Bonfire Của Những Người Hùng

19/07/201800:00:00(Xem: 14656)
Tác giả: Trần Du Sinh

Bài số 5443-20-31251-vb5071918

 
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể, “Trong khi đợi bảo lãnh diện đoàn tụ gia đình, tôi có cơ may được học bổng của Liên Âu (EU) để hoàn thành chương trình BA và MBA International Management." Sau khi định cư tại Hoa Kỳ, ông đã hoàn tất luận án tiến sĩ tại Đại Học ở Argosy, San Diego, và là một Phó Giám Đôc kỹ thuật hàng hải của Bộ Quốc Phòng Mỹ, làm việc tại Á Châu.

 
***
 

Đôi khi có những điều mình bỏ quên mà lại không nhớ là nó nên là một phần của cuộc sống. Đó là những giây phút thoải mái cùng đồng nghiệp mà không phải nói về công việc. Một đêm nhóm lửa bonfire ngoài biển chẳng hạn.

Lần đầu tiên tôi ra biển đốt lửa trại với đồng nghiệp người Mỹ. Họ là những sĩ quan Hải Quân trẻ mang lon từ thiếu uý cho tới đại uý. Không phải nói để khoe khoang, chứ họ ít nhất cũng thuộc top 10% cá nhân ưu tú của nước Mỹ. Ai cũng có bằng cử nhân từ những trường hạng khá trở lên, có lý lịch trong sạch ít nhất 7 năm và có sức khoẻ thuộc loại top 5% của nước Mỹ dành cho đồng trang lứa.

Theo thống kê của bộ nhân sự quân đội Mỹ, dân số Mỹ từ độ tuổi 17 tới 35 chỉ có từ 28 đến 30% đủ tiêu chuẩn gia nhập quân đội Mỹ về mặt sức khoẻ, 70% còn lại không đủ tiêu chuẩn đa phần do bệnh béo phì, lười vận động và bệnh tật. Đó là phần lính tráng nói chung, riêng phần sĩ quan thì chỉ có trên dưới 10% thanh niên nam nữ Mỹ từ độ tuổi 21 tới 29 đủ tiêu chuẩn sức khoẻ và trình độ học vấn mà thôi.

Không phải ngẫu nhiên mà cựu đô đốc Hải Quân McRaven có bài phát biểu huyền thoại “Making your bed” ngang ngửa cựu tổng thống Obama về sức hút, khi về hưu lại được mời làm Viện Trưởng Viện Đại Học Texas. Gần đây lại có vị cựu đô đốc lai Nhật Bản là cựu tổng tư lệnh Thái Bình Dương- Harry Harris được mời làm Đại Sứ Hoa Kỳ ở Nam Hàn nhưng được Úc mời mọc. Điểm chung của hai vị cựu đô đốc Hải Quân này là rất tài ba, thông thái và có sức cuốn hút công chúng rất lớn.

So với bên Lục Quân-Army thì Đô Đốc 4 sao, tương đương với tướng 4 sao, lại có tài ngoại giao và chính trị nhỉnh hơn, ít nhất cũng hơn về nét thanh lịch, bởi Hải Quân vốn là ngoại giao quân sự. Trong cuộc đời binh nghiệp trên 20 năm thì họ đã đặt chân tới biết bao nhiêu quốc gia, trải nghiệm biết bao nhiêu nền văn hoá, và có mạng lưới bạn bè rất rộng.

Riêng về quân nhân Mỹ gốc Việt thì người mang cấp bậc cao nhất trong Hải Quân là Đại Tá Lê Bá Hùng, và bên Lục Quân là Thiếu Tướng Lương Xuân Việt. Phải là những cá nhân kiệt xuất lắm mới lên được hàng Đề Đốc hay Đô Đốc Hải Quân Hoa Kỳ. Với công nghệ Hải Quân hiện đại như tàu ngầm hạt nhân hay hàng không mẫu hạm chạy bằng năng lượng hạt nhân thì một ngôi sao của Đề Đốc Hải Quân cũng đòi hỏi một tư chất rất đặc biệt và kiến thức rất rộng.

Quanh đốm lửa bonfire hôm nay là những gương mặt rất sáng. Andrew, một người Công Giáo gốc Ái Nhĩ Lan, tốt nghiệp Học Viện Hải Quân- Naval Academy. Andrew là đại uý xuất sắc nhứt trên tàu về tác phong, kiến thức và sự thông minh. Ai cũng nghĩ Andrew là ứng viên lên Đô đốc Hải Quân đầu tiên trong nhóm. Ai dè Andrew tuyên bố hắn sẽ xuất ngũ và theo đuổi sự nghiệp chính trị như Thượng Nghị Sĩ John McCain.

