Bonfire Của Những Người Hùng

19/07/201800:00:00(Xem: 14778)
Tác giả: Trần Du Sinh

Bài số 5443-20-31251-vb5071918

 
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể, “Trong khi đợi bảo lãnh diện đoàn tụ gia đình, tôi có cơ may được học bổng của Liên Âu (EU) để hoàn thành chương trình BA và MBA International Management." Sau khi định cư tại Hoa Kỳ, ông đã hoàn tất luận án tiến sĩ tại Đại Học ở Argosy, San Diego, và là một Phó Giám Đôc kỹ thuật hàng hải của Bộ Quốc Phòng Mỹ, làm việc tại Á Châu.

 
***
 

Đôi khi có những điều mình bỏ quên mà lại không nhớ là nó nên là một phần của cuộc sống. Đó là những giây phút thoải mái cùng đồng nghiệp mà không phải nói về công việc. Một đêm nhóm lửa bonfire ngoài biển chẳng hạn.

Lần đầu tiên tôi ra biển đốt lửa trại với đồng nghiệp người Mỹ. Họ là những sĩ quan Hải Quân trẻ mang lon từ thiếu uý cho tới đại uý. Không phải nói để khoe khoang, chứ họ ít nhất cũng thuộc top 10% cá nhân ưu tú của nước Mỹ. Ai cũng có bằng cử nhân từ những trường hạng khá trở lên, có lý lịch trong sạch ít nhất 7 năm và có sức khoẻ thuộc loại top 5% của nước Mỹ dành cho đồng trang lứa.

Theo thống kê của bộ nhân sự quân đội Mỹ, dân số Mỹ từ độ tuổi 17 tới 35 chỉ có từ 28 đến 30% đủ tiêu chuẩn gia nhập quân đội Mỹ về mặt sức khoẻ, 70% còn lại không đủ tiêu chuẩn đa phần do bệnh béo phì, lười vận động và bệnh tật. Đó là phần lính tráng nói chung, riêng phần sĩ quan thì chỉ có trên dưới 10% thanh niên nam nữ Mỹ từ độ tuổi 21 tới 29 đủ tiêu chuẩn sức khoẻ và trình độ học vấn mà thôi.

Không phải ngẫu nhiên mà cựu đô đốc Hải Quân McRaven có bài phát biểu huyền thoại “Making your bed” ngang ngửa cựu tổng thống Obama về sức hút, khi về hưu lại được mời làm Viện Trưởng Viện Đại Học Texas. Gần đây lại có vị cựu đô đốc lai Nhật Bản là cựu tổng tư lệnh Thái Bình Dương- Harry Harris được mời làm Đại Sứ Hoa Kỳ ở Nam Hàn nhưng được Úc mời mọc. Điểm chung của hai vị cựu đô đốc Hải Quân này là rất tài ba, thông thái và có sức cuốn hút công chúng rất lớn.

So với bên Lục Quân-Army thì Đô Đốc 4 sao, tương đương với tướng 4 sao, lại có tài ngoại giao và chính trị nhỉnh hơn, ít nhất cũng hơn về nét thanh lịch, bởi Hải Quân vốn là ngoại giao quân sự. Trong cuộc đời binh nghiệp trên 20 năm thì họ đã đặt chân tới biết bao nhiêu quốc gia, trải nghiệm biết bao nhiêu nền văn hoá, và có mạng lưới bạn bè rất rộng.

Riêng về quân nhân Mỹ gốc Việt thì người mang cấp bậc cao nhất trong Hải Quân là Đại Tá Lê Bá Hùng, và bên Lục Quân là Thiếu Tướng Lương Xuân Việt. Phải là những cá nhân kiệt xuất lắm mới lên được hàng Đề Đốc hay Đô Đốc Hải Quân Hoa Kỳ. Với công nghệ Hải Quân hiện đại như tàu ngầm hạt nhân hay hàng không mẫu hạm chạy bằng năng lượng hạt nhân thì một ngôi sao của Đề Đốc Hải Quân cũng đòi hỏi một tư chất rất đặc biệt và kiến thức rất rộng.

Quanh đốm lửa bonfire hôm nay là những gương mặt rất sáng. Andrew, một người Công Giáo gốc Ái Nhĩ Lan, tốt nghiệp Học Viện Hải Quân- Naval Academy. Andrew là đại uý xuất sắc nhứt trên tàu về tác phong, kiến thức và sự thông minh. Ai cũng nghĩ Andrew là ứng viên lên Đô đốc Hải Quân đầu tiên trong nhóm. Ai dè Andrew tuyên bố hắn sẽ xuất ngũ và theo đuổi sự nghiệp chính trị như Thượng Nghị Sĩ John McCain.

