Mưa Dầm Cuối Năm Ở Nam Cali

29/12/201000:00:00(Xem: 447846)
Mưa Dầm Cuối Năm Ở Nam Cali

Mưa Dầm Cuối Năm Ở Nam Cali

Tác giả: Phạm Hoàng Chương
Bài số 3077-28377-vb4123010

Tác giả Phạm Hoàng Chương, nhà giáo hồi hưu, cư dân Nam Cali. Ông tá tác giả giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2009. Sau đây là bài viết cuối năm của chàng.

***

Mùa Đông năm nay ở Âu châu tuyết phủ giá băng. Tuyết rơi trắng xóa khắp nơi từ Đông sang Tây, từ Nga sang Pháp, Anh, ngay cả dưới miền Nam nước Ý cũng có tuyết . Nhiều phi trường  ở Đức, Pháp tê liệt đóng cửa, ngưng các chuyến bay, khách nằm ngủ vật vạ lăn lóc ở phi trường. 
Ở  Mỹ, thời tiết cũng biến đổi khác thường. Tháng 12  luôn là một tháng nắng mưa xen nhau với những ngày gió lộng cây cối vật vã, đi đâu cũng phải thủ trong xe áo mưa áo lạnh, thế mà miền Đông Bắc, Ngũ hồ, cả miền Trung năm nay đâu đâu cũng  bão tuyết, gió mưa tơi bời. Ngay cả Nam Cali cũng mưa dầm liên tục hai tuần liền trước ngày Giáng Sinh, bầu trời u ám, xám xịt. Nước trên trời tuôn xuống làm ướt sũng ngập lụt đất Cali khổ cằn. Nhà cửa trên đồi núi cao bị đất chuồi, chủ nhà bỏ chạy. Nhà ở khu vực thấp bị bùn tràn vào ngập gần tới nóc, chủ nhà biến thành homeless.  Xa lộ mưa rơi mù mịt, tài xế chạy không thấy đường, đụng nhau dây chuyền rầm rầm. Dưới đồng bằng, nhiều nhà bị giột trần nhà tróc lở. Nước mưa len lỏi chui dưới mái ngói cũ, nhỏ tong tỏng trên thảm, lớp sơn trên trần bị lột nham nhở.
Rõ ràng khí hậu toàn cầu có một sự thay đổi rõ rệt mấy năm gần đây, động đất, sóng thần, núi lửa phun tro... lại kéo theo nạn kinh tế khủng hoảng dài lê thê khắp mọi nơi, tác động mạnh lên đời sống nhân loại nói chung và dân Mỹ nói riêng...
Ở Mỹ, kinh tế có những dấu hiệu suy đồi bắt đầu từ cuối năm 2007, sau đợt nhà cửa đột ngột tăng giá ào ào, nhất là ở Cali. Qua 2008 thì địa ốc xì bong bóng, giá nhà rớt như chim trúng đạn, hãng xưởng  đua nhau sa thải nhân viên, thiên hạ mất việc bỏ nhà chạy lấy thân, nhà banks tịch thu nhà cửa dinh thự mỏi tay. Kinh tế Mỹ 35 năm nay cũng đã nhiều lần thăng trầm qua các chu kỳ địa ốc lên xuống, nhưng chưa có lần nào lạ như kỳ này, vừa lâu, vừa tối mò. Đã vậy, anh Trung quốc thừa cơ dương oai điệu võ đòi làm chủ biển Đông, quân khủng bố Hồi giáo lai rai cho nổ bom chết người liên tục khắp nơi, ngay cả chú Bắc hàn hung hăng con bọ xít cũng biến thành "người ruồi gây máu lửa", chọc giận anh Nam hàn.
 Trong bối cảnh thế giới xôn xao náo động, kinh tế suy xụp đó, giữa năm 2009, Trung đang làm manager ngon lành cho IBM với  lương 92 ngàn thì bị "laid off".  Hãng xưởng Cali cắt giảm chi phí, nhân viên, dời qua các tiểu bang khác, ra nước ngoài, mướn công nhân rẽ hơn. Mất job như một cái tát thật đau vào mặt, giữa lúc kinh tế Mỹ lún sâu vào cơn suy thoái trầm trọng. Xuất thân từ một y tá RN tốt nghiệp 10 năm trước với lương khiêm tốn 60 ngàn, Trung đã cố gắng leo trèo, học thêm computer, lấy bằng MBA, đổi hãng hai ba lần, để đạt được địa vị ngày nay, để rồi trong nháy mắt, tất cả vụt vỡ tan như bọt biển, làm Trung hụt hẫng chới với..
