Trận Chiến Cuối Cùng

23/06/201700:00:00(Xem: 7188)
Trận Chiến Cuối Cùng

Tác giả: Nguyễn Anh Nguyên
Bài số 5151-18-30751-vb5062217

Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt, ra đời trong mùa hè đỏ lửa. Bài viết mới của ông có lời ghi “Xin cám ơn Ba vì câu chuyện đã kể, là nội dung chính cho bài viết này!”

* * *

blank
Núi tuyết sông băng Alaska, nhìn từ độ cao trên 10.000m.

Chiếc Boeing 777-300ER đang ở độ cao trên 10.000m với tốc độ bay gần 1.000 km/h, các thông số bay ổn định ở trần bay của loại máy bay xuyên lục địa hai động cơ thân rộng được đánh giá là siêu an toàn nhất thế giới này. Mấy bộ phim hành động Mỹ vừa coi không đủ làm tôi buồn ngủ mà chỉ cảm thấy hơi mệt mỏi và ê ẩm trong người. Các nữ tiếp viên hãng hàng không Cathay Pacific đi lại phát thêm khăn lau mặt, nước và snack cho các hành khách còn đang thức.

Ly nước cam ép và chiếc khăn giấy thơm mát lạnh làm tôi tỉnh táo hơn một chút.

Khẽ mở tấm che cửa sổ máy bay, ánh sáng chói chang tràn vào khoang ghế hành khách khiến tôi phải khép ngay cửa lại vì sợ làm phiền các hành khách bên cạnh. Tuy vậy cũng kịp thoáng nhìn thấy những hình ảnh bên dưới cánh máy bay thật hùng vĩ với những dãy núi tuyết trải dài đến hết tầm mắt lấp lánh dưới ánh mặt trời. Theo số giờ đã bay từ lúc cất cánh ở sân bay Chicago OHare, tôi đoán máy bay đang bay ngang qua một khu vực nào đó ở cực Bắc của Canada hoặc Mỹ. Tò mò bật route map trên màn hình để kiểm tra thì biết mình đang trên không phận của Anchorage, thành phố lớn nhất của tiểu bang Alaska cũng là trung tâm giao thông vận tải, thương mại của phần lớn vùng Trung và Tây của Alaska. Một địa danh lần đầu mới biết nhưng quá đẹp để bỏ qua mà không ghi lại một vài tấm hình làm kỷ niệm.

Ngồi ghế sát cửa sổ máy bay để được nhìn ngắm và ghi lại các hình ảnh đẹp bên ngoài là một sở thích của tôi trên các chuyến bay. Bất lợi lúc này là ngại mở cửa làm phiền các hành khách đang say ngủ bên cạnh mà làm phiền họ để ra ngoài đi vệ sinh và tìm chổ chụp hình cũng kỳ. Loay hoay tìm cách chừng gần năm phút thì thật may khi cô gái Mỹ ngồi bên cạnh lục đục thức dậy rời khỏi ghế đi vệ sinh. Tôi cũng bật khỏi ghế tiến nhanh đến khoang tiếp viên gần đuôi máy bay nơi có hai cửa sổ lớn hơn một chút ở hành lang giữa khoang thức ăn và các nhà vệ sinh. Vị trí mà ở một chuyến bay trước đây tôi đã chụp được hình ảnh các đường rạn nứt trên biển băng Bắc Cực nhìn như các nhánh cây tỏa ra khắp nơi rất là kỳ thú. Thật may mắn vì hình ảnh ngoài khung cửa lúc này còn đẹp hơn hình ảnh mà tôi vừa thấy lúc nãy. Ngoài các dãynúi tuyết lấp lánh dưới ánh mặt trời còn có các dòng sông băng đang đổ ra cửa biển, một hình ảnh thật đẹp và hùng vĩmang lại nhiều cảm xúc trong tôi. Chợt nhớ đến câu “Lá rụng về cội, trăm sông đều xuôi về biển cả” mà cảm thấy chạnh lòng. Mấy câu đầu trong bài hát “Người di tản buồn” của nhạc sĩ Nam Lộc lại văng vẳng trong tôi.

Chiều nay có một người đôi mắt buồn
Nhìn xa xăm về quê hương rất xa
Chợt nghe tên Việt Nam ôi thiết tha
Và rưng rưng lệ vương mắt nhạt nhòa...

Dù bây giờ khoảng cách giữa Việt Nam và Mỹ cũng như phần còn lại của Thế giới đã trở nên gần hơn cả về nghĩa đen (đi lại dễ dàng hơn, vé máy bay rẻ hơn, thu nhập cao hơn) lẫn nghĩa bóng (cấp visa giữa hai nước dễ hơn, mở rộng ban giao, quan hệ làm ăn nhiều hơn), cơ hội để về thăm quê hương đã trở nên dễ dàng nhưng vẫn có những người thuộc thế hệ cha chú của tôi không có cơ hội hoặc không muốn trở về quê hương vì nhiều lý do. Đối với họ có lẽ tâm trạng của “Người di tản buồn” vẫn mãi còn trong suốt cả cuộc đời còn lại.

Thuộc thế hệ 7X sinh ra được vài năm thì nước mất nhà tan, cha bị đi “học tập cải tạo” mất mấy năm trời, mẹ phải bươn chải làm đủ việc để kiếm miếng ăn cho các con nên tuổi thơ của anh em tôi gắn liền với sự cơ cực của cả miền Nam ở thời kỳ đó. Cơm độn khoai lang, khoai mì, bo bo cứng ngắc và bánh bao nhân su su là các món ăn thường trực trong những bữa ăn của gia đình. Những ngày các Dì được lãnh tiêu chuẩn bột mì và bơ ký (thùng bơ to cả kg) ở Lâm trường là cả nhà hào hứng thưởng thức bánh bột mì chiên và bơ. Nhớ những lúc thèm quá, anh em tôi vẫn lén xuống bếp múc vài muỗng bơ ăn không cho đã miệng. Những câu chuyện mẹ kể cho anh em tôi về cuộc sống hạnh phúc trước đây, về cuộc đời binh nghiệp của cha ông và hành trình di tản kinh hoàng của ba mẹ và tôi trong cuộc “triệt thoái cao nguyên” vào tháng 03 năm 1975 vẫn in đậm trong ký ức trẻ thơ của tôi khó có thể phai mờ…

*

blank
Chào vĩnh biệt một đồng đội.

