Tuần Lễ Cuối Với Phi Thuyền Con Thoi

27/07/201100:00:00(Xem: 106128)

Tuần Lễ Cuối Với Phi Thuyền Con Thoi

final_space_shuttle_landing-large-contentfinal space shuttle landing

Tác giả: Gió Đồng Nội

Bài số 3313-12-28543vb3072611

Gió Đồng Nội là bút hiệu của một tác giả đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận giải danh dự viết về nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên. Bà là một chuyên gia làm việc tại Trung Tâm Không Gian Kennedy ở Merrit Island, Florida từ 1981, cùng năm với Columbia, chiếc phi thuyền đầu tiên được phóng lên không gian. Ba mươi năm sau, hiện nay, chương trình phi thuyền con thoi đã tới hồi kết thúc. Đầu tháng 7, bà viết “Những Chuyến Bay Cuối”, bài in kèm với hình tác giả chụp khi làm việc trên một trạm không gian quốc tế hiện đã ở ngoài trái đất. Bài lần này kể về tuần cuối của chương trình Phi thuyền Con Thoi, đồng thời cũng là tuần làm việc cuối của một chuyên gia gốc Việt tại Trung Tâm Không Gian Kennedy, trước khi về hưu.

Hình bên: Atlantis hạ cánh lần cuối cùng. Ảnh NASA/Bill Ingalls

***

Boum.. boum.. hai tiếng nổ quen thuộc khi phi thuyền phá vỡ làn sóng âm thanh để trở về trái đất lúc 5:56 sáng sớm thứ Năm, ngày 21 tháng Bảy năm 2011. Nhiều người trên thế giới đã hồi hộp theo dõi giây phút này. Đây là lúc chấm dứt sự hoạt động của chương trình phi thuyền con thoi (Shuttle) khi chiếc Atlantis hạ cánh tại trung tâm không gian Kennedy (Kennedy Space Center). thành phố Merrit Island, Florida. Lần đáp này nâng tổng số lần các phi thuyền hạ cánh ở Florida lên con số 78. Có đến 54 lần phi thuyền phải đáp ở căn cứ không quân Edwards, California vì lý do thời tiết xấu tại Florida và 1 lần đáp tại White Sand Space Harbor bên New Mexico.

Chương trình phi thuyền con thoi do NASA (Cơ Quan Hàng Không & Không Gian Quốc Gia) sản xuất được 6 chiếc phi thuyền. Đầu tiên là Enterprise chỉ dùng để thử nghiệm lướt gió (gliding) và hạ cánh. (Khi đáp xuống phi đạo, phi thuyền bay y hệt như máy bay nhưng không dùng động cơ. Chiếc dù khổng lồ phía đuôi sẽ bung ra, bọc gió, lấy gió làm sức cản để phi thuyền từ từ ngừng lại). Columbia là chiếc thứ hai được xây dựng ra nhưng lại là chiếc đầu tiên ra ngoài trái đất. Tiếp đến là Challenger, Discovery, Atlantis (vừa bay chuyến cuối) và sau hết là Endeavour. (được làm ra để thay thế Challenger bị nổ)

Sau khi để lại gần 9 ngàn 4 trăm cân Anh máy móc, vật dụng, đồ tiếp liệu; 2 ngàn ba trăm cân Anh dụng cụ thí nghiệm cho trạm không gian quốc tế (ISS), phi thuyền Atlantis đem về trái đất gần 5 ngàn 7 trăm cân Anh (pounds) những dụng cụ không cần thiết kể cả rác rưởi. Atlantis còn đem về phần máy bơm nặng đến 1 ngàn 4 trăm cân Anh, là một phần của hệ thống làm lạnh bị hư từ năm ngoái để tìm hiểu lý do tại sao bị bất khiển dụng. 

Tiếng là NASA điều hành nhưng chỉ là phần giấy tờ xem xét rồi ký nhận. Công việc thật ra do những công ty trúng thầu đảm nhận đến 90 % mà trong đó có hãng T. làm việc là United Space Alliance (USA). Cả hai năm trước, hãng đã từ từ cắt giảm nhân viên tùy thuộc vào phần vụ công việc. Từ một công ty nhiều nhân viên nhất trong chương trình phi thuyền không gian ở Florida, nay chỉ còn hơn hai ngàn người trong những ngày cuối. Ngoài tiền thưởng để giữ chân những người cần phải có của công ty (critical skills), phần tiền hưu, tiền thưởng làm lâu khi rời công ty (severance pay) được gom lại trả cùng một lúc thành một món (package); nhóm 3 người đều sắp đến tuổi hưu của T. ở lại cho đến giờ chót, được tặng mỗi người một miếng kính cửa sổ thứ 5 của phi thuyền Endeavour (OV-105), bay trong sứ mạng STS-118. Gọi là kính nhưng đúng ra đây là một hỗn hợp aluminum silicate glass và fused silica glass. Mỗi cửa sổ là kính được ép (dưới cao độ áp suất) 3 lần. Lớp ngoài cùng để ngăn nhiệt (3 ngàn độ F), bảo vệ buồng máy khi phi thuyền đi khỏi và về lại trái đất. Lớp thứ hai dày khoảng 3 ½ inches. Lớp trong cùng để giữ áp suất bên trong phi thuyền. Với một sức chịu đựng cao như thế, không đạn nào có thể xuyên qua. Miếng kính quà tặng có hình vuông 2x2 inches, bề dày ½ inches, rất nhẹ, trên mặt có khắc 1 hàng gồm chữ và số ký danh của miếng kính. Để giữ miếng kính này hợp pháp phải có tờ chứng nhận kèm theo. Điều đặc biệt (theo lời NASA) là chỉ 250 người sở hữu những miếng kính nhỏ này thôi. Như thế đủ biết giá trị của miếng kính này lớn lao như thế nào. Đâu đã hết, quà tặng về hưu của T. còn có một khung hình phi thuyền con thoi màu trắng trông như loại giấy sốp (foam). Đây là một phần tấm chăn chắn nhiệt của phi thuyền (thermal blanket), được ép mỏng thành hình phi thuyền vừa rời khỏi dàn phóng. Thêm hai tấm hình thật lớn (18x24) với khuôn mặt của khoảng 10 ngàn người, mỗi mặt nhỏ xíu như đầu ngón tay làm thành hình phi thuyền mà muốn tìm hình ai thì phải biết số hàng ngang và số hàng dọc của mỗi người. T. cắt mũi tên đỏ dán gần ngay mặt mình (để người xem khỏi mất công soi kính lúp) rồi mới treo lên tường trong phòng gia đình.

Tuy đã biết trước và chuẩn bị cả năm nhưng T. vẫn không khỏi bồi hồi khi tháng, ngày dần dần tới. Chiếc Atlantis rời khỏi dàn phóng là công việc của nhóm T. đã xong (phần còn lại thuộc các nhóm khác), giờ là thời gian “thu dọn chiến trường” của mỗi người. Việc đầu tiên là sao chép lại những thảo chương (software) mình muốn vào đĩa dự trữ rồi xóa sạch sẽ tất cả những gì chứa trong máy điện toán để trả lại cho công ty những chiếc máy trống trơn, trở thành hộp kim loại tầm thường. Sách vở, linh tinh khuân về cũng đầy một thùng giấy.

Buổi trưa Thứ năm, buổi tiệc ăn mừng lần cuối cùng phi thuyền an toàn trở về trái đất (theo thường lệ sau mỗi phi vụ) không còn đông, vui như những lần trước. Vừa vắng vẻ, vừa ảm đạm nên báo chí có ví von đó là một đám tang thì cũng không ngoa tí nào. Ngoại trừ một số ít đến tuổi về hưu không bị ảnh hưởng về kinh tế còn hầu hết những người nghỉ việc đều đứng trước một viễn tượng không mấy sáng sủa.

Sáng Thứ Sáu, từ sáu giờ đã có từng nhóm người đến công ty để làm thủ tục rời nhiệm sở (checkout). Trả lại thẻ nhân viên, chỉ mất 5 phút đã ký xong giấy tờ. T. chậm chậm lái xe rời khỏi bãi đậu. 

Suốt ba mươi năm (1981-2011) bận rộn với công việc xoay quanh những phi thuyền này đến độ quen thuộc như một phần thân thể, T. thật sự cảm nhận được sự mất mát, hụt hẫng khi ngày chấm dứt đã đến. Hồi hộp lo âu trong giờ phút phi thuyền chuẩn bị để rời dàn phóng. Nhức đầu tìm trở ngại khi phi thuyền bị trì hoãn. Theo dõi, tìm hiểu sinh hoạt các phi hành gia đang trong không gian làm nhiệm vụ. Vui mừng với những chuyến thành công khi nhiệm vụ hoàn tất đã trở về trái đất. Đau buồn tiếc thương chia xẻ với hai chiếc phi thuyền lâm nạn… Tất cả đều đã qua, đã trở thành kỷ niệm trong cuộc đời một nguời Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản. Đây là niềm hãnh diện được đóng góp phần mình cho quê hương thứ hai (Hoa Kỳ) nói riêng và cho xã hội nói chung.

Sau 135 chuyến bay trong ba thập niên, phí tổn 450 triệu đô la Hoa kỳ, với hai phi thuyển bị tai nạn cùng mạng sống của 14 phi hành gia, chương trình phi thuyền con thoi có thể sẽ bị quên lãng trong tâm hồn mọi người nhưng sẽ còn sống mãi trong lịch sử văn minh của nhân loại trên trái đất.

Gió Đồng Nội

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,360,466
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.