Nhân vật xuất sắc thứ hai là đại uý tốt nghiệp khoa quan hệ quốc tế của đại học đứng đầu về chuyên ngành này ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn- Georgetown University. Bryan, hắn là người đầu tiên được cả bọn chọn là sĩ quan tuyển bộ binh chủng vũ trụ (Space Force) sắp được thành lập, vì hắn có tài ăn nói và có thể chiêu dụ được những nhân tài về khoa học để tham gia binh chủng mới này.

Nhân vật thứ ba là thiếu uý Ian. Hắn từ Học Viện Không Quân- Air Force Academy chuyển qua. Hắn mém làm phi công nhưng không hiểu lý do gì mà hắn chuyển qua bên Hải Quân. Trước đây tôi nói đùa hắn là đối thủ đáng gờm của trung ý Mason, người mới qua đời vì tai nạn xe motor sau khi thi đậu vào khoá huấn luyện Navy Seal. Ian cũng đang tự huấn luyện mỗi ngày để thành Navy Seal như Mason. Nếu Mason là Alain Delon của Pháp thì Ian là Brad Pitt của Mỹ. Đôi khi tôi tự hỏi, tại sao Hải Quân Hoa Kỳ tại thu hút được rất nhiều “soái ca” vào làm sĩ quan đến như vậy ?

Ngồi xung quanh những người trẻ ưu tú, tôi bỗng thấy mình may mắn khi gia nhập cái câu lạc bộ sĩ quan này. Và lần đầu tiên tôi biết về một món ăn mới quanh đống lửa. Đó là món marshmallow nướng giòn rồi ép vào miếng bánh nướng cùng với thẻ sô-cô-la. Khi ép vào thì cục marshmallow chảy ra quyện với vị ngọt đắng của sô-cô-la và vị giòn ngọt thanh của miếng bánh quy nướng tạo nên một hỗn hợp ngon tuyệt cú mèo. Cả bọn già đầu rồi mà ai cũng hăm hở nướng Marshmallow như những trẻ thơ.

Ngồi nướng bánh trong cái lửa bập bùng, chúng tôi cùng kể về những câu chuyện về soái ca lady-killer Mason, người tình của hàng chục ‘hotgirl’ dưới biển Pacific Beach.

Tôi vẫn còn nhớ như in chiều thứ Sáu tuần trước. Bỗng có loa gọi họp mặt sĩ quan khẩn cấp, tôi ngỡ là chiến hạm nhận lệnh viễn chinh sớm.

Vào tới phòng họp thấy đại uý trưởng ban điều hành mắt đỏ hoe, tôi có linh tính về sự mất mát. Không gian như đặc quánh. Theo phép nhà binh, không ai được nói gì cho đến khi Hạm Trưởng tuyên bố điều gì chánh thức.

Vài phút trôi qua nặng như chì. Hạm Trưởng bước vào cùng hai sĩ quan CACO (Casualty Assistance Calls Officer), là sĩ quan đưa tin báo tử.

Hạm Trưởng nghẹn ngào nói:

- Trung Uý Mason đã qua đời. Anh mới bị tai nạn xe motorcycle.

Mấy ngày nay Mason không xuất hiện nhiều vì anh mới thi đậu vào khoá học sĩ quan Navy Seal và lo chuyện nộp hồ sơ. Anh bị tai nạn ngay dưới chân cầu Coronado mà bờ bên kia là trung tâm huấn luyện Navy Seal huyền thoại. Mason có ước mơ trở thành người hùng quốc gia như những anh hùng từng diệt trùm khủng bố Bin Laden.

Mãi tới giờ này tôi cũng không tin Mason đã ra đi vĩnh viễn, vì ai cũng có điều tốt đẹp khi nói về hắn. Thôi thì tạm tưởng tượng là hắn đi huấn luyện bí mật Navy Seal nên người ta dựng hiện trường giả để không ai còn biết hắn tồn tại trên cõi đời này.

Có những người đã chết nhưng vẫn tồn tại, nhưng cũng có người tồn tại mà như đã chết. Vô thường vậy thôi.

*

Lần đầu tiên trải nghiệm bonfire cũng những người Mỹ. Nếu ở Việt Nam mà những người như thế này chỉ ra biển nướng bánh ngồi ôn kỉ niệm thì chắc bị coi là hâm, vì chỉ cần hai đứa tụm lại thì đã là cuộc nhậu, còn khi đủ bốn tay thì có thể đã là một sòng bài. Âu đó cũng là nét khác biệt về văn hoá.

