Về Hưu Ở Miền Nam California

01/09/201400:00:00(Xem: 10529)

Tác giả: Dân Đen
Bài số 4318-14-29718vb2090114

Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Ông tên thật là Lý-Văn-Năm sinh năm 1950, cựu học sinh trường Trần Lục/Chu Văn An 63/70, cựu sĩ quan Hải Quân QLVNCH. Sau nhiều năm sống tại tiểu bang Oklahoma với công việc kỹ sư điện tử, ông hiện chọn San Diego làm nơi nghỉ hưu.

* * *

Tính tới ngày hôm nay, tôi được hơn 63 tuổi. Tôi cũng đã dọn về vùng Bắc của thành phố San Diego được đúng một năm. Thời gian mặc dù chưa đủ dài để có những kinh nghiệm như những cư dân đã ở lâu năm, nhưng sau 12 con trăng tròn sáng rực, sau một chu kỳ già thêm một tuổi, tôi nghĩ rằng mình đã thu góp ít nhiều dữ kiện về vùng đất mới, nhất là vấn đề thời tiết, vùng đất mà vợ chồng chúng tôi dự định sẽ trú ngụ cho hết cuộc đời còn lại...

Ngày 30/4/1975, sau những giờ phút vô vọng tìm đường ra biển, trong vòng thành Hải quân công xưởng, trong sự an bài của Thượng Đế, tôi và một nhóm quân nhân, đã lên được trên chiếc tuần duyên đỉnh nhỏ, trở về từ biển, cặp cầu nước xuôi, rồi tách bến vội vàng tại bộ Tư lênh Hạm đội...

Tôi xa rời quê hương, tới đất Mỹ, chỉ có một thân, một mình, chỉ gặp được một người hàng xóm, không có được một người bà con, nên chấp nhận định cư ở vùng nào cũng được...không hề chọn lựa.

Từ lúc lập gia đình cho tới ngày dọn về vùng đất Cali, tính ra tôi đã cư ngụ ở tiểu bang Oklahoma được 35 năm. Năm nào cũng thế, từ cuối tháng 4 cho đến đầu tháng 6, hầu như ngày nào cũng có còi hụ, báo động những cơn bão lốc (tornado). Rồi mùa Đông lạnh lẽo, rồi mùa Hè nóng bức, hầu như lúc nào cũng có gió thổi triền miên, cái bệnh dị ứng thì hầu như người nào cũng bị...

Cái tốt nhất của vùng Oklahoma là giá cả về nhà cửa thì vô cùng thấp, rất rẻ, so với giá nhà bên vùng Bolsa hoặc vùng San Jose. Hầu như cư dân ở đây không bao giờ than phiền về vấn đề kẹt xe hay vấn đề đời sống đắt đỏ... Tôi cũng cám ơn vùng đất OK, nơi mà tôi đã có việc làm và nuôi được hai đứa con tốt nghiệp đại học.

Có người hỏi tại sao tôi lại ở Oklahoma lâu như thế, thời tiết khắc nghiệt vậy mà chịu đựng được... thì thôi ở luôn bên ấy cho rồi, dọn đi đâu cho mệt cái thân già.

Câu trả lời vô cùng đơn giản là... vì cái công việc làm nó bắt mình phải theo nó. Nồi cơm là quan trọng đấy mà... nhưng lúc về hưu thì phải chọn vùng đất nào có thời tiết mát mẻ, khí hậu ôn hòa đấy thôi.

Mấy người bạn đồng nghiệp của tôi ở OK, phần lớn ai ai cũng có mộng ước hưu trí sớm, rồi sẽ đi du lịch đó đây. Khác biệt với cư dân Cali, đa số họ không bao giờ muốn về hưu, họ muốn làm việc đến già, càng lâu càng tốt, ngoại trừ trường hợp bị sa thải hay vì vấn đề bệnh hoạn.

Mà thật vậy, tôi đã về sống ở vùng Oceanside phía Bắc của thành phố San Diego được một năm tròn, với thời tiết vô cùng mát mẻ của vùng biển Thái Bình xanh mát.

Tới ngày hôm nay, tôi chưa hề nghĩ tới chuyện du lịch đó đây...vẫn còn thấy mấy ông hàng xóm lớn tuổi hơn mình mà vẫn còn... siêng năng đi làm không biết mệt.

