Cơn Giận

23/10/201100:00:00(Xem: 197600)
Cơn Giận
Cơn Giận

Người viết: Karen N. Nguyễn
Bài số 3390-12-28600vb8102311

Karen N. Nguyễn, sinh năm 1962, trưởng nữ trong một gia đình H.O. định cư tại Mỹ năm 1991, hiện là một dược sĩ, làm việc và cư trú tại Virginia. Cô đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận giải vinh danh tác giả, một trong 4 giải chính Viết Về Nước Mỹ 2004. Sau đây là bài viết mới nhất của cô.

***

Ngày thứ ba buổi chiều mùa hè nắng gay gắt, An đi làm xong trên đường lái xe về nhà tạt qua chợ mua đồ ăn. Khệ nệ xách mấy túi đồ ăn vào nhà, An thở cái khì. Trời nóng ơi là nóng, gần 4 giờ chiều mà oi bức không thể tả, An uống ly nước đá lạnh vào và cảm thấy dễ chịu hẳn lên.
Đang lúi húi rửa rau làm salad cho Jim đem đi ăn trưa thì An nghe có ai đập cửa nhà mình. Rầm, rầm, rầm !!!!!! An chạy ra cửa, thầm hỏi không biết có phải chuông nhà mình hư hay không mà anh chàng UPS phải đập cửa như vậy. Thường khi nếu Jim hay An có đặt mua món hàng gì to quá cỡ thì UPS đem tới cứ để trước cửa nhà, họa hoằn mới kiếm người trong nhà xin chữ ký khi món hàng đắt giá, Jim với An dạo này đâu có đặt mua món gì đâu kìa, An nghĩ trong đầu khi mở cửa ra.
An định hỏi đùa anh chàng UPS quen khi mở cửa là sao đập cửa nhà An dễ sợ quá, cứ như là trời long đất lở, bộ UPS có policy mới hay sao vậy, nhưng rồi tim An gần như ngừng đập khi An mở cửa và thấy một ông cảnh sát lớn tuổi, phốp pháp, cao thật cao đứng đó. Chuyện gì xảy ra với Jim ở chỗ làm chăng, An lo đến không mở miệng được, tim thắt lạị.
Có phải cô là chủ nhân chiếc xe Honda màu xanh sậm bảng số XYZ.. hay không, ông cảnh sát hỏi. An gật đầu. Xe của cô bị một chiếc xe khác tông vào, ông cảnh sát nói, tôi đến báo cho cô hay, hiện chúng tôi đang làm biên bản với người tài xế gây lỗi.
An đi lấy cái máy chụp hình, cell phone, chìa khóa xe rồi chạy ra chỗ An đậu xe. Nhà Jim và An là townhouse, có 2 chỗ đậu xe dành riêng trong khu nhà. Nhà nào có nhiều hơn 2 chiếc xe thì những chiếc xe còn lại đậu dọc hai bên lề đường bên ngoài khu townhouse sau khi xin duợc giấy phép đậu xe của county. Chiếc xe Honda của An đậu ở ngoài đường. Của đáng tội, An mua chiếc Honda này năm 1997, bây giờ chiếc xe đã gần 150 ngàn miles nhưng vẫn còn chạy rất tốt, không có vấn đề gì cả vì An đem xe đi check thường xuyên, cỡ 3500 miles là check, năm này qua năm khác, An định phá kỷ lục gia đình chạy chiếc xe này qua mức 200 ngàn miles vậy mà…
Phía sau xe An có 2 chiếc xe cảnh sát đậu. Một người cảnh sát trẻ ngồi trong xe hý hoáy viết biên bản, anh quay ra khi thấy An tới gần và nói là chốc nữa sẽ cho An thông tin về car insurance của người tài xế kia.
An nhìn chiếc Honda của mình. Cánh cửa xe bên người lái móp méo, trầy sướt tùm lum. Cái kiếng chiếu hậu bên phía nguời lái bị tông vào treo tòng teng, kính bể nát, mảnh thủy tinh văng nhỏ li ti đầy trên mặt đất và văng tung tóe lên phía truớc xe, Bánh xe bên người lái bị đẩy về phía trước, gần cạ vào khung xe. Chiếc xe đậu phía trước xe An, một chiếc Nissan Maxima màu trắng, phần cốp sau xe và đuôi xe bị đụng, móp méo đến thảm hạị. Đèn sau xe bên phía người lái bể nát. Chiếc xe gây lỗi, một chiếc xe van màu xanh rêu nhạt, phần đuôi xe tựa vào xe An, phần bửng xe phía trước bong ra, đầu xe móp lại, bánh xe trước bên phải xẹp lép.
Tức quá, An bật cell phone gọi cho Jim ở chỗ làm, mét với Jim là xe An bị tông. Seems like somebody tried to parallel park between my car and the car ahead of mine, An nói, and hit both cars… Ông cảnh sát lớn tuổi hồi nãy gỏ cửa nhà An báo hung tin nghe lóm được chuyện An tả cảnh hiện trường vội đính chính là không phải xe đụng vì parallel parking không thành, mà là vì tài xế ngủ gật trên tay lái, xe lạc hướng đâm vào mấy xe đậu trên đường!
An nhìn về hướng cái xe van. Một người đàn ông trung niên đang mở của xe cố khiêng một cái ghế khá to ra. Một người đàn bà trung niên đậm người nhưng thấp bé đứng gần đó. Cả hai có mái tóc đen, nước da ngăm ngăm nâu. Không phải người gốc châu Á, An thầm đoán, có lẽ Hispanic. Người đàn bà đến gần An, lí nhí nói mấy câu xin lỗi. I’m sorry, bà ta nói, An nghe mấy câu xin lỗi từ lỗ tai này qua lỗ tai bên kia mà không trả lời bà ta. An muốn tìm câu trả lời đáp lại, mà tìm không ra. An quay đi, lấy máy chụp hình ra, chụp đủ góc cạnh, càng chụp càng tức khi thấy những chỗ hư hại trên xe mình. Không tài nào trả lời bà ta là it’s OK, everything will be fine, fine gì được mà fine, OK làm gì đựợc mà OK, đụng banh chiếc xe cưng của ngưòi ta, lỗi rành rành ra đó…Tức cành hông, nhưng không mở miệng gây lại được, tức quá xá cỡ thợ mộc.
Có một chiếc xe lái từ đường ngoài vào, chạy ngang qua chỗ xe An và mấy chiếc xe cảnh sát, rồi bất thình lình thắng lại một cái rẹt. Người lái xe nhảy ra, tất tả chạy đến chiếc Nissan Maxima trắng. Chủ nhân chiếc Maxima, một anh châu Á, nửa cười nửa khóc khi thấy tình trạng của chiếc xe mình. Anh chàng chạy tức tốc về nhà, thóang sau quay lại với chiếc máy chụp hình, và cũng như An, bắt đầu chụp đủ thứ, kể cả cái bảng số xe của chiếc xe van màu xanh rêu.
Xe tow truck đến để câu chiếc xe van màu rêu đi. Ông cảnh sát lớn tuổi hỏi An xem An lùi xe An lại một chút được không để xe tow truck móc chiếc van đi. Nếu cô không lùi xe cô ra phía sau 1 chút, khi chiếc van bị kéo đi nó sẽ có thể gây thêm tai hại cho xe cô, ông nói. An dùng remote control mở cửa xe, cửa mở không ra. An chui vào xe qua passenger door, rồi ngồi vào driver seat. Đề máy xe, kéo cần số qua chữ R, lùi xe lại 1 chút, lòng hồi hộp chỉ sợ một phần của cái xe An bị móc vào cái xe van rồi bị sứt ra như vỏ chuối lột. Khi chiếc van được kéo ra và móc lên tow truck, An thử mở driver door bằng remote và mở đuợc sau khi dùng thêm sức kéo cánh cửa móp ra.
Người cảnh sát trẻ đến gần An, đưa cho An tờ giấy: trên đó có ghi tên của người phụ nữ lái xe, số phone của bà, bảng số xe của chiếc xe van, biên bản cảnh sát số bao nhiêu, tên và số phone của người cảnh sát lập biên bản, tên và số phone của hãng bảo hiểm xe hơi của bà, và insurance policy number. Mọi chi tiết đầy đủ, rành mạch. Anh chàng chủ nhân chiếc Nissan Maxima cũng nhận được thông tin y hệt.
Chiếc xe two truck kéo chiếc van đi mất, hai chiếc xe cảnh sát cũng rời khỏi khu nhà An, cặp vợ chồng chủ nhân chiếc van bắt đầu khiêng cái ghế của họ đi về hướng xóm townhouse phía dưới, anh chàng chủ chiếc Nissan Maxima đi về nhà mình, và An cũng quay trở về nhà. Để anh đi làm về nhìn tình trạng chiếc xe, rồi mình gọi hãng bảo hiểm kia, Jim hồi nãy nói với An như vậỵ. Chiếc Honda đã có tuổi, An lâu lâu lái đi chợ hay chạy đâu đó gần gần, còn thường ngày An lái chiếc xe khác đi làm, thành ra chuyện xe bị đụng không ảnh hưỏng gì đến cuộc sống, đến công việc của An và Jim, An biết vậy, nhưng tức thì cứ tức, giận thì cứ giận. An đi làm ngày nghỉ đâu có nhiều, đã có kế họach ngày không đi làm thì sẽ làm gì, làm gì, enjoying life, bây giờ phải mất thời gian đi sửa xe, rõ là chán mớ đời.
Buổi tối An lái xe ra metro đón Jim, đi ngang qua chỗ chiếc Honda yêu dấu của mình thì thấy chiếc Nissan Maxima trắng đã biến đâu mất. Chỉ còn chiếc Honda của An với cái cửa móp méo, trầy tùm lum, và cái kính chiếu hậu bể nát đậu bên lề đường. Chiếc xe đã đồng cam cộng khổ với An bao nhiêu năm, An giữ gìn cẩn thận ráng không để trầy, không bị hư, bây giờ nhìn đến là tội nghiệp.
Jim về nhà, ra nhìn chiếc xe của An. Not bad, Jim nói, nghe em tả qua điện thoại anh tưởng tượng trong đầu tình trạng cái xe tệ hơn nhiều. Jim mở cửa xe, thử lái chiếc xe ra, chạy một đoạn ngắn. Chiếc xe còn chạy được, Jim kết luận, nhưng bánh trước bị đẩy ra phía trươc do va chạm, chạy chậm thì được. Nhìn cái kính chiếu hậu đi đoong, Jim hỏi An là An có cần Jim nghỉ làm vài tiếng để cùng đi với An đến văn phòng hãng bảo hiểm của người tài xế kia hay không, và An gật đầu ngay lâp tức. Một phần lớn nỗi lo đem cái xe đi sửa bay mất. I am surprised that she called the police, Jim nói với An. Chiếc xe van sau khi đụng vào 2 chiếc xe kia thì bánh trước bị bể, phần phia trước xe hư cũng khá, còn lái đi đâu được, An thầm nghĩ, không gọi police thì đến Tết Congo mới tìm ra chủ nhân 2 chiếc xe kia!
Ngày thứ tư, Jim vào chỗ làm gọi cho hãng bảo hiểm kia, lấy hẹn ngày hôm sau đem chiếc xe đến văn phòng của họ để ước lượng tình trạng hư hạị .Tám giờ sáng thứ năm mình đem xe đến đó, Jim gọi điện thoại cho An tại chỗ An làm, nói như vậy. Tối thứ tư, Jim đi làm về, phát hiện ra là Jim bỏ quên địa chỉ văn phòng hảng bảo hiểm ở chỗ làm ! Để anh tìm trên internet, google chút xíu là ra thôi hà, Jim nói với An như vậy, rồi sau đó cẩn thận hơn, type cái địa chỉ văn phòng vào cái máy Nuvi để sáng hôm sau lái xe không bị lạc đường. An lấy cái địa chỉ Jim nói, dò trên Mapquest, thấy cũng không xa nhà Jim và An bao nhiêu, chưa tới 4 miles, nhưng hơi thắc mắc là sao dựa theo chỉ dẫn trên Mapquest, lái đến đâu thì phải U-turn mới đến được văn phòng. Cái xe Honda của An, bánh xe phía người lái bị đẩy sát ra phía trước, nghĩ đến phải U-turn là An lại thấy xót cho cái xe….
