Nhỏ Bạn Người Nga

10/01/201500:00:00(Xem: 5524)
Tác giả: Trương Ngọc Anh
Bài số: 4435-14-29835vb7011015

Trương Ngọc Anh đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Sau đây là bài viêt mới nhất của cô.

*

blank
Trải qua bao thời gian, những người bạn cũ rời xa, những người bạn mới xuất hiện, nhiều khuôn mặt đến, rồi đi, như nước chảy qua cầu (nghe "sến" hết chịu nỗi).

Vậy mà có một khuôn mặt đặc biệt, ở lại rất lâu trong góc trái tim tôi, một nhỏ bạn thật đặc biệt.

Đặc biệt là vì tôi đã từng có ác cảm với nó, từ những ngày trước năm 1975, là năm đổi đời, đổi hướng tương lai của đa số dân tỵ nạn cộng sản. Ác cảm là vì nó là...người Nga, một giống dân đầu tiên tạo ra chế độ cộng sản, từ một quốc gia xa lạ, và rất xa trên bản đồ trái đất, lại đầu độc cả thế giới qua chế độ cộng sản ác nhân thất đức.

Niềm ác cảm đó còn gia tăng trọng lượng khi tôi, một nhân viên lâu năm trong nghề, lại bị chủ ra lịnh dạy nghề cho nó!.

Trời đất quỉ thần ơi!

Hãng càng ngày càng sa sút, mất từ từ những khách hàng lâu năm quen thuộc, vì chính sách toàn cầu hóa đó. Chẳng những mất khách hàng, mất số lượng bán quan trọng, mà thậm chí nguy là nhân viên càng ngày càng bị thu gọn lại, nhiều người phải ra đi để hãng bớt chi phí, tiếp tục thắt lưng buột bụng kéo dài hoi hóp...cho tới chừng nào tình thế khá hơn. Vậy là bao nhiêu là tin đồn trong hãng, người nầy sẽ ra đi, người kia sẽ mất việc...

Những nhân viên có số lương kha khá trong hãng lo sốt lên, trong đó có tui. Nay ông chủ hãng biểu tui phải dạy nghề cho nó, chắc là để nay mai nó sẽ thế chân tui trong phòng kế toán, lương ít hơn, mà vẫn có thể làm việc giống như tui, nhứt cử lưởng tiện cho chủ hãng.

Ngày đầu tiên bà sếp tui giới thiệu, ngó nó đã thấy phát nực rồi!

Mặt nó trắng xác, đúng là giống dân bạch chủng, mái tóc cắt cao kiểu đờ mi garson, cái miệng không nhít nổi một nụ cười khi được giới thiệu. Ngay lập tức ác cảm dâng lên, người đâu lạnh lùng, y chang mấy nhân vật người Nga trên phim ảnh loại gián diệp.

Nó ngó tui lạnh lùng, tui ngó nó còn lạnh hơn nước đá cục.

Nó được cái bàn ngồi ngay bên cạnh tui trong phòng kế toán, bực thì thôi!.

Mấy ngày đầu tiên tui đì nó, bắt nó file hằng đống giấy tờ, chỉ cần dạy chút (chỉ chút xíu lấy lệ) làm theo mẫu tự ABC.

Nó cần mẫn làm mọi chuyện tui sai bảo, ngậm câm, mặt lạnh càng khó ưa!.

Được đâu một tuần lễ hai đứa nhìn nhau mà chẳng thấy nhau đó, một hôm, tự nhiên nó nói tên tui giống tên của nó. Tui ngạc nhiên, nói, tên tui là Anh, còn tên nó là Anna, làm sao giống. Nó cười, nói phát âm hơi giống, nhưng ở nước nó không có tên Anh hay Anne, nên nó thấy gọi tui là Anna nghe dễ thương hơn. Mèn, tên tui hỏng phải cứ đổi thì đổi hử?!.

Có một buổi chiều tan sở, tui vừa ra cửa thì thấy nó chạy lại, nắm tay tui, tới trước mặt một người đàn ông vóc dáng to lớn, mặc đồ lớn trang trọng đang đứng chờ, giới thiệu: đây là ba tôi.

Rồi xây qua ba nó, nó nói liền: ba ơi, đây là bạn con, cũng có tên giống con đó ba.

Ông già đưa tay bắt tay tôi, cười thật dễ thương, và hơi ngạc nhiên, tui mới chợt nhớ ra là nó vừa nói tui là bạn nó, nở nụ cười đầu tiên với tui. Sao nó cười đẹp và mặt nó sáng rỡ vậy ta, đâu mất rồi nét lạnh lùng lần đầu tiên tui gặp nó.