Mấy năm trước, tôi có dịp đọc được bài viết của vài tác giả về vấn đề chọn một nơi chốn lý tưởng để về hưu, họ phân tách cặn kẻ từng thành phố mà họ cho là tốt nhất. Nơi nào cũng có cái tốt, cũng có những cái không hay, nhưng tóm lại là họ sẽ chọn nơi nào thích hợp nhất cho cá nhân, cho gia đình của họ tùy theo tình trạng tài chính hay sức khỏe của mình.

Tôi cũng đã viếng thăm nhiều nơi trên đất Mỹ cũng như ở Âu châu, Á châu và phải kể là về Việt Nam để xem mình có thể hưu trí ở quê nhà hay không?

Trong những năm cuối, trước khi về hưu, tôi quyết định chọn vùng San Diego để dừng chân cho đến hết cuộc đời còn lại. May mắn cho tôi, trong thời gian giá nhà cửa ở Cali xuống thấp, tôi mua được căn nhà thật nhỏ, trong khu phố có tên miền biển mặn Oceanside

Tôi sống 35 năm bên tiểu bang Oklahoma, mỗi lần bán nhà là mỗi lần lỗ nặng... nhưng mừng hết cỡ...vì bán được nhà.

Năm 2012, tôi phải trả cho người mua 2 năm tiền thuế, 2 năm bảo hiểm, bớt giá nhà xuống vài chục ngàn, phải sửa chữa đủ thứ trước khi giao nhà...để bán được căn nhà 15 tuổi trước khi về hưu...dọn về Nam Cali.

Những người bạn cùng sở ở bên Oklahoma, khi nghe tôi mua nhà bên San Diego, họ lo lắng cho tôi, vì theo họ, dọn về CA là một quyết định vô cùng sai lầm, mạo hiểm và tự sát. Tại vì Cali động đất triền miên, thuế má nặng nề, xe cộ kẹt cứng, nhà cửa đắt đỏ, tội phạm rất nhiều... Trước hai tháng đến ngày tôi nghỉ hưu, môt anh bạn đồng nghiệp của tôi hối hả đi tìm tôi và lo sợ, nói với tôi rằng."...có tin đồn rằng cuối năm 2012, đất Cali sẽ chìm xuống biển!" và anh hỏi tôi có nên đổi ý về vụ dọn nhà về Cali.


Tới ngày hôm nay, tôi dọn về Cali được 365 ngày, tôi vô cùng sung sướng và vô cùng hài lòng về quyết định của mình, không còn luyến tiếc về đồng lương bởi vì lúc còn đi làm đến đúng 62 tuổi, tôi không có vấn đề gì về sức khỏe hoặc công việc trong sở làm, mà lại xin nghỉ hưu, tiền hưu bổng, tiền An sinh xã hội bị khấu trừ bớt đi 25%, từ bỏ nhà cao, cửa rộng bên Oklahoma, mặc dù bây giờ đang sống trong một căn nhà mà diện tích chỉ còn bằng ¼ căn nhà vừa bán đi.

Như tất cả mọi người, tôi chưa bao giờ biết "thiên đàng" và không biết được trong tương lai, không gần thì xa, rằng mình có lên "trên ấy" hay không...nhưng thành thật mà nói...trong những ngày đầu tiên của tháng Mười dương lịch, tôi đã được sống trong cái thời tiết vô cùng ôn hòa, dễ chịu của vùng đất Oceanside, tiểu bang Cali. thì tôi cũng ví như tôi đang sống trong một thiên đàng của hạ giới...

Chung quanh nhà tôi đang ở, mấy cây ớt cây chanh, cây quít, cây bông hồng và nhiều cây cảnh... đang trổ bông rất nhiều, như đang ở mùa Xuân. Trong khi đó, bên tiểu bang OK?của tôi đã sinh sống, cây cỏ vàng úa...lá rụng đầy sân, dân chúng bắt đầu vặn máy sưởi trong nha, ra đường phải mặc áo lạnh...

Lúc ở bên Oklahoma, so sánh cái lạnh mùa Đông dưới 32 độ F (0 độ C) với những luồng gió thật mạnh, lạnh cắt da... sang bên vùng San Diego, trong tháng Mười dương lịch nhiệt độ lạnh nhất ban đêm không dưới 45 độ F (7 độ C) lại không có gió mạnh, vì gần biển, nên thời tiết vô cùng dễ chịu, khí hậu nầy đối với tôi cũng là một thứ...thiên đàng.