Bonfire của chúng tôi không phúng điếu, không khóc thương, chỉ là những kỉ niệm đẹp về một người sĩ quan trẻ vừa giã từ ước mơ phụng sự quốc gia.

 
Trần Du Sinh

Ý kiến bạn đọc
04/10/201807:39:56
Khách
“Tôi sẽ không tranh luận nữa và sẽ không gởi bài nữa để phiền lòng quý vị và cũng không muốn những người trẻ tuổi hơn thấy được cái xấu xí của đồng hương”
Trần Du Sinh mến, mấy tháng trước tui có đọc bài viết này của em nhưng không đọc những lời bình sau đó.
Hôm nay đọc được những lời bình thấy... bát nháo, loạn đả túi bụi...!
Em có để ý thấy có những nick lạ hoắc, chỉ nhảy vô hùa nhau dập em rồi biến mất tăm. Chắc em cũng đoán được bọn chúng là ai. Em quyết định không gởi bài cho VB nữa chẳng khác nào mắc mưu bọn chúng.
Tui lâu nay rất thích đọc bài em viết!
Tui cũng bị dị ứng với những từ ngữ... quá “hoành tráng” sau này ở VN nhưng tui nghĩ chuyện gì cũng nên từ từ...
Vì tui tin “nhân chi sơ tính bản thiện”.
Mong được đọc bài mới của em!
Mến.
06/08/201821:13:02
Khách
Trần Du sinh, em cứ tiếp tục viết và cứ tiếp tục hạnh diện cho bản thân mình, đừng vì những lời phê bình nhỏ nhặt kia mà Bỏ cuộc không đáng chút nào. Những bài viết của em, Chị thấy rat hữu ích và hy vọng Đọc tiếp những bài sau của em. Thanks For Serving America❤️❤️❤️
01/08/201820:04:31
Khách
Bonfire la mot su kien binh thuong trong 6 hang lam vien hang hai (merchant marine academy) cac truong dao tao si quan cua Hoa Ky (Airforce/Naval/US Coast Guard/West Poit). Thuong duoc to chuc sau khi mat troi lan va vao khoang dau khoa de cac khoa truong gioi thieu nhung khoa sinh moi den cac anh em trong phan doi....do la cach de gan bo tinh "huynh de chi binh" den moi nguoi trong nhom...chi co vay thoi!
Bai viet chang co gi goi la dac biet ca...tat ca anh em da trai qua nam thang trong han lam vien deu biet su kien nay!
25/07/201817:35:35
Khách
>Mỹ là siêu cường số 1 thế giới thì không thể không duy trì quân đội mạnh số 1 được. Nếu không thì sẽ không an toàn với Nga và Trung Quốc. Quân đội Mỹ không chỉ có chống khủng bố hay đánh ISIS mà thôi.

China only went to wars when it wanted to steal some land, border war with India (returned the weapon to India after gotting the land, border war with Soviet Union (Russia), border war with Viet Nam in 1974,1979 , 1988 for Spratly (return nothing to Viet Nam because Viet Nam was nobody). A lesson learn, if you are nobody then you got beating up by anybody. China conquered the world by using money (Many bosses (their wives, misstresses, concubines, children, ...)in Asia, Africa, ... are on China payroll (seems like Al Capone in Chicago). For last decades, 90% projects finance by world bank in Viet Nam ran by Chinese companies (.. how the under table money work. You got more money than you invested, the north California bay bride had the same story (China brided the cal tran boss ??), and the list are very long

Con nguoi hon nhau o cai dau, look at emperor Khang Hy, in the north he beat up Russians (the cossacks horsemen) and signed peace treaty with king of Russia, in the west he beat up the Mongolians but he made peace with them right away with the princess, and promote senior Buddism monks as the high advisors for Mongolian king, built a lot of Buddist temples to compensate for the war and promote long lasting peace, and in the west he got beating up in East Turkistan (Tan Cuong) 100,000+ Chinese troop were gone with the wind, (only under his son emperor Ung Chinh got East Turkistan) in the east he took Taiwan. As a big boss (emperor) never never too eager to enter the war without doing the homework, because war cost a lot of money, blood, ....King Quang Trung of Viet Nam beat up the Chinese troop (from 2 provinces Quang Dong, Quang Tay) but he made peace with emperor Can Long right away, because he knew the real army not involving in the fighting (bat ky - the legendary 8 army groups) and he got too many enemies in the south, Gia Long in Gia Dinh, The Thai army in the west, his elder brother in Binh Dinh, ....
25/07/201803:49:24
Khách
>1975, những người lính Việt Nam Cộng Hòa bị người bạn đồng minh Mỹ - và cũng là nước đồng ký vào Hiệp Định Ba Lê 73 bảo đảm cho việc thực thi Hiệp Định này - bỏ rơi, biểu quyết cắt đứt quân viện .