Tui đang kể cho các bạn về một người bạn cũ, một nhỏ bạn thật bình thường, và có lẻ câu chuyện về nó cũng không có gì đặc sắc hết, ngoài việc nó là người Nga, một giống dân tôi ghét cay ghét đắng, vì nó là người Nga cộng sản, một chế độ theo tôi rất là vô nhân bản.

Hồi còn học Trung Học, tôi biết rất sơ sài về thế giới cộng sản, nhất là nước Nga, dân tộc Nga, một dân tộc hiếu chiến, một chế độ tàn nhẫn không có tình người như trong cuốn sách “Bác sĩ Jhivago” mà tôi từng đọc.

Từ sau ngày nó giới thiệu tui với ba nó, bằng lời nói thắt chặt tình bạn là hai đứa có cùng một tên giống nhau, coi như hai đứa tui đã quen nhau. Thiệt tình! giống gì mà giống!

Trước lúc "quen nhau", vào giờ ăn trưa, tui vẫn thường ngồi tại chỗ, nhâm nhi một mình hộp cơm đơn sơ. Vừa ăn vừa vặn máy casset nghe nho nhỏ vài bản nhạc Việt.

Hôm đó, nó rủ tui cùng ngồi bàn ăn trưa với nó.

Tui cũng ừ, xách túi thức ăn ra bàn ăn chung. Thức ăn trưa nó đem theo, không đơn dản như của tui mà kèm theo món chánh có 2, 3 món phụ, ngó hấp dẩn.

Thoạt tiên nó mời tui món gỏi chua bắp cải và cà rốt, nó nói ở xứ nó rau cải quí lắm. Món nầy dòn dòn, chua chua, ăn rất bắt cơm, lại gần gủi món đồ chua của mình. Tình thân từ từ đi xa hơn qua những món ăn mời nhau vào mỗi buổi cơm trưa. Vậy là tui lại phải bắt đầu đem nhiều món hơn, để mời nó trả lễ thay vì chỉ một món mặn gì dó, để dưới đáy hộp, rồi dằn cơm trắng ở trên, hâm ăn gọn gàng như nào giờ. Ngày nào nó cũng đem theo 1 hộp cải chua đó, nhiều đủ hai đứa ăn, dòn rụm, ngon quá. Nó nói làm dễ ợt, chỉ cần cho chút muối, trộn lên với cải bắp và cà rốt, sau hai ngày cải lên men chua là ăn được. Cải chua nầy ăn với đủ thứ món ăn khác. Mình cũng có món cải chua nầy nhưng đâu có ăn mỗi ngày như nó.

Một lần, nó đem theo cho tui nguyên dĩa món lưỡi bò chiên dòn, qua một lớp bột. Nó dạy tui cách làm món nầy, cũng công phu, lưỡi bò luột chín, lột bỏ lớp da bên ngoài, rồi cắt vừa miếng, lăn qua một áo trứng, một áo bột, rồi chiên dòn lên. Ui chu choa, ngon đặc biệt.

Lần khác, nó đem cho tui ăn món trứng gà chiên mỏng dính, rồi cuộn lại thành ống, khi cuộn rắc phô mai lên, trứng còn nóng, phô mai chảy ra, vừa thơm mùi trứng vừa béo béo vị phô mai.

Hay trứng cuộn thịt dăm bon. Tui hỏi nó ai làm, vì món nầy vừa làm vừa cuộn mà, nó nói nó chiên trứng, ba nó cuộn. Gia đình nó sống chung trong một căn chung cư vùng LA. Có lần nó đem cánh gà chiên mời tui ăn. Tui lọng cọng với đôi đủa, thì nó cười ha hả, nói rằng:

- Ở xứ tôi con gì có cánh là khi ăn mình phải dùng tay nắm chặt, hong thôi nó bay.

Lần đó tui cũng cười sặc với nó, và thấy sao nó đẹp quá. Khi cười, mặt nó hồng hào lên, hàm răng rất trắng và đều, đôi mắt nó to tròn, long lanh, ấm áp, mất hết vẻ lạnh lùng của lần đầu tiên gặp nó, mà tui ghét cay ghét đắng.

Một lần, vừa ngồi xuống ghế sửa soạn ăn trưa, bổng nhiên nó đỏ mặt, đỏ cánh mũi, rồi bật khóc ngon lành làm tui lúng túng, không biết làm sao mà dỗ, vì nó nói tiếng Mỹ rất yếu.