Ba tôi là một sỹ quan Võ Bị Đà Lạt thuộc binh chủng nhảy dù (biệt danh Anh cả đỏ) của quân đội VNCH. Đầu năm 1975, đơn vị biệt kích dù (Lôi hổ) của ba thuộc Nha Kỹ Thuật đang đóng quân gần sân bay Buôn Ma Thuột chuyên thực hiện các nhiệm vụ nhảy toán vào hậu tuyến của địch để thu thập các tin tức tình báovà phản tình báo quan trọng. Các toán biệt kích dù thường đượctrực thăng UH-1H hoặc máy bay MC130 Blackbird chuyên thực hiện các nhiệm vụ đặc biệt có râu móc trước mũi (Fulton Skyhook Extraction System), cất cánh hành quân bí mật, thả toán vào địa điểm xác định và bốc toán sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Mục tiêu và hoạt động của các toán biệt kích này có phần nào đó giốngvới các điệp vụ đầy táo bạo mà điệp viên James Bond 007 thường thực hiện trên màn ảnh rộng. Khác nhau là ở chổ các chiến dịch của ba và các chiến hữu không diễn ra trên phim trường hay ngoại cảnhở các địa danh nổi tiếng mà xảy ra trên các chiến trường khốc liệt nhất trong cuộc chiến tranh Việt Nam (1955-1975).

Mùa Xuân năm 1975, mẹ đưa tôi lên Buôn Ma Thuột thăm và ở lại chơi với ba một thời gian và để em gái tôi ở lại Đà Lạt với ông bà Ngoại (Ông cũng là một sỹ quan cấp tá trong quân lực VNCH). Đây là một quyết định khá mạo hiểm và nhiều rủi ro trong tình hình chiến sự đang diễn biến ngày càng phức tạp. Dù ông bà Ngoại đã hết sức can ngăn nhưng có lẽ tình yêu thương, mong muốn được chia sẻ khó khăn và động viên tinh thần ba đã khiến mẹ tôi bất chấp nguy hiểm để đến cùng ba.

Ngày 09-03-1975, tin tình báo cho biết là Buôn Ma Thuột có thể bị đánh vào ban đêm, nên chỉ huy trưởng ra lệnh cấm trại 100% quân số.Lúc chạng vạng tối còn có lệnh mỗi người đều phải buộc một khăn trắng vào bắp tay để nhận dạng nhau khi chiến sự nổ ra. Khoảng 07 giờ tối sau khi ănchiều xong tất cả các đơn vị chiến đấu đều ra giao thông hào để trực chiến.Bộ chỉ huy thì chuyển xuống hệ thống phòng thủ chìm dưới mặt đất (gọi tắt là TOC) có đầy đủ các sỹ quan của bốn ban chiến đấuvà nhóm truyền tin. Doanh trại của chiến đoàn biệt kích dù và doanh trại bên không quân nằm sát nhau nên có một mặt chung không phải phòng thủ, mỗi bên chỉ canh phòng ba mặt còn lại. Tựa lưng vào doanh trại phe ta cũng yên tâm hơn phần nào trong trường hợp bị bao vây tứ bề thọ địch.

Khoảng 02 giờ sáng ngày 10-03-1975, tiếng súng đồng loạt nổ bên phi trường L19 (một loại máy bay quan sát, còn có tên gọi vui là Đầm Già)nhưng đa số là tiếng súng AK và tiếng bộc phá của quân Bắc Việt, còn tiếng súng chống trả của phe ta vang lên khá yếu ớt. Khoảng 10 phút sau lại có những tràng trung liên nồi của VC ở phía TOC và một hồi còi báo động từ trung tâm chỉ huy hành quân vang lên.Như vậy là ba mặt phòng thủ chính bên doanh trại Lôi hổ không bị tấn công mà VC đã đột nhập lặng lẽ vào phi trường L19, kéo trung liên đặt đối diện cửa lên của TOC và nổ súng tấn công. Tại đó sau khi địch rút quân vào sáng hôm sau, anh em thấy xác trung úy trưởng ban 3, trung uý trưởng ban 4 tử nạn gần chiếc xe Jeep. Có lẽ loạt súng trung liên đầu tiên đóđã tước đi sinh mạng của hai sỹ quanchỉ huy khi lên lấy xe đi kiểm tra phòng tuyến.

Quân VC tràn vào, len lỏi khắp nơi nổ súng và đánh bộc phá khắp bên trong doanh trại nhưng chúng lại không đánh ra ba mặt giao thông hào phòng thủ chính của bên biệt kích dù.Điện đóm thì bị đứt hết, đêm tối đen như mực.Cũng nhờ miếng vải trắng đeo trên bắp taylúc chiều nên có thể phân biệt được quân ta hay quân địch ở khoảng cách phù hợp để nổ súng tiêu diệt.Súng đạn nổ lung tungkhắp nơi vì quân VC có lẽ cũng không biết đánh vào đâu cho đúng chổ. Lúc đó một nửa quân số bên biệt kích phòng thủ ngoài giao thông hào được lệnh chia thành những toán nhỏ tiến ngược vào bên trong doanh trại không quân tiếp viện cho đơn vị bạn chiến đấu, còn nửa kia vẫn nằm phòng thủ ở ba mặt của doanh trại biệt kích đề phòng địch đánh bọc hậu.Nhờ sự hổ trợ của lực lượng biệt kích dù thiện chiến, quân VC đã bịchặn đứng và đánh dạt dần về lại bên phi trường L19. Đến sáng thì ta chiếm lại và kiểm soát toàn bộ khu vực các doanh trại và sở chỉ huy.Lực lượng lôi hổ chỉ tổn thất 06 người (gồm hai sỹ quan kể trên), bên không quân thì mất quân nhiều hơn vài lần. Tang thương nhất là cả gia đình trung sĩ T gồm vợ, các em gái và hai con tổng cộng 05 người núp dưới hầm trú ẩn bị VC liệng bộc phá xuống chết hết cả.

