“Bái Phục Má Luôn!”

23/08/201300:00:00(Xem: 55792)
  • Tác giả :
Tác giả TPO lần đầu góp bài Viết Về Nước Mỹ, với môt bài viết ngắn nhân mùa Vu Lan, với lời ghi: “Kính tặng Má yêu qúy và đại gia đình Trần Phi yêu thương.” Tựa đề bài được đặt lại theo nội dung. Mong TPO tiếp tục viết.

Dưới con mắt tôi từ nhỏ, Má tôi là một người đàn bà "bình thường," như những người đàn bà khác trong xóm tôi, như các dì tôi thời đó: con gái lớn lên, có chồng, sanh nhiều con... Cho đến khi tôi lớn thì tôi thấy Má tôi thật "phi thường", chị em tôi hay nói là "bái phục Má luôn!"

Má tôi là con gái út của ông Hương Nghị ở Gò Công, mười ba tuổi, sau khi học xong élémentaire, đi lên Mỹ Tho học nghề thợ may. Tôi không biết tại sao người dân miệt Gò Công không nói là "đi Mỹ Tho" mà chỉ nói là "đi Mỹ", giống như là đi Mỹ du học thời nay!?

Bà Thầy dạy may thấy Má tôi siêng năng, hiền hậu, lễ phép... đúng mực là con nhà nho nên đã làm mai gả Má tôi cho cháu nội của người hàng xóm có tiếng rất tốt bụng và mẫu mực.

Được ngày tốt, Ba tôi lên xe ngựa đi Gò Công để rước Má tôi về làm vợ. Cho đến lúc đám cưới mà cô dâu và chú rể chưa một lần gặp mặt, dù nhà Ba tôi cách nơi Má tôi học may chỉ một phút đi bộ, đứng ở lề lộ là đã thấy nhà nhau, chuyện khó tin nhưng có thật!

Vậy là cô dâu lên xe ngựa về làm vợ của một công chức, làm dâu bà Nội chồng, làm thợ may, dạy may, sanh con và nuôi con! Ông bà Nội mất sớm, Ba Má tôi nuôi người em trai duy nhất của Ba tôi, Chú chỉ lớn hơn anh trai của tôi ba tuổi.

Từ năm hai mươi mốt đến năm bốn mươi tuổi, Má tôi cho ra đời mười bốn đứa con, bảy trai và bảy gái, thật bái phục! Thời thập niên 1940, y học còn chưa tiến bộ, Má tôi đã chia tay con trai trưởng lúc chưa tròn tháng tuổi, hai đứa con khác vừa lọt lòng cũng đã ra đi. Năm 1980, dù y học hiện đại hơn nhiều, nhưng Má tôi lại phải ngậm ngùi chia tay thêm đứa con trai mười sáu tuổi vì mang phải bịnh "trời kêu ai nấy dạ". Vậy là bốn đứa con trai đã ra đi.

Mùa hè đỏ lửa 1972, Chú tôi, sĩ quan QLVNCH đã hy sinh, Ba Má tôi dang tay đón con trai Chú, nhỏ hơn em út tôi bốn tuổi, về nuôi. Tôi thấy Má tôi thật phi thường!

Lúc nào Má tôi cũng phải lo cơm nước cho bà Cố tôi, lo có cơm đúng giờ để Ba tôi và cho chúng tôi đi học về đói bụng là có cơm ăn liền. Bao nhiêu việc mà còn phải dạy học trò may, may quần áo để giao cho khách đúng hẹn, nhất là áo dài cưới, không thể trể hẹn. Thời đó nhiều người khó tính, tin dị đoan còn coi cả giờ để đi lấy áo cưới nên nhiều khi Má tôi phải thức cả đêm để may, rồi phải lo... mang bầu và sanh con, chưa kể đến lúc đau bịnh.