Ngôi nhà lấu 400 ngàn sụt giá trong khi tiền mortgage hàng tháng tới 2500$ khiến hai vợ chồng cùng cảnh thất nghiệp loay hoay chống đỡ, may mà  chỉ mới có một đứa con 3 tuổi. Trung và Cathy lãnh check thất nghiệp vừa đủ tiền trả morgage, phải xin thêm bên cha mẹ vợ trang trải tiền xăng nhớt điện nước. Cha mẹ vợ nhà ở gần đó, nấu cơm cho ăn, Cathy cứ hai ngày qua nhà mang thức ăn về. Sợ cha mẹ già lo lắng, sợ bà con bạn bè thương hại, Trung dấu biệt không cho ai biết chuyện mất job. Cả ngày quay qua quay lại hai vợ chồng loay hoay với dứa con thơ, thẩn thờ, ngồi lên nằm xuống thở dài thườn thượt. Nộp đơn ba bốn nơi không ai gọi, Mỗi tuần Trung chở vợ con chạy xuống Little Saigon ngó đồng hương mua bán cho bớt cô đơn, ăn tiệm cho tiêu sầu, hay đi thăm đám bạn cùng cảnh thất nghiệp, nhìn nhau than thở, trao đổi tin tức ở đâu có hãng xưởng thuê mướn, hay ngồi nhà theo dõi các trận đá banh cho quên thì giờ. Ở không sinh hư, có lần Trung táy máy lấy tiền thất nghiệp đi đánh bạc để gỡ gạc kiếm chác, khi ăn khi thua, nhưng tất nhiên là thua nhiều hơn ăn. Cathy biết được, gây gỗ ầm ỹ nhà cửa, Trung biết lỗi nằm nhà, được đâu một lúc hai đứa lại lục đục cãi nhau.
May sao một hôm Cathy đi "job interview" vớ được job mới ở một hãng may Đại hàn, trả lương rất hậu, nên Trung ở nhà giữ con cho vợ đi làm, tiếp tục hưởng tiền thất nghiệp chánh phủ gia hạn, một mặt đăng ký "on call" với một bệnh viện để lâu lâu đi làm thêm ban đêm khi họ thiếu người. Trung tìm khắp trên Internet kiếm việc không ra, thỉnh thoảng cũng gởi con hàng xóm, thắt cà vạt hí hửng đi "job interview" một hai chỗ kêu, nhưng không có kết quả. Họ cứ bảo" chờ đó, sẽ gọi lại", nhưng không bao giờ gọi. Kinh tế Mỹ rơi vào một cơn khủng hoảng lê thê tệ hại từ ngày ra trường tới giờ Trung chưa từng thấy. Phố xá tiêu điều, nhiều nhà hàng Mỹ dẹp tiệm vắng hoe, các tiệm phở Việt nam bớt giá 50% cũng vẫn ế, mỗi lần từ freeway lên exit Trung thường xuyên thấy những người Mỹ tiều tụy đứng thểu não chìa mũ xin bạc cắc. Có một lần, ở góc exit, một  chàng Mỹ tóc vàng đẹp trai ngồi co ro cầm cái bảng viết mấy chữ "too ugly to prostitute" bên vệ đường làm Đạo thấy nhói ở tim, lắc đầu cười ra nước mắt. "Phải chi tôi đẹp trai, thì đã đi bán thân, không phải ăn mày như vầy". Thật là chua xót, tiếu lâm một cách chua xót. Làm khách qua đường động lòng trắc ẩn, ai cùng hoàn cảnh thất nghiệp lại càng đau lòng hơn. Toan móc túi tiền ra vất cho hai đồng thì xe sau bóp còi, đành phải chạy vụt vô đường trong.