Khi súng đã im và chiến sự tạm lắng xuống, ba tôi mới có thời gian nghĩ đến vợ con đang ở sát bên bệnh xá cách TOC khoảng 100m, nằm trong vùng giao tranh tối hôm qua, nên vội trở về xem tình hình thế nào. Phòng ba mẹ tôi gồm có một phòng ngủ với chiếc giường đôi và một phòng khách có cửa sổ thông ra ngoài đường. Lúc chiều trước khi ra giao thông hào trực chiến, ba tôi đã xếp một cái giường sắt chồng lên cái giường mà mẹ và tôi nằm và dặn hai mẹ con chui xuống núp dưới gầm giường nếu nghe tiếng súng nổ. Về đến cửa nhà, ba tôi thấy có một tên VC chết nằm vắt ngang cửa sổ phòng khách. Theo lời kể của anh trung sĩ quân y ở phòng đối diện,khi nhìn thấy lúc tên VC cạy được cửa sổ định chồm ném bộc phá vào phòng ngủ thì anh nổ súng bắn chết, vì thế trái bộc phá rớt xuống và nổ ngay bên ngoài cửa sổ luôn.Nếu trái bộc phá được ném xuống sàn phòng ngủ, nơi mẹ và tôi đang núp dưới gầm giường thì chết là cái chắc. Nhìn lên trần nhà thì thấy mái tôn phòng khách đã bị bộc phá thổi tung nhưng phòng ngủ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có một ít gạch đá văng trên chiếc giường sắt chồng bên trên mà thôi. Cám ơn Trời Phật, Ông Bà phù hộ cho mẹ con tôi sống sót trong trận chiến cuối cùng của ba. Cám ơn anh trung sĩ quân y đã nổ súng chính xác và kịp thời tiêu diệt tử thần bên ngoài cửa sổ. Không biết giờ anh (chú) đang ở đâu, còn sống hay đã mất để được gửi đến anh (chú) lời cảm ơn chân thành nhất.

*

Khoảng gần 10 giờ sáng, cấp chỉ huy thông báo Buôn Ma Thuột đã bị chiếm gần hết. Tình hình rất khó được cứu vãn khi không có quân tiếp viện, nhiều lực lượng tại Buôn Mê Thuột đã được lệnh triệt thoái theo đường số 07 về Nha Trang, Khánh Hòa. Chỉ huy Chiến đoàn gọi về gọi về Bộ chỉ huy xin lệnh về rút quân về Tổng Nha Kỹ Thuật ở Sài Gòn thì được lệnh phải cố thủ.Lúc đó số lượng phụ nữ và trẻ con trong doanh trại còn nhiều gấp mấy lần số sỹ quan, hạ sỹ quan và binh lính.Trước tình hình nguy cấp lúc đó,Thiếu tá Chiến đoàn phó giao nhiệm vụ cho ba tôi (lúc đó đang mang lon trung úy), thiếu uý B, một hạ sỹ quan quân y và hai binh sĩ dưới quyền đưa toàn bộ phụ nữ, trẻ convợ con các sỹ quan trong khu gia binh còn đang trực chiến mở đường băng qua chợ cây số 4 vào đồn điền SHPI của Pháp xin lánh nạn một thời gian.

Cả nhóm hơn cả trăm người (có khoảng 30 phụ nữ và hơn 60 trẻ em) bắt đầu đi lúc gần 03 giờ chiều. Đồn điền Tây cách doanh trại ba tôi đóng quân hơn 01km. Từ doanh trại đến đồn điền phải băng ngang qua chợ cây số 4 và một cái chùa, hầu hết là trảng trống, ba tôi và nhóm theo hộ tống vẫn mặc quân phục có mang vũ khí nhưng quân số quá ít nên phải len lỏi giữa đám phụ nữ và trẻ con, tay bồng thêm một trẻ em để ngụy trang. Có lẽ VC cũng thấy đoàn người, vì lúc đó họ đã kéo pháo phòng không tới sát đồn điền Tây, nhưng thấy toàn đàn bà con nít không nên họ không nổ súng. Nếu không nhanh trí bố trí quân len lỏi giữa đám đông thì chưa biết có đến được đồn điền hay không. Ở đồn điền, ba tôi và thiếu úyB liên lạc với chủ nhà xin sắp xếp chổ ở và xin lương thực và thức ăn nấu cho mọi người ăn rồi nghỉ qua đêm.Sáng hôm sau những người có gia đình hay bà con ngoài Buôn Ma Thuột đều rời đồn điền về nhà hoặc tạm lánh về nhà bà con.

Sau hai ngày lánh nạn tại đồn điền SHPI, biết Buôn Ma Thuột đã bị chiếm và thấy tình hình không có gì khả quan cũng như không liên lạc được Bộ Chỉ huy ở doanh trại nên mạnh gia đình nào gia đình nấy tìm đường di tản. Câu chuyện di tản của thiếu úy B và gia đình ly kỳ mạo hiểm nhất trong số sỹ quan, hạ sỹ quan và các gia đình đã lánh nạn ở đồn điền SHPI.

Lúc ở đồn điền này, thiếu úy B tìm được một xe chiếc Jeep của cảnh sát,chúđãlên kế hoạchlấy cây lá che phủ ngụy trang bên ngoài xe, giả làm xe của bộ đội, tìm cách nhập vào đoàn convoir của họ chạy về phía Nam. Trước khi đi thiếu úy B có rủ ba mẹ tôi và vợ một thiếu tá cảnh sát có hai con nhỏ cùng đi nhưng thấy kế hoạch đó nguy hiểm quá, hơn nữa xe Jeep cũng không đủ chổ cho cả ba gia đình nên không ai đi theo. Trong suốt hành trình, xeJeep của chú bị chận lại mấy lần, vợ con chú phải nằm sát sàn xe để trốn không bị phát hiện vì bộ đội không ai lại hành quân mà mang theo vợ con.Đi mấy ngày đêm thì đoàn xe tới Phước An, đầu đèo Phượng Hoàng (DakLak) thì đoàn xephải tản ra vì gặp phải sự kháng cự của quân VNCH đang giữ đèo. Nhân cơ hội, chú B tìm cách tách đoàn, bỏ xe và tìm đường sang phòng tuyến quân ta. Lúc đó ở đầu con đèo này có một lữ đoàn lính Dù đang cố thủ nên gia đình thiếu úy B may mắn tìm đến được và ở lại với họ. Sau đó gia đình thiếu úy B theo đơn vị này băng rừng về tới Nha Trang (lúc đó chưa bị chiếm), được tàu Hải Quân chở hết về Sài Gòn và cả gia đình kịp thời di tản qua Mỹ trước ngày 30 tháng 04.Sự dũng cảm, quyết đoán và nhanh trí của chú B đã giúp gia đình chú thoát khỏi cảnh gia đình ly tán, tù đày và phải sống cuộc sống điêu tàn sau khi chiến tranh kết thúc. Nguyên tắc “High Risk, High Return” (Tạm dịch: có gan làm giàu) có từ thời La Mã vẫn luôn đúng trong mọi hoàn cảnh, kể cả lúc tưởng như ngàn cân treo sợi tóc và không còn gì để mất, kể cả mạng sống của mình và gia đình. Tuy nhiên rất nhiều gia đình đã không có được cơ hội và sự may mắn như vậy.

