Học Tây, Học Ta

31/03/201700:00:00(Xem: 6647)

Tác giả: Lại Thị Mơ
Bài số 5086-18-30786-vb6033117

Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, định cư tại NJ năm 1994 theo diện HO. Trước là nhà giáo tại Việt Nam. Sau đây là bài viết thứ ba của bà.

* * *

Mẹ nó vừa đậu xe vào garage, là con Du-Đì và thằng Dim- Mì, đã xô cửa vào nhà, ngúng nguẩy than phiền với bà ngoại:

- Ngoại ơi, đi học tiếng Việt boring lắm.

Bà ngoại ở trên lầu, lật đật chạy xuống:

- Sao mà boring? vui chứ con.

Bà ôm cả hai đứa cháu vào lòng dỗ dành. Con Judy và thằng Jimmy, mà bà cứ gọi là Du-Đì và Dim-Mì.

Chả là bà thuộc về những người thích dấu huyền, mà nhà văn Đặng Trần Huân gọi người Việt mình ở Mỹ. Chữ nào cũng cho dấu huyền hết (cho dễ nói ấy mà). Hồi xưa thì Ma cì Macys, bây giờ thì Gú Gồ Google, Áp Pồ Apples…

Vì thích dấu huyền nên bà gọi thằng Tommy là Tô Mì, Jimmy là Dim Mì, Judy là Du Đì. Sau đó mỏi miệng quá bà chỉ gọi tắt con Du, thằng Mì, thằng Dim tụi nó cũng biết nói đứa nào. Nghe mãi cũng quen, bố mẹ cũng nói theo luôn.

Hai đứa nhóc đang cằn nhằn bà ngoại bắt đi học tiếng Việt ở nhà thờ mỗi sáng Chủ Nhật, thay vì được ngủ nướng ở nhà. Bà cứ dỗ ngon dỗ ngọt: các con không biết tiếng Việt thì làm sao nói chuyện với bà được. Bà đâu có biết tiếng Mỹ, mai kia lớn theo bà về VN làm sao nói chuyện được với ông bà nội và cousins. Các con còn nhiều cousin lắm, vẫn còn ở VN.

Nghe lời bà ngoại, hai đứa cháu cũng chịu đi học tiếng Việt ở nhà thờ VN mỗi sáng Chủ Nhật. Cô giáo mặc áo dài, tay lúc nào cũng cầm cây thước gỗ( mà chúng nó bảo dài và to lắm). Cô bắt tất cả phải ngồi im một chỗ, trong khi ở trường, lớp mẫu giáo của chúng nó được chạy lung tung trong lớp, miễn đừng mở cửa ra ngoài là OK.

Đi học tiếng Việt, cô cứ nhắc: im lặng, còn cây thước thì cô liên tục đập chan chát trên bàn. Những chữ thông thường cô nói im lặng thì con Du và thằng Dim hiểu,vì có bà ngoại nói mỗi ngày. Tuy nhiên những đứa không có ông bà ở chung. Bố mẹ quen nói tiếng Mỹ ở nhà, nên chúng cứ tỉnh bơ. Buộc lòng những ngày đầu, cô giáo phải xen thêm tiếng Mỹ: quiet, zip your mouth…

Cô bắt phát âm a,b,c bằng tiếng Việt. Cô là người ở miền Nam trước kia, nên cô dạy phát âm a, bê, cê, dê, đê… chứ không có theo kiểu cờ lờ mờ. Học xong 24 chữ cái, cô sẽ dạy ghép vần. Cô đọc bê o bo huyền bò. Khi mất nước, cô đã lớn, nên cô không biết đánh vần bờ o bo huyền bò. Cô dạy kiểu nào, không quan trọng, vì khi nhuần nhuyễn, trẻ em chỉ còn đọc nhẩm trong đầu, có ai đọc to lên nữa đâu.