Lần khác lại thấy  một con bé rất trẻ, mang cái bụng bầu to gần ngày sanh, cầm bảng xin tiền đứng bơ vơ ở ngã tư gần thư viện công cọng làm Trung xúc động, kiếm chỗ đậu xe rồi đi bộ tới cho 5 đồng, ân cần hỏi thăm .
-Em bỏ nhà đi hoang, bị trai lừa gạt có bầu hả" Sao không đến Sở welfare xin trợ cấp".
-Không,...em có chồng... và một đứa con 3 tuổi, nhưng anh ấy mất job, nên tụi em đang ở tạm motel, em đã xin welfare, đang chờ phỏng vấn.
-Tại sao nghèo mà không biết giữ gìn, đẻ thêm con chi cho khổ vậy"
Con bé cúi đầu ngượng ngập: "It just happened."
Trung nhún vai lắc đầu bỏ đi.
Thời buổi khó khăn, có bằng cấp, trẻ trung còn chưa kiếm ra việc, welfare lại cắt giảm, nói  đến mấy người lớn tuổi không rành tiếng Anh, chuyên làm lấy tiền mặt, còn thêm buồn.Trung có người cậu tuổi đã 56  ở Wesminster, 25 năm trước qua Mỹ không chịu đi học lại, cứ tàn tàn cắt  cỏ sống thoải mái, sau lớn tuổi dẹp nghề, đứng bán cho một cây xăng full time, vợ bay qua miền Đông làm nails, bỏ lại đứa con gái 8 tuổi cho cậu lo. Giữa năm nay, cây xăng ế,  chủ cắt giờ, cho làm có 2 ngày một tuần không đủ trả tiền rent, phải xin ba má Trung 500$ , nhờ hàng xóm giữ con, bay qua Louisiana theo mấy người bạn đi đánh cá.  Được một tháng không hiểu sao lại thểu não trở về, đứng bán xăng lại, rồi may mắn tìm ra ở đâu một job khiêng vác nặng nề khác để đắp đổi qua ngày. Cậu gọi xin 200$ để mua giày bảo hộ chủ bắt buộc, Trung hứa cho, nhưng chưa kịp cho thì xe cậu đang chạy bị "banh" không nổ, phải kêu họ toll xe vô shop sửa hết 90 bạc. Đúng là "đã nghèo lại gặp cái eo",Trung phải lái xe tới đưa cho 300$, ái ngại không biết những ngày sắp tới của cậu ra sao. Mới mất việc mấy tháng mà đầu tóc trắng xóa bạc phơ như ông già. Mới hay cái lo lắng tinh thần nó ảnh hưởng tới thể xác con người ta khủng khiếp.
 Mới hay khi chân ướt chân ráo qua Mỹ, phải nghĩ về lâu về dài, đừng thấy job dễ làm, lãnh "cash" mà chụp làm để có tiền ăn xài phung phí. Lúc trẻ còn sức, phải nghĩ đến lúc già suy yếu. Không làm lãnh check, nên khi mất việc, không được tiền thất nghiệp, phải lang thang bữa no bữa đói, thật là thảm thương. Con người hơn nhau ở chỗ biết lo xa, nhìn xa thấy rộng. Trời lại đang vào  đông, mưa gió lạnh lùng, nhìn đâu cũng thấy một màu xám xịt thê lương, thảm thay cho những kẻ mất việc, không biết bám víu vào đâu, ngửa tay xin xỏ ai trên đất khách quê người lạnh lẽo này. Ai thuê mướn người vào thời tiết đông giá ướt át cuối năm" Giáng sinh tơi nơi mà không xu dính túi, biết tiền rent tháng này có đủ trả, tiền welfare lại cắt giảm, cha con xoay sở ra sao, ăn uống ở đâu"
Trung không dám hỏi kỹ, biết thêm nhiều chỉ càng thêm buồn, bà con giúp nhau cũng có chừng, tiền đâu mà giúp đỡ mãi. Có bằng cấp như mình mà còn bay job huống chi là những người ít học, tiếng Anh không rành. Trung rùng mình nghĩ đến một ngày nào đó hết còn ăn tiền thất nghiệp, số phận mình sẽ ra sao" Mình còn may mắn được vợ nuôi, có nhà để ở, lỡ vợ mất job nay mai thì bay nhà bay cửa, vợ chồng sẽ lục đục bỏ nhau, hay dắt díu sang nhà hai bên cha mẹ ăn nhờ ở đậu. Xứ sở thiên đường của nhân loại, ai cũng muốn đến đây định cư, mà trong tình trạng kinh tế tê liệt này, có ai thấu được nỗi lòng những kẻ mất việc như Trung.
