Một Ngày Vui Khó Quên

14/07/201500:00:00(Xem: 6055)
Một Ngày Vui Khó Quên

Tác giả: Phan Đức Minh
Bài số 3571-17-30121vb3071415

Tác giả năm nay 84 tuổi, cựu thẩm phán quốc gia, cựu Thiếu Tá Uỷ Viên Chính Phủ Toá Án Quân Sự Quân Khu 4. Sau 12 năm tù cải tạo, ông định cư tại San Diego, từ những năm đầu Viết Về Nước Mỹ đã góp nhiều bài đặc biệt.

Tác giả Phan Đức Minh từng đoạt nhiều giải thơ Anh ngữ. Bài mới kể chuyện Ông hiện phụ trách mục thơ của báo Anh ngữ Asian tại San Diego.

* * *

Một số độc giả, đa số là trẻ trung, gốc …nhà lính cũng có, thấy trên các trang mạng có đôi điều, ba chuyện về Lão Phan tôi, cho nên tìm cách liên lạc và hỏi chi tiết về chuyện nói ở trên. Vì vậy bữa nay mới có bài viết vui vui này gửi tới các bạn đó cũng như bà con thân mến, xa gần…

Một hôm, vì lý do chờ đợi người nhà vào Siêu Thị Vinh Hưng – Mira Mersa, mua đồ ăn, thức uống, tôi lấy một tờ báo Anh Ngữ ở quầy để các loaị báo tặng Free cho bà con, rồi vào ngồi trong xe, đậu ở bóng mát, đọc cho qua thời gian. Ai ngờ tờ báo Anh Ngữ cĩ tên ASIA này là cơ quan truyền thông cuả Cộng Đồng dân Á Châu tại thành phố biển êm đẹp, hiền hoà San Diego cuả tôi. Báo hay đáo để, do nhiều cây viết nhà nghề, có trình độ kiến thức, nghề nghiệp rất đáng nể.

Thế là khi về nhà, ngồi vào bàn máy computer, theo điạ chỉ email, tôi gửi luôn cho tờ báo này bài thơ...”ruột” ưa thích nhất cuả tôi, viết bằng Anh ngữ, đã từng đoạt giải hạng cao trong một cái “Poetry Competion “ của Hội Nhà Thơ Hoa Kỳ, rồi năm sau, cũng bài đó tranh đua với hơn 5 ngàn bài thơ từ nhiều quốc gia gửi tới dự thi trong một cái “International Poetry Contest “ của Hội Nhà Thơ Quốc Tế. Cuối cùng, nó lọt vào hàng ngũ 6 tay “Finalists”, đoạt được cái giải kêu bằng “Outstanding Poetry Prize - 1996 “, với bằng khen gở tặng….

Bài thơ “My Fatherland – Đất Nước tôi” từng được Hội Đồng Giám Khảo của 2 cuộc thi nói trên ghi lời khen tặng và gửi cho tôi: Bài Thơ rất dễ thương, gây xúc động lòng người, nhất là những người phải bỏ nước ra đi vì một lý do nào đó. Bài thơ rất hay vì nó chưá đựng đầy đủ hồn thơ, gieo vần rất cẩn thận theo lối thơ cổ điển, khó khăn, có cả tinh thần hội hoạ cuả một bức tranh với nhiều hình ảnh rõ ràng, gợi cảm, lãng mạn khi chiều tàn buông xuống và những làn khói lam mờ ảo bốc lên từ những mái nhà tranh lấp ló sau lũy tre xanh, từng đám trâu bò kéo nhau về chuồng, bước thong dong trên đường làng xóm quanh co...