Thằng Dim và con Du khúc khích kể cho bà ngoại nghe, chỉ có phát âm hai chữ con bò mà thằng Kenny nói mãi cũng không được. Nó cứ nói ngọng “coong bo”. Trong khi cô khen Jimmy và Judy nói rõ lắm, chẳng có ngọng chút nào cả. Tưởng chuyện gì? Chúng nó còn biết gọi quả chuối, vì bà ngoại không bao giờ hỏi: con có ăn banana không? Được đà chúng còn chỉ vào bức tranh trên tường, nói với cô giáo: đây là con vịt. Chữ vịt tròn trịa là niềm hãnh diện của bà ngoại dạy cho cháu ở nhà. Con vịt chứ không phải là con dịt. Thằng Dim và con Du cười ha ha khi nghe bà dặn dò. Có bà ngoại ở chung, các cháu banana, mà bà hay gọi đùa là Mỹ con, ngoài vàng trong trắng biết gọi trái cây hàng ngày được bà cho ăn, bằng tiếng Việt: quả chuối, quả táo, quả cam. Chỉ có vậy thôi, nhưng mỗi khi họ hàng gặp nhau. Bà ngoại cũng vui lắm, vì ai cũng tấm tắc khen cháu bà giỏi quá. Các cháu bà còn biết nói: chúc mừng năm mới mỗi khi tết đến.

Con Du và thằng Dim thắc mắc: con là chuối, còn bà là gì? bà nói tao là xoài, ngoài vàng trong cũng vàng luôn. Hai đứa bé cười ha ha, đặt ngay nickname cho bà là bà ngoại xoài.

Cô giáo bảo Du và Dim nói giỏi rồi, nhưng phải học đọc và viết nữa.Vì khi cô chỉ chữ con bò, Du đâu có biết cái gì. Du chỉ thấy hình mới biết.

Hai đứa cháu cằn nhằn cô giáo Việt Nam “ dữ” quá, cô của chúng nó ở trường đâu có screaming, lúc nào cô cũng nói nhẹ nhàng. Quả thật làm cô giáo ở VN thường bị mấy ông chồng dèm pha, bà ấy quen hét ở trường rồi, nên về nhà ít khi nào nói thấp giọng. Làm sao mà không hét, khi trong lớp sĩ số không bao giờ dưới 50, lớp dạy Toán ở trường Văn Học của thầy Trần bích Lan còn hơn một00 người. Học trò ngồi chen vai thích cánh, chứ có qui định dưới con số 25 như ở đây đâu.

Ở trong chăn mới biết chăn có rận. Dạy học ở VN là trên đe dưới búa, nhất là sau ngày quê nhà đổi chủ. Kiếm được chút tiền lương ít ỏi, kèm theo 13kg và một ít nhu yếu phẩm, cô thầy giáo phải chịu bao điều khổ tâm. Bắt thi đua hết cái này tới cái khác từ tham gia lao động XHCN, đi quét đường quét sá ngày Chủ Nhật. Cho tới phấn đấu thành giáo viên tiên tiến của nhà trường cách mạng.

Họ dùng chữ lưu dung cho những giáo viên của chế độ cũ được giữ lại, như một ân sủng của chế độ mới. Họ dùng những tiếng thật kêu nhu yếu phẩm, nhu yếu gì mà chỉ có nửa kg đường và 13 kg gạo. Ai làm người đó ăn, ngày xưa dù là cấp bậc hạng bét trong Quân Đội VNCH là binh nhì vẫn có lương vợ con. Chủ mới không có cho phụ cấp, ai làm người đó hưởng. Học trò miền Bắc thì phá như quỷ, hỗn như gấu. Làm sao không hét được.

Tuy cằn nhằn, nhưng sau vài tuần hai đứa bé bắt đầu thích đi học sáng Chủ Nhật. Chúng biết đếm từ 1 tới 100, nhưng không thể phát âm mười lăm (15), hai mươi lăm (25). Mà chỉ có thể nói mười năm, hai mươi năm… mỗi lần như vậy bà lại nói: bà sợ hai chữ mười năm lắm, bà nhớ khẩu hiệu mười năm trồng cây, cứ ra rả phát ra suốt ngày từ cái loa phóng thanh trong xóm ngày xưa vẫn còn ám ảnh. Bà nói hai mươi năm là 20 years, chứ không phải là số 25. Em gái tôi gạt đi, kệ chúng nó bà ơi, cũng như mình nói ngọng tiếng Anh, tụi Mỹ vẫn hiểu như thường. Hai mươi lăm với hai mươi nhăm mấy khi nào dùng đến.

Chẳng biết khi nào đám trẻ mới đọc được một bài học thuộc lòng. Bởi vì các cô giáo chỉ đi làm thiện nguyện nên cũng đi dạy bữa đực bữa cái. Bà chỉ mong sao cháu bà đọc được kha khá, để bà còn dạy cháu ca dao tục ngữ, hoặc nghe bà kể chuyện cổ tích.

