Những Ngày Cuối Năm

07/02/201300:00:00(Xem: 273759)
Những Ngày Cuối Năm
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả từng nhận giải vinh danh tác phẩm Viết Về Nước 2007. Một bài viết của ông từ năm nhận giải, “Bài Không Tên thứ 20” hiện đã có tới 134,588 lượt người đọc trên Viebao Online, tính tới hôm nay. Ông là một cựu SVSQ Học viện CSQG Thủ Đức, cao học Xã hội học CSUF, CA State parole officer, đệ tử bốn đẳng của Võ sư Đặng huy Đức. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

Có những lúc nằm vắt tay lên trán, tôi mới thấy thời gian trôi nhanh quá! Mặc dù cũng phải có đủ xuân hạ thu đông, nhưng thế nào thì cũng tới lúc năm hết, tết đến!

Rồi giật mình, mới hay đây là cái Tết Tây thứ hai mươi lăm ở Mỹ của mình – một cái tết so ra sao buồn tẻ hơn trong tất cả…

Còn nhớ, sáng ba mươi Tết Tây năm ngoái nhằm ngày Thứ sáu, trước khi đi làm tôi có liếc sơ vài hàng tin trên tờ báo Register, rồi chỉ vội cho vợ con coi cái tin, ngày hôm trước một bà Việt Nam 42 tuổi lao đầu vào xe lửa Amtrak ở Orange, cũng ngày đó, một ông 68 tuổi không rõ chủng tộc nào, lái xe lên bãi đậu xe từng sáu ở Costa Mesa, rồi nhảy xuống…

Buổi sáng đó, trên đường tới nhà tù Orange County ở Santa Ana, đang chờ đèn đỏ ở ngã tư Đường Bristol và Fifth, nhìn lên kiếng chiếu hậu thấy một bà Mễ xồn xồn cũng chờ đèn đỏ sau xe tôi, ôm mặt khóc nức nở một mình trong xe…

Chạnh nghĩ sao đời người buồn quá vậy cà!

Thiệt ra, nhiều năm trước, tôi có nghe nói mùa lễ lạc cuối năm thường làm nhiều người Mỹ trở nên “trầm cảm” u buồn (depression) sao đó! Có thể vì thời tiết lạnh lẽo tối tăm, phố xá ướt át im lìm với đèn sắc Noel muôn màu, làm họ gợi nhớ những kỷ niệm lễ lạc xa xưa, hay nhớ người thân ở xa hoặc đã qua đời… Tôi nghĩ bọn Mỹ hay vẽ chuyện thôi!

Ngày mới qua Mỹ tôi làm nghề thẩy báo cho tờ Register hơn năm năm, bảy ngày một tuần. Ngoài giờ kiếm ăn thì mài đũng quần jean ở college cho có cái nghề vững chắc sau này mà nuôi thân và vợ con. Cho nên lễ tết của Mỹ tôi chẳng mấy quan tâm, chỉ chờ Tết Ta cúng ông bà ba mươi Tết rồi lì xì con cái, xong đâu lại vào đó cũng như ngày thường, vì Mỹ không chơi Tết Ta!

Tới khi làm officer trong tù, lễ tết lại mong bọn Mỹ kêu vô sở xin nghỉ “bệnh” ở nhà ăn nhậu vui chơi thì mình có dịp làm overtime. Cho nên weekend, Thanksgiving hay Noel lúc nào tôi cũng ở trong tù từ sáng đến tối cực như trâu (nhưng đâu phải trâu) mà vẫn thấy vui vì có thêm tiền, còn việc nhà giao hết cho vợ hiền, kể cả việc coi sóc dạy dỗ con cái còn nhỏ, vì lúc mình đi làm năm giờ sáng thì chúng chưa dậy, khi mình về mười một giờ đêm thì chúng ngủ rồi! Từ đó dần dần hết lễ tết luôn…

Đến khi ra làm parole officer ngoài đường thì cũng chẳng khác bao nhiêu, tuy được nghỉ weekend ở nhà, còn thì có khi mười giờ đêm vẫn còn ở Riverside, dẫn cảnh sát đạp cửa xông vô nhà kiếm bắt thằng tù trốn trình diện… Cho nên việc vợ chồng con cái ngồi cùng bàn ăn cơm chẳng còn nữa, trừ những ngày lễ lạc dạo gần đây thôi, do con gái mang chồng con về thăm bố mẹ, còn thì nói chung tới giờ ăn đứa nào cũng ôm một tô trước TV hay trong phòng là xong!

Còn đồ ăn Mỹ, chỉ hơn mười năm nay tôi mới thử thưởng thức coi hamburger, french fries, cà phê Mỹ nó ra sao, mà một năm ăn một hai lần mới thấy ngon, nhưng cà phê đen loãng của nó thì nay uống mỗi ngày một ly cối làm cô nha sĩ Christine Bùi mỗi lần chà răng tôi buồn hết … một phút!

Nói tới cái cô nha sĩ dễ thương này, cả hai má con đều làm nha sĩ mà thật kỹ lưỡng và tử tế vô cùng, chả bù với ông nha sĩ bạn con gái tôi, lúc nào miệng cũng nói mình là chỗ quen nhưng lần nào khám cũng vẽ vời rồi lánh mặt để con y tá Mễ tính tiền từng món, kể cả cái món mà bảo hiểm phải trả cho mình! Thiệt là mang tiếng quen biết chi cho nó chặt mà mình ngại hổng dám hỏi lại. Đã vậy, lại còn làm vội làm dối nữa chứ…

Thôi trở lại cái chuyện “trầm cảm ngày lễ lạc” ở trên kẻo lại quên!