Nhân vật xuất sắc thứ hai là đại uý tốt nghiệp khoa quan hệ quốc tế của đại học đứng đầu về chuyên ngành này ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn- Georgetown University. Bryan, hắn là người đầu tiên được cả bọn chọn là sĩ quan tuyển bộ binh chủng vũ trụ (Space Force) sắp được thành lập, vì hắn có tài ăn nói và có thể chiêu dụ được những nhân tài về khoa học để tham gia binh chủng mới này.

Nhân vật thứ ba là thiếu uý Ian. Hắn từ Học Viện Không Quân- Air Force Academy chuyển qua. Hắn mém làm phi công nhưng không hiểu lý do gì mà hắn chuyển qua bên Hải Quân. Trước đây tôi nói đùa hắn là đối thủ đáng gờm của trung ý Mason, người mới qua đời vì tai nạn xe motor sau khi thi đậu vào khoá huấn luyện Navy Seal. Ian cũng đang tự huấn luyện mỗi ngày để thành Navy Seal như Mason. Nếu Mason là Alain Delon của Pháp thì Ian là Brad Pitt của Mỹ. Đôi khi tôi tự hỏi, tại sao Hải Quân Hoa Kỳ tại thu hút được rất nhiều “soái ca” vào làm sĩ quan đến như vậy ?

Ngồi xung quanh những người trẻ ưu tú, tôi bỗng thấy mình may mắn khi gia nhập cái câu lạc bộ sĩ quan này. Và lần đầu tiên tôi biết về một món ăn mới quanh đống lửa. Đó là món marshmallow nướng giòn rồi ép vào miếng bánh nướng cùng với thẻ sô-cô-la. Khi ép vào thì cục marshmallow chảy ra quyện với vị ngọt đắng của sô-cô-la và vị giòn ngọt thanh của miếng bánh quy nướng tạo nên một hỗn hợp ngon tuyệt cú mèo. Cả bọn già đầu rồi mà ai cũng hăm hở nướng Marshmallow như những trẻ thơ.

Ngồi nướng bánh trong cái lửa bập bùng, chúng tôi cùng kể về những câu chuyện về soái ca lady-killer Mason, người tình của hàng chục ‘hotgirl’ dưới biển Pacific Beach.

Tôi vẫn còn nhớ như in chiều thứ Sáu tuần trước. Bỗng có loa gọi họp mặt sĩ quan khẩn cấp, tôi ngỡ là chiến hạm nhận lệnh viễn chinh sớm.

Vào tới phòng họp thấy đại uý trưởng ban điều hành mắt đỏ hoe, tôi có linh tính về sự mất mát. Không gian như đặc quánh. Theo phép nhà binh, không ai được nói gì cho đến khi Hạm Trưởng tuyên bố điều gì chánh thức.

Vài phút trôi qua nặng như chì. Hạm Trưởng bước vào cùng hai sĩ quan CACO (Casualty Assistance Calls Officer), là sĩ quan đưa tin báo tử.

Hạm Trưởng nghẹn ngào nói:

- Trung Uý Mason đã qua đời. Anh mới bị tai nạn xe motorcycle.

Mấy ngày nay Mason không xuất hiện nhiều vì anh mới thi đậu vào khoá học sĩ quan Navy Seal và lo chuyện nộp hồ sơ. Anh bị tai nạn ngay dưới chân cầu Coronado mà bờ bên kia là trung tâm huấn luyện Navy Seal huyền thoại. Mason có ước mơ trở thành người hùng quốc gia như những anh hùng từng diệt trùm khủng bố Bin Laden.

Mãi tới giờ này tôi cũng không tin Mason đã ra đi vĩnh viễn, vì ai cũng có điều tốt đẹp khi nói về hắn. Thôi thì tạm tưởng tượng là hắn đi huấn luyện bí mật Navy Seal nên người ta dựng hiện trường giả để không ai còn biết hắn tồn tại trên cõi đời này.

Có những người đã chết nhưng vẫn tồn tại, nhưng cũng có người tồn tại mà như đã chết. Vô thường vậy thôi.

*

Lần đầu tiên trải nghiệm bonfire cũng những người Mỹ. Nếu ở Việt Nam mà những người như thế này chỉ ra biển nướng bánh ngồi ôn kỉ niệm thì chắc bị coi là hâm, vì chỉ cần hai đứa tụm lại thì đã là cuộc nhậu, còn khi đủ bốn tay thì có thể đã là một sòng bài. Âu đó cũng là nét khác biệt về văn hoá.