Sau khi thiếu úy B đi, ba mẹ tôi còn ở lại đồn điền thêm một ngày nữa để chờ tin. Đến sáng ngày thứ tư kể từ lúc rời trạithì được nghe dân báo là đơn vị đã rút đi và VC đã chiếm doanh trại, ba tôi mới bỏ quân phục, mặc đồ dân thường và đưa mẹ con tôi di tản. Ba mẹ cõng tôi chạy từ Buôn Ma Thuột về Nha Trang, bám theo đường số 07. Lúc thì lội bộ, lúc may mắn thì quá giang các xe quân đội đi được vài đoạn đường. Nghe mẹ kể rằng ba tôi dung khăn long cột tôi vào người như cách gùi con của người Thượng để di chuyển cho nhanh, lúc mệt thì chuyển sang cho mẹ đỡ. Nhiều lúc mệt quá và đường dễ đi thì ba mẹ cho tôi xuống đi bộ theo. Đi mệt và đau chân quá, nghe mẹ nói tôi tìm cách bỏ dép để kiếm cớ cho ba mẹ phải bồng đi. Sau này mẹ hay nói đùa làlúc đó con còn nhỏ mà đã biết khôn ngoan, láu cá rồi. Chắc đó chỉ là bản năng tự bảo vệ của một đứa trẻ chưa đầy ba tuổi đã phải trải qua hành trình di tản kinh hoàng đó mà thôi. Ròng rã gần một tháng trời ba mẹ và tôi mới đến được Nha Trang thì Nha Trang cũng đã mất (Ngày 02 tháng 04). Chợ Đầm đã bị quân lính đốt cháy trong cơn tức giận và hoảng loạn khi nghĩ rằng mình ở lại tử thủ nhưng lại bị cấp trên bỏ rơi.Lúc đó do mọi thông tin liên lạc đều bị cắt đứt, không biết rằng Đà Lạt cũng đã bị mất (Ngày 03 tháng 04) nên ba mẹ lại cõng tôi chạy về Đà lạt có nhà ông bà Ngoại hy vọng gặp lại gia đình và đứa em gái tôi còn đang ở đó.

Đến nơi thì Đà Lạt đã mất từ nhiều ngày trước, nhà ông Ngoại gần dinh Tỉnh trưởng chỉ còn một ông Chú bà con (không theonghiệp nhà binh) ở lại giữ nhà còn ông Ngoại đã đưa cả gia đình về Sài Gòn trước ngày bị chiếm. Lúc đó tình hình giao tranh ở khu vực đèo Bảo Lộc, qua các thị trấn Phương Lâm, Định Quán vẫn đang căng thẳng lắm, không có xe chạy do chiến sự còn ác liệt. Trong khi đó Nha Trang bị chiếm rồi nên có xe đò hoạt động tuyến Đà Lạt - Nha Trang, ba mẹ lại cõng tôi nhảy xe đò về Nha Trang nhưng tiền chỉ đủ đi một đoạn rồi lại cuốc bộ và xin quá giang nhưng lúc này quá giang là không dễ.Từ Nha Trang cả nhà lại bồng bế nhau tìm đường về Sài Gòn khi trong túi không còn gì đáng giá cả. Trải qua bao khó khăn, cực khổ tưởng chừng không thể vượt qua, ba mẹ cũng đưa tôi về được nhà ông bà Nội ở Sài Gòn vào sáng ngày 01 tháng 05, khi Sài Gòn đã mất và mọi người trong nhà tưởng rằng ba mẹ và tôi đã không thể thoát được để trở về.

Sau này mới biết, nhóm biệt kích dù ở lại doanh trại tử thủ chỉ ở thêm một ngày nữa. Lúc đó VC đã chiếm hầu hết Buôn Ma Thuột, xe thiết giáp và súng phòng không của họ đã kéo vào đầy trong đồn điền Tây và các khu vực xung quanh. Nhưng lạ là quân VC chỉ bắn tỉa và thỉnh thoảng dội pháo từ xa vào phạm vi chiến đoàn chứ không tấn công thẳng vào hoặc bao vây cô lập. Sau khi nhận được lệnh cho rút từ Bộ Chỉ Huy, lợi dụng đêm tối, Thiếu Tá chiến đoàn phó đã chỉ huy đơn vị rút vào rừng và từ đó băng rừng về Nha Trang. Gần như không có một sự đụng độ đáng kể nào nào xảy ra trên đường rút quân. Sau này qua Mỹ gặp lại một số bạn bè và các anh em trong đơn vị họ suy luận rằng có lẽ VC cố tình chừa đường cho đơn vị ba tôi thoát. Họ muốn bảo toàn lực lượng để chuẩn bị sẵn sang cho chiến dịch mới.

*

Đèn trên khoang máy bay vừa được bật sáng cắt ngang dòng hồi ức về hành trình di tản mà của ba mẹ vàtôi trong cuộc “triệt thoái cao nguyên” mùa xuân năm 1975.Có lẽ đã đến giờ ăn chiều mà cũng coi như là ăn tối vì ngoài trời đã tối om như mực. Suất ăn trên máy bay của Cathay Pacific khá phù hợp với khẩu vị người Việt. Nhấm nháp ly rượu vang đỏ Mormoreto cùng cơm thịt bò và súp lơ xanh kèm salad bắp non khá là ngon miệng. Tôi có thói quen dùng rượu vang đỏ trong các bữa ăn trên máy bay vì uống Beer sẽ dễ làm phiền các hành khách bên cạnh hơn.

