Ngày Con Ra Trường

21/05/201700:00:00(Xem: 6097)

Tác giả: Tin Thất Tôn
Bài số 5123-18-30803-vb8052117

Nước Mỹ đang là mùa ra trường, và ngày 18 tháng Sáu 2017 sẽ là Father's Day in 2017 is on Sunday. the 18th of June (18/6/2017). Xin mời đọc bài Viết về nước Mỹ đầu tiên của Tín Thất Tôn. Tác giả sinh năm 1959, cựu học sinh trung học Võ Tánh Nhatrang, vượt biên 1981 Pulau Bidong và hiện định cư tiểu bang GA, Hoa kỳ.

* * *

blank
Norman Thất Tôn.

Hôm nay là ngày vui của ba phải nói là một ngày vui nhất từ ngày bỏ nước ra đi. Thấy con xúng xính trong chiếc áo dài đen tốt nghiệp với ba gạch cánh gà trên tay áo, thêm cái mũ lọ nồi trên đầu, lòng ba nao nao làm sao ấy.

Hình ảnh của con đã đưa ba ngược dòng thơì gian hơn bốn thập niên trước đây ở quê nhà, ba cũng có một ước mơ như con là cố gắng học tập để trở thành một người hữu dụng cho đất nước sau này. Nhưng ước mơ của ba cùng hàng triệu thanh niên miền nam đã đi vào ngõ cụt. Sau ngày miền nam đổi chủ tháng Tư 1975, chính quyền cộng sản đã thực hiện chính sách trả thù vặt đưa hàng vạn nhân tài miền nam lên rừng cải tạo, một số bị tống ra chợ trời. Với chính sách trăm năm trồng người, con cái của những gia đình liên quan chế độ cũ bị trù dập, không được vào các trường đại học.

Ông nội con là một sĩ quan của quân đội miền nam đã bị đi tù cải tạo sau tháng Tư 1975. Với cái lý lịch nặng nề này, ba đã hoàn toàn bị gạt ra bên lề xã hội, thuộc diện con ghẻ của chế độ và cũng được chính quyền cộng sản ưu ái gắn lên ngực áo một ngôi sao David, như những người Do Thái đã được đánh dấu bởi bọn Đức quốc xã trong thế chiến thứ hai. Kết quả là tổ quốc đã chảy máu não hàng vạn người đã tìm đường ra biển Đông, đi vào cõi chết để tìm cái sống cho đúng nghĩa con người mà trong đó NGƯỜI nhiều hơn CON, người dân miền nam thời đó thường nói “Cái cột đèn nếu có chân, nó cũng bỏ nước ra đi, đừng nói đến con người”.

1979, chính quyền cộng sản thi hành chính sách cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản. Gia đình nội con thuộc diện “tư sản, ngụy quân có nợ máu nhân dân”... Bà nội đã nối tiếp ông nội lên đường đi tù cải tạo, toàn bộ tài sản, nhà cửa, đều bị tịch thu. Thế là gia đình ta hoàn toàn được “giải phóng”. Màn hậu giải phóng, với thành phần như ba, sẽ là tập trung để lao động cưỡng bức ở những trại khổ sai hay vùng kinh tế mới xa thành phố. Mọi người chung quanh đã nhìn anh em ba một cách ái ngại, không dám liên hệ sợ lây lan cái bệnh “Ngụy.”

Để sống còn, từ Nhatrang theo tuyến đường xe lửa, ba đã tha phương cầu thực, lưu lạc vào tận miền nam Rạch giá-Kiên giang. Đó là những ngày không một mảnh giấy lận lưng, không hộ khẩu, sống như hồn ma vất vưởng, làm đủ mọi ngành nghề, kéo xe cây, đạp xe lôi, phụ hồ, vá xe đạp... Ăn uống thì bữa đói bữa no, một bữa cho hai ngày là chuyện thường tình, ngủ thì đâu cũng được, vĩa hè, góc phố rồi cũng xong. Để tránh sự chú ý của công an khu vực và chính quyền địa phương ba phải đổi chỗ liên tục, nay nơi này, mai nơi khác. Ngày đêmphải sống trong hồi hộp, lo âu không biết bị bắt khi nào.