Tòa sọan báo ASIA nhận được, liên lạc ngay với tôi bằng email, xin hỏi đôi điều rồi cho đăng, thêm lời ghi chú như ở bên dưới:

My Fatherland
(Affectionately offered to my compatriots, actually settling overseas)

I remember my lovely natal country
With very foggy autumnal mornings,
Covering the roofs of small houses.
That poetic scene disappeared soon after winters coming.
*
I love my too distant homeland,
Having long rivers and vast plains
Where there were a lot of cattle
Coming back to quiet villages at nightfall.
*
I love ancient, pointed church towers,
Silently standing in opaque, weak moonlight.
It seems they are now much farther
From me, both of heart and sight.
*
I love ranges of serrated mountains,
At their feet, columns of white-blurring smoke
Slowly rose from thatched huts in fine rains,
Surrounding clumps of trees and upstanding rocks.
*
I remember my beloved elementary school,
Where I was spending almost my childhood,
Learning how to write with my awkward hand
The two sacred words “ My Fatherland”.
*
I love earnestly my remote Fatherland.
From the other side of the Pacific Ocean,
Id like to have my heart sent
To my childhood memories, relatives and friends…

Phan Duc Minh
(Member of The International Society of Poets)

Editors note: Phan Duc Minh is a former national judge who served in a military court before the collapse of the South Vietnam Government in 1975. He came to the United States in 1992 after more than 12 years of being detained in various re- education camps by the communist government…

Said Minh: “ I think many other people leaving their beloved motherlands in similar circumstances, would like spending some time to long for their beloved ones after reading this poem.”

(Phan Đức Minh là 1 cựu thẩm phán Việt Nam Cộng Hòa, phục vụ tại 1 Tòa án quân sự trước khi Nam Việt Nam xụp đổ hồi năm 1975. Minh định cư tại Hoa Kỳ năm 1992, sau thời gian hơn 12 năm sống trong các trại tù cải tạo của cộng sản. Minh nói: “ Tôi nghĩ rằng nhiều người rời bỏ quê hương yêu dấu trong những trường hợp tương tự như tôi, sẽ sẵn lòng dành chút thì giờ để tưởng nhớ đến quê hương của họ, sau khi đọc bài thơ này).

Phỏng dịch:

Đất Nước Tôi

Thương mến tặng đồng bào cuả tôi hiện định cư nơi hải ngoại.
*
Thương về quê cũ cuả tôi
Mờ sương những sớm giưã trời muà thu,
Phủ trên mái lá mịt mù,
Cảnh thơ mộng ấy giã từ, Đông sang.
*
Tôi yêu đất nước xa ngàn,
Có nhiều sông lớn, mênh mang ruộng đồng.
Những đàn mục súc thong dong
Trở về xóm vắng, dáng hồng chiều rơi.
*
Tôi thương thương quá đi thôi
Tháp chuông vời vợi nhìn trời lặng yên.
Sao tôi như thấy triền miên
Nỗi niềm xa vắng trong tim, trong lòng.
*
Tôi yêu dẫy núi cong cong,
Dưới chân khói biếc mênh mông một vùng.
Mái tranh mưa ướt rưng rưng,
Lùm cây, tảng đá khơi chung nỗi buồn
*
Nhớ sao trường học yêu thương,
Một thời thơ ấu vương vương lá vàng
Bàn tay tập viết dòng ngang:
“Quê Hương, Tổ Quốc” như mang trong hồn.
*
Ngồi đây mà thấy như còn
Bóng hình đất nước, núi non, ruộng đồng.
Bên kia Biển Thái mênh mông,
Quê Hương tôi đó, còn không bạn bè …

San Diego, California

Phan Đức Minh

*

Thế rồi, ngày “Mothers Day - 2004” tới gần. Tôi gửi luôn bài thơ Anh Ngữ “My Mother” để nói lên niềm thương nhớ đối với Người Mẹ của tôi đã qua đời trong lúc tôi đang lăn mình và cuộc chiến tranh tàn khốc xẩy ra trên đất nước thân yêu. Khi Mẹ tôi qua đời, tôi đâu có được ở bên cạnh Người để nghe thấy những lời nói cuối cùng của một Bà Mẹ Việt Nam suốt đời quên mình vì chồng, vì con. Tôi đâu có được nhìn thấy người ta tiễn đưa Mẹ tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng. Tôi còn nhớ rất rõ ràng những khi bị Cha tôi la rầy về tính tinh nghịch... thì chính Mẹ tôi là “Luật Sư” bênh vực, bào chữa cho tôi khỏi bị trừng phạt. Mẹ tôi bảo: Nó học giỏi, có bao giờ đứng dưới hạng 3 trong lớp đâu. Thôi “nhất qủi, nhì ma, thứ ba học trò”, nó là học trò giỏi thì nó có chơi nghịch một tí, Ông cũng tha cho nó…. Ôi, Mẹ thương con là như thế đó.