Bonfire của chúng tôi không phúng điếu, không khóc thương, chỉ là những kỉ niệm đẹp về một người sĩ quan trẻ vừa giã từ ước mơ phụng sự quốc gia.

 
Trần Du Sinh

Ý kiến bạn đọc
24/07/201817:22:30
Khách
Taxman: Bạn nói tôi 'quá tệ' là quyền của bạn, nhưng tôi cũng hi vọng bạn có thực chất và thành công hơn. Tôi nói những người có lời lẽ xúc phạm quân nhân Mỹ mà tôi tranh luận trước đó là vô ơn với nước Mỹ vì không tham gia quân đội bảo vệ nước Mỹ thì cũng không nên nói điều không tốt về lính Mỹ. Đằng này bạn bỏ chữ vào miệng tôi với câu này 'Bao nhiêu người trên này làm bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân, đóng hàng triệu đồng tiền thuế cho nước Mỹ từ ngày họ đặt chân đến đây, bạn tưởng chỉ một mình bạn đóng góp cho nước Mỹ chắc?'. Bạn tính biến tôi thành kẻ thù của tất cả mọi người ư ? Như vậy thì hèn quá. Thiệt tình mà nói, lâu nay tôi không gởi bài vì rất ngại gặp đồng hương như bạn. Thiệt tình mà nói, nếu cộng đồng có nhiều người như bạn thì khó mà đoàn kết được. 43 năm tị nạn rồi mà chỉ cần 1 bài viết không đi theo lề là thấy ngay sự chia rẽ, chụp mũ, hạ bệ nhau hơn là đùm bọc khuyến khích nhau. Không biết thế hệ 1 rưỡi như tôi hay thế hệ thứ 2 sẽ nghĩ gì khi thấy những lời bình luận này: đồng hương chụp mũ hạ bệ đồng hương ư ? Tôi sẽ không tranh luận nữa và sẽ không gởi bài nữa để phiền lòng quý vị và cũng không muốn những người trẻ tuổi hơn thấy được cái xấu xí của đồng hương.
24/07/201816:44:53
Khách
Trần Du Sinh: Tiên tráck kỷ hậu trách nhân, tự hỏi trong hàng ngàn tác giả trên này có ai bị giống như bạn không? Bạn kiêu căng, hợm hĩnh, không thừa nhận sai sót nên nhận gạch đá là rất đáng! Bao nhiêu người trên này làm bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân, đóng hàng triệu đồng tiền thuế cho nước Mỹ từ ngày họ đặt chân đến đây, bạn tưởng chỉ một mình bạn đóng góp cho nước Mỹ chắc? Đừng lập lờ giữa "bị bắt buộc đóng thuế" và "tình nguyện đóng thuế" mà hãy nhìn vào kết quả là hàng triệu tiền thuế đã đóng góp để trả lương cho quân đội. Đồng hương không rảnh để hạ bệ nhau, trừ khi thấy có một đồng hương quá tệ !
24/07/201808:58:39
Khách
Thờisự: Chỉ một bài viết thôi mà bạn đã kết luận về người viết như đúng rồi. Thái độ đầy thành kiến và đố kị. Tôi cũng chúc bạn thành công hơn những người bạn của tôi. Nếu bạn lớn tuổi hơn tôi hoặc thuộc thế hệ đi trước mà ăn thua đủ với thế hệ sau như vậy thì thiết nghĩ thế hệ sau chẳng nhận được gì tốt đẹp từ thế hệ trước và cũng chẳng có gì hay ho để kế thừa. Thôi chúng ta nên dừng ở đây để khỏi thấy thêm sự xấu xí của cảnh đồng hương hạ bệ đồng hương nhé.
24/07/201808:48:57
Khách
Taxman: Trước tiên là bạn ẩn danh nên tôi không biết gọi bạn là gì. Mà tôi đâu có biết bạn mà phán đoán, nhưng bạn tự xếp mình vào loại người "vô ơn" thì thiết nghĩ không cần tranh luận ở đây. Bên Mỹ này ai mua cây kẹo cũng đóng thuế, không riêng gì bạn đâu. Bạn đóng thuế vì không có sự lựa chọn khác và vì đó là luật, chứ không phải bạn tự nguyện đóng thuế. Tôi không nói bạn vô ơn, tự bạn nhận lấy hoặc bạn muốn đứng về phía những người không biết ơn quân nhân Mỹ. Tôi trả lời độc giả là vì phép lịch sự tối thiểu chứ hơn thua gì ở đây. Nếu bạn không tiếp tục nữa thì chúng ta nên dừng ở đây. Lần sau thấy bài viết của tôi thì đừng vào đọc để bực mình làm gì.
24/07/201801:53:29
Khách
Ha ha. Thuộc cánh tả hoặc là dư luận viên mà lời văn không có chữ nào của khỉ Trường Sơn hang Pac Bó. Còn thuộc "cánh hữu " như Trần du Sinh khi viềt bài lại có chữ nghĩa của Quỷ Đỏ chen vô , là nghĩa làm sao vậy cà?! Nè Trần du Sinh, tháng sáu vừa qua, một gã vừa tốt nghiệp West Point bị Lục quân tống ra khỏi quân ngũ vì hắn viết ca ngợi Cộng sản trên Twitter đó. Nhớ nha.