Phải chờ một lát cho dịu cơn xúc động, nó mới ấp úng kể cho tui nghe là hôm qua nó gây lộn với chồng nó một trận tưng bừng, hỏi han, tưởng gì, thì ra chồng nó khoét lỗ đeo bông tai.

Nó tức tưởi nói đàn ông mà đeo bông tai như đàn, bà, giống ba tụi "du đãng". Thời trang lúc đó vừa mới ra mốt đàn ông con trai đeo bông tai đó.

Tui cười, nói đâu có gì lớn chuyện mà you khóc dữ thần?!

Từ đó nó kể thêm nhiều chuyện nhà. Nó nói nó là con một, mà là con gái, nên nó muốn giữ lại họ của ba nó bằng cách không đổi họ khi lấy chồng.

Rồi tới khi tụi nó có con, lại cũng là con gái, nên nó muốn con gái của nó theo họ mẹ. Tui thấy mắc cười, như vậy là nó ăn hiếp chồng nó quá cở, còn tức tưởi mấy chuyện nhỏ nhít nầy. Con gái mới 11 tuổi thôi. Như vậy nó trẻ hơn tui nhiều lắm. Qua những lời kể chuyện của nó về đời sống ở Nga, lần hồi "bức màn sắt" được kéo ra, để tui nhìn thấy rõ ràng nếp sống của người dân Nga dưới chế độ cộng sản. Trời đất ơi, té ra từ nhỏ tới lớn, tui đã được sống thoải mái, tự do, đầy đủ hơn nó quá nhiều, dù sống ở xứ đang có chiến tranh.

Nó kể, năm nó mang bầu, nhà nó ở trong một căn phòng nhỏ xíu, tận trên lầu tám, mà chung cư nầy không có thang máy. Thử hình dung một bà bầu ngày nào cũng phải lên xuống 8 từng lầu để đi mấy hợp tác xả mua thức ăn, cực kể gì. Chồng nó phải đi làm nên mấy chuyện nầy nó phải làm hết. Phương tiện giao thông chỉ là đi bộ, và đi xe buýt hay xe điện, có chiếc xe đạp là giàu lắm.

Tui nghe nó kể, ngó xuống hai cặp đùi thô kệch của nó, thấy thương. Khuôn mặt nó rất thanh tú dễ nhìn, so với đôi chân bự thù lu đó thiệt tình không xứng chút nào. Nó nói, không phải tới hợp tác xả là mua được đủ món đâu, mỗi HTX chỉ bán ít món cần thiết mà thôi như HTX nầy bán bột, mua thịt, cá, hay sữa thì phải tới những HTX khác.

Nó kể có lần, lúc mang bầu, nó thèm ăn cá. Trời ơi mua được1 con cá phải đi cả ngày, lội bộ lẫn trèo xe buýt, rồi còn lên 8 từng thang lầu mới về tới nhà, cực không thể xiết, cá thì tanh rình hết tươi mà vẫn ăn vì đang cơn thèm. Còn rau cải thì mỗi năm vào khoảng tháng tám, là tháng ấm áp nhứt, chính phủ sẽ cho dân chúng đi gặt hái, ở khoãng vườn nào đó. Mỗi gia đình sẽ tự mình đào bới, thu thập từng củ khoai, từng củ cà rốt...rồi mang về nhà, tự lo liệu làm sao để số luơng thực đó có thể để dành ăn suốt năm. Tui khó hình dung nỗi cơ cực đó khi cũng trong cùng thời gian, chúng tôi mua thịt cá rau cải hàng ngày ở chợ, tươi ngon quanh năm. Dỉ nhiên là gặt hái như vậy thì không phải trả tiền, nhưng nó nói chẳng thà có tiền, rồi dùng tiền mà mua thì đở khổ hơn nhiều lắm.

Mà nó kể, đời sống như vậy cũng không sống yên ổn đâu. Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị bọn công an bắt, sợ hàng xóm "ăng ten", rất dễ dàng bị bỏ tù cải tạo nếu ăn nói không cẩn thận, chắc tại vậy mà người dân Nga không tỏ bày tình cảm trên nét mặt thành thói quen lạnh lùng với người chung quanh, vì họ luôn thủ thế.

Có lần tui hỏi nó sao không để tóc dài dài, sao mấy người dân xứ nó, đàn bà con gái toàn cắt tóc tém ? Nó nói tại ở nước nó, tất cả thanh niên, thiếu nữ đều phải học quân sự từ cấp trung học, phải cắt tóc như vậy, nên quen, để tóc dài lại thấy khó chịu. Nó còn nói với tui tất cả mấy người bạn gái của nó khi qua Mỹ sống đều gia nhập quân đội hết vì lý do có việc làm liền, có tiền sống, và dễ dàng hơn vì đã được huấn luyện trước rồi.