Rồi vận may đã đến, tình cờ một người khách vá xe nhận ra ông nội con trong lúc trò truyện, vì cùng là chiến hửu trong quân đội miền nam, hiểu được những nổi đau cùng cực của gia đình và thân phận người thua cuộc, ông đã quyết định cho ba một cơ hội ra biển đông mà không lấy một đồng thù lao nào, ơn này ba xin khắc mãi trong lòng.

Cuộc hải trình mười ngày, ra đi từ Rạch giá với 52 thuyền nhân trên con thuyền gỗ mong manh bé nhỏ, ba lần hải tặc, hai lần trong vịnh Thái lan và một lần Mã lai, cướp bóc, đánh đập, hãm hiếp tơi tả. Khó mà có thể quên được hình ảnh đau thương của những người phụ nữ trên tàu bị bọn hải tặc hãm hiếp tập thể, dã man, tệ hơn loài cầm thú, chúng không chừa một ai, từ bé gái 12 tuổi ốm yếu đến người phụ nữ mang thai 5 tháng, toàn bộ đàn ông bị tập trung lại để chứng kiến hành động súc vật của bọn chúng đang giày xéo trên thân xác người thân của mình. Cho đến giờ, thỉnh thoảng ba vẫn còn chiêm bao những cơn ác mộng đó. Giá của Tự Do quả là quá đắt, máu và nước mắt đôi khi chưa đủ để đổi lấy nó. Cầu mong các thuyền nhân con tàu Kiên Giang 460 còn lại có được cuộc sống tốt đẹp và an lành nơi quê người sau cái biến cố bi thương này.

11 giờ trưa ngày 28/12/1981, ba đã quì xuống hôn lấy mảnh đất tự do Pulau Bidong Malaysia, kết thúc cuộc hành trình tìm tự do đầy đau thương và nước mắt. Cuộc đời thuyền nhân, kiếp lưu vong của ba bắt đầu từ đây. Đã hơn ba thập niên qua, ba mẹ nhiều lần bàn tính đưa hai con về thăm Việt Nam để biết nơi mà ba mẹ được sinh ra và lớn lên, nhưng với ký ức đau buồn trong chuyến vượt biển năm nào, việc về thăm Việt Nam vẩn là điều ước mơ chưa thực hiện được.

Ba còn nhớ, lên hai tuổi con đã đi nhà trẽ, vì ba mẹ phải đi làm mà nội ngoại lại ở tiểu bang xa. Vào những ngày đông giá lạnh, dù mẹ đã quấn con trong nhiều lớp chăn, nhìn mặt con tím lạnh mà lòng ba đau thắt ruột. Có những ngày ba phải ở lại làm thêm cho hết công việc và nhà trẻ lại không giử con ngoài giờ quy định, thế là ba phải đón con về sở làm, tạm giấu con trong phòng làm việc của ba để tránh sự dòm ngó của nhân viên. Con của ba rất ngoan đã ngủ ngon lành dưới gầm bàn làm việc của ba. Rồi những ngày trái gió trở trời, con không được khỏe, ba mẹ thay phiên ôm con trên vai thâu đêm để con được yên giấc.

Ngày con đi mẫu giáo, tay dắt con, lưng thì cõng em gái (kém con ba tuổi), đường thì lầy lội tuyết, di chuyển khó khăn, nhưng mẹ vẫn đưa con đến trường vì mất một ngày học của con là một điều khó chấp nhận được. Lớn lên chút nữa, ba phải ngồi với con hằng đêm với bốn phép tính cộng, trừ, nhân, chia, theo thời gian tiến lên lũy thừa, căn số, rồi đạo hàm, tích phân, phương trình chuyển động con lắc vật lý ở cuối năm trung học.

blank
Norman Thất Tôn nhận học vị Tiến sĩ Dược Khoa.

Để chăm sóc chu đáo hai con, mẹ phải tìm việc ca đêm, ba thì đã có việc ca ngày, đây có lẽ là giai đoạn khó khăn nhất mà gia đình mình đã đi qua. Dù cuộc sống đầy khó khăn, nhưng những thử thách, cam go đã tôi luyện, giúp ba thêm sáng suốt và nghị lực để lèo lái con tàu gia đình mình đến bến bờ hôm nay.

Năm 2009, con đã hoàn tất bậc trung học, hạng ba trên 391 học sinh mà đại đa số là học sinh Á châu đến từ Ấn, Hàn, Việt và Trung quốc. Cuộc ganh đua thật cam go vì hầu hết học sinh Á châu học hành rất chăm chỉ, họ đều là những đối thủ đáng nể. Con đã được học bổng toàn phần 4 năm của đại học UGA (University of Georgia).

Ngày tựu trường đưa con vào ký túc xá của UGA, đây là lần đầu tiên xa gia đình, trên đường về nhà, mẹ đã hỏi ba nhiều câu hỏi ngớ ngẩn. “không biết đêm nay lạ chỗ, con có ngủ được không? Những ngày tới, không biết con có thích nghi với môi trường mới hay không?” v.v... Thì ra cho dù con có bao nhiêu tuổi đi nữa, với mẹ, con vẩn bé nhỏ, luôn cần quan tâm và che chở.

Năm 2013, bốn năm nhanh chóng trôi qua, con đã hoàn tất văn bằng cử nhân sinh hóa ngành phân tử di truyền học và chương trình dự bị y dược. Sau khi bàn thảo với gia đình, con quyết định lấy kỳ thi PCAT (Pharmacy college admission test) và ghi danh theo học chương trình tiến sĩ dược khoa (Doctor of Pharmacy hay còn gọi là Pharm D.), ba rất tôn trọng ý kiến sau cùng của con, cũng như con luôn luôn lắng nghe ý kiến ba mẹ trong mọi vấn đề. Đây là nền tảng dân chủ mà ba luôn thực hiện bắt đầu từ đơn vị nhỏ là gia đình đến đơn vị lớn là xã hội, quốc gia sau này. Để thực hiện cuộc sộng tự lập, con vừa đi làm vừa đi học, cho dù gia đình vẫn trợ giúp con phần nào, nhiều đêm con chỉ ngủ có 3 tiếng, quả là có công mài sắt có ngày nên kim như cha ông ta đã từng nói.

Hôm nay 12 tháng Năm 2017, ở lứa tuổi 25, với bước đi vững chãi tự tin, ánh mắt đầy lạc quan, con bước lên sảnh đường của phân khoa dược để đón nhận văn bằng tiến sĩ dược khoa từ tay vị khoa trưởng.

Con ơi! Giây phút này thì không bút mực hay câu nói nào có thể diễn tả niềm vui của ba mẹ, những dòng nước mắt tuyệt vời, sung sướng, long lanh trên khuôn mặt mẹ đã thay cho lời nói. Cám ơn con đã tặng cho ba mẹ một phần thưởng vô giá, đây là vinh dự lớn lao của gia đình mình. Rồi đây em gái cũng nối tiếp bước chân con sẽ hoàn tất chương trình tiến sĩ dược khoa như con vào năm 2020 này, cũng như em đã hoàn tất cử nhân hóa học, ngành hóa tổng quát và chương trình dự bị y dược trong năm 2016 vừa qua. Những thành tựu mà các con cũng như thế hệ trẻ gốc Việt hải ngoại đạt được cũng là niềm tự hào chung cho cộng động người Việt nam tị nạn hải ngoại.

Ngày mai đây, con phải lên đường về miền trung tây Hoa Kỳ để vào chương trình nội trú bệnh viện 2 năm. Con đã thật sự trưởng thành về thể lực cũng như tinh thần, với đức tính khiêm tốn, kiên trì làm việc, tinh thần trách nhiệm cao và không ngừng học tập, trau giồi kiến thức. Ba tin chắc con sẽ có nhiều cơ hội cống hiến năng lực, trí tuệ cho quê hương đất nước Hoa Kỳ, nơi mà con đã được sinh ra và lớn lên. Ba mẹ luôn theo dõi bước chân và hỗ trợ con trong bất cứ một tình huống nào. Ba mẹ chúc mừng con, đất nước Hoa Kỳ cũng chúc mừng con. Để kết thúc những dòng tâm tình cho con, ba xin mượn một đoạn văn trong tác phẩm “Tâm hồn cao thượng” mà ba đã học được hơn năm thập niên qua ở quê nhà.

“Cố lên! Tên lính nhỏ trong đạo quân lớn lao kia! Cố lên! Con ơi! Lấy sách vở làm khí giới, lấy lớp học làm quân đội, lấy thế giới làm bãi chiến trường, coi sự ngu dốt làm cừu địch và lấy văn minh của nhân loại làm cuộc khải hoàn, con phải phấn đấu luôn luôn và chớ hề làm tên lính hèn nhát”.

Norman Thất Tôn, con ơi, đó là đoạn văn ba giữ mãi trong lòng, và đã dùng nó làm kim chỉ nam cuộc đời. Mong rằng trong túi hành trang vào đời, con cũng sẽ không thiếu nó.

Ba tin chắc con sẽ không bao giờ là một tên lính hèn nhát, một điều chắc chắn hơn nữa là con sẽ không bao giờ và không bao giờ là một tị nạn thuyền nhân phải bỏ nước ra đi như ba mẹ đã từng trãi qua.

Từ miền đông nam Hoa Kỳ, mùa ra trường 2017.

Tín Thất Tôn

Ý kiến bạn đọc
25/05/201720:23:57
Khách
Việt Nam là Quốc Gia của người Việt Nam, trong đó có những người theo đạo Ky Tô giáo, và những người theo đạo Vô Thần gọi nôm na là chủ nghĩa Cộng Sản......
Nếu Gia đình Anh có tiền và con Bà con họ hàng thì cứ về thăm , hàng năm gần Tết các giáo xứ Tân Mai, Hố Nai..giáo dân về ăn Tết đông đến nỗi Chợ Tết bán hết sạch không có hàng để cung ứng cho nhu cầu tiêu thụ của mấy chú "mỹ vàng"
Chúc cậu Noman Thất Tôn thành công trong công việc mới.
25/05/201702:27:14
Khách
Tôi thành thật cảm ơn chị Đông Trinh, bạn Lê Trần và bạn Nate đã đóng góp ý kiến qua bài viết của tôi, chúc quí vị có một ngày tốt lành.
Tín T Tôn
22/05/201717:08:29
Khách
Xin được chúc mừng và chia vui cùng tác giả và tân Tiến Sĩ Dược Khoa.

P.S: Đạt được văn bằng và đồng thời được nhận vào làm Dược Sĩ nội trú ở bệnh viện thì nhất định là không phải dễ.
22/05/201716:13:06
Khách
"ba mẹ nhiều lần bàn tính đưa hai con về thăm Việt Nam để biết nơi mà ba mẹ được sinh ra và lớn lên ". TTT

Bố bị Cộng sản cầm tù. Tài sản gia đình bị Cộng sản cướp đoạt. TTT bị tha phương cầu thực, bữa đói bữa no. Vậy mà vẫn còn muốn mò về đất giặc - nếu đã không bị ám ảnh bởi "ký ức đau buồn trong chuyến vượt biển năm nào" ?!

Hừm, thánh thật !!!
21/05/201719:58:24
Khách
Bài viết thật hay, thật cảm động, nói lên tình cha, nói lên tấm gương hiếu học của con cháu mình dù sống nơi xứ người nhưng đã làm rạng danh tổ tiên! Xin chúc mừng bạn!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,493,532
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.