Theo route map, máy bay đang ở đâu đó trên khu vực bán đảo Kamchatka của Nga chuẩn bị bay vào vùng biển Okhotsk. Biển Otkhostlà vùng biển phía Tây Bắc Thái Bình Dương, nằm giữa bán đảo Kamchatka, quần đảo Kuril, đảo Sakhalin (thuộc Nga) và đảo Hokkaido (thuộc Nhật). Từ thời kỳ Chiến tranh Lạnh đến nay, biển Okhotsk là căn cứ của các tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo thuộc Hạm đội Thái Bình Dương của Nga. Trên vùng biển này, ngày 01 tháng 09 năm 1983, một máy bay đánh chặn Su-15 của không quân Liên Xô đã bắn hạ chiếc máy bay dân dụng Boeing 747-230B của Korean Airlines bay lạc vào không phận của nước này. Toàn bộ hành khách và phi hành đoàn tổng cộng 269 người đã tử nạn, trong đó có Lawrence McDonald một Hạ nghị sĩ Mỹ. Lý do của phía Nga đưa ra là nghi chiếc máy bay này đang thi hành một nhiệm vụ gián điệp (?). Lại nhớ về vụ MH-17 của Malaysia Airlines vừa bị bắn hạ bởi tên lửa Buk vào năm ngoái (tháng 09 năm 2016)làm 298 người chết trên không phận Ukraina, khu vực chiến sự đang do phiến quân thân Nga kiểm soát. Dù đã có những kết quả điều tra độc lập của các tổ chức uy tín về nguyên nhân tại nạn nhưng các bên liên quan không ai chịu nhận trách nhiệm của mình. Dù bất cứ vì lý do nào đi nữa, do thủ đoạn đê hèn đổ tội cho nhau nhằm có lợi cho mình trong cuộc chiến hay chỉ là những nhầm lẫn không cố ý thì những tai nạn như vậy là không thể chấp nhận được. Những nạn nhân vô tội, không liên quan gì đến các xung đột đang diễn ra lại phải chết và thủ phạm có thể không bao giờ bị trừng phạt trừ tòa án lương tâm của họ sẽ phán xét những tội lỗi đã gây ra.Những nạn nhân các vụ bắn máy bay thương mại kể trên, hay nói rộng hơn là sự sụp đổ của cả một chế độ (như VNVH và nhiều bài học khác sau này) cho thấy đôi khi các nạn nhân vô tội và các nước nhỏ chỉ là những quân tốt thí trong cuộc chơi của các nước lớn mà thôi.

Máy bay đi vào vùng không khí không ổn định nên rung lắc một lúc lâu khiến nhiều hành khách lục đục tỉnh giấc. Đang ngồi trên máy bay xuyên lục địa mà nghĩ về những tai nạn máy bay quả thật là không nên. Hơn 40 năm đã trôi qua, dài gấp đôi thời gian xảy ra cuộc chiến tranh Việt Nam (1955-1975) nhưng những tiếc nuối về một thời oanh liệt vẫn còn đeo đẳng mãi trong các thế hệ sinh ra và lớn lên ở miền Nam, đặc biệt là trong các gia đình có liên quan đến chế độ VNCH.Nỗi niềm tiếc nuối không chỉ là cuộc sống tự do, đầy đủ và hạnh phúc mà còn tiếc nuối về một chế độ tuy còn non trẻ (và phải căng sức cho cuộc chiến) nhưng đã có được nhiều thành tựu về giáo dục, y tế, an sinh xã hội, văn hóa mà nhiều khía cạnh ngày nay còn phải học hỏi nhiều.Những câu hát trong bài “Sài Gòn ơi vĩnh biệt” của nhạc sỹ Nam Lộc cứ văng vẳng trong tôi, nhắc nhớ về một thời xưa cũ tưởng đã quá xa xôi:

Sài gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời
Sài gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời


Dù VNCH chỉ tồn tại được hai mươi năm nhưng nó là cả một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của thế hệ như Ba và Bác tôi, là giai đoạn nhiều thành công trong cuộc đời binh nghiệp của thế hệ như ông Ngoại tôi, kéo theo là cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc của các gia đình nói riêng và xã hội miền Nam nói chung (dù không tránh khỏi những mất mát trong chiến tranh). Câu chuyện về “Bại thành, Được mất” vẫn mãi là một đề tài đầy nuối tiếc và ám ảnh đối với những người đã phải trải qua những giai đoạn đau thương mất mát đó mà không dễ gì gột rửa được.

Lúc còn nhỏ ba ở trong tù, mẹ hay cho chúng tôi xem cuốn album cũ có hình ba chụp ngày ra trường Võ Bị Đà Lạt với lễ phục đội mũ vải và giày da bóng loáng, hình ba mặc đồ biệt kích dù với mũ sắt giày bốt đờ sô trang bị súng ống đến tận răng, hình ba đu thang dây lên trực thăng và đu dây vượt suối... Đặc biệt là chiếc huy hiệu trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam màu đỏ mang dòng chữ vàng “Tự thắng để chỉ huy” trích từ một câu nổi tiếng của Đức Phật Thích Ca “Chiến thắng muôn quân không bằng tự thắng mình, Tự thắng mình mới là chiến thắng oanh liệt nhất”.Lời Phật dạy in trên huy hiệu gắn ở mũ thật ý nghĩa và luôn đúng trong cả thời chiến lẫn thời bình. Sau khi buông súng sau các trận chiến cuối cùng của cuộc chiến, sỹ quan và binh sĩ VNCH phải đối diện với cuộc sống tù đày gian khổ không biết đến ngày về. Để vượt qua, họ cũng phải đấu tranh với bản thân tự vượt qua chính mình để có thể sống đợi ngày đoàn tụ với vợ con và gia đình. Ở nhà, vợ con họ cũng phải nỗ lực hết sức chiến thắng sự yếu đối của bản thân, các cám dỗ xã hội, vượt lên các khó khăn của số phận để nuôi nấng các con nên người. Khi ra tù đối diện với nổi lo cơm áo gạo tiền, không có cơ hội việc làm, bị phân biệt đối xử, sự bất mãn và bệnh tật từ trong tù lại là những đối thủ không dễ vượt qua. Một số may mắn vượt biển thành công hay sau này đi theo các diện HO thì phải bươn chải nơi xứ người để có được những thành công như ngày hôm nay.

Nhìn lại bây giờ, thế hệ của ông Ngoại tôi đã ra đi gần hết. Thế hệ của Bác tôi và Ba tôi rải rác cũng đã có người ra đi. Ba nói mỗi đợt họp khóa lại vắng đi một vài khuôn mặt. Ai rồi cũng phải trải qua trận chiến cuối cùng của cuộc đời mình, thắng thua được mất đã trải qua trong đời cũng chỉ còn là dĩ vãng.Thầm cầu mong cho các Bác các Chú, các Dì các Mẹ thế hệ Ba tôi dù ở Việt Nam, ở Mỹ hay các nước khác đều được sống lâu, sống khỏe và vui vẻ, hạnh phúc bên con cháu trong những năm tháng tuổi già để bù đắp được phần nào những mất mát to lớn đã phải trải qua. Thôi thì hãy coi những gì đã qua như một cơn trường mộng, hay như một ván cờ tàn đã hết nước đi, để lòng thanh thản như một câu thơ hào sảng của Phạm Thiên Thư vừa chợt nhớ ra.