Ha ha. Thử đoán xem lý do tại sao Trần du Sinh gia nhập quân đội Mỹ. Có thể là vì:

Muốn được hưởng những quyền lợi của cựu chiến binh về sau này , như giáo dục, y tế, ưu tiên được tuyển dụng khi xin việc làm , v...v... ?

Hoặc muốn ngoi lên trong binh nghiệp, chớ còn trong lãnh vực tư thì Trần du Sinh không có tương lai ? Thêm nữa lại được mang danh hão " anh hùng Mỹ quốc"- Hic, tớ đếch ham. Cuộc đời tớ chỉ mơ mộng đươc làm tên lính đánh giày cho vua Quang Trung mà thôi.

v...v...Chớ Trần du Sinh chẳng thực sự yêu nước Mỹ gì ráo trọi. Đúng quá chớ hả ! Hey, chụp mũ cho người, bị người chụp lại, ráng chịu nhá.
23/07/201823:46:06
Khách
Vậy tôi hỏi tác giả, chúng tôi, những kẻ làm đêm làm ngày đóng thuế cho chính phủ Mỹ trả lương cho các "người hùng" như tác giả thì nên được gọi là gì? Đang ăn lương bằng tiền thuế của chúng tôi mà dám kêu chúng tôi là "vô ơn" ? Anh có biết mỗi năm chúng tôi đóng bao nhiêu tiền thuế để giúp vận hành xã hội không? Hay là anh chưa từng đóng thuế nên không hiểu điều đơn giản đó ? Xứ Mỹ chứ không phải xứ thiên đường cs mà đi làm chỉ để vinh thân phì gia !
23/07/201820:55:37
Khách
Tam Pham: Trước tiên cũng xin cám ơn bạn đã vào đọc bài của tôi và đọc luôn những lời bình luận. Riêng về cái khoản đọc hiểu tiếng Việt, tôi nhớ không lầm là tôi có bỏ dấu ngoặc kép cho chữ "soái ca". Bạn nói tôi có vấn đề đọc hiểu thì xin lỗi, bạn có hiểu dấu " " có nghĩa gì không ?
Bạn cũng không cần buồn cho tôi, vì độc giả trên Việt Báo không phải là độc giả duy nhất của tôi, và tôi cũng không sống bằng nghề viết lách bạn à. Và tôi cũng không mong gì có những độc giả với những thành kiến và đố kị và xúc phạm người lính. Đối với tôi thì người lính dù mặc quân phục của quốc gia nào cũng đáng trân trọng hơn những kẻ ích kỷ hèn nhát chỉ biết có quyền lợi cho mình.
Riêng về bài viết của tôi, tôi gọi những người bạn Mỹ tốt nghiệp từ những trường đại học nổi tiếng như Georgetown University hay Naval Academy là những người hùng là suy nghĩ riêng và quyền của tôi, nhưng có độc giả cố tình dìm giá trị của những sĩ quan này rồi so sánh này nọ nên tôi mới lên tiếng. Còn bạn thì liên tưởng tới mấy người kém cỏi hơn là con cái của bạn bè của bạn. Xin lỗi học hành kém cỏi như vậy thì chỉ đi lính, chứ không thể trở thành sĩ quan Hải Quân Hoa Kỳ ngay được. Muốn hiểu thêm về tuyển mộ quân đội thì bạn nên tìm tuyển mộ viên (military recruiter) mà hỏi. Còn những người có suy nghĩ như bạn thì tôi chẳng lạ gì và tôi có ghi lại trong bài 'Nghề Chiêu Dụ' cách đây vài năm. Bạn tìm đọc cũng tốt mà không đọc cũng không sao. Dù sao bạn cũng không phải là đối tượng độc giả của tôi. Kiến thức không bao giờ đủ. Trước khi chê bai điều gì thì nên nhìn lại mình trước. Ông bà có câu 'tri kỷ tri bỉ' là vậy.
23/07/201819:53:53
Khách
Bạn Trần Du Sinh,

Bạn dùng từ "soái ca" nhưng thật sự chính bạn cũng không hiểu rõ từ đó bắt nguồn từ đâu, ý nghĩa là gì nên mới dùng ...lộn chỗ. Đặt vào ngữ cảnh bài viết của bạn thì ai cũng nghĩ soái ca phải là những người hùng vừa đẹp trai vừa oai vệ, văn võ song toàn.Đến khi được giải thích "soái ca" chỉ là phiên âm của tiếng Tàu chỉ về những anh trai có cái mã bề ngoài, thì thật là ..tẽn tò cho cả người viết lẫn người đọc!