Ngồi ôm con, nhìn ra ngoài cửa sổ mưa rơi rào rào, trời đất xám xịt, Trung thấy buồn rầu bơ vơ cô độc. Hàng xóm nhà ai nấy đóng cửa kín mít. Ở xứ này ai giúp dược ai" Tiền bạc thì khó kiếm, mà ai cũng muốn rút tỉa tiền bạc eo hẹp của mình. Giấy quảng cáo, junk mail ngày nào cũng đầy hộp thư, mời mọc mua này mua kia, mua  giày dép, thức ăn, mua quà Giáng sinh, hãng điện thoại AT&T liên tục gọi phone kêu réo mời mua packet 99$ một tháng vừa điện thoại, vừa cable Tivi, vừa cell phone. Các hội từ thiện "Hungry children", hội "chống lung cancer" ...cũng gửi thư xin tiền. Trên Tivi các đài VN, quảng cáo đi coi hết văn nghệ này tới văn nghệ kia giúp cho đồng bào bão lụt quê nhà, nuôi các cụ già neo đơn, bệnh nhân phong cùi, mù mắt, suốt ngày nheo nhéo nài nỉ , xin xỏ . Cảnh sát lái xe máy núp trong bụi, rình phạt xe chạy quá tốc độ để bù đắp ngân sách thiếu hụt, chưa kể lâu lâu còn trơ trẽn gọi phone xin donations. Lại thêm ba cái máy gắn camera ở ngã tư, chỉ rình chụp hình những người chạy lỡ chân đạp ga vượt đèn đỏ, chém. đẹp 400 bạc trở lên.
 Mới hôm tháng 5 rồi, ở West Covina, cảnh sát dàn một hàng "cones" block 2 lanes đường,Trung bị cái ticket lãng xẹt. Khi ngừng xe hỏi , bánh xe trước tình cờ đụng nhẹ vào cái "cone" cảnh sát chắn đường, "cone" ngã lăn ra mà bị phang cho cái ticket. Tòa bắt nộp phạt 350$. Xin ra tòa kêu oan "not guilty", thì xui xẻo hôm đó, thằng cảnh sát phạt nó xuất hiện, nên chánh án nghe theo, cho Trung "guilty", lấy tiền phạt mà chia nhau, cả hai tòa án và sở cảnh sát cùng có lợi. Đã vậy, lúc vô Tòa, không có chỗ đậu xe, đậu đại ở khuôn viên nhà bank thì lúc trở ra, thấy xe biến mất, té ra bị tên security nhà bank mướn  nó kêu xe "toll", phải đi chuộc mất hết 250 bạc. Thật là khốn nạn. Các nơi công quyền đua nhau mà rút tỉa dân lành sạch túi. Ngày Thanksgiving mới đây lại bị một ticket "đổi lane không an toàn", phạt 385$, thêm 54$ nữa nếu muốn đi học traffic school. Ngày lễ  nên đường vắng, liếc  gương chiếu hậu thấy không ai đàng sau, Trung  không  signal, nhưng vừa cán lên vạch phấn đã thoáng thấy bóng người đi motor bên tay mặt, vội quặt trở lại  lane cũ trong tíc tắc,  ngờ đâu xui xẻo trúng ngay thằng "cop" đi xe motor bên cạnh. Thế là nó đùng đùng nổi giận, chớp đèn xanh đỏ tíu tit, bắt ngừng, đòi coi giấy tờ, phát cho cái ticket bắt ký tên.:
-"You almost killed me", hắn hằn học nói.