Bài thơ tôi viết để kính tặng Mẹ tôi đã qua đời trong khi tôi đang lưu lạc giang hồ ở những vùng đất nước tràn ngập khói lửa của cuộc chiến tranh Việt - Pháp 1946 – 1954.

My Mother
(With affection, offered to all mothers, especially Vietnamese ones)

I grew up on a piece of land
Which, now, is very far from my sight.
About it,
I'd like to talk with you, my dear friends,
But I can't find out any words to write.
*
From this side of the Pacific Ocean,
Incessantly I have been thinking
Of my beloved natal country;
Like a battleship on the vast sea,
It had been, with sorrow, gradually sinking.
*
My Fatherland had been devastated by terrible wars
That also destroyed all my childhood's memories:
Valleys, villages. fields and cities,
But the greatest is surely My Mother,
The image of an oriental woman
Immolating her whole life for husband and children.
*
I've lost the most valuable part of my life,
Since the highest sweltering period of wars,
But she never disappears from my sight.
It made me cry at this moment: Oh, Mother!

San Diego, California

Phan Duc Minh.

- Member of the International Society of Poets

Toà Soạn gửi cho tôi một cái email, yêu cầu gửi ngay một bản “Summary Biography” cho biết đôi điều về tiểu sử, cuộc đời, hoạt động văn học, nghệ thuật linh tinh. Vài ngày sau, khi lên mạng Internet theo dõi vụ này, tôi mới biết là: Nhân dịp kỷ niệm một năm thành lập, cơ quan truyền thông này cũng như Cộng Đồng dân Á Châu tại thành phố San Diego yêu quý cuả tôi, một cuộc “Tuyển chọn nhân vật tiêu biểu, xuất sắc cuả Cộng Đồng năm 2004 mà cũng là năm đầu tiên, trong mọi lãnh vực hoạt động cuả Cộng Đồng tại Quê Hương, Đất Nước thứ hai là Hoa Kỳ”. Cuộc tuyển chọn. bằng ca´ch “Vote” trên Internet, theo mẫu có sẵn.

Tôi ngồi trước máy, “Bình bầu, tuyển chọn” nghiêm chỉnh cho các tổ chức, nhân vật theo những lời giới thiệu về... tiểu sử, cuộc đời, hoạt động kèm theo bên cạnh. ´Đến cái mục chọn nhân vật cho lãnh vực “Arts, Literature, Philosophy”, nhìn thấy tên mình trong đó, chẳng lẽ mình lại “tuyển chọn, bầu cho mình”. Thế là tôi ghi “No idea” cho riêng mục đó.

Ít ngày sau, tôi ở nhà đưá con gái út, lái xe trở về thì nhận được cái bì thư trình bầy khác lạ, mỹ thuật đẹp đẽ. Mở ra thì thâý cái giấy mời nền đen, chữ vàng, chữ nghiã như sau:

ASIAN HERITAGE AWARDS
(In đè lên trên cái “logo” cũng mầu vàng. Bên dưới là những dòng tiếp theo):

ASIA, The journal of Culture and Commerce
Cordially invites you to
The First Annual ASIAN HERITAGE AWARDS
And Luncheon honoring achievement and community service
*
Tuesday, May 18, 2004
Assembly begins 11:30 a.m.
In the Cunningham Room of
Point Loma Nazarenne University
3900 Lomaland Drive – San Diego, CA 92106
...

Thế là cái tháng 5 này, tôi có vô số dịp để họp mặt vui ve. Tôi liên lạc với Ban Tổ Chức báo là ngoài tôi ra, sẽ có 3 người thân trong gia đình cùng đi. Họ Ô Kê, vui vẻ, hân hoan đón mừng, hẹn gặp nhau ngày tới.