Bạn cho rằng bất cứ ai không xem người phục vụ trong quân đội là "người hùng" đều là những kẻ vô ơn với nước Mỹ ? Tôi có mấy người bạn thân khóc lên khóc xuống vì mấy thằng con học dở, suốt ngày đàn đúm với những người ít học, ăn chơi, cặp bồ bịch lung tung, xém không lấy nổi bằng high school, và cuối cùng là thất tình rồi đi lính! Xin lỗi tôi không thể coi mấy cậu nhóc ẩm ương đó là người hùng được.

Bạn viết văn trôi chảy, nhưng thật sự bạn có vấn đề trong việc "đọc hiểu" tiếng Việt. Một mình bạn tả xung hữu đột, ăn miếng trả miếng với từng góp ý của độc giả, tôi thấy thật là đáng buồn cho bạn lắm.
23/07/201818:26:43
Khách
Thờisự: Bạn giấu tên nên tôi có thể đoán là bạn thuộc cánh tả, dân phản chiến hay dư luận viên nhảy vào đây. Bạn biết bao nhiêu về người Mỹ và văn hoá Mỹ mà kết luận về họ như thế ? Nếu bạn ở Mỹ thì những quân nhân kia dù không được gọi là anh hùng thì họ cũng dũng cảm hơn bạn rồi. Bạn đã làm gì để trả ơn cho nước Mỹ chưa mà dám nói về những con người đối đầu với hiểm nguy nhiều hơn bạn trong quân phục của quân đội Mỹ với thái độ vô ơn như thế, cho dù họ đi lính chỉ vì muốn nhập quốc tịch hay hưởng quyền lợi ? Bạn có bao giờ được người dân Mỹ bản xứ nói câu 'Thank you for your service' lần nào chưa ?

Andy: Cám ơn bạn đã dẫn chứng. Người Mỹ đa sắc tộc, mỗi sắc dân hay mỗi cá nhân tham gia quân đội đều có mục đích khác nhau nhưng sau khi tốt nghiệp Boot Camp họ sẽ biết mình hi sinh vì điều gì, và bộ quân phục trở nên thiêng liêng đối với họ. Còn đối với những di dân vô ơn, qua Mỹ để kiếm tiền gởi về cố quốc nuôi gia đình hay để vinh thân phì gia thì họ không bao giờ hiểu được sự vinh dự của quân nhân Mỹ khi mặc quân phục ra đường và nhận lời cảm ơn của dân Mỹ. Đám liberals thì chẳng bảo vệ nước Mỹ nhưng luôn luôn đòi quyền lợi. Cái mà họ không bao giờ có là sự tôn trọng và biết ơn của người bản xứ. Những quân nhân gốc Việt như tướng Lương Xuân Việt thì được người Mỹ thuộc mọi sắc tộc ngưỡng mộ chứ không riêng gì người Việt. Những người lính thuộc sắc dân thiểu số lấy đó là gương và củng cố lòng tin về một nước Mỹ công bằng. Hi vọng độc giả Việt Về Nước Mỹ không có nhiều kẻ vô ơn như thế.
23/07/201817:46:28
Khách
>>Riêng trong năm 2016, đã có hơn 5000 người đăng lính với hy vọng được trờ thành công dân Mỹ.
Tuy nhiên , vào tháng bảy năm nay 2018, báo chí Mỹ đăng tin Lục quân ( bộ binh) Hoa kỳ đang lặng lẽ giải ngũ những người gia nhập quân đôi với mục đích đươc có quốc tịch.

-->Fair game, you have to join the military for noble cause, but the military has to clear it out FIRST.
Thiếu Tướng Lương Xuân Việt. did his home work in Afghanistan, his father was a major in south Viet Nam marine (expert in guerrila warfare, the other famous in this field was col Huan commander of 81 air commando, col Nguyen duy Tat commander of ranger force, .... ). When I was young I hate wars but
I have to expert about it. War only the last resort when everything .....Russia, and China (East Turkistan) do not like the extremists
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,193,913
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.