế mỗi ngày gần 10 tiếng, trong suốt hơn một tuần lễ. Ở nơi bà, có lẽ sự sống chỉ còn biểu hiện qua đôi mắt luôn dán chặt trên chiếc máy đo tim với những nhịp tim đập thật yếu ớt được đặt sát cạnh chiếc giường của bệnh nhân, và trên giường là một cô bé chỉ khoảng 7 tuổi.Đôi mắt nhắm nghiền trên khuôn mặt xanh xao nhưng rất thanh tú với những lọn tóc vàng óng ả, cô bé đẹp như một thiên thần, đó cũng chính là Lenna, cô con gái yêu dấu bé bỏng duy nhất của bà
Chúng tôi mua con chó Kiba lâu lắm rồi mãi tận bên tiểu bang Iowa của một nhà nông người Amish. Nó thuộc loại chó Nhật Shiba Inu rất đẹp trai với cặp mắt mầu xám, tai vểnh nhọn hoắt và chiếc đuôi quăn tít. Khi chàng cóp nhà tôi, con trai cả, lấy vợ và nó bưng con chó đi. Cho đến khi vợ nó sinh hai đứa con trai trong vòng một năm, tay ẵm tay bồng bận bịu nuôi hai công tử nên một hôm chịu không nổi chàng cóp kêu điện thoại cho chúng tôi chở nó về nhà cũ hương xưa.
Tác giả hiện sống ở thành phố Victorville California, đã từng tham gia VVNM năm 2018.
Cuộc đời trước mặt. Một cảm giác mừng vui, lo âu, bồi hồi, hoang mang, xúc động không thể nào tả hết cho được. Trên mười chiếc xe bus quân sự loại lớn đưa hết người tị nạn mới đến về tạm trú tại căn cứ quân sự Longue Pointe nằm ngay trên đường Hochelaga,Montreal. Đây là một Immigration processing center hay trung tâm làm thủ tục định cư. Gia đình người gõ thuộc diện “mồ côi” nên được hội nhà thờ bảo trợ. Một tuần sau, thì được đưa ra phi trường Dorval (nay là phi trường Trudeau) để đi định cư tại Montague, một thành phố nhỏ với 2000 dân cư thuộc tỉnh bang PEI (Prince Edward Island), duyên hải phía Đông Canada.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.