Đúng ngày, anh con trai lái xe đưa tôi, bà nhà tôi, ghé tới Sở làm đón cô con dâu, 4 người cùng đi. Trời đất, đường xá đã xa lại loanh quanh, quẹo trái, quẹo phaỉ miết, đèn xanh, đèn đỏ làm tôi quáng gà, mặc dầu tôi từng là Sĩ Quan cấp Tá, lái xe ỏ Việt Nam có hai chục năm, rồi sang Mỹ, lái xe cũng đã 10 năm hơn, và được cơ quan DMV cấp bằng lái xe một cú 5 năm vì khen là... Good Driver.

Vùng biển đẹp quá! Con trai tôi lái xe, con dâu tôi ngồi ghế sau cứ phải ngó bản đồ nhắc chừng Vòng vo miết rồi cũng tới. Thiên hạ đã từng nhóm đàn ông, đàn bà, có cả thanh niên nam nữ chuyện trò vui vẻ. Một cái bàn kê trước cưả với vài nhân viên tiếp đón. Chúng tôi, bốn người tiến tới, những tiếng chào...” Hai, ba, bốn... “những cái bắt tay, những cái “hugs” kiểu Mỹ thân mật tưng bừng. Người ta choàng vào cổ tôi một vòng hoa, kiểu cách...không giống ai! Tôi ký tên vào danh sách khách mời đặc biệt rồi ngoáy luôn vào chỗ dành cho 3 người thân cùng đi. Một Bà Mỹ gốc chi chi đó, trang phục kiểu Hawaii, chào đón ngay ở cưả, n´ói tên tôi trúng chóc cứ y như đã biết nhau từ ngày nảo, ngày nao.

Chúng tôi vào trong, chào hỏi nhau tưng bừng hoa lá, chọn bàn sau khi hỏi người hướng dẫn, chỗ ngồi sao cho thoải mái, vui vẻ. Bên cạnh tôi còn trống chỗ nên người hướng dẫn mời một cặp thuộc loại cao niên, bô lão ngang ngưả cỡ tuổi tôi tới ngồi. Cả hai Ông Bà đều đeo vòng toịng teng như tôi. Chuyện một lát tôi hân hạnh được biết ông là Giaó Sư J.E. Lindsay Carter, Ph.D. – râu tóc bạc phơ - cuả trường Đại Học SDSU ở San Diego, nơi con cháu cuả tôi, đã từng theo học và tốt nghiệp. Tôi khen ông...đẹp Lão quá trời ! Ông cho biết: trông vậy thôi, chớ 71 tuổi rồi, không khỏe lắm đâu. Thấy vui vui, tôi...tới luôn Bác tài... 71 tuổi ăn thua chi, còn thua tôi. Ông đoán coi tôi bao nhiêu? Ông bạn già suy nghĩ cẩn thận rồi phán: nearly 80! – No, still much younger than what you said! - So, hmm…75! – Ah! Ill be 75 in 2006! – Oh, Im 2 years younger than you are! Ông cười vui, bắt tay tôi mừng vì còn trẻ hơn tôi những 2 tuổi. Tôi bảo cậu con trai, có mang theo cái Camera Digital loại xịn, chụp cho 2 ông già bức ảnh kỷ niệm.

Bữa ăn trưa kiểu Mỹ, tất nhiên, với món rau trộn truyền thống, vài thứ nước sauce linh tinh. Nước uống là trà và … drinking water, còn ai muốn uống giống gi khác, cứ liên lạc với nhân viên phục vụ, nam có mà nữ cũng có, ăn mặc chỉnh tề, vui vẻ lịch sự dư thưà. Kế đó là món ăn chính: thịt gà hầm với dăm thứ rau trái hầm bà làng. Dân Việt bô lão, răng miệng sau nhiều năm trận mạc như tôi, ăn thấy cũng ô kê vì con cháu chúng nó cũng thường đưa đi ăn kiểu Mỹ, kiểu Thái, kiểu Nhật, kiểu Mễ, kiểu “Ăn chết bỏ - All you can eat” cho nên…chiến trận cũng quen quá rồi.

