Giấc Mơ Nước Mỹ

10/12/201200:00:00(Xem: 148822)
viet-ve-nuoc-my_190x135Bài dự viết về nước Mỹ gửi từ Sài Gòn bằng email, được đăng nguyên văn, không thêm bớt. Bài viết ngắn, tác giả 30 tuổi, cho biết đây là những câu hỏi mong được các chú bác anh em ở Mỹ trả lời.

Tôi muốn được đặt chân tới Mỹ!

Đó là điều mơ ước cháy bỏng của tôi từ khi biết nhận thức sau khi rời Trung Học để bước vào đời. Vì sao ư? Để tôi tìm hiểu về nền văn hóa, chính trị, giáo dục, kinh tế của nước này. Để tôi tự trả lời cho nhiều câu hỏi cứ thôi thúc trong đầu mình bao nhiêu năm qua từ khi tôi biết nhận thức về đời sống.

Tôi muốn đến Mỹ, để tôi hỏi vì sao đồng bào tôi có mặt ở đây, và sự ra đi này kéo dài hơn một thế hệ rồi, mà đến bây giờ hằng ngày đi ngang Tòa Đại Sứ Mỹ ở Sài Gòn vẫn còn lũ lượt người chờ đợi một tấm vé đặt chân vào Mỹ, dù đất nước Việt tôi đã im tiếng súng đã lâu, từ khi tôi chưa chào đời.

Tôi muốn đến Mỹ xem coi có phải đó là Thiên Đường không mà đồng bào tôi, bạn bè tôi sau khi định cư vài năm có trở về thăm quê họ như một con người khác, lịch sự nhã nhặn, có kiến thức giỏi giang hơn rất nhiều. Tôi tự hỏi điều gì đã làm nên đôi hia bảy dăm đó?

Tôi muốn đi để hỏi các cô gái lấy chồng “Việt Kiều Mỹ” niềm vui rạng ngời hơn các cô gái phải bán thân đi Đài Loan, Hàn Quốc, Campuchia?


Tôi muốn đi để thấy, để biết Tổng Thống Mỹ có phải ông Trời không mà sao cả thế giới phải nghe ngóng, chờ đợi mỗi mùa bầu cử Tổng Thống Mỹ?

Và tôi muốn đi để hỏi các Chú Bác những chiến hữu của Ba tôi ngày xưa được chìa khóa HO để đến thiên đường nước Mỹ, có còn nhớ đến bạn bè chiến hữu, quê hương hay không. Mà sao ai cũng chen chân bỏ lại “chùm khế ngọt” mà hân hoan làm kẻ lưu vong?

Tôi muốn gặp những người cùng lứa tuổi tôi là Người Mỹ Gốc Việt để thử xem cách xa hai nửa bán cầu, tuổi trẻ có gì giống và khác nhau.

Cuối cùng tôi muốn đi để xem vì sao, hấp lực gì mà hàng triệu người miền Nam đổ xô ra biển không định hướng những năm sau 1975 đến những năm 1990 và tiếp tục đến bây giờ bằng nhiều cách.

Nhưng đường đến nước Mỹ với mình chắc xa diệu vợi. Thôi thì các Chú, Bác anh em đồng bào ở Mỹ có ai còn tâm tình với những người bên này vui lòng trả lời dùm tôi, một thanh niên 30 tuổi những câu hỏi vừa nêu, để tôi khỏi khắc khoải về một nước Mỹ vô cùng lạ lẫm, và thần kỳ. Nếu vậy thì âu cũng là một niềm vui lớn rồi, chứ chưa dám nghĩ ngày nào đó mình đạt chân đến Mỹ quốc!

Mong lắm thay!

Nguyên Giang

Ý kiến bạn đọc
10/12/201218:18:29
Khách
Nghe như đã viết thì chắc kg chỉ mới nghe 1 lần thì có cần nghe thêm câu trả lời nao nữa hay kg? Tôi thầm nghĩ nghe và viết được như vậy chắc đã trả lời cho chính mình rồi,,,dù sao cũng mất công email và chuyển nhỉ!!
20/02/201306:59:28
Khách
Hay !
10/12/201205:04:14
Khách
Em đọc lại các bài Viết về nứớc Mỹ từ năm 2000, 2001,2002 và sau đó sẽ biết tại sao thiên hạ giờ này còn kéo nhau vô toà đại sứ Mỹ lo giấy tờ đi Mỹ. Đồng thời lên mạng theo dõi tin tức và các bài bình luận chính trị.
Vô saigonbao.com sẽ thấy vô sô websites hải ngoại nói về những cái xấu xa ,giả dối, láo khoét,dốt nát, độc ác của chính quyền VN .
10/12/201217:19:39
Khách
Chao` Giang ,
Xin Giang cho Kim biet ly' do nao` ba cua? Giang ko đuoc đen' đinh cu tai. US theo dien HO nhu nhung~ chien' huu? cua? ong ay' ?.
Nhung~ hoai` bao? cua? Giang cung~ la`cua? tat ca? so' đông moi nguoi`' tren the' gioi'. Nuoc' My~ la` đat' nuoc' cua? co hoi & moi nguoi` muon' đen đinh cu tai nuoc nay`.
That vay đuoc menh danh ...nhu tren theo Kim thi co' hai ly' do chinh'đo' la` nhan quyen & y' thuc' dan tri' đa~ lam` cho đat nuoc' nay` phat trien vuot bực....
Khong rieng gi` VN ma` nhieu` nuoc' tren the' gioi' nay` ko co' hai đac ân tren .
Kim hy vong mot ngay` ko xa xa~ hoi. VN se~ thay đoi~ .... hoac bang` ly' do nao` đo' Giang se~ thuc hien đuoc hoai` bao? cua? minh`.
Cau` chuc' Giang luon suc' khoe? & binh` an.
10/12/201213:52:23
Khách
Hi Cháu,
Cho chú số phone . Cháu sẽ đuoc trả loi dấy.
20/02/201303:45:42
Khách
Kính thưa các anh chị !
Mãi hôm nay tôi mới trở lại và thấy bài viết của tôi được đăng .Cám ơn Ban Tổ Chức Và cảm ơn các bạn đã có nhiều câu trả lời từ nhiều hướng , để Giang có cái nhìn đa dạng hơn về nước Mỹ !
20/02/201304:00:05
Khách
Cám ơn chú PCL : Số phone của cháu là +84 -908-404-596 ! Chúc chú một năm mới mậnh khoẻ. Đến hôm nay cháu mới vào diẽn đàn !
20/02/201303:57:02
Khách
Rất cám ơn anh hay chị Kim Ho đã chia sẻ
Ba giang không định cư được vì ông không đủ chuẩn ạ. Rất vui khi được biết anh / chị !
11/12/201211:41:06
Khách
Chào bạn Nguyên Giang
Tôi cũng mới qua Mỹ vài năm, lúc thời buổi kinh tế yếu kém nhưng có thể trả lời bạn tại sao. Lý do chính theo ý riêng đây là xứ sở tạo cho người ta sống lương thiện, được tôn trọng, giúp đỡ mà không cần phải có chức, có quyền, có tài sản, có nhan sắc, v.v... và v.v... chỉ với điều kiện duy nhất bạn phải thật thà, chịu khó học hỏi và làm việc như những người bình thường trên xứ sở này
13/12/201215:05:23
Khách
Ở Mỹ người ta được tự do cá nhân. Mình không phải sống vì dư luận như VN, mình sống cho mình, không thích không gặp, còn ở VN ghét nhau vẫn phải dính chùm chùm thí dụ như mẹ chồng nàng dâu, bà con, hàng xóm.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,119,936
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.