Nghĩ có tức không. Hồi nào tới giờ ,change lane ào ào lả lướt không cần signal đâu có sao, bây giờ thất nghiệp lại trúng sao quả tạ, "xáng" ngay vào thằng cảnh sát lái mô tô đi song song. Đúng là tiểu hạn năm nay có Lưu Mã bị Triệt, cả nhị hạn đều có "quan phù, thái tuế, bạch hổ" nên iên tục có chuyện lôi thôi với pháp luật. Đã thất nghiệp lại phải tốn tiền vì những cái vớ vẩn, mỗi lần ngồi vào xe đi đâu đâm ra sợ hãi. Ở Mỹ, thắt lưng buộc bụng, ăn uống tiện tặn mấy mà  không có  thói quen lái xe tốt, lái sơ ý không cẩn thận là tiền vẫn ra như nước, không cột seat belt là mất 150$, change lane không signal mà xui gặp cảnh sát là mất 400$, thấy xe bus chớp đèn đỏ phía sau, không  chịu stop là mất 1000$ . Chưa kể hãng bảo hiểm tăng giá, hay "xù" không chịu bán nữa, nếu bị quá nhiều tickets..Cảnh sát bên này nó mặt lạnh như tiền, hở chút là giở luật ra, bắt ký tên, đừng hòng mà xin xỏ hối lộ như bên Vietnam, nhứt là thời buổi này nó càng ra sức bắt phạt để bù vào ngân sách cạn kiệt.
Đang buồn phiền vì tiền mất tật mang thì giấy DMV ở Sacramento gởi về bắt trả tiền đăng ký xe Toyota  Avalon cho năm mới, bắt đi smog check . Chỉ có ở Cali xe cộ đông đảo, xịt khói ô nhiễm khí trời, mới chế ra cái luật này, các tiểu bang khác đâu có. Đem xe đi check ở tiệm Mễ quảng cáo trên báo rẽ có 25$, bị FAIL, nó đòi 15$ fee, khuyên đi thay spark plugs mới rồi đem tới check lại,  trả thêm 25$ nữa sẽ PASS. Mua 6 plugs mới, đem xe ra tiệm sửa, nó đòi 80$ tiền công thay 6 cái. Gọi ông anh họ làm mechanic, chuyên làm check smog, nói đem xe tới anh thay giùm cho, khỏi tốn tiền. Tháo plugs cũ ra coi, anh lầm bầm:
-Plugs còn tốt. Air filter cũng còn mới.Thằng Mễ này mới đậu licence có một năm nay, chưa có kinh nghiệm, muốn xe PASS thì phải để xe nổ máy hồi lâu thì TEST sẽ PASS ngay có khó gì,  máy  chưa đủ nóng thì thế nào cũng FAIL  thôi. Đây là cái trick của nó làm tiền, muốn em FAIL để ăn 15$ trước, rồi sau lấy thêm 25$, tổng cọng được 40$. Nếu để em PASS ngay thì nó chỉ ăn được có 25$.
-Vậy sao" Hèn chi,,,
Quả nhiên ông anh thay plugs mới xong, đem tới test lại thì PASS ngay. Đúng là thời buổi khó khăn mà ai cũng áp dụng triệt để câu "sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi." Chán thay cái tình người ở xứ này, làm Trung nhớ tới 2 câu thơ đối nhau của Vua và Trạng Quỳnh ngày xưa: "Nước trong leo lẻo, Cá đớp cá / Trời nắng chang chang, Người hiếp người."
Sao mà hai câu thơ VN mấy thế kỷ trước  thích hợp với hoàn cảnh ở Mỹ lúc này quá. Có lần, Trung mua một cuốn sách Mỹ tựa đề "How to change your job" đọc kỹ, nghiền ngẫm, không biết nên đổi qua nghề gì. Muốn làm y tá lại thì phải học lại một lớp mới update cái licence được, nhưng thật tình quen làm việc giấy tờ, chỉ huy, bây giờ phải dùng tay chân, chích thuốc, trực đêm, trách nhiệm nhiều, Trung cũng không thích. Thời buổi khó khăn, chỉ có  ngành nghề nào liên quan đến thức ăn, chợ búa, xe cộ như bán xăng, bán phụ tùng xe hơi, y tế bán thuốc, hay làm ngân hàng là bền. Ai cũng cần ăn uống, cũng phải mua xăng lái xe, làm chủ cây xