Cháy Nhà Mới …Gặp Hàng Xóm

22/02/201200:00:00(Xem: 210892)

Cháy Nhà Mới Gặp Hàng Xóm

Tác giả: Sao Nam Trần Ngọc Bình

Bài số 3490-12-289540vb4022212

Tác giả sinh năm 1940, cựu sĩ quan VNCH, khoá 12 SVSQ Thủ Đức, Giảng Viên Anh ngữ trường Sinh Ngữ Quân Đội, cựu tù chính trị, đến Mỹ năm 1991 theo diện HO9, hiện định cư tại Greenville South Carolina. Từ năm 2002, tác giả đã tham gia Viết Về Nước Mỹ với nhiều bài viết giá trị. Sách đã xuất bản: "Hành Trình Về Phương Đông."

***

Đã là người tị nạn sống ở Mỹ ai cũng biết tập tục hàng xóm của người Mỹ là nhà ai nấy ở. Khu tôi ở là khu sub-division gồm đủ các sắc dân gồm Mỹ trắng, Mỹ đen, Mỹ vàng (là gia đình chúng tôi và 4 gia đình khác) và Mỹ Mễ. Đúng là một Hiệp chúng Quốc thu nhỏ. Vì đã là ”hiệp” nên chẳng ai bảo ai tất cả đều sống rất hòa hợp mà chẳng cần ai hòa giải cả vì nếu có chuyện gì xẩy ra thì đã có luật pháp xét xử nên chẳng cần ai lãnh đạo để cho dân phải lãnh đạn như ở Việt Nam ta bây giờ.

Đêm đêm thì ”đèn nhà ai nhà nấy rạng” theo đúng nghĩa đen cũng như nghĩa bóng. Đèn rạng để học, để làm bài, để coi TV, đọc sách, đọc báo để tìm một tương lai tốt đẹp cho mình và cho con cũng như cháu. Chả thế mà mới chỉ có mười mấy năm sau khi đặt chân đến Mỹ theo diện tị nạn thì tại Greenville South Carolina này đã có con cháu là bác sĩ, dược sĩ, y tá, chuyên viên phòng thí nghiệm, khai thuế, cảnh sát v…v…làm cho nhiều khuôn mặt của các bậc làm cha mẹ trở nên rạng rỡ.

Thế nhưng đối với người tị nạn thuộc thế hệ thứ nhất thì cái cảnh nhà nào nhà nấy đóng cửa im ỉm suốt ngày và cửa chỉ mở và đóng thì lại là cửa garage sau đó thì chủ nhà hoặc là biến đi để đi làm hay là biến mất hút vào trong nhà lại là cái dễ gây ra cái cảm tưởng cô đơn trống vắng, dễ sợ. Hàng xóm gì mà không nói với nhau một lời! Họa hoằn lắm khí bất ngờ gặp nhau ngoài sân sau hay sân trước thì lại nói bằng cái tay vẫy vẫy ra cái điều chào nhau vì máy cắt cỏ đang chạy thì làm sao mà he lô hay he lố bây giờ.

Cuộc sống cứ êm đềm trôi và cửa chỉ mở để tiếp người thân khi có dịp sinh nhật hay ba bơ kiu gì đó mà thôi chứ hàng xóm thì vẫn là hàng xóm xuông cho nó theo đúng cái câu phận ai nấy lo.

Có lần ông hàng xóm bỏ quên cái bình xăng sau khi cắt cỏ ở ngoài hàng rào, tôi bèn chạy qua chạy lại để cho ông ta biết tới 3 lần bấm chuông mà chẳng ai thèm mở cửa. Rõ ràng như 2 với 2 là 4 là chủ nhà có nhà vì cả 2 chiếc xe hơi đang đậu trên drive-way mà! Tôi đành bỏ cuộc dù có muốn giúp mà không được, và bình xăng đã bị ông ấy bỏ quên 3 ngày rồi. Lối 15 phút sau tôi đánh xe ra khỏi garage để đi có việc cần thì cũng gặp ngay bà vợ ông hàng xóm cũng ra lấy thư như ; tôi cho bà ta hay thì bà ta cho biết có nghe chuông nhưng vì bận học nên không ra mở cửa và ngỏ lời xin lỗi.