Tôi nhớ năm ngoái văn phòng parole chỗ tôi làm có hơn hai mươi parole officer, ngàyThanksgiving và Noel có trang hoàng cây thông ăn nhậu nhộn nhịp tưng bừng.

Năm nay, chính phủ Cali tiết kiệm ngân sách tiểu bang, ký luật mới giảm án cho tù nhân được thả sớm, lại tha sớm tới năm chục phần trăm tù nhân đang bị parole. Hậu quả là sa thải hàng trăm parole officer, đóng cửa hàng chục văn phòng parole khắp Cali!

Do vậy, những ngày gần lễ tết cuối năm nay, tôi buồn tình tha thẩn dọc hành lang vắng hoe, nhìn vô các văn phòng hai bên tối thui chỉ còn trơ bàn ghế với dụng cụ văn phòng vứt ngổn ngang mà tê tái cho bạn bè bị mất việc, đứa thì đi xin tiền thất nghiệp hay đang xin việc khác giữa thời buổi khó khăn này, có đứa may hơn thì được cho lộn trở lại nhà tù làm officer, mười năm làm officer cho tiểu bang vẫn bị sa thải như thường, mà ai ai thì cũng có gia đình con cái, nhà cửa, cả đống bills phải trả!

Giờ thì còn chừng chục thằng trong đó có tôi đang xót xa cho đồng bạn thiếu may mắn!

Nghĩ cho cùng cái bang Cali này thật tệ, dân số chỉ bắng một phần mười nước Mỹ, chừng ba chục triệu, mà một phần ba tổng số dân ăn welfare của cả nước Mỹ lại đóng đô ở đây vì nó cho tiền mặt, foodstamp nhiều hơn các bang khác, hèn gì trước sau nó hổng banh ta lông sao được!

Đám chính trị gia ở đây đa số thuộc Đảng Dân chủ với tôn chỉ đứng về phía dân nghèo nên chuyện cắt xén welfare là cực chẳng đã, nên nói chung được bầu vào ghế thống đốc và nghị viện tiểu bang lâu bền hơn mấy anh thuộc Đảng Cộng hòa thường cay cú đám “47% ăn bám” như anh Romney từng dại dột buột miệng tuyên bố cái sự thật mất lòng này…

Cho nên trong ngày bầu cử hễ múi giờ sang tới Cali là anh Obama lập tức thắng liền, dù dân mình đa số không đi bầu hay bầu Mỹ đen như mấy anh Nhật, Tầu, Phi, Đaị hàn ở xứ này, nghe như ăn cháo đái bát sao đó…

Tôi có biết ông cụ kia bảo lãnh hết con cái gần chục đứa có gia đình qua Cali, lúc đầu chỉ có foodstamp và medical. Sau năm năm đươc luôn tiền mặt và housing. Nay đám cháu lớn lên chẳng chịu học hành nên có ma lấy, đành lộn về Việt Nam cưới vợ lấy chồng qua đẻ lập tức rồi bắt đầu một thế hệ welfare mới hai ba chục năm nữa chứ chơi sao!

Vậy mà anh em nó khi gặp nhau ăn nhậu đứa này muối mặt tâng bốc đứa kia là “đại gia”, vì nhờ ăn welfare lâu ngày làm lậu không khai mà tích tiểu thành đại, rồi nhờ anh em trong nhà có đứa đi tu đứng tên mua mấy căn nhà trả cash, căn ở căn cho mướn, nên tưởng mình ngon quá xá…

Có đứa ăn welfare lâu quá, Sở Xã hội bắt đi xin việc mới cho ăn tiếp, nhưng làm ít ít cho hợp lệ, hãng cho làm overtime cũng lắc đầu quầy quậy, em chả em chả!

Còn bà xã tôi lâu lâu mới dám mua một hai con tôm hùm cho con cháu ăn nhằm dịp sinh nhật gì đó của nó, thấy người ta vô chợ vênh váo kêu anh bán cá bắt cho năm bẩy con thiệt bự, thêm chục con ốc vòi voi, tưởng sao ra tính tiền trả bằng thẻ EBT (foodstamp)!

Mấy anh Đảng Cộng hòa trong nghị viện tiểu bang từng bàn kế cắt lợi tức welfare xuống còn năm chục phần trăm cho nó dọn hết sang Texas để giảm bớt thâm thủng ngân sách tiểu bang mà hổng xong, đành lặng lẽ kiếm đủ cách tăng lệ phí mọi dịch vụ công cộng như DMV, police ticket … chẳng hạn!

Thêm sưu cao thuế nặng đủ loại đủ kiểu khiến các hãng xưởng chịu không nổi thi nhau dọn hết sang Texas, Arizona … đưa đến thất nghiệp và welfare nhiều hơn nữa!

Cũng có thể mùa lễ tết năm nay tôi thấy buồn hơn vì chạnh nghĩ hai mươi lăm năm trước mình qua Mỹ thì cha mẹ còn đủ, nay cả ông lẫn bà đều theo nhau vô bình sành ở hết trong chùa!

Hôm hăm sáu tây sau Noel, tôi kêu thằng con chở bố vô chùa thăm ông bà. Thằng nhỏ thấy bình tro cốt bày trên kệ la liệt và hình người chết già trẻ dán tràn lan trên tường mà ngẩn tò te ra hồi lâu!

Cha con thò tay định kéo miếng kính che kệ qua một bên để sờ bình tro cốt cha mẹ ông bà mà hổng xong vì họ khóa cửa kính các kệ lại không sao nhúc nhích gì được! Nhân đó, hình như nó cảm nhận được đời người là tạm bợ, có sanh có diệt, không loài gì sống hoài mà không chết, cũng hay!

Tôi tiện thể bảo nó sau này đừng mang bố vô đây, đem rải ngoài biển cho cát bụi về với cát bụi. Nó nói như vậy làm sao thăm bố, tôi giải thích sở dĩ ông bà còn ở đây vì các chú muốn vậy chứ không phải ý bố, lúc nào nhớ tới bố là “thăm” rôì, khỏi cần đi đâu cho mất công…

Hôm đó nó lại hỏi thăm tôi về ông Phật dưới “hell” (Địa tạng Bồ tát) tên gì, ông Phật trên trái đất là ai (Thích Ca), và ông Phật trên Niết bàn (A Di Đà) trông thế nào, coi bộ suy nghĩ mông lung lắm…

Một lý do nữa khiến tôi buồn bực mùa lễ năm nay là vụ tàn sát hai mươi trẻ con lên sáu, bẩy tuổi và sáu cô giáo ở Bang Connecticut chừng mười ngày trước Noel!

Tất cả đều bị bắn nhiều phát bằng loại súng giống như M16 dùng trong chiến tranh Việt Nam!

Hai mươi sáu gia đình từ nay sẽ tan nát mãi mãi! Vì trẻ con thì có cha mẹ, anh chị em, ông bà cô chú hai bên, các cô giáo thì cũng vậy thôi, cha mẹ, chồng con…

Lại nghĩ cho cùng, như tất cả con người khác, tôi cũng có những nỗi niềm lo âu cay đắng riêng tư của cuộc đời, nhưng nếu đem so với sự đau thương mất mát của những gia đình nạn nhân nói trên thì nó chẳng nghĩa lý gì hết…

Nói tới M16, tôi mới nhớ lại những ngày cuối cùng trước khi mất nước, ông đại đội trưởng phát cho anh em chúng tôi mỗi đứa hai băng đạn M16, thời đó mỗi băng chứa hai chục viên, dặn tiết kiệm vì Mỹ cắt quân viện thật rồi!

Vậy mà chưa bắn đươc anh Vẹm nào, thì cái ông xưng là Tổng Thống giờ thứ 25 đã ra lệnh tất cả phải buông súng đầu hàng vô điều kiện!

Qua Mỹ, làm officer, tôi được phép mua giữ M16 với ống nhắm và băng đạn ba mươi viên. Nhưng chỉ có làm kỷ niệm thôi. Thứ này, khi bắn, đạn trúng mục tiêu sẽ bể ra làm hai ba mảnh, và với cái đà những mảnh này sẽ xoáy lung tung bên trong mục tiêu, phá nát các cơ phận trong người, ít có cơ may sống sót lắm!

Năm hết tết đến cũng làm tôi nhớ tới quê hương cố quốc bên kia bờ đại dương xanh thẳm, mà đã hơn hai mươi lăm năm rồi không trở lại!

Hoặc có thể sẽ không bao giờ trở lại ngày nào bọn Vẹm còn đó…

Bà xã tôi thỉnh thoảng có nhắc nhớ tới thời con gái trẻ trung hồn nhiên “lang thang thành phố tóc mây cài…” của nàng.

Cũng như nàng, chúng tôi lớn lên trên thành phố thân yêu mang tên Sài Gòn, “Hòn ngọc Viễn đông” một thời vang bóng… trên một quê hương miền Nam tự do non trẻ, khai sinh từ 1954.

Ngày học tiểu học, tôi nhớ Sài Gòn vẫn còn nhiều khu dân cư lụp xụp rất nghèo. Nhưng sống trên quê hương miền Nam đồng lúa mênh mông tôi chưa từng thấy ai không có cơm ăn!

Thời ấy, đất nước còn nghèo nhưng thanh bình lắm, không mấy ai nghe nói tới Vẹm bao giờ!

Cho đến ngày mất nước, bố mẹ anh em tôi, như tất cả mọi gia đình trung bình khác đang sống êm đềm trong một chế độ tự do phồn thịnh.

Nhà tôi ngay ngã ba Đường Lê văn Duyệt và Hòa hưng, đường vào Khám Chí hòa.

Nên tôi nhớ Trường Thánh mẫu với các ma-sơ trẻ trung, nơi u già người làm đưa đón tôi đi học mẫu giáo năm lên bốn, và thường cho ngồi trên cái ghế xếp ăn bò viên ở xe bò viên ngay cạnh cổng trường.

Năm mười bẩy, tôi hay chơi bi da với bè bạn đốí diện cổng trường này, nay đã là trường nữ trung học, để ngắm các cô nữ sinh nho nhỏ thùy mị nết na trong tà áo trắng thơ ngây, mà lòng trai trẻ bắt đầu thấy rung động lạ kỳ…

Tôi cũng nhớ ngôi Trường tiểu học Chí hòa và buổi sáng đầu tiên mẹ tôi dẫn tôi đến trường, vào học lớp Năm 8 (lớp một bây giờ) với thầy Đoàn văn Thẩm mà tuổi chắc cỡ tôi bây giờ…

Và những lần đi coi phim Ấn độ, cao bồi ở Rạp hát Thanh vân gần Chợ Hòa hưng, cái chợ mà những ngày còn nhỏ tôi thường ngồi xe thổ mộ lọc cọc đi chợ với mẹ…

Nhớ Khám Chí hòa, tan học vào chơi bắn bi ở nhà thằng bạn lớp ba tên Nguyễn kim Quang có bố làm giám thị, lớn lên đi Biệt kích dù.

Nhớ lần party nhảy đầm của đám “choi choi” năm lớp mười hai ở nhà tụi con Phó Giám đốc đề lao Bùi ngọcTuấn.

Nhớ Tuấn, Tú hai thằng bạn tuổi thơ có mấy cô chị thật xinh con Đại úy Tiến chủ Siêu thị Chí hòa.

Nhớ Vườn bông tươi mát Chí hòa, kế Bót Cảnh sát Nguyễn đình Chiểu nơi tôi đi trình diện cải tạo năm mười chín tuổi!

Nhớ quán bi da Đường Nguyễn thượng Hiền chạy dọc đường rầy tới Công trường Dân chủ nơi có em Hương con ông thiếu tá quân cụ, và cái thời niên thiếu ngây ngô đầy kỷ niệm!

Và cũng trên con đường này, có một thời học sinh trai trẻ theo em đường về suốt niên học lớp mười hai, mà nhà em xa lắm, mãi phía gần nhà thờ Phú Nhuận!

Tôi nhớ ngã ba Tân định và con đường dẫn đến Lăng Ông nhang khói nghi ngút những ngày Tết bà con đến hái lộc xin xâm. Hay chạy tuốt thì ra Bến Bạch đằng nơi có tượng Trần hưng Đạo và Công viên Bến Bạch đằng mà ngày còn nhỏ mẹ tôi thường cho mấy anh em đi xích lô máy ra hóng gió những tối cuối tuần ăn mía ghim, hột vịt lộn, hay khô mực nướng ép máy quay tay…

Nhớ Trường La san Hiền Vương nơi tôi theo học bốn năm tới hết lớp chín, rồi thề không bao giờ trở lại vì bị ăn roi mây bợp tai nhiều quá tại học ngu, trừ bọn con ông cháu cha thì hổng sao!

Và Trường Văn học của vợ chồng Thầy Lan (nhà thơ Nguyên Sa), đối diện là con đường nhỏ ngoằn ngoèo dẫn ra Chợ Vườn chuối ở Phan đình Phùng nơi có tiệm bán sơn nhà bác tôi mà ngày còn bé mẹ tôi mang tôi về ở với bác, nhà có anh Nguyễn ngọc Quang du học Đức.

Nhớ con rể bác, Thiếu tá Cảnh sát Nguyễn xuân Trạch lái xe Díp chở tôi vào Bệnh viện CSQG An đông khám sức khỏe đi cảnh sát…

Nhớ Trường Trung thu nơi tôi thi tú tài cùng phòng với Võ kim Quang, thằng bạn đồng khóa SVSQ Cảnh sát Thủ đức sau này.

Cạnh trường là nhà ông bác, tuy làm công chức và đông con, nhưng có các anh lớn du học Mỹ, bác sĩ Y khoa Sài Gòn, kỹ sư Phú thọ. Có các chị Ngọc, Mai, Thúy nay ở Canada.

Nhớ bến xe lục tỉnh ở Ngã bẩy dẫn vô Chợ lớn hay đổ ra Chợ Cá thúi rùm gần Phở Tàu bay tô lớn, hương vị có một không hai thời đó…

Nhớ Chợ Cũ Đường Hàm Nghi đổ ra bờ sông, nơi bán quần áo cũ giày nón nhà binh và chim chóc, rùa, khỉ, ngay cả gấu con, mà tôi thường lui tới coi…

Nhớ Rạp hát Rex, Long vân, Đại đồng, Nam quang, Việt long, Casino Đakao kế chè Hiển khánh, Đại nam, Vĩnh lợi … và cả một thời niên thiếu rong chơi khắp thành phố thân yêu, hay những tối trốn học anh văn Trường Nguyễn ngọc Linh đi coi ci-nê một mình mà bố chẳng bao giờ biết!

Nhớ Tiệm kem Bắc cực gần Rạp Vĩnh lợi nơi ăn kem với cô gái nhỏ lần đầu tiên trong đời năm lớp mười…

Nhớ Nhà thờ Đức bà và những đêm Noel đông ngẹt bà con đổ xô đi chơi tới sáng, kế bên là nhà Bưu điện Trung ương nơi đánh điện hay gởi thơ đi ngoại quốc…

Hay Công trường Con rùa với những hàng cây cao vút hai bên đường quanh năm xanh rì mát rượi gần Đại học Văn khoa, Luật khoa…

Nhớ Trại Hoàng hoa Thám với hai anh em thằng bạn Khôi Khuê có bố lính dù, và Cha Đáng một lần nhẩy dù bị vướng tòng teng trên ngọn cây…

Hay Trại Lê văn Duyệt có Bộ Tư lệnh Biệt khu Thủ đô nơi tôi vào nộp đơn đi Võ bị Đà lạt…

Nhớ Bộ Tư lệnh CSQG Đường Nguyễn Trãi nơi tôi tới coi kết quả thi đậu hạng bẩy mươi bẩy trên năm trăm để vào Học viện CSQG Thủ đức.