Món tráng miệng là caí bánh kem Chocolate to gần bằng … quả lựu đạn c?a dân…nh lính, được mang ra thì hai xướng ngôn viên, 1 nam, 1 nữ, hai bên thay nhau giới thiệu nhân vật thuộc loại … VIP lên trước máy vi âm nói năng đôi điều ba chuyện, vui đáo để. Những tràng pháo tay nổ ào ào. Rồi đại diện các tổ chức, hôi đoàn có công đóng góp cho sự thành lập cũng như phát triển Cộng Đồng Á Châu tại thành phố biển San Diego, lên trước máy vi âm … a-lô vài lời, và lãnh tấm “Plaque” lm kỷ niệm. Kế đó là phần giới thiệu các nhân vật được bầu chọn là tiêu biểu, xuất sắc trong các lãnh vực sinh hoạt cuả Cộng Đồng Á Châu năm 2004, tại San Diego, California, Huê Kỳ, quê hương, đất nước thứ hai của tôi.

Tuy Cộng Đồng Á Châu tại San Diego và cơ quan truyền thông cuả Cộng Đồng còn quá trẻ tính theo tuổi được thành lập, ra đời, cho nên không thể nào tập họp, nêu lên đầy đủ những khuôn mặt xứng đáng, nhưng tôi nghĩ rằng: bước đầu mà làm được như thế cũng đã là quý và đáng khích lệ lắm.

Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Trước khi tan hàng, các nhân vật cổ có đeo.... thòng lọng toòng teng chúng tôi được yêu cầu xếp hàng cho dân phó nhòm nháy lia chia. Mấy Anh Chị tương đối trẻ trung, gồm nhiều sắc tộc, nhưng bây giờ đã thành dân Mỹ ít nhất cũng...từ thắt lưng trở lên, tình nguyện ngồi hàng trước cho bức ảnh thêm phần tươi trẻ, chắc chắn sẽ được trình bầy đầy đủ trong số báo phát hành kỳ tới.

Ông Chủ Tịch Cộng Đồng, gốc Nhật, cùng ông Chủ Bút tở báo Anh ngữ ASIA, sáp đến cạnh tôi nói đôi điều ba chuyện rồi tán luôn: tờ báo của mình đang trên đà phát triển, nhưng thiếu mục “Thơ”, nay gặp ông Minh, xin ông phụ trách cho trang Thơ này nghe!

– Quý vị muốn tôi mần chuyện này bao lâu? Mình cũng có tuổi rồi, lại bận đủ thứ chuyện trên đời…

- Thôi, ông cứ nhận cho 1 năm đi, 2004 – 2005 !

– Tôi sẽ cố gắng… bao vụ này 1 năm, sau đó xin “ tha “ cho Lão tôi nghe!

Cả 2 ông đều bắt tay tôi cảm ơn lia lịa… Kể ra thì cũng thêm phần bận rộn nhưng cũng là cái dịp để Lão Phan tôi có cơ hội đem chút ít thơ văn Anh ngữ nhưng đậm đà hương vị, mầu sắc Việt Nam của mình đi vào cộng đồng Á Châu.

Phan Đức Minh

Ý kiến bạn đọc
17/07/201503:27:14
Khách
Những bài thơ hay . Chúc mừng tác giả .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/201800:00:00(Xem: 1364)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài đăng hai kỳ.
18/09/201800:00:00(Xem: 1778)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Bài viết mới của ông là chuyện cập nhật mùa bão, xin phổ biến kịp thời.
17/09/201800:00:00(Xem: 2043)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Bài viết thứ ba của bà được viết nhân khai trường, để Kính tặng các Thầy Cô cuả Trường SPSG; - Thân tặng các Anh Chị cựu Giáo-sinh SPSG; Và riêng tặng các bạn SPSG/ nhất 9 nhị 15/ K.12/73-75.
16/09/201800:00:00(Xem: 3723)
Tác Giả tham dự VVNM năm 2015, đã nhận giải danh dự năm (2016) và giải “Vinh danh tác phẩm” (Á khôi) năm 2017. Tác giả về hưu từ lâu và đang định cư tại Orange County. Bài viết mới, thể hiện tâm tư và cách nhìn chủ quan của “một kẻ lưu vong bất đắc dĩ,” nói theo tác giả, và không có ý định tạo mâu thuẫn, tranh cãi với những người không cùng quan điểm.
15/09/201800:00:00(Xem: 1417)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình My, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tiếp tục viết bằng tiếng Việt và đây là bài thứ hai.
14/09/201800:00:00(Xem: 2686)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây là bài viết mới nhất của tác giả.
13/09/201800:00:00(Xem: 3092)
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới
12/09/201800:00:00(Xem: 2847)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida. Sau đây thêm một bài viết mới.
11/09/201800:00:00(Xem: 3052)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây, thêm một bài viết mới.
10/09/201800:00:00(Xem: 2804)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây là bài viết thứ hai của bà.
31/12/201400:00:00(Xem: 24135)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 8731)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9070)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 11930)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11212)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 7701)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17136)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8055)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8308)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 20953)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 8724)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 12648)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10031)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5766)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 5779)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393332)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340319)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301380)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 932706)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296555)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260726)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301584)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319112)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222338)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279044)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338319)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 337810)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220550)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203347)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228592)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246393)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234163)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 282940)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239611)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 241694)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 09/2018, Jack Ma, nhà sáng lập kiêm Chủ tịch Alibaba, cho biết công ty không còn kế hoạch tạo 1 triệu việc làm tại Mỹ trong bối cảnh chiến tranh thương mại Mỹ - Trung tiếp tục leo thang.
Khoảng giữa tháng 09/2018, theo trang Reuters, Apple đã nộp phạt hoàn tất cho chính phủ Ireland khoảng phạt tội trốn thuế, với số tiền lên tới hơn 15 tỷ USD.
Khoảng giữa tháng 09/2018, một số nguồn tin cho biết, tin tặc được cho là đã đánh cắp 59 triệu USD tiền mã hóa từ sàn giao dịch tiền mã hóa Nhật Bản Zaif. Cụ thể, tin tặc đã cướp quyền quản lý và đánh cắp 4.5 tỷ Yên từ người dùng ví nóng, cũng như 2.2 tỷ yên từ tài sản của công ty, với tổng cộng số tiền mất cắp lỗ lên đến 6.7 tỷ Yên, tương đương khoảng 59.7 triệu USD.
Khoảng giữa tháng 09/2018, Boeing công bố những hình ảnh đầu tiên về chiếc Boeing 777X-9, đã được lắp ráp và hoàn tất quá trình thử nghiệm tĩnh tại nhà máy của hãng ở Everett, bang Washington. Đây là phiên bản đầu tiên của dòng Boeing 777 thế hệ mới, hứa hẹn sẽ ra mắt vào năm 2020, các chuyến bay thử nghiệm đầu tiên sẽ được thực hiện kể từ năm 2019.
Samsung đã dành ra rất nhiều năm nghiên cứu và phát triển một thế hệ smartphone hoàn toàn mới với màn hình có thể gập lại, và hãng đang chuẩn bị công bố thành quả. Đã có rất nhiều thông tin liên quan tới mẫu smartphone màn hình gập đầu tiên của Samsung với tên gọi Galaxy F, nhưng vẫn còn nhiều nghi vấn được đặt ra. Một trong số đó là làm thế nào để màn hình có thể gập của Galaxy F được bảo vệ khi sử dụng?
Google đang chuẩn bị ra mắt hai thiết bị Chrome OS mới là Nocturne và Atlas. Khoảng giữa tháng 09/2018, theo một số hình ảnh được tiết lộ bởi About Chromebooks, có thể thấy được đây là thiết kế của Nocturne - chiếc tablet Chromebook đầu tiên của Google.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========