Thì ra phong tục Mỹ không hẹn thì có nghe chuông họ cũng không mở cửa! Ngay cả cha mẹ muốn đến thăm con thì cũng phải có hẹn, cứ y như là làm bi dzi nất ấy! Không hẹn thì ông con, bà con không có nhà thì làm sao bi giờ?

Trong cách quan hệ hàng xóm lặng lẽ như trên, bỗng một đêm khuya, khoảng 1 hay 2 giờ sáng chúng tôi đang ngủ thì nghe tiếng đập cửa thình thình. 

Hoảng hồn nửa cuộc đời của tôi lính quýnh chạy ra và la lớn:

- Anh ơi có ông Mỹ to con đập cửa nhà mình ông ta nói gì em không nghe.

Tôi trả lời:

- Chắc ông ta say rượu, thôi đừng mở, nguy hiểm lắm

Ít giây sau lại nghe tiếng thình thình đập vào cửa garage và tôi vẫn bảo vợ tôi không mở cửa.

Đúng lúc ấy, bỗng có tiếng nổ cái đùng thiệt lớn từ phía sau nhà. Nhìn ra thấy phía sân sau đang rực sáng. Bà xã vốn cẩn thận khuya nào cũng kiểm soát lại đèn đóm trước khi đi ngủ sao lại sáng bừng vậy. Vén rèm cửa lên coi thì ra má ơi cái nhà hàng xóm phía sân sau nhà tôi đang cháy đùng đùng.

Hết hồn tôi lật đật chạy đi lấy xấp hồ sơ (theo lẽ phải làm từ lâu nhưng tôi cứ lần khân và chỉ mới làm xong tuần trước) gồm những giấy tờ quan trọng bỏ vào một cái túi xách tay còn bà xã tôi thì lo gom chút tư trang, ít tiền lẻ bỏ vào một cái túi xách khác và hỏi:

- Mang lên xe và anh đánh xe ra chứ?

- Để coi.

Tôi trả lời rồi bấm 911 gọi cảnh sát:

- There is a fire at my back yard (Xin tạm dịch: Có đám cháy ở sân sau nhà tôi.)

- A shooting? (Bắn nhau à?)

- No, no, a house in my backyard is on fire. (Không, không, cái nhà đằng sân sau nhà của tôi đang cháy)

- Wait a moment. (Chờ chút)

- Where? (Ở đâu?)

- Spring Station in Berea (Khu Spring Station ở Berea)

Nói xong tôi gác máy điện thoại và chạy ra phía trước nhà, tại đây ông hàng xóm tốt bụng của tôi mới thanh minh thanh nga là ông ta đập cửa trước không thấy động tịnh gì thì ông ta bèn đập cửa garage để đánh thức chúng tôi và ông ta cho biết vì máy điện thoại kẹt nên không gọi 911 được. Ông hàn g xóm còn cho hay tiếng nổ mà chúng tôi vừa nghe là do cái mái nhà bị xập xuống.

Thế là nhờ có vụ cháy nhà mà tôi mới có dịp gặp ông hàng xóm tốt bụng; và chúng tôi được dịp hàn huyên với nhau trong khi theo dõi toán cứu hỏa đến chữa cháy.

Toán cứu hỏa phản ứng nhanh nhưng vì căn nhà bỏ trống khi lửa bùng lên lại không có ai trong nhà nên cứ tự do cháy. Vì thế khi toán cứu hỏa tới thì không cứu kịp nữa nhưng đã thành công khi ngăn không cho lửa bắt cháy qua các căn nhà kế cận.

Các cụ ta nói ””Cháy nhà mới ra mặt chuột.” Trong trường hợp chúng tôi, khi nhà hàng xóm cháy, không thấy con chuột nào chạy ra, mà nhờ đó mới thấy ra mặt hàng xóm “

Sao Nam Trần ngọc Bình

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,705,738
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.