Được thua một trận cười khàn
Ván cờ xí xóa theo làn bụi bay

*

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ máy bay đầy huyền hoặc.Ở độ cao hơn 10 km so với mặt đất, mặt trăng nhìn có vẻ to và sáng hơn so với dưới đất. Nhìn trăng, bỗng nhớ đến bộ phim Ngày Tận Thế (Armageddon, 1998) do Bruce Willis và BenAffleck thủ các vai chính kể về một toán thợ khoan chuyên nghiệp được NASA tuyển chọn và đưa lên một tiểu hành tinh sắp đâm vào trái đất. Nhiệm vụ của toán phi hành gia bất đắc dĩ là khoan 2 lỗ sâu 300m để nhét 2 quả bom nguyên tử vào nhằm tách tiểu hành tinh này thành 2 phần bay lệch theo 2 hướng khác nhauđể cứu trái đất. Trưởng toán (Bruce vai Harry) đã ở lại để kích nổ và hy sinh thay cho một thành viên trẻ (Ben vai A.J). Đọng lại cuối phim là nụ hôn hạnh phúc của A.J và Grace (con gái của Harry) ở căn cứ, thấp thoáng là slogan trong huy hiệu NASA trên ngực áo phi hành đoàn:Freedom for all Mankind (Tự do cho toàn nhân loại). Không hiểu sao khi coi đến khúc đó nước mắt tôi lại ứa ra. Sự hy sinh của thế hệ đi trước để các thế hệ đi sau được sống tự do, hạnh phúc ấm noluôn đẹp đẽ và đầy ý nghĩa. Sự tự do có một thời là một thứ xa xỉ mà cha ông ta đã bị cướp mất trong cả một quãng đời tươi trẻ của mình. Mong rằng thế hệ trẻ Việt Nam nói chung và thế hệ 7X, 8X ở miền Nam trước đây hãy luôn sống xứng đáng với những gì cha ông ta đã hy sinh, chịu đựng để vun đắp cho cuộc sống của chúng ta có được như ngày hôm nay. Dẫu đường ta đi mặt trời xưa đã ngã. (*)

Tháng 06/2017

Nguyễn Anh Nguyên

(*) Trích một câu thơ trong bài thơ Ba viết tặng Mẹ trong tù.

Ý kiến bạn đọc
16/12/201707:39:34
Khách
Xin Cám ơn Anh Từ Huy đã có những lời động viên chân tình.
Anh Nguyên sẽ viết tiếp khi có dịp rãnh rỗi.
Trân Trọng,
Anh Nguyên
24/11/201700:36:54
Khách
Bài viết đủ chuyện “trên trời có đám mây xanh, ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng”, chuyện dưới đất, chuyện xưa, chuyện nay... Bàng bạc những tiếc nuối buồn thương cho một thời thanh bình hoa mộng ngày xưa.
Người viết có cái tâm bình dị, trong sáng. Nên chi, đọc bài viết của em tui thấy lòng nhẹ nhàng bình yên.
Chúc mừng Anh Nguyên được sự ưu ái của rất nhiều người đọc!
20/07/201707:30:08
Khách
Xin Cám ơn Chú Nguyễn Saigon đã chia sẻ về tình Huynh Đệ Chi Binh "International" trên đường tỵ nạn nơi đất khách. Những trải nghiệm thực tế ở những giai đoạn sinh tử luôn mang lại nhiều cảm xúc cho người viết và cả người đọc.
Xin Cám ơn Chú mailam đã có lời khen về bài viết. Có lẽ Chú cũng là một Sĩ Quan VBQG khóa sau khóa của Ba cháu.
I am very happy to meet you here, Writting on America!
18/07/201720:38:49
Khách
Thưa người có tên là Aoluahadong,
Bảo rằng bần tăng lôi cái nickname Aoluahadong ra thóa mạ . Trật lất nhá . Áo Lụa Hà Đông rất .. rất khác xa Aoluahadong . Cái nickname đó nghĩa ra làm sao bần tăng mông có biết . Áo Lụa Hà Đông mà bần tăng viết trong cái còm đó là tựa bài thơ của thi sĩ Nguyên Sa cũng là GS Triết của bần tăng mà nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã phổ nhạc. Bần tăng "diễu về cái sự biến bắt bẻ chữ nghĩa " của Aoluahadong . Trật một chữ là sai đi một dậm . Hà Đông thành Hà Bá .
Chữ nghĩa nó quan trọng lắm lắm . Thí dụ như " bạn là người đầu tiên trên sân chơi này đấy" . Chữ sân chơi thiệt là trứ danh . Sân nầy bao lớn và chơi được trò chơi gì ở đây ? Đánh chuyền, chơi trốn tìm hay đá banh hay chuyền đủa ...? Rồi còn chữ " động viên" nữa mới ác đạn . Không được cái Nha Động Viên cho hoản dịch là a lê hấp tòng chinh nhập ngủ . Năm 1972 Mùa hè đỏ lửa bần tăng bị tổng động viên nên giả từ đời sống dân sự mà khoác áo trây di (treillis) Có nghĩa là nhập ngủ tòng chinh . Cho nên tác giả nào lở viết bài hay như Chú chín VK là bị Aoluahadong tống vào quân trường cho đi lính bỏ ghét . Bần tăng chả biết văn là cái kí gì . Đọc văn là đọc cái gi nhẩy . Rồi đọc tường thuật là đọc ra làm răng ? Chữ nghĩa bí hiểm quá . Chữ nghĩa của hành tinh nào mà bần tăng thiệt là không biết . Tường thuật giống như PV Huyền Vũ tường thuật đá banh chăng ? " Kính thưa quý vị thính giả sân Cộng Hòa hôm nay chan hòa nắng ấm và trận đấu giao hữu giữa Hội tuyển Saigon và Hội tuyển Mã Lai hứa hẹn nhiều sôi nổi ...Bây giờ là phút thứ 20 hiệp đầu Vinh nhận banh từ Tam Lang vượt qua lằn vôi giữa sân ,dùng tài nghệ cá nhân lừa qua ba địch thủ đưa banh cho Chiêu trong vòng cấm địa dứt mạnh vào và thắng bàn..." Đây là nghe tường thuật đá banh chứ bần tăng chưa nghe đọc tường thuật bao giờ
Bần tăng vốn văn dốt vũ nát, trình độ lớp ba trường làng, chỉ chuyên nghề chọc quê chơi cho đở buồn đời tỵ nạn . Cho nên mấy cái còm của bần tăng nó nhạt như nước ốc . Tài nghệ chỉ có từng đó, diễu dở, lố bịch ,biết làm sao hơn . Thành thật xin lổi Aoluahadong .
Xưa có những nghề NGU là Làm Mai, Lảnh Nợ , Gát Cu, Cầm Chậu . Bây giờ bần tăng chế ra có ba điều không dấu thiên hạ được đó là : Nghèo - Yêu và NGU . Viết vài ba hàng châu ngọc là bàn dân thiên hạ biết mình Ngu cở nào : Ít , nhiều hay ngu thầy chạy . Thí dụ thủ tướng VC Ng x phuck tiến sĩ gì gì đó có bằng ngoại ngữ Anh Văn mà chả ngôn rằng ma dê in VN rồi còn cờ lờ vờ là toàn dân biết chàng ngu thầy chạy
Khà Khà Khà
15/07/201723:39:58
Khách
The writer of this essay has extensive knowledge and integrity to attract reader, he inherited many good characters personalities from his parents and his both side grandparent's I am younger than his dad in few years, My family settle down in Ban Me Thuot in 1956 I experienced many details of locality and events like shot down Korean airline (ww III almost happened at that time whence Queen England address her British )
He is prodigy of Cadet of Dalat will thrill us, Nothing I can say Just congratulation his family, keep your head up my next generation my phone in case you want me in the network 707 843 04 07
15/07/201712:28:55
Khách
Bạn,
Nếu có sơ xuất xin thành thật thứ lỗi. Bình văn cũng nhiều kiểu bình văn, góp ý cũng khác với vạch lá thưa bạn ! Nhưng lôi nick name của người khác ra để thoá mạ thì bạn là người đầu tiên trên sân chơi này đấy !! Độc giả cũng sẽ biết ai là người bình văn thật sự và ai là kẻ hàng tôm hàng cá...Thỉnh thoảng tôi mới vào đây xem, bài hay thì động viên, bài chưa hay thì bỏ qua. Đọc văn nó khác với đọc tường thuật, không biết bạn có phân biệt được diều này không ? Viết ý kiến tràng giang đại hải...nhưng nhạt. Nhạt mà còn dạy đời ai ngu ai dở nữa chẳng phải là lố bịch lắm ru ??
12/07/201719:53:34
Khách
Bạn Anh Nguyên thân mến,
Cám ơn bạn đã "hòa giải " Chả có gì để hòa giải . Thật ra Ng tui vào đây để chọc quê những cây bút đã thắng giải và những cây bút "tiềm năng" (chữ VC đấy ) Nguyễn tui không bao giờ bị quê cơ vì mình đi chọc người ta mà quê thì làm sao chọc quê cho được . Người bị Ng tui chọc quê dữ dội là Chú Chín Cali AKA Chú Chín VK . Tại sao ? Vì chú 9 VK là thầy giáo, là Sĩ Quan QLVNCH, là du học sinh ... là thứ dữ là văn vỏ toàn tài đấy . Thái độ chú 9 VK đã làm cho Ng tui khâm phục . Chú xứng đáng là thầy, là Sĩ Quan, là thần tượng của Ng tui . Chú sẽ trở thành một nhà văn nếu chú muốn . Chú 9 VK một con người đáng nể . Nguyễn tui đọc Tết Xưa , Tết Nay mà lòng rất ngậm ngùi . Nhớ quê xưa . Ng tui người SG làm sao biết Tết Miền Quê . Nhưng qua bài viết đã làm Ng tui nhớ những năm tháng chiến đấu vùng sông nước Miền Tây đã ăn Tết quê cùng với những người dân quê thật thà chân chất. Bút pháp, văn phong của chú đã đi vào con người của Ng tui . Chọc quê nhưng vẫn thích những bài viết của chú . Chú hay mắc những lổi rất sơ đẳng mà một người yêu văn chương chữ nghĩa không để mắc phải .
Tấm hình của bạn đã làm Ng tui chảy nước mắt . Hình ảnh những chiến sĩ năm xưa đưa tay chào vỉnh biệt chiến hữu không thể diễn tả bằng lời nói hay chữ nghĩa được . Cái tâm trong sáng của bạn sẽ giúp bạn tiến xa hơn trong những bài viết sắp tới . Những bài viết của bạn thiếu sự rung động để làm độc giả cảm thông hơn như tâm tình của Chú 9.
Nguyễn tui với cha bạn là chiến hữu ,cùng chiến đấu dưới màu cờ Quốc Gia . Tình Huynh Đệ Chi Binh " nó không đơn giản như bài hát của Lê Minh Bằng . Nó thiêng liêng hơn nhiều . Bạn là hậu duệ QLVNCH cho nên Nguyễn tui thương mến bạn hơn, hảnh diện khi bạn thành công . Chia sớt những phiền muộn khi bạn thất bại . Để Nguyễn tui kể cho bạn nghe chuyện Huynh Đệ Chi Binh "international" Trên đường vượt biên . Đến Thái Lan, một làng chài thuộc tỉnh Chonbury . Bị giam khoảng 2 tháng đang chờ để bị đuổi về lại VN . Tất cả mọi người đang rầu rĩ râu ria ra rậm rạp . Một hôm có một giới chức mặc đồ civil đi xe Jeep đến hỏi thăm trong số thuyền nhân có ai là lính Thiết Giáp . Nguyễn tui lúc đó chỉ biết Enghish chút xíu . Qua thông dịch ông giới thiệu ông là Đại Tá Thiết Giáp đang là Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng Thái Lan. Ông hỏi thăm người bạn cùng khóa TG Cao Cấp Fort Knox Hoa Kỳ 1965 , Đại úy Nguyễn M T (cấp bậc sau cùng Trung Tá Thiết Đoàn Trưởng) Ông khoe nhẫn tốt nghiệp và quan trọng nhất ông thông báo Hoa Kỳ chính thức nhận ghe tỵ nạn không sợ bị đuổi về VN . Cả trăm người reo lên mừng vui sau lời thông dịch . Ông hỏi Nguyễn tui cần gì . Nguyễn tui trả lời không cần gì cả, chỉ cần ít thuốc tây cho trẻ em . Ông tặng một thùng thuốc Tây và ít tiền cho Nguyễn tui . Đó là tình huynh đệ chi binh , tình Kỵ Binh . Sau đó vào trại tỵ nạn Leamsing và 2 tuần sau Nguyễn tui có mặt tại Hoa Kỳ . Chứng nhân BS Vĩnh Chánh , người đã từng đọc những thư Nguyễn tui viết cho người em vợ Phan TTC.
Bạn gọi Ng tui là tiền bối, lại còn một kiến thức sâu đậm thiệt là mắc cở hết sức . NG tui là một người hết sức tầm thường như cái bình vôi của Phan Khôi càng già càng bé lại .
Lão Ô bách tuế bất như Phượng Hoàng sơ sanh . Ng tui là Lão Ô còn bạn là Phượng Hoàng đấy . Cho Ng tui gửi lời thăm chiến hữu Lôi Hổ và gia đình
11/07/201704:44:49
Khách
Dear các vị Tiền bối Nguyễn Saigon, Aoluahadong,..
Thiết nghĩ chuyện văn chương thơ phú nói chung và VVNM nói riêng là để làm cho đời thêm vui, cuộc sống thêm phong phú chứ không vì nó mà chuốc thêm bực bội vào người. Do vậy mong các vị tiền bối đừng nặng lời với nhau làm gì. Mỗi người có một cảm nhận và đánh giá riêng về các bài viết và khó có thể nói cảm nhận hay đánh giá của mình là tốt hơn người khác. Ngay cả đánh giá của Ban Giám Khảo cũng chưa chắc được sự đồng tình của tất cả mọi người.
Có những điểm góp ý đúng, người viết cần phải xem xét kỹ lại và chỉnh sửa rút kinh nghiệm trong các bài viết sau. Còn có những điểm thiên về cảm nhận và ý kiến chủ quan riêng của từng người đọc thì tùy mỗi tác giả sẽ có cách ứng xử riêng.
Tuy Tiền bối Nguyễn Saigon có nhiều góp ý thẳng thắn, nặng lời đôi khi hơi sốc đối với các bài viết không chỉ của tác giả mà của các tác giả khác trên VVNM nhưng tác giả vẫn cảm nhận được một tâm hồn sâu sắc, một kiến thức sâu rộng về lịch sử VNCH qua các góp ý và chia sẻ đầy góc cạnh của ông. Như trong truyện Kim Dung thường có các quái nhân hình dung cổ quái, phát ngôn khác người nhưng võ thuật uyên thâm, "công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ý" trên chốn giang hồ. Thì trong VVNM lại có Nguyễn Sàigon vậy...
Trân trọng,
Anh Nguyên
PS. Vài lời chia sẻ vừa chợt đến, nếu có gì sơ xuất xin các tiền bối thứ lỗi.
Trân trọng,
Anh Nguyên
10/07/201701:05:22
Khách
Mấy người thiệt là kỳ nha . Bắt bẻ từng chút thi còn ai viết chùa cho đọc nữa . Bắt chữ nghĩa rồi bẻ luôn mấy con số nữa . Đâu có làm luận án gì đâu mà cũng đâu có kim bảng quải danh thì mà sao cứ bắt bẻ hoài . Thấy ghét!
.
Cho nên Áo lua Hà Đông thì cứ viết là Áo lụa Hà Bá thì đâu có chết thằng Tây nào đâu . Hà Đông hay Hà Bá thì cũng là Hà . Buồn buồn chơi luôn Áo lụa Hà Lội luôn cho được việc
Còn Red 1 Division dịch Anh Cả Đỏ đâu có hay . Dịch Anh Cả Quỷnh hay hơn nhiều , văn chương thi phú hơn nhiều .