Sáng thứ năm, Jim lái xe có An ngồi bên cạnh, có cái máy Nuvi chỉ đường, đi đến văn phòng hảng bảo hiểm. Gần đến nơi, cái máy Nuvi bắt đầu bối rối, tìm không ra địa chỉ ! Jim lái xe lên xuống quãng đường đó, vòng tới vòng lui mấy lần, cuối cùng tấp xe vào một bãi trống. Hóa ra la Jim nhớ mang máng cái địa chỉ văn phòng, type vào cái máy Nuvi chỉ đường, chứ không tìm lại cái địa chỉ thật ! Hôm qua anh nói chuyện với người đại diện hảng bảo hiểm, bà ấy nói là văn phòng hảng bảo hiểm nằm đối diện cái trạm bưu điện trên đường này, Jim sực nhớ ra và nói với An. Vậy là chiếc Honda cà khổ của An lại phải lết ra đường đi tìm trạm bưu điện. An muốn lấy cellphone ra gọi hảng bảo hiểm lấy địa chỉ và hỏi làm sao đến đó mà sợ chạm tự ái của Jim, nên không làm.
Tìm ra post office, nhìn qua bên kia đường, Jim và An thấy có một căn nhà khá lớn, có khá nhiều chỗ đậu xe bên ngoài, có đường xe chạy uốn cong vào garage ở tầng trệt. Jim lái đại xe vào. Bingo!!! Cái bảng tên hãng bảo hiêm nhỏ xíu xiu treo trên vách tường khuất bên trong, phải chạy quẹo vào trong garage mới thấy.
Gọi là văn phòng hảng bảo hiểm cho oai, văn phòng có một office nhỏ xíu ở bên trong với cái bàn, cái computer, tủ đựng giấy tờ và mấy cái ghế, một phòng đợi bên ngoài với mấy cái ghế dài, cái bàn thấp đầy tạp chí về xe hơi/ phụ tùng xe hơi, và một nhân viên. Anh nhân viên hảng bảo hiểm lịch thiệp chào Jim và An, case của cái bà ngủ gật trên tay lái tông mấy chiếc xe đây, tôi biết, tôi biết, sorry đã làm mất thời gian quý báu của ông bà, anh vừa nói vừa đi vòng quanh xe xem hư hại đến đâu. Jim và An ngồi đọc mấy tạp chí xe hơi không lâu thì anh nhân viên hảng bảo hiểm đà làm xong giấy tờ. Đây là cái check của công ty bảo hiêm của chúng tôi trả cho các chi phí sửa xe, đây là nơi sửa xe có uy tín gần nhà ông bà chuyên sửa xe cho các khách hàng của công ty chúng tôi, anh nói trong lúc đưa giấy tờ cho Jim và An. Đây là business card của văn phòng chúng tôi, anh nói thêm, nếu ông bà muốn chuyển car insurance qua công ty chúng tôi, chúng tôi luôn luôn sẵn sàng phục vụ khách hàng, anh nói khi đưa thêm mấy tờ giấy quảng cáo về hảng bảo hiểm của minh. Khi ông bà giao chiếc xe cho nơi sửa xe, chúng tôi đã thu xếp cho ông bà có một chiếc xe ở rental car agency gần đó, anh nói thêm. 
Có địa chỉ và bản đồ chỉ đường đến nơi sửa xe, Jim và An không gặp khó khăn gì hết. Chỗ sửa xe này khá lớn, tấp nập người ra vào. Vào văn phòng, một người đàn ông Á châu ra đón Jim và An. Ông tự giới thiệu tên mình là John. Jim và An ngồi đợi cũng không lâu thì ông John đã xem xong ting trạng của chiếc xe.Hôm nay là thứ năm, order phụ tùng sửa xe mất mấy ngày, khoảng một tuần xe sẽ sửa xong, ông nói. Giao chiếc xe cho ông John, body shop cho người lái xe chở Jim và An ra rental car agency gần đó. Đến nơi, thủ tục giấy tờ không mất thời gian lâu gì hết, chút xíu sau là An đã thấy mình là người lái một chiếc Toyota Camry màu xám bạc biển số Georgia chở Jim ra metro để Jim đi làm. Buổi sáng Jim và An ra khỏi nhà lúc 7 giờ rưỡi, ba tiếng đông hồ sau đó là mọi chuyện xong xuôi, Jim đi làm trễ chút thôi và An cảm thấy thoải mái hơn khi biết chiếc Honda yêu dấu của mình sẽ chạy lại được. It will look better, it will run, yeahhhhh…
Weekend và những ngày sau đó trôi đi. Ngày thứ ba, ông John gọi nhắn message vào phone ở nhà Jim và An, rồi gọi cho Jim ở chỗ làm, gọi cho An ở chỗ làm, nói là có thể sẽ mất thêm vài hôm nữa mới sửa xong xe. Possibly this weekend……Giấy thuê chiếc Camry hết hạn ngày thứ sáu. Thứ sáu Jim đi công chuyện out-of-state đến tối chủ nhật mới về, An tuần này làm thay cho cô bạn có family emergency nguyên ngày thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật, lúc đi làm thì rental car agency chưa mở cửa, lúc tan việc thì rental car agency đóng cửa từ kiếp nào, ai đi lấy chiếc Honda về bây giờ " An gọi anh nhân viên hãng bảo hiểm về chuyện thời khóa biểu của mình và được anh trấn an, không sao, hảng bảo hiểm sẽ gọi rental car agency để kéo dài thời gian thuê xe đến thứ hai, it it OK anh hỏi An, và An đồng ý ngay lập tức.