Korea learn the Vietnamese lesson, brothers fighting only good for the super power (China, Russia, USA). Korea future will be one nation (federal style), 2 states, 2 bosses (north fat cat red capitalists, and south blue fat cat capitalists). With their combined military force, NOBODY (China) dare to steal any land from them and they do not have to export anything (girls, ....) to any nation.
In the battle of Paracel in 1974, south Viet Nam air force was ranked #2 in Asia and the north Viet Nam
with approximately 700 warplanes, 120 helicopters, and 158 missile complexes have been supplied to North Vietnam by the USSR and PR China (primarily the MiG-19 (J-6 series). What's wrong Vietnamese
leaders?
25/07/201800:42:13
Khách
andy: You got the point.
Mỹ là siêu cường số 1 thế giới thì không thể không duy trì quân đội mạnh số 1 được. Nếu không thì sẽ không an toàn với Nga và Trung Quốc. Quân đội Mỹ không chỉ có chống khủng bố hay đánh ISIS mà thôi. Không có vị tổng thống nào, dù là người thuộc đảng Dân Chủ hay tư tưởng phàn nàn về quân đội. Người Mỹ bản xứ thì càng không, dù họ có ghét tổng thống đi nữa. Nước Mỹ có 2 ngày Memorial Day và Veteran's Day để vinh danh cựu chiến binh và tử sĩ và có nhiều quyền lợi cho cựu quân nhân về giáo dục và y tế cũng là 1 cách tri ân người quân nhân. Nhưng không phải là 100%, vì vẫn có những người không hề tri ân sự hi sinh của người lính. Và đó là lựa chọn của họ. Có tranh luận cũng bằng thừa.
24/07/201822:50:24
Khách
>Chỉ mong sao cho bọn khủng bố mau chóng bị dẹp yên, chớ cuộc chiến này cứ kéo dài mãi chỉ đau cho túi tiền của người dân cứ è cỗ ra mà đóng thuế - đến nay đã hơn 16 năm rồi.

Trump complained the wars in middle east cost 7000+ billions to the nation debt. But we do not complain the military. Soviet Union was on its knee in Afghanistan after 10 years.
Bush was too eager to enter the war with the Taliban (Afghanistan), he got all the support from EU, Russia (with its buddy northern alliances in north Afghanistan) and China. A lesson learned, never enter the war without you read its history (Thiếu Tướng Lương Xuân Việt. was a good case in Afghanistan, he learn the lesson about the experience of Viet Nam war from his father). Right now, God bless the troop in Afghanistan. Old wisdom has a saying "enter one war you are the Emperor, enter 2 wars then you are the King, enter many wars you are nobody", Bush did
not know it, he entered the Iraq and donot care about the consequence, bad luck, too many worms (IS, ....), then the Iran. Luckily, Trump got out from Syria when Russia moved in and took over the job. I do not blame the military because for too many reasons.
The Viet Nam war was over when I was young, when we were in the university, one summer, may be nothing to do, we found out many funny things about it. For example: in 70s, Le Duan had 5 army groups (2, 3 divisions each), he hid his army in the jungle in Cambodge, Lao, ....He let the vixi (local) tied up the VNCH, so he had the freedom to choose where to strike ... And many other reasons. I have no mood for the Viet killed Viet which only benefit for China. In
1974, Mao took West Paracel, north Viet Nam (dinh cao tri hue of Asia) had 2 air divisions with hundred of Mig 15, Mig 17, and Mig 17, Mig 21. And south Viet Nam (minh chau troi dong) with 6 air divisions with hundreds of A1 skyraider (better than Japan Zero in battle of midway, coral sea, ..) , A37 attack bombers, F5. And none of them (Mig, F) showed up on the sky. Mao was very supprised, what is going on with the Viet ?
24/07/201821:14:00
Khách
Thờisự: Bạn/Chú đi quá xa rồi. Tôi không dám bàn về VNCH vì tôi sanh sau năm 1975 và không rành về thời đó. Tôi không tranh luận về cái mình không rành. Bạn/Chú đưa chính trị lịch sử vào như vậy thì hơi lạc đề. Nếu chú rành về thời VNCH chắc hơn tôi ít nhất 1 thế hệ. Tôi đã nói trên đây rồi, người lính dù mang bộ quân phục nào, VNCH hay Mỹ, đều đáng trân trọng. Còn chú ghét Mỹ và không thích lính Mỹ là quyền của chú. Còn chú nói về VNCH thì tôi xin không tranh luận. Tôi chỉ biết là lính Hải Quân Mỹ có vớt ghe tị nạn và giúp nhiều người Việt sau năm 1975, bằng chứng hình ảnh con lưu lại nhiều nơi, cụ thể là trên bảo tàng hàng không mẫu hạm Midway dưới San Diego. Và nếu họ có vớt chú hay chú từng xin Visa đi Mỹ hay xin hưởng quy chế tị nạn ở Mỹ mà ghét Mỹ thì tôi chịu thua, vì tôi không thể thắng tranh luận này được ạ. Chúng ta nên dừng ở đây. Kính.
24/07/201821:04:51
Khách
Trần Du Sinh: bạn chỉ xét con người có "tệ" hay không qua sự "có thực chất và thành công", tôi tin độc giả trên này xét bạn qua cái "attitude " - thái độ cư xử của bạn, không phải qua cái thành công bằng tiền tài chức tước đâu. Bạn được may mắn hơn người, sinh ra có đầu óc thông minh tài ba, công danh rạng rỡ nhưng không hề có một chút gì của sự khiêm tốn nhã nhặn kính trên nhường dưới khi tiếp thu ý kiến của người khác. Bạn không thể là đại diện cho thế hệ người Việt một rưỡi hai rưỡi đâu vì tôi biết có rất nhiều bạn trẻ có tài, nhỏ tuổi hơn bạn nhưng họ rất khiêm cung, biết phải trái đàng hoàng, nên bạn không phải lo cho họ bị chùn bước nhụt chí gì làm gì.
24/07/201820:43:11
Khách
"Chỉ một bài viết thôi mà bạn đã kết luận về người viết như đúng rồi. Thái độ đầy thành kiến và đố kị ". Trần du Sinh.