Khen hay chê tùy theo trường hơp.tùy theo trình độ (nhân tâm tuy mạng mở) . Được người ngu mà khen thì đừng khen tốt hơn . Bị người ngu mà chê thì nên ăn mừng . Chú chin VK được quái nhân mù chữ 85% khen mà chú sướng rên mé đìu hiu . Cho nên lời khen vu vơ vẫn vui tai và làm cho người được khen quên mất đường về .
Khà kha khà
06/07/201715:02:06
Khách
Xin cám ơn Anh/Chị Aoluahadong đã có lời khen và động viên về bài viết. Viết lách là một niềm đam mê ngoài công việc thường nhật của mình nên em sẽ tiếp tục viết khi rãnh rỗi.
Trân trọng,
Anh Nguyên
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
04/12/201910:57:00(Xem: 2018)
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Đây là bài mới nhất của cô.
02/12/201913:25:00(Xem: 2738)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Jose từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Tác giả nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
29/11/201900:00:00(Xem: 3157)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
26/11/201900:00:00(Xem: 4906)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
25/11/201900:00:00(Xem: 2679)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
23/11/201900:00:00(Xem: 2668)
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
22/11/201900:00:00(Xem: 1516)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
21/11/201900:00:00(Xem: 2045)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
20/11/201900:00:00(Xem: 3476)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
19/11/201900:00:00(Xem: 3015)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
31/12/201500:00:00(Xem: 9743)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 10733)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 17456)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10817)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 11495)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 42556)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 10334)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 13219)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6652)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 7732)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 9544)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8847)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 9256)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 10816)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6819)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 260335)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 320088)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 345528)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 370551)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320798)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 392411)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 244090)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 388373)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893770)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875536)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 341730)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340852)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 251291)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 205399)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 261500)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276634)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 236470)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 286595)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 242595)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 244474)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng đầu tháng 12/2019, Mỹ cùng 14 nước Mỹ Latinh ra lệnh cấm đi lại với 29 người Venezuela, bao gồm Tổng thống Nicolas Maduro và các đồng minh của ông.
Theo trang Business Insider, một vụ kiện được đệ đơn tại tòa án California (Mỹ) với cáo buộc công ty TikTok đánh cắp dữ liệu người dùng và gửi đến các máy chủ tại Trung Quốc.
Putin cho biết Nga nhiều lần bày tỏ sự sẵn sàng cùng NATO chống "các mối đe dọa thực sự" khi liên minh đang tổ chức hội nghị thượng đỉnh.
Khoảng đầu tháng 12/2019, Ủy ban Tình báo Hạ viện Mỹ công bố báo cáo điều tra luận tội Trump, cho rằng ông đã vì lợi ích cá nhân mà gây hại an ninh quốc gia.
FBI xem bất kỳ ứng dụng di động nào được phát triển ở Nga, bao gồm FaceApp, là "mối đe dọa phản gián tiềm tàng".
ông Donald Trump cho biết hội nghị thượng đỉnh G7 năm 2020 sẽ được tổ chức tại Trại David, nơi nghỉ dưỡng của các tổng thống Mỹ và khách mời.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========