Nhớ Bác tôi ở cư xá khang trang kế Nhà thờ Ba chuông và Trường Thánh Thomas Đường Trương minh Giàng, ngay cổng xe lửa Số 6 nơi chị tôi theo học tới tú tài.

Năm di cư, bác làm cho Cao ủy Tỵ nạn ở Hà nội và là bạn của anh họ mẹ tôi, từng giúp vô số người di cư vào nam. Thấy mẹ tôi mồ côi cha mẹ, bác đưa cho vé máy bay vào nam, mẹ tôi lưu luyến Hà nội, đem vé cho người khác. Bác lại phải đến lôi ra phi trường đẩy lên máy bay mới thôi!

Vào nam, ngày còn trẻ bác không con, xin tôi làm con nuôi mà mẹ không cho. Rồi đến cuối tháng hai, năm mất nước bác vẫn còn lái ô tô mang bốn bộ quân phục Cảnh sát Dã chiến mới tinh xuống nhà tôi và nhà thằng bạn đồng khóa Trần kỳ Tứ ở ngã tư Bảy hiền, nói là quân phục của anh Công (Viện trưởng Học viện CSQG Thủ Đức) gửi cho hai đứa sửa lại cho có mà mặc thêm ở quân trường…

Nói tới Cổng xe lửa số 6, mới nhớ tới con hẻm dẫn vô nhà bà bác tôi, mẹ Đại úy HQ Vũ trọng Sơn, gốc người nhái.

Những ngày cuối trước khi mất nước, tầu anh chở đạn cho Vùng IV ở Năm căn, bị Vẹm bên sông bắn hư hết một máy, nhưng lết về được Hải quân Công xưởng xin phép sửa chữa.

Tuy nhiên, hạm trưởng mất tinh thần đào ngũ luôn, là hạm phó anh lãnh hết trọng trách con tầu một máy, vì thầy thợ sửa chữa ở công xưởng bỏ chạy luôn rồi!

Mẹ anh là chị dâu bố tôi, và anh lại một mẹ một con. Nên bố mẹ các em tôi nằm chờ ở nhà bác mấy ngày vì chắc thế nào thì anh cũng phải về đón mẹ.

Nhưng vì trách nhiệm anh không làm sao rời tầu được, giờ chót đành lết một máy ra biển theo các tầu bạn tháo chạy sang Phi…

Nhớ nhà cậu mợ tôi ở hẻm chùa Đường Nguyễn huỳnh Đức.

Ngày còn trẻ cậu mợ (người bắc có nơi gọi cha mẹ bằng cậu mợ) chưa con, xin tôi làm con nuôi. Mẹ tôi đồng ý vì người cùng làng. Năm 1957, cậu là thiếu úy đóng ở Nội thành Huế. Trong xóm có ma, đêm thường thò tay qua cửa sổ nhéo tôi cho khóc ré lên. Cậu nhìn thấy bèn qua nằm bên phía cửa sổ mới hết. Sau mẹ tôi đổi ý, ra Huế nhất mực đòi con lại. Năm mất nước, cậu là Trung tá Vũ công Lễ, ở Tiểu khu Gia định, nghe lời mợ bỏ vợ con mà chạy thoát!

Số tôi, Mệnh vô chính diệu, năm lên một làm con nuôi họ Vũ, nên dù đời có vất vả, vẫn còn sống sót đến ngày nay, không thì đã mục xác trong lao tù cộng sản từ lâu rồi!

Nhưng đất nước tôi, so ra kém may mắn hơn tôi, nó đã yểu vong một cách tức tưởi năm hai mươi mốt tuổi, tức năm 1975!

Tuy nhiên, giờ tôi đã hiểu vì sao mùa lễ tết năm nay của tôi lại buồn hơn trong tất cả!

Vì nghĩ cho cùng mất quê hương là mất tất cả!

Và đời tôi, tôi thấy mình như đã chết một lần từ năm mười chín tuổi, theo cái ngày bị bức tử của miền Nam Việt nam…

Quân Nguyễn

Ý kiến bạn đọc
18/02/201322:53:12
Khách
Nguên bản của tác giả bị cắt bớt cho vừa trang báo, đây là phần bị cắt, nếu bạn đọc muốn xem:

Thái Thanh từng hát, “… khóc cười theo vận nước nổi trôi…,” một câu hát để đời nghe thấm thía làm sao!
Ngày học tiểu học, tôi nhớ Sài Gòn vẫn còn nhiều khu dân cư lụp ụp rất nghèo. Nhưng sống trên quê hương miền Nam đồng lúa mênh mông tôi chưa từng thấy ai không có cơm ăn!
Học sinh chúng tôi và các thầy cô mỗi sáng Thứ hai đều đứng xếp hàng chào cờ, và nghe ống phóng thanh ca, “Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng thống, Ngô Tổng thống muôn năm…”
Đất nước còn nghèo nhưng thanh bình lắm, không mấy ai nghe nói tới Vẹm bao giờ!
Hệ thống chính quyền rập theo khuôn mẫu của Tây nên dần dần ngay ngắn và khá công bình cho một nước nghèo trên đà vươn lên…
Khi Vẹm miền Bắc với sự trợ giúp của Nga và Tầu cộng, muốn lăm le thôn tính miền Nam, Chính quyền Kennedy cũng muốn thò tay vào mớ bòng bong gọi là để bảo vệ cái thành trì chống cộng hàng đầu từ phương bắc, bằng cách đòi đổ quân Mỹ vào miền Nam để chỉ đạo cuộc chiến theo ý họ!
Trong khi Tổng thống Diệm muốn Mỹ viện trợ kinh tế và võ khí để miền Nam tự bảo vệ chủ quyền của mình, vì theo ông, để Quân đội Mỹ đóng ở miền Nam sẽ làm cho miền Bắc dùng chiêu bài chính trị tuyên truyền lừa bịp dân miền Bắc và cả thế giới rằng Mỹ đang chiếm đóng miền Nam, và “đồng bào miền Nam đang rên xiết dưới chế độ kềm cặp khắc nghiệt của Mỹ Ngụy!”
Vậy thì phải tiến đánh miền Nam để “giải phóng” đồng bào khỏi ách “Mỹ Ngụy”, và đó là “chánh nghĩa dối trá” dùng lừa bịp toàn dân miền Bắc của chúng!
Khi Tổng thống Diệm từ chối để Quân Mỹ vào Việt Nam với lý do này, họ tìm cách móc nối những tên tướng phản chủ như Dương văn Minh để giết hại hai anh em Tổng thống, rồi tử hình người em Ngô đình Cẩn cho dứt hậu hoạn…
Sau đó Quân Mỹ ồ ạt đổ vào miền Nam. Họ chỉ đạo cuộc chiến một cách cầm chừng không muốn thắng! Vẹm có AK-47, ta chỉ có Carbine M1 và M2…
Mỹ biết trước Vẹm sẽ đánh Tết Mậu thân trên toàn lãnh thổ miền Nam, nhưng im lặng chờ cho nó đánh ta coi sao. Đến khi, toàn dân toàn quân miền Nam quyết một lòng đánh trả và bẻ gẫy được cuộc tổng tấn công, họ mới miễn cưỡng yểm trợ phi pháo diệt sạch bọn chính qui từ Bắc, và toàn thể bọn du kích nằm vùng trong Nam, con đẻ của Vẹm!
Nhưng bao nhiêu dân lành miền Nam đã bị Vẹm sát hại trong cuộc tổng tấn công này, cụ thể là ở Huế, vì sự lừng khừng đểu cáng này?
Khỏi cần mất công “Mong trời tru đất diệt nhà thằng Kennedy tới đời con đời cháu” làm gì. Hai anh em nó không bao lâu đã lãnh đạn, và thằng con quí tử mới ba mươi đi chầu Hà bá luôn rồi!
Ai cỡ tuổi tôi trở lên chắc còn nhớ vụ B-52 Mỹ dồn dập ném bom miền Bắc dịp Giáng Sinh 1972 từ ngày 18 tới 29 tháng chạp.
Lúc ấy toàn dân miền Nam (lẫn miền Bắc) đều hồi hộp trông chờ tin miền Bắc sẽ đầu hàng như Nhật thôi (sau khi ăn hai quả bom nguyên tử thô thiển thời 1945)!
Nhưng không có gì xảy ra hết, vì Mỹ đột nhiên ngưng không tập Hà nội một cách bí ẩn…
Rồi ba mươi lăm năm sau, một người Mỹ tên Ted Gunderson, một cựu Chánh sở FBI ở Los Angeles, vào cuối đời bực mình với những sự sai trái vô lương, bèn huỵch tẹc tất cả những phản trắc, xấu xa, đểu cáng của Chính phủ Mỹ mà ông đã tận tụy phục vụ nó trên ba mươi năm...
Có một câu chuyện được ông kể lại như sau:
“Trong một buổi thuyết trình gần đây ở Long Beach của tôi. Tôi có dịp hàn huyên với một cựu Sĩ quan Lục quân Mỹ. Ông ta từng phục vụ trong chiến tranh Việt Nam, và có một đồng sự làm việc bên tình báo ở Phòng Truyền tin của Quân lực Hoa kỳ tại Việt Nam. Viên đồng sự này kể lại rằng vào một trong những ngày đầu Tháng giêng năm 1973, ngay vào lúc Mỹ bí ẩn ngưng không tập Bắc Việt, Phòng truyền tin của ông nhận được tín hiệu xin đầu hàng vô điều kiện của Hà nội (vì chúng đang banh ta lông mà không biết chừng nào Mỹ mới ngưng ném bom và phong tỏa hải cảng cho chết đói đây!). Phòng Truyền tin lập tức chuyển tin điện này về Ngũ giác đài (Bộ Quốc phòng) ở Mỹ.
Thay vì công bố cho t
16/02/201316:39:20
Khách
Trước 75 có nhiều thầy bói, không biết có thầy nào đoán được là miền Nam đổi chủ không.
Ông có biết bao giờ VN thay đổi không, tương lai VN ra sao không.
20/02/201305:54:08
Khách
Thay vì công bố cho thế giới và nhân dân Mỹ biết chuyện này, Ngũ giác đài tức tốc thuyên chuyển tất cả nhân viên quân sự của Phòng Truyền tin sang cơ quan khác và thay thế toàn bộ nhân sự của phòng này bằng nhân viên của Bộ Ngoại giao…
(Xin bạn đánh hàng chữ này trên mạng “1973 North Vietnamese surrender” để thấy trái tim mình rạn nứt lần nữa vì sự phản bội tột cùng của người Mỹ.)
Đừng quên, năm 72, Nixon và Ngoại trưởng Kissinger từng sang Bắc kinh viếng thăm Tầu cộng. Chúng đã bàn chuyện bỏ rơi miền Nam cho miền Bắc thôn tính, để mưu tìm thị trường mới cho tư bản Mỹ vào lục địa Tầu, nên sự bất thần đầu hàng Mỹ vô điều kiện của Vẹm sẽ làm phức tạp hóa sự thỏa thuận chó má của chúng…
Ngay lập tức Mỹ dàn xếp ký Hiệp định Paris 27 Tháng Giêng 73 để hoàn tất sự phản trắc và bán đứng cả một đất nước một dân tộc. Rồi khoanh tay ngó lơ không thi hành hiệp định này bằng cách cúp quân viện khi Vẹm bắt đầu tiến hành đánh miền Nam năm 75!
Để chứng minh cho Tầu cộng thấy rõ thiện chí của mình, Hải quân Mỹ đứng nhìn Tầu cộng xâm chiếm Hoàng Sa của miền Nam năm 74 một cách bất động…
Rồi nay, để trả món nợ viện trợ trong chiến tranh, Vẹm phải thụt lui toàn biên giới với Tầu mười lăm cây số, thành mất luôn Ải Nam quan, Thác Bản giốc có từ mấy ngàn năm cha ông gin giữ, mất luôn Trường Sa năm 88, cộng thêm Biển Đông nay co cụm còn có ven bờ!
Rừng đầu nguồn Tấu bắt cho nó thuê năm mươi năm tha hồ khai thác đào hầm hố xây công sự. Tây nguyên sang nhiều sư đoàn giả dạng công nhân Bô-xít nằm phục sẵn, đổ xô ra lấy vợ Việt để đồng hóa dân ta…
Dân uất ức mất đất mất biển hò nhau đi biểu tình chống Tầu, thì Vẹm theo lệnh Thái thú Tầu ở Hà nội thẳng tay đàn áp trù dập xử tù rất nặng…
Có đôi lúc tôi tự hỏi cũng bị chiến tranh quốc cộng như Nam hàn, Đài loan, mà sao Mỹ chỉ bỏ rơi miền Nam? Có thể vào thời 1949, 1951, chính trị gia Mỹ chưa có những thằng chó đẻ như ngày nay…
Thật nực cười ngày Lễ Memorial (Chiến sĩ Trận vong), bà con Mỹ đổ ra Bức tường Đá đen ở Hoa thịnh Đốn để tưởng nhớ 58,526 người Mỹ cha chồng anh em con cháu của họ hy sinh tại Việt Nam trong một cuộc bại trận bên kia bờ đại dương, mà chẳng nghi ngờ gì hết…
Người Mỹ làm sao thua khi Vẹm xin đầu hàng vô điều kiện? Cũng như quê hương, dân tộc miền Nam tôi thôi, họ đã bị phản bội, lừa dối bởi Chính phủ Mỹ thời đó, căm hận thay!
Và số phận của hàng chục triệu quân dân cán chính miền Nam đã ra sao do sự bội phản này thì tôi chẳng cần phải lập lại ở đây…
Mà lạ, các chế độ cộng sản tàn bạo vô lương đã bị loài người khai trừ gần hết trên trái đất, chỉ còn lại có bốn thằng là Tầu cộng, Bắc hàn, Cu ba, và Việt nam! Tại sao lại phải có đất nước tôi trong đám khốn đó?
Vẹm cũng chẳng “giải phóng” ai hết. Chúng chỉ là một đám bè đảng vô học vô lương, dùng thủ đoạn bịp bợm bất nhân của Chủ nghĩa Cộng sản mà chiếm chính quyền để cai trị và cướp bóc!
Năm 73 may được Mỹ tha mà làm tới, rồi từ đó thành tay sai bán nước cho Tầu cộng luôn!
Nay chúng đổi lốt thành đám tư bản đỏ cưỡi cọp, biết rõ hễ xuống là dân giết sạch ngay lập tức, nên thà cưỡi cọp đàn áp giết hại dân, luồn cúi bán nước cho Tầu vẫn hơn.
Tôi tuy không chắc có ngày về cố quốc…
Nhưng Vẹm cũng sẽ không thoát được lời nguyền “trời tru đất diệt” của tôi…
Mà này, hổng nhớ tôi có nói, “Mong trời tru đất diệt thằng Nixon, Kissingser tới đời con đời cháu” nó chưa?
Tuy nhiên, giờ tôi đã hiểu vì sao mùa lễ tết năm nay của tôi lại buồn hơn trong tất cả!
Vì nghĩ cho cùng mất quê hương là mất tất cả!
Và đời tôi, thật ra đã chết từ năm mười chín tuổi, theo cái ngày bị bức tử của miền Nam Việt Nam thân yêu…