Tính đủ thứ, rốt cuộc chiều ngày thứ năm ông John gọi An và Jim, báo là xe đã sửa xong. An lái chiếc Camry ra rental car agency, trả xe, cả tuần giữ chiếc Camry An lái đi chỗ này chỗ kia chỉ mất hơn nửa bình xăng, near 30 bucks, not bad at all. An lên xe của rental agency để đến body shop.
Đến body shop, An gặp ông John. Ông đưa cho An xem giấy tờ sửa xe, hóa đơn chi phí lên đến hai nghìn một trăm lẻ năm dollars và 42 cents.
Hảng bảo hiểm đưa cho An cái check một nghìn bảy trăm mười tám dollars, An ký cái check cho body shop, phần còn lại body shop sẽ được hãng bảo hiểm thanh toán. Kèm theo hóa đơn, ông John đưa cho An tờ giấy “Good Hands Repair Guarante” đảm bảo cho mọi sửa chữa ding dáng đến vụ đụng xe này, có cái mộc thật to “Guaranteed for as long as you own your car”. Tiễn An ra nhận xe, ông John nói với An là không chừng vài hôm nữa An sẽ nhận được giấy của hãng bảo hiểm thăm dò ý kiến của An về body shop của ông, nhờ cô nói tốt cho body shop, ông nói, nửa thật nửa đùa.
Chiếc Honda Accord đời 1997 của An được sửa lại, nhìn cánh cửa xe, nhìn bánh xe, không thể tưởng tượng ra là nó đã bị đụng và bị móp méo thảm hại đến như thế nào. An lái xe về nhà, xe chạy êm ru, quẹo tay mặt không có vấn đề gì hết. Bánh xe được rà, chỉnh lại ngay ngắn, cân đối.
Từ lúc xe An bị đụng đến lúc sửa xong là mười ngày, An bây giờ mới nhận ra, vậy mà cứ ngỡ là lâu hơn…
Người đàn bà gốc Hispanic ngủ gật trên tay lái trên đường lái xe về nhà, đụng vào xe hàng xóm, chiếc xe van màu rêu của bà ta có sửa được chưa, An không biết được, vì bà ta ở xóm trong. Đụng hai chiếc xe, car insurance của bà ta sẽ lên đến bao nhiêu, An cũng không biết được.
Nhưng bây giờ, mỗi lần lái chiếc Camry, sờ vào cánh cửa xe được sơn sửa lại bóng loáng, không một vết trầy, An lại nhớ đến cái buổi chiều thứ ba khi ông cảnh sát gõ cửa nhà An, khi An chạy ra đường thấy xe mình bị đụng. An nhớ nhiều chi tiết vụn vặt, nhớ đến cái ghế người đàn ông đem ra khỏi chiếc xe van màu rêu, cái ghế lưng cao, 4 chân gỗ uống cong chạm khắc chút đỉnh, lớp vải bọc màu hồng khói đã cũ, nhớ cái dáng khắc khổ, khuôn mặt sạm đi với dấu ấn thời gian của người đàn bà lái xe mệt mỏi đến độ ngủ gật rồi lạc tay lái chỉ vài trăm feet trước khi đến nhà…

Ý kiến bạn đọc
23/10/201121:14:29
Khách
Anh Thuan Hai kinh,
Cam on anh da chi ra cho sai trong bai. Dung ra la Honda Accord, chac vi... tai van con gian chuyen bi dung xe nen moi co so sot nhu vay.