Như thế, nếu tôi được phép nêu ra ý kiến về thời tiết trên đất Mỹ, thì tôi sẽ ví von là...vùng đất San Diego cũng giống như thiên đàng nào đó mà bây giờ tôi mới biết được.

Có nhiều năm, hồi mới sống ở bên Mỹ, nhớ đến những thứ trái cây như... ổi Xá lị, trái Thanh Long, Trái Mận, Chùm ruột, Đu đủ, Bưởi, Cam, Lựu, Trái hồng (hồng dòn, hồng mềm), Khế, Mãng cầu, táo Tầu... thì cũng nhớ lắm và cũng thèm lắm.

Nhưng nếu người đọc là dân Nam Cali hay đã có kinh nghiệm sống ở vùng Nam Cali thì những thứ trái cây nầy trong tháng Mười là hầu như nhà nào có đất... có trồng cây ăn trái...là nhà nào cũng có đầy ra...ăn không hết...

Đó là không kể những vườn rau thơm xanh mướ, đầy chất vị quê hương hầu như nhà nào cũng co, kể cả dân Việt sống trong những khu apartment không có đất trống...

Trong thời gian còn đi làm trong vài năm cuối, với tuổi già đang kéo đến, mấy cái chất mỡ trong máu hơi cao, do đó vấn đề tập thể dục, tôi đã bắt đầu siêng năng tập luyện, mong mấy anh chàng nầy xuống thấp mà mình còn có thêm sức mạnh.

Tôi đã đọc nhiều tài liệu về sự "hưu trí" và sự "ăn không ngồi rồi" của mấy ông bà lão đã về hưu. Họ thường ra ngồi ghế sa-lông, coi phim chưởng, phim bộ hay bắt đầu ít có hoạt động hơn lúc đi làm... rồi cái bụng cứ to ra, rồi sinh bệnh...rồi bị trầm cảm, chán chường.

May mắn cho tôi, chỗ tôi ở chỉ cách bờ biển Thái Bình độ 7 miles (khoảng hơn 10 km), chính quyền có xây một đường lộ, dành riêng cho xe đạp từ nhà tôi cho tới tận bờ biễn, tha hồ mà đạp.

Phía sau sân nhà là một cái công viên thật lớn, thật đẹp, có tới bốn sân đá banh, bóng tròn. Bà xã tôi sang ở bên đây, mỗi ngày đi bo, chạy bộ trên dưới hai tiếng đồng hồ ở ngoài trời....ở ngoài công viên...bỡi vì thời tiết quá mát...lại không có nắng....thường thì mặt trời chỉ ló dạng sau khoảng 9 giờ hay trể hơn.

Cách nhà 10 phút lái xe, là chỗ tôi tập thể dục hàng ngày với các huấn luyện viên chuyên nghiệp (certified instructors) về thể dục: Yoga, Kickboxing, Station bicycle, Power lift (tập tạ), Yumba, Aerobic... thời khóa biểu có sẵn, muốn đi tập lớp nào thì cứ vào lớp học.

Cái tôi đang mê nhất là đi trượt sóng ngoài biễn (Ocean Surfing). Nước biển ở Nam Cali thì khá lạnh, mùa Đông phải có áo nhái (wet suit) để mặc và không biết mình già lão thì mấy anh cá mập có tha hay không.

Thêm một điều nữa, hồ bơi (heated swimming pool) ở đây lộ thiên ngoài trời, mở cửa quanh năm, tha hồ mà đi bơi...thực hành công phu chịu lạnh của Tây Tạng.

Do đó, không ai giống ai... nhất là vấn đề sức khỏe của mấy cụ già như tôi, những sinh hoạt trước và sau khi nghỉ hưu không những không khác mà đôi khi còn...bận rộn hơn, nhất là sống ở vùng đất mới nầy, thời gian tôi ở ngoài trời nhiều hơn là ở trong nhà.

Nói riêng về khí hậu...thời tiết ở dọc theo vùng bờ biển từ Bắc xuống Nam Cali...nhất là ở Nam Cali...đối với cá nhân tôi thì là đây là một vùng đất...thiên đàng.

Dân Đen

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,390,663
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.