Quân Nguyễn
07/02/201315:42:59
Khách
Cám ơn tác giả đã viết ra nhiều sự thật trong bài này.
08/02/201323:49:13
Khách
Thua tac gia,
Doc bai viet cuoi nam cua ong sao toi buon qua.
Mong ong vui len trong nhung ngay Tet.Dau sao mua Xuan dang ve, nen tan huong no khi chung ta con co the. Chuyen qua khu chung ta chang thay doi duoc nua. Nho den de them buon do ong oi. Cung nhu ong, moi dip Xuan ve toi lai nho den nhung thang ngay tuoi nho truoc 1975, nho vo van de roi luyen tiec khong nguoi. Nhung chung ta roi cung phai tiep tuc di cho het quang doi nay. Nen thoi, nho thi co nho, de trong tam tu. Ta nen vui voi Xuan hien tai ong nhe.
Kinh ,
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
14/11/201800:00:00(Xem: 2109)
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Sau đây là bài mới của bà trong mùa Lễ Tạ Ơn.
13/11/201800:00:00(Xem: 1854)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ tư của ông.
12/11/201800:00:00(Xem: 1809)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho mùa lễ Tạ Ơn.
11/11/201800:00:00(Xem: 2290)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Vui vẻ nhưng bốp chát, thẳng thừng. Sống độâng, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Bài mới viết của ông là tự truyện hiếm có: trực chiến với Pit Bull, loại chó chiến trận lợi hại nhất. Chúc tác giả mau hồi phục công lực.
10/11/201800:00:00(Xem: 2388)
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên 2001 và đã liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân hiện là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
09/11/201800:00:00(Xem: 3208)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới của ông.
08/11/201800:00:00(Xem: 2978)
Tác giả là người gốc Huế, hiện đang định cư tại Canada. Với bài viết “Đi Tìm Xác Ba”, bà đã nhận giải Hồi Ức 50 năm trận chiến Tết Mậu Thân. Bài Viết về nước Mỹ gần đây của Susan Nguyễn là “Thăm Cali, Nhớ Vườn Xưa, Nhớ Mẹ”. Sau đây là bài viết mới nhất.
06/11/201800:00:00(Xem: 3147)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Sau đây, thêm một bài viết mới.
05/11/201800:00:00(Xem: 2691)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài viết mới nhất kể về một tai nạn của tác giả. Kính chúc bà mau hồi phục.
04/11/201800:00:00(Xem: 2594)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà là chuyện về một viện dưỡng lão.
31/12/201400:00:00(Xem: 25279)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 9248)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9501)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 12465)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11588)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 8025)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17630)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8356)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8617)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 22011)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 9082)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 13573)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10596)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5988)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 6074)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393703)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340587)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301677)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 933020)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296857)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 261002)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301839)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319338)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222702)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279263)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338692)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 338211)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220808)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203573)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 229002)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246621)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234370)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 283299)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239882)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 242041)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Sao chổi có chu kỳ ngắn hạn 46P / Wirtanen hiện là sao chổi sáng nhất trên bầu trời đêm, nhưng rất mờ nhạt nếu nhìn thấy bằng mắt thường. Từ bầu trời tăm tối, nó chỉ có thể trở thành “có thể thấy được bằng mắt thường”, khi quỹ đạo vòng lặp dài 5.4 năm mang nó mang tới gần Trái Đất và Mặt Trời nhất vào giữa tháng 12.
Khoảng giữa tháng 11/2018, đợt tấn công mới trên Twitter nhắm vào một loạt tài khoản Twitter chính thức của các hệ thống bán lẻ lớn như Target hay The Body Shop. Các tài khoản sau khi bị chiếm quyền đều đăng một tweet hứa tặng tới hàng nghìn Bitcoin (BTC), cùng với đó là đường dẫn tới một trang web. Trang web là một trang thanh toán bằng Bitcoin. Ở hình thức lừa đảo dạng này, người dùng được yêu cầu phải thanh toán mức phí 0.1 - 2 BTC để được nhận lại 1 - 20 BTC.
Khoảng giữa tháng 11/2018, CEO Facebook Mark Zuckerberg được cho là đã “ra lệnh” cho đội ngũ quản lý của mình chỉ được sử dụng điện thoại Android. Theo trang The New York Times, quyết định được đưa ra sau khi CEO Apple Tim Cook chỉ trích Facebook là một dịch vụ buôn bán “cuộc sống đời tư của người dùng” trong một cuộc phỏng vấn của MSNBC.
Windows 10 October Update (1809) là một bản cập nhật lớn nhưng không may mắn khi bị Microsoft thu hồi mới chỉ ra mắt được vài ngày vì có quá nhiều lỗi lạ như tự xóa file của người dùng, tự giảm độ sáng màn hình xuống 50% trên laptop hay tự động ghi đè file khi giải nén.
Nhằm cải thiện lợi nhuận biên trên smartphone, Samsung được cho là sẽ mua thêm nhiều linh kiện từ Trung Quốc bắt đầu từ Galaxy S10. Ống kính camera và ăng ten có thể sẽ là những linh kiện được mua từ các nhà cung ứng Trung Quốc để phục vụ cho chiếc smartphone flagship sắp tới của công ty.
Khoảng giữa tháng 11/2018, Google ra mắt một ứng dụng web thử nghiệm có tên là Squoosh, giúp người dùng dễ dàng nén những hình ảnh kích thước lớn mà không làm giảm quá nhiều chất lượng hình ảnh. Cách sử dụng Squoosh rất đơn giản, tốc độ xử lý ảnh cực nhanh, hỗ trợ nhiều định dạng, người dùng chỉ cần kéo và thả hình ảnh muốn nén vào trang web Squoosh.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========