Chan thanh cam on anh.
23/10/201117:41:36
Khách
Cám ơn Cô đã tả tỉ mỉ diễn tiến và dàn xếp của một vụ đụng xe đang đậu, để người khác có kinh nghiệm khi gặp phải một vụ tương tự. Nhưng tôi không biết xe của cô là Honda hay Toyta, vì tôi chưa thấy chiếc Honda Camry bao giờ! Cô viết văn rất lưu loát.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
24/05/201900:00:00(Xem: 28)
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019. Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu. Sau 2 bài đầu không thể phổ biến vì quá dài, cám ơn tác giả kiên nhẫn góp thêm bài thứ ba sống động và duyên dáng. Mong bà tiếp tục viết. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết
23/05/201900:00:00(Xem: 1199)
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019. Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu. Sau 2 bài đầu không thể phổ biến vì quá dài, cám ơn tác giả kiên nhẫn góp thêm bài thứ ba sống động và duyên dáng. Mong bà tiếp tục viết.
22/05/201900:00:00(Xem: 1437)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
21/05/201900:00:00(Xem: 2259)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
20/05/201900:00:00(Xem: 3757)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.
19/05/201900:00:00(Xem: 1428)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà là "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc". Sau đây là bài viết thứ ba của tác giả.
18/05/201900:00:00(Xem: 1986)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bàà đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
17/05/201900:00:00(Xem: 2435)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bà đăng 2 kỳ.
16/05/201900:00:00(Xem: 2197)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
15/05/201900:00:00(Xem: 3136)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Bài viết mới của tác giả được đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
31/12/201500:00:00(Xem: 8045)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 8741)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 15108)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9636)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 9676)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 12975)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 8442)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11673)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5982)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6405)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8357)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7491)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 7604)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 8508)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5624)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 231078)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319339)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 344111)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 342374)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319815)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 364514)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242557)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387271)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 892392)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874965)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340271)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339615)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 221994)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204604)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230863)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247771)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235525)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285090)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241320)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243378)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 05/2019, theo trang Bloomberg, nhiều khả năng sẽ có thêm 5 công ty công nghệ Trung Quốc bị Mỹ đưa vào danh sách đen và áp dụng lệnh cấm giống Huawei, mà đa số là các công ty sản xuất thiết bị và camera giám sát.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Panasonic, hãng công nghệ Nhật Bản, đã đưa ra thông báo chính thức về việc ngừng cung cấp linh kiện cho Huawei sau khi hãng phải chịu những cấm vận từ Mỹ.
Khoảng cuối tháng 05/2019, trong một bài viết được đăng tải trên blog của công ty, Google cho biết đã phát hiện ra một lỗ hổng bảo mật có thể khiến mật mã tài khoản của một lượng lớn người dùng dịch vụ G Suite bị lưu dưới dạng văn bản thuần túy.
Ngày 20 tháng 5, Trăng tròn và Sao Mộc, hành tinh lớn nhất của Hệ Mặt trời, gần như đã chia sẻ cùng khung nhìn trong ảnh.
Khoảng cuối tháng 05/2019, theo trang TechCrunch, dữ liệu tài khoản chứa thông tin cá nhân của 49 triệu người dùng Instagram đã vô tình bị rò rỉ trên mạng Internet. Những tài khoản bị ảnh hưởng bao gồm cả người nổi tiếng, tài khoản thương hiệu và một lượng người dùng có tầm ảnh hưởng lớn trên Instagram.
Hồi tháng 03/2019, Apple chính thức thừa nhận bàn phím cánh bướm của hãng gặp lỗi và ra mắt chương trình sửa miễn phí. Tuy nhiên, chương trình vẫn bị nhiều người dùng phàn nàn vì không hỗ trợ các mẫu MacBook vừa ra mắt như MacBook Air 2018 và MacBook Pro 2018. Hai mẫu laptop đã được cập nhật bàn phím nhưng cuối cùng vẫn gặp lỗi.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========