Tôi chỉ có một đứa con, mỗi lần con tôi bịnh thì hầu như là tôi bịnh theo. Còn Má tôi có khi phải chăm sóc mấy đứa con bị bịnh cùng lúc, nhất là khi bị bịnh hay lây như sởi, ho gà... càng nghị càng phục Má.

Cám ơn bà Cố, người đắc lực giúp Má tôi trong việc chăm sóc chúng tôi. Bà mất năm tôi lên chín tuổi, đã năm mươi năm qua mà tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh bà nắm sợi dây đưa võng cho chúng tôi ngủ tròn giấc để Má tôi có thì giờ làm bao nhiêu chuyện có tên cũng như không tên trong nhà hằng ngày.

Má tôi còn lại mười người con, thêm con của Chú là mười một, chị lớn nhất của tôi đã sáu mươi lăm và em út bốn mươi bảy. Tất cả chúng tôi đều được mang tên của loài chim và cùng có chữ lót là Phi. Ba tôi nói chúng tôi như một tổ chim, chim non xúm xít trong một tổ, đủ lông đủ cánh rồi thì bay xa. Chúng tôi đã bay xa, xa hơn Ba tôi nghĩ, bay vượt Thái Bình Dương!

Như bao nhiêu gia đình khác, sau ngày 30 tháng Tư quái ác: mất việc, mất dạy, mất học, ăn độn, buôn lậu gạo, thuốc lá, xăng dầu..., vượt biên bị bắt vô tù... gia đình tôi đều nếm đủ! Sau nhiều chuyến vượt biển, lần lượt em gái, con chú, chị và em trai tôi đã định cư ở Westminster.

Em gái đến Mỹ đầu tiên đã bảo lãnh Má tôi, lúc đó Ba tôi đã mất, khi còn sống ông nhất định ở lại VN để lo mồ mả ông bà! Rồi chị tôi, tôi và các em cũng đươc em gái lãnh đến Mỹ.

Má tôi được đến Mỹ, rồi được là công dân Mỹ, được hưởng mọi ưu đãi mà nước Mỹ đã rộng lượng dành cho người già. Đã qua rồi thời vất vả nuôi con, như lời một nhà tiên tri đã nói với Má tôi "hết cơn bĩ cực đến hồi thới lai"! Rồi bà đã xuất gia, nhưng vì tuổi già nên không ở chùa mà vẫn sống ở nhà với chị và gia đình em gái tôi.

Công việc của bà bây giờ là tụng kinh, niệm Phật, trì chú và...chờ người đưa báo tới để đọc: Việt Báo, Viet Tide, Người Việt, Viễn Đông...Má tôi đọc không thiếu báo nào, trang nào. Tin tức nào hay, hấp dẫn hay chuyện nào đáng khâm phục thì Má tôi đọc lên để cả nhà nghe, rồi còn bình luận nữa! Má tôi rất hài lòng với cuôc sống hiện tại.

Xin tri ân nước Mỹ đã hào phóng đón nhận gia đình chúng tôi cũng như bao gia đình Mỹ gốc Việt khác.

Nhân mùa Vu Lan, chúng con xin cảm niệm ân đức mười phương Chư Phật, Chư Bồ Tát đã gia hộ cho đại gia đình Trần Phi, xin tri ân Má đã vất vả nuôi dạy chúng con, tri ân em gái, chị và em trai, là những người đã bơ vơ, vất vả đến Mỹ trước để các chị em đến sau có được ngày hôm nay.

TPO

Ý kiến bạn đọc
24/10/201307:00:00
Khách
Một người mẹ thật phi thường!Cầu chúc đại gia đình Trần Phi luôn được nhiều hạnh phúc và an lạc.Kính chúc mẹ của tác giả nói riêng và tất cả các bà mẹ mãi mãi được tôn vinh:Kỳ Quan Mẹ.
Cám ơn bài viết đầu tiên nhưng đầy ý nghĩa của tác giả.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,463,631
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.