Tui hỏi sao nó không đi lính như bạn bè, nó nói nó ghét chiến tranh lắm, đã thoát khỏi còn chui đầu vô lính làm gì, từ từ cũng kiếm được việc làm mà.

Tui thấy nó thiệt hiền lành, ghét chiến tranh thì giống tui rồi.

Tánh nó mít ướt lắm, hở cái là mặt mủi đỏ ửng lên, rồi nước mắt nước mủi cứ vậy tuôn ra, cứ như là thèm khóc. Lâu lâu bị bà sếp bên phòng chủ sự rầy rà là buổi trưa nó khóc với tui liền.

Ngày nào nó cũng kể chuyện cho tui nghe, ngay cả những chuyện trong nhà như buồn phiền chồng, con.v...v... Tui thấy nó giỏi quá, nhứt là chuyện bếp núc, gì nó cũng làm được, nhiều món ăn rất ngon. Món trứng cá muối, món rau cải trộn, nó nói nó cũng phải làm bơ, phô mai tại nhà, phải biến chế tất cả các loại rau cải để cả nhà có đồ ăn, phải làm bánh mì, mứt cho cả nhà, bây giờ đi chợ gì cũng có sẵn.

Còn quần áo thì sao? giặt tay đó, trong phòng nào cũng có cái ống dẫn sưởi thông qua, máng quần áo trên ống đó cho khô. Nó còn kể xứ nó là xứ tin đồn, ngày nào cũng có tin đồn, cứ 1 đồn lên thành mười, tùy theo chính phủ tung tin ra. Chẳng hạn như không có trứng gà cho dân chúng ăn, thì chính phủ tung tin trong trứng có chất độc, không có thịt thì tung tin thịt có chất độc, ăn vô là chết, Mỹ đầu độc v...v...

Nó nói phong tục xứ nó khi con gái tới tuổi lấy chồng, mấy bà mẹ sẽ thăm viếng nhau để chấm điểm những món ăn ngon, tài nội trợ của cô gái sẽ được lựa chọn cho con trai họ đặc biệt là vài món súp ăn kèm bánh mì và kem chua. Sao giống người mình quá, con gái thì phải biết nấu ăn ngon mới là vợ hiền dâu thảo.

Hôm đó, vừa ngồi vô bàn ăn là nó líu lo không kịp thở:

- Trời ơi, một rừng quần áo, không thể tưởng tượng được.

- Từ từ mà nói.

Tui chận lại.

- Quần áo con nít đó, trời ơi, một rừng quần áo may sẵn...

Vừa nói nó vừa đưa hai cánh tay mở rộng.

- Tôi chưa từng nhìn thấy, quần áo con nít, đẹp lắm, may sẵn áo đầm, quần dài quân ngắn, đồ lót nón vớ đan len...ở xứ tôi mỗi lần cần thì phải lội bộ ra HTX mua vải, hay mấy cuộn chỉ len, rồi cặm cụi cắt may, đan vá...để có được 1 cái áo, cái quần cho con nít.

Thì ra cô nàng được bạn mời sinh nhựt em bé, mới có dịp đi mua và được nhìn thấy cả một rừng quần áo con nít may sẵn, mừng tới ngẩn ngơ phải khoe với cô bạn Việt Nam.

Nhìn nó hào hứng, vui quá với khám phá mới mẻ nầy mà thương nó quá trời. Chuyện quần áo con nít hay người lớn may sẵn bên VN mình từ thuở xửa xưa, thời má tui, đã có rồi, mà con nhỏ Nga nầy sống ở thiên đường cộng sản, mới biết. Đời sống sau "bức màn sắt giờ thì tui đã tõ tường, tội nghiệp dân tộc đó gì đâu. Nào có ai ngờ đàng sau cái vẻ lạnh lùng, khó gần gủi đó, chứa cả một tâm hồn ngây thơ, một tình cảm mãnh liệt, đã từng bị đè nén và che dấu vì sống trong một chế độ đàn áp con người.

Nó kể hồi vượt biên giới để trốn đi qua nước Mỹ, lúc ngồi trên xe lữa chạy vô thành phố Nữu Ước, vợ chồng con cái và ba má nó rất sợ, kéo màn cửa sổ kín mít vì sợ bị người Mỹ ném đá vào xe lữa như họ đã từng bị cải tạo về sự thù ghét của người Mỹ, thật sự không hề xẫy ra.

Nó nói cuộc sống bây giờ của gia đình nó là ở thiên đàng.

Sau ngày bức tường Bá Linh bị dân Đức đập phá, dân nước Nga được cộng hưỡng từ từ bớt khổ, chồng nó bỏ làm ở xí nghiệp mà ra ngoài thị trường "buôn lậu", nó nói chỉ có cách đó cả nhà mới có thức ăn để sống, vì đời sống trước đó quá khổ. Nó gọi là "black market", tui thiệt tình cũng không hỏi rõ, chỉ nhớ đại khái nó nói là mua gì đó, rồi bán lại kiếm lời như vải vóc, thuốc lá v...v...Nó nói thời đó không ai là không làm "black market, để khỏi đói.

Rồi một hôm, cũng giờ ăn trưa, nó bổng nhiên òa khóc, rồi ôm tui, nói nó phải từ giả tui, vì bạn nó vừa kiếm cho nó một việc làm tốt trong nhà băng. Tui buồn quá, vì nó và tui chỉ mới làm việc chung thời gian quá ngắn ngủi. Tui chỉ vừa kịp dạy nó chút xíu tay nghề thôi. Nhưng tui cũng mừng cho nó tìm được chỗ làm khác, có vẻ chắc chắn hơn chỗ làm nầy.

Từ ngày có cô bạn người Nga, tui cảm thấy cuộc sống của mình trong chế độ tự do từ lúc sống bên VN thời Cộng Hòa trước năm 75 cho tới khoảng thời gian sống ở Mỹ, quá sung sướng, quá tự do, quá đầy đủ. Bạn tôi đó, không có gì nổi bật, chỉ là một phụ nữ bình thường sống cơ cực sau bức màn sắt, đã mở cánh cửa tự do, cho tui tự nhìn thấy mình nên bỏ bớt những thành kiến về dân tộc, để cởi mở hơn, bớt xét đoán hơn, chuyện gì cũng có mặt phải, mặt trái, như đồng xu.

Đã lâu lắm rồi tui không có liên lạc với nó, nhưng nét đặc biệt có một không hai của nó làm tui nhớ hoài. Những ngày cuối năm trời lành lạnh, tự nhiên tui thèm món súp béo béo mà nó từng đem đãi tui. Tui nghĩ giờ chắc nó đã hết ngạc nhiên với những phồn thịnh của xứ Mỹ và đã hòa đồng cùng dân bản xứ, nội cỏ thiên đường.

Trương Ngọc Anh

Ý kiến bạn đọc
13/01/201503:39:56
Khách
Kính thăm các bạn đã đọc và góp ý

Thưa bạn Le chi

Ghét là tâm lý tự nhiên và mình chủ quan :)
Rồi sau đó có hiểu mới thương

***
Thăm chị Phương Hoa
Góp ý của chị thật quí giá, xin đa tạ
"Cộng Sản Nga là cha Cộng Sản Việt", biết tới chừng nào Việt Nam mới có được một Gorbachev há chị .
***
Bạn Nam Le
Cám ơn bạn thật nhiều,

Kính chúc các Anh/Chị/ Bạn năm mới bình an vui vẻ

TNA
12/01/201516:37:24
Khách
Vừa kể vừa diễu thật hấp dẫn. Cám ơn Tác Giả.
12/01/201505:54:53
Khách
Dân Nga cũng phải chịu khổ 70 năm mới hết bị cai trị bởi chế độ cộng sản, nên có ghét thì ghét chánh phủ CS, chứ nguòi dân thì ở Lien Xô, trung cộng hay Vietnam cũng khổ giống nhau thôi ngoại trừ đám cán bộ đảng viên tay chân của đảng thì lúc nào cũng ăn trên, ngồi trốc!
11/01/201507:06:12
Khách
Chào chị Truơng Ngọc Anh,
Bài viết của chị rẩt dễ thương. Lời văn vui vui như là đang kể chuyện cho người ngồi truớc mặt. Nghe cô bạn chị kể nhớ lại thòi kỳ sắp hàng đi mua gạo mua muối mà rùng mình. Đúng là như một người quen của PH có lần nói, "Cộng Sản Nga là cha Cộng Sản Việt". Giò mới biết bên Nga duói ách CS cũng thê thảm không cùng.
Cám ơn chị đã cho đọc bài viết về người bạn dễ thương của chị.
Chúc chị khỏe để tiếp tục sáng tác.
Thân mến,
Phương Hoa
10/01/201516:50:13
Khách
Bài viết hay lắm! Cách viết văn rất tự nhiên! Xin cám ơn tác giả!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,814,090
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.