Hic. Còn tớ, tớ chỉ viết có ít dòng mà bị Trần du Sinh chụp cho cái mũ cối thiên tả, dư luận viên, thì sao hè?! Ai đầy thành kiến và đố kỵ nhỉ?

Chỉ mong sao cho bọn khủng bố mau chóng bị dẹp yên, chớ cuộc chiến này cứ kéo dài mãi chỉ đau cho túi tiền của người dân cứ è cỗ ra mà đóng thuế - đến nay đã hơn 16 năm rồi. Trong năm 2000, ngân sách bộ Quốc Phòng - trước vụ 9/11 - là 250 tỷ đồng, năm nay $650 tỷ đồng. Trong khi quân khủng bố chỉ có vài chục ngàn tên ,không có đại cường nào giúp đỡ, không có không quân, không có hải quân , không có xe tăng, không có đại pháo. Thời Chiến Tranh Việt Nam, năm 1974, Mỹ tài trợ quân sự cho Việt Nam Cộng Hòa vỏn vẹn chỉ 1.4 tỷ đồng. Việt Nam Cộng Hòa khi ấy có đến hơn một triệu quân, phải dàn trải khắp miền Nam, nhiều vũ khí thuộc loại sản xuất từ thời Đệ Nhị Thế Chiến,không có B52,.., chống lại với hơn 300,000 quân khủng bố Cộng sản đầy đủ vũ khí hiện đại, xe tăng T54, đại pháo 130 ly, có Liên xô, có Tàu cộng, có các quốc gia Đông Âu viện trợ dồi dào... Rồi năm 1975, những người lính Việt Nam Cộng Hòa bị người bạn đồng minh Mỹ - và cũng là nước đồng ký vào Hiệp Định Ba Lê 73 bảo đảm cho việc thực thi Hiệp Định này - bỏ rơi, biểu quyết cắt đứt quân viện . Chưa hết lại còn bị rủa " Sao chúng mày không chết quách đi cho rồi ". Tổng thống Ford dửng dưng chơi golf trên sân cỏ. Và rồi hồi kết là " Những ngày xưa thân ái Mỹ gửi lại cho Việt Nam...Người Mỹ bây giờ yên giấc ngủ, còn người dân miền Nam đi vào trại tù " ! Năm 2004, W. Bush lại còn miệt thị rằng "người dân miền Nam Việt nam ngày nay không có tự do là vì khi trước, họ đã không chịu chiến đấu cho tự do " !!!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,799,524
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.