Quê nhà xa xôi, là một cái gì xa vời bà không với tới được. Mấy đứa cháu bà đã mang chúng về quê hương bằng những bát canh rau muống nấu với tôm khô. Để cậu Út đi làm về reo lên: hôm nay bà nấu món “thanh long quá hải”, rồng xanh qua biển là món ăn thường xuyên của cả nhà, khi ông ngoại còn ở trong trại cải tạo. Ngày xưa nghèo khổ mới phải ăn rau muống. Qua đây ăn rau muống đắt hơn ăn thịt gà. Em tôi khi vượt biên được nhận vào Mỹ sau 7 tháng 7 ngày ở đảo. Những ngày trên đảo ăn uống thiếu thốn, qua định cư bên Mỹ phải vừa đi học vừa đi làm. Không có tiền mua xe, phương tiện di chuyển là xe bus hay xe lửa. Đi chợ chỉ mua 3 món là gà, cải bắp và táo. Đã mấy chục năm vẫn còn ngán. Nhưng đặc biệt qua Mỹ, người Việt không ai bị ám ảnh về rau muống, mà trái lại ai cũng thích. Ngày xưa làm gì rau muống chui vào được nhà hàng. Bây giờ thì trái lại nhà hàng sang mới có món rau muống xào tỏi. Vì họ tính rất mắc. Hình như trong các món còn mang nét quốc hồn quốc túy, mà người Việt tha hương mang ra hải ngoại, đó chính là món rau muống xào tỏi. Để rồi các bà nội trợ cả Nam lẫn Bắc đều thi đua khoe tài: gỏi rau muống (có tôm thịt húng nhũi), dưa rau muống (lấy toàn cọng), canh chua rau muống…

Bà ngoại nói rằng, người Bắc đi tàu há mồm vào Nam, mang theo hạt rau muống. Người Bắc ăn rau muống nhiều đến nỗi bị chế diễu là dân rau muống. Còn người Nam thích ăn giá sống (người Bắc ăn giá phải trụng nước sôi). Từ đó Bắc kỳ gọi Nam kỳ là dân giá sống,

Về mặt ăn uống người Việt không bỏ được rau muống. Thì về cách suy nghĩ thầy cô giáo người Việt vẫn có một khoảng cách với học trò. Không thể nào họ có thể ngồi chênh vênh trên một quả banh, đặt ở bờ hồ bơi của trường. Học sinh tiểu học sẽ xô thầy xuống hồ rồi cười nắc nẻ. Chúng nó tha hồ bắn súng nước vào mặt thầy, hay làm đủ thứ trò để hành hạ thầy cô giáo của chúng. Đây là ngày hội của trường (school fair) các thầy cô phải làm hề cho trẻ con cười thoả thích. Trước khi rời trường trung học, học sinh cuối cấp còn được phép làm trò tinh nghịch gọi là prank. Có một trường vào ngày prank, bánh xe của các thầy cô đều bị xì hơi xẹp lép. Hoặc chúng lật ngửa bàn ghế ở các phòng. Có lần chúng lọt vào được lớp nhỏ hơn, đem giấu hết back pack, báo hại con nít khóc um sùm.

Còn ở trường đại học, gây quỹ kiếm tiền gọi là frundrazer, thầy cô mặc quần áo bơi, phải nhảy ùm xuống bơi, Mỗi khi có em nào mua vé ủng hộ. Người mua được quyền yêu cầu tên người nhảy. Đây là dịp cho học trò trả thù các thầy cô hắc ám. Cuối năm còn có mục đánh giá thầy cô từ phong cách giảng dạy, tới cách giao tiếp với học sinh. Ở nước dân chủ, người ta không hề trù dập người khác vì những lời góp ý. Không phải cứ là người lãnh đạo là luôn luôn đúng. Nobody perfect.

Vì cô giáo người Việt quá nghiêm trang, hơn nữa quan niệm của người lớn, lúc nào cũng chỉ muốn nhồi nhét kiến thức. Cha mẹ chỉ muốn con có kết quả tốt, điểm cao mang về. Nên đi học thêm tiếng Việt, trẻ con thấy quá đơn điệu, chỉ có vào lớp ê a, rồi về. Không có trò chơi, chỉ có bảng đen và phấn trắng. Nếu môn tiếng Việt được chính thức dạy ở trường, có lẽ học sinh mau tiến bộ. Vì chúng nghĩ là sự bắt buộc (mandatory), còn tới nhà thờ bữa đực bữa cái, và dạy không có phương pháp, nên cũng không hiệu quả lắm. Nhất là ở nhà cha mẹ cũng không khích lệ bằng cách dùng tiếng Việt ở nhà. Vì vậy trình độ tiếng Việt của trẻ em cũng bị hạn chế. Ở lớp tiếng Việt chỉ có những em nhỏ (đa số dưới 10 tuổi), các teenagers không thích ngồi ở những lớp này. Bơi ngược giòng thì rất mệt, vì vậy chuyện để thế hệ banana đọc được sách báo tiếng Việt không dễ dàng thực hiện. Mặc dù có nhiều trẻ nói rất sõi với ông bà cha mẹ ở nhà bằng tiếng Việt, nhưng đọc để hiểu được ca dao tục ngữ VN, như ước mơ của bà ngoại Judy và Jimmy, mãi mãi vẫn chỉ là ước mơ.

Ở những nơi có cộng đồng người Việt đông đảo. Như Việt Báo cũng có tổ chùa cho các em nhỏ viết văn. Đây là mục mà bà ngoại thích nhất. Bà mơ ước sẽ có ngày kể cho cháu nghe chuyện Tấm Cám, Phạm Công Cúc Hoa để cho cháu biết nỗi thiệt thòi của những đứa trẻ mồ côi. Bà vẫn tin rằng nếu các cặp đôi còn nghĩ đến con, đừng quá ích kỷ, có lẽ họ sẽ không dễ dàng bỏ nhau. Để đưa đến cảnh tan đàn xẻ nghé nhan nhản như hiện nay.

Rồi tới nghi lễ tôn giáo, mai đây vô chùa, kinh sách viết bằng tiếng Việt, làm sao trẻ con đọc được. Ma chay cúng kiếng chắc cũng bỏ từ từ. Khi có người thân mất, trẻ con chỉ ngồi cho có mặt, hoàn toàn không có một chút ý thức gì về nghi lễ tụng niệm của Phật Giáo.

Ngoại trừ có bàn thờ tổ tiên và bàn thờ Phật trong nhà. Các cháu bà cũng gọi cha mẹ của chúng là bố và mẹ, bà là bà. Không có mom, dad, grandma gì cả. Ấy vậy khi nói chuyện với bạn, chúng cũng biết nói my mom như bạn của chúng. Đó là phong cách Việt vẫn duy trì trong nhà. Bà ngoại lúc nào cũng nhắc: mình là người Việt, các con phải luôn luôn nhớ điều đó.

Biết ăn các món ăn Việt, nói tiếng Việt dù không phải trơn lu lu, đọc lõm bõm, viết được vài chữ chúc tết, để gửi về chúc tết ông bà nội con ở VN. Đó là tất cả cố gắng của bà ngoại ráng duy trì nguồn gốc Việt của một gia đình lưu vong trên xứ Mỹ.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi.
Mẹ hiền ru tiếng ru xa vời, à à ơi tiếng ru muôn đời.
Vâng mãi mãi, người Việt còn tiếng Việt còn.
Đó là ước muốn muôn đời của những người già nhắn nhủ cho con cháu sau này. Luôn luôn hãnh diện: Tôi Là Người Việt Nam./.

Lại Thị Mơ

Ý kiến bạn đọc
21/06/201717:28:07
Khách
Cốt truyện hay và nhiều ý tưởng. Cách dùng từ vựng phong phú. Nhưng tôii cùng ý nghĩ với bạn đọc Sáo Diều về việc có quá nhiều tiếng Anh không cần thiết trong bài viết này. Hơn nữa muốn 'khoe' vốn tiếng Anh thì nên viết cho đúng. Xin đừng đổ lỗi đánh máy. Nếu biết thì dùng, hay xài tiếng Việt của mình. Ví dụ như: Chữ fundraiser viết sai, nobody perfects đã bị thiếu chữ s ở cuối. Hơn nữa, nobody perfects, đơn giản có thể viết bằng tiềng Việt như: không ai hoàn hảo. Đồng ý với Bolsa, mỗi bài viết sẽ có nhiều ý kiến khác nhau, cách đối đáp giữa tác giả và bạn đọc nên tế nhị, nhất là tác giả có bị 'chê'cũng xin đừng 'trả đủa' theo tôi là mất hay. Cuối cùng xin cảm ơn công viết của tác giả.
07/04/201717:07:33
Khách
@John Nguyễn
Trời thần ơi có tên Mỹ nữa nha . Không biết anh John có đọc đúng tên hay là cứ anh Chon anh Chon như phần đông người Việt hay đọc thế . Anh Chon rất là duyên dáng VN khi ngôn rằng "mạt sát người nầy nịnh hót người kia thì không phải là đàn ông" trời đất ơi một nhận định hết sức là thông thái Anh Chon nầy chắc có nghiên cứu về Khoa học chắc ? Anh Chon yêu mến . Dù lấy tên là Jonh nhưng chưa chắc anh là đàn ông mà nhá cũng có thể anh là chị John nhá . Do đó Nguyễn SG cũng có thể là đàn bà hay là lesbian nhá
Anh Chon chổng mông phán rằng qua đây không phải là người tự trọng . Dzậy làm người tự trọng phải làm sao ? Không nghe anh Chon nói . Chán anh Chon quá . Nói năng phải nói cho rõ ràng chứ nói kiểu nầy giống thánh phán quá . Anh Chon có tự trọng không ? Câu trả lời là KHÔNG . Bởi vì anh Chon chụp cho bần tăng cái mũ nịnh hót và mạt sát mà không cho dẫn chứng : Mạt sát ai . Mạt sát cái gì ? Nịnh hót cái gì và nịnh hót ai ? ở đâu ? Anh Chon nói khơi khơi . Người tự trọng không ăn nói kiểu chụp mũ vu khống vu cáo nhá Anh Chon .
Anh Chon "nhất tiễn (dớt) song điêu " Anh Chon ngầu ghê . Bắn một phát trúng hai con chim là đà : một là bần tăng hai là ông thần admin và Việt Báo . Bần tăng là người không tự trọng còn thần Admin là người cổ súy cho chuyện mạt sát người kia . Thần Admin không chịu xóa những lời lẻ mạt sát người kia để anh Chon phải lên tiếng . Anh Chon là một anh hùng nếu là đàn ông tự trọng hoặc Anh Thư nếu là đàn bà . Bần tăng không có nổI điên đâu . Đang cười muốn bể cái bàng quang đây . Đừng lo anh Chon nhá
Xời oi thương anh (chị) Chon quá là thương
05/04/201722:00:53
Khách
Chào Chị Mơ
Theo thiển kiến bài này Chị viết rất có duyên,vui,hay đáo để Chúc Chị viết thêm nữa và nữa.Trân trọng.
05/04/201721:02:28
Khách
Lỗi tại tôi mọi đàng. Xin lỗi tất cả. Tôi không nghĩ được giải, chả biết giám khảo thật có khó như độc giả không. Tôi dạy môn khoa học nên câu cú về văn cũng không ràng lắm. Tôi nghĩ quí vị cũng muốn con cháu nói được tiếng Việt, nên mang kính hiển vi ra soi từng chữ. Hóa ra đề tài này cũng khá hấp dẫn. Cám ơn tất cả người bênh( vì tội nghiệp) lẫn người chê( không chửi là tốt rồi). Đề nghị người " chê" viết trình làng cho bà con xem một bài, để tôi bắt chước sửa lỗi. Vô cùng cám ơn( không dám dùng chữ đa tạ,không kéo lại bị nói thân Tàu).
05/04/201716:38:23
Khách
Kính gửi Bà Mơ,
Bà dùng các chữ “fundraiser”, “mandatory” rồi đưa ra nghĩa tiếng Việt tương đương với mục đích gì và đâu phải là không diễn tả bằng tiếng Việt được? Muốn độc giả như bà nội của bà học thêm chữ tiếng Anh hay sao? Lại có chữ nửa nạc nửa mỡ “ngày prank” nghĩa là sao? Giữ gìn ngôn ngữ Việt là tiêu chí Viết Về Nước Mỹ đưa ra, còn cứ theo bà là gắng giữ được chút nào hay chút đó thì quả là nguy cấp vì chung quanh bà đã ngập tràn tiếng Mỹ và dường như chỉ có mục này là nơi duy nhất để bà gắng giữ được chút nào hay chút đó. Nếu thế thì đáng lo.
05/04/201716:36:57
Khách
Nguyễn Sài Gòn, ông nịnh hót người này và mạt sát người khác không phải là tính cách đàn ông đâu. Nhất là khi ông tự nhận bản thân chỉ có trình độ lớp ba trường làng thì hành động khua mép như thế đã tự hạ tư cách ông thấp kém quá rồi. Tôi không thể kêu gọi lòng tự trọng với những người như ông nữa vì sau lời phản hồi này ông chắc chắn nổi điên lên nữa mà thôi.
05/04/201702:47:38
Khách
Thôi không tranh luận nữa. Chúng ta cùng nhau tập thiền đi.
05/04/201701:44:30
Khách
Qua sự đối thoại qua lại với tác giả và 1 bạn đọc
tôi tóm lược được vài điều
1. Đọc bài trên VB chỉ để giải trí , mặc kệ những ý kiến
khác nhau , hay những lỗi nho nhỏ không quan trọng .
Không góp ý làm chi .
2. Nếu có những vấn đề mình quan tâm đến muốn góp ý thì phải
tìm cách khéo léo để không chạm đến tự ái của ai .
3. Còn nếu mình bị phê bình ( đúng ) thì nén tự ái , sửa chửa .
( điều này tôi chỉ tự nhủ cho mình thôi , không dám khuyên ai )
Vì tác giả đã giải thích đó là lỗi kỹ thuật nên tôi đã xin lỗi tác giả .
Nếu tác giả xác nhận đó là lối viết mới đang rộ lên trong nước thì tôi vẫn CHÊ
cách viết nửa chữ nửa số như vậy .
Tôi nhớ mãi lần đầu tiên có việc làm , người trưởng phòng thật khó khăn ,
nhiều lúc tôi tưởng mình không trụ nỗi việc này .
Bà mặc kệ tôi là tân binh , tiếng Anh không phải là tiếng mẹ đẻ của mình .
Bà đòi hỏi tiêu chuẩn y như các bạn đồng nghiệp .
Nhưng sau mấy tháng thử việc , bà gọi vô cho biết sẽ mướn tôi làm
nhân viên chính thức . Trò chuyện qua lại , bà nói khi bà đòi hỏi
cao không phải vì muốn đày đọa tôi cho vui , mà đối với bà khi xí xóa hay
dễ dãi bỏ qua những lỗi có thể tránh được là xúc phạm đến tôi chứ không phải
là giúp đỡ .
Khi bà không thử thách , đòi hỏi cao hơn thì có nghĩa là bà chấp nhận khả năng tôi
chỉ có chừng đó , không thể khá hơn .
04/04/201723:00:33
Khách
Lại Thị Mơ là một cô giáo nên bài viết không có cái lả lướt tài hoa của nhà văn . Một cô giáo viết văn nên chữ nghĩa chừng mực . Đọc xong bài viết thấy rõ mục đích của cô giáo Mơ . Thời xưa Quân Sư Phụ mà Cô giáo Mơ chỉ đứng dưới Vua thôi Còn thời gần đây Sĩ Nông Công Thương Binh thì cô giáo Mơ đứng đầu sổ . Thích nhé . Nhà văn nhà thơ không có chổ đứng quan trọng trong xã hội bằng nhà giáo . Là một nhà giáo khi viết phải cẩn thận . Đúng chính tả là điều bắt buộc . Câu cú phải đúng văn phạm . Nhà văn thì lả lướt như Mai Thảo viết một chữ xuống hàng . Hai chữ chấm câu cũng chả sao , cũng làm nhà văn trứ danh . Đây là giải viết văn nên phải cẩn thận dò lại nhiều lần trước khi gửi đăng .
Khi có người đọc bài viết của mình dĩ nhiên mình sẽ thích . Nếu có cho ý kiến thì thích hơn Nếu không ai đọc chắc chắn mình sẽ buồn lắm lắm . Ý kiến hay mình cám ơn . Ý kiến dở hay không đúng ta sẽ mĩm cười . Cuối năm nếu trúng giải sẽ thích ... thích hơn, chả bỏ công viết, đọc , sửa chửa .
Tui đã từng đưa ý kiến . Như Phùng Annie Kim về nồi bún riêu chất lượng . Tác giả trả lời sẽ cẩn thận hơn . Một tác giả khác là Orchid Thanh Lê từng thắng giải Hoa Hậu mà viết bài Lễ Hội tỏi rất là xà bát quá coi thường độc giả nên tui có chút diễu cợt khi đưa ý kiến . Bài mới vừa rồi hết xẩy con cào cào . Đưa vô kính hiễn vi cũng không tìm thấy lỗi . Tiếc là bài viết không có cốt truyện éo le gây cấn nên ít ngươi đọc . Đó là một bài xuất sắc . Một tác giả đang dạy tiếng Việt viết bài "Gìn Giữ Tiếng Việt" , đọc xong kinh hoàngi cho cách giữ gìn tiếng Việt của cô giáo . Viết như thế đừng giữ gìn thì tốt hơn . Tui không thể có ý kiến dù một lời chê . Ngán ngẫm ...
Đọc vài ý kiến của độc giả rằng thì là chú trọng cái chính yếu , đừng để ý tiểu tiết . Nhân tâm tùy mạng mỡ .... tùy trình độ . Như thi sĩ Tản Đà quan niệm ăn ngon cần có có người ngồi ăn ngon, có đồ ăn ngon , có chổ ngồi ngon ... mà dính hạt sạn nhỏ li ti thì chán mớ đời ...
Viết văn trước hết thỏa cái đam mê của mình . Kết được nhiều bạn văn, nếu trúng giải thì còn gì bằng như tha hương ngộ cố tri , như động phòng hoa chúc dạ hay như cửu hạn phùng cam vũ hay là kim bảng quải danh thì 10 ngàn đô ... thì khi viết cũng nên tôn trọng độc giả chút xíu . Khà khà khà
04/04/201704:10:22
Khách
Bạn Bolsa,
Tôi đề nghị bạn nên đọc lại những gì tôi đã viết. Những hãng tôi đã và đang làm đều là đại công ty: Boeing, Lockheed, GE, GD, Northrop, Spirit... Tôi chuyên làm về máy bay, phi thuyền, phi đạn nên nhóm tôi làm không phải viết văn mà là tính toán. Cũng giống như hãng của bạn, hãng tôi cũng có những nhóm khác lo sửa format, spelling và submit technical report cho chúng tôi. Chính vì lý do này mà chúng tôi không hề để ý nhiều tới lỗi chính tả hay văn phạm lắm. Chúng tôi chỉ để ý đến công thức và cách tính mà thôi vì đó là công việc chính yếu mà hãng muốn chúng tôi làm.
Trở lại cái thí dụ công trình có 10 người tham gia như bạn viết, tôi cho thêm một thí dụ để bạn hiểu thêm những gì tôi đang làm. Nếu cái công trình này là xây toà nhà 10 tầng và 10 người sẽ tính toán sức chịu đựng của mổi tầng. Nếu 9 người tính toán đúng nhưng trong report viết sai một hay hai lỗi chính tả còn một người tính sai nhưng không có lỗi chính tả. Toà nhà xập vì tính sai thì anh ta có quyền nói: “nhưng mà cái report của tôi không có một lỗi chính tả nào hết, còn cái toà nhà xập là vì họ viết sai chính tả đó.”. Bạn nghe có thông không?
Tôi còn nhớ môt câu chuyện của Dale Carnegie về những người dệt thảm vùng Trung Á, hình như là nước A Phú Hãn thì phải. Thảm của họ dệt rất đẹp nhưng lúc nào họ cũng để lại một lỗi nhỏ trên thảm. Nếu ai có thấy được và chê thì họ sẽ trả lời chỉ có Thượng Đế mới hoàn toàn thôi và chúng tôi không phải là Thượng Đế.
Đây là bài đầu tiên tác giả viết mà tôi thấy bạn đã lôi một lỗi kỹ thuật nhỏ bé có thể do gửi khác format tạo thành nên mới lên tiếng. Toà báo nhận cả trăm bài mỗi ngày thì làm sao kiểm soát hết được. Tại sao bạn không bỏ một chút kiên nhẫn coi xem những bài kế của tác giả rồi hãy lên tiếng. Hãy đọc lại lời viết khiêm tốn thật nhẹ nhàng mà tác giả đã trần tình: “Khi đóng vai bà ngoại, tôi cũng chỉ muốn gởi tâm tình mình ước muốn được dùng tiếng Việt để nói chuyện với cháu hàng ngày” để thấy được tấm lòng thành hơn là những lỗi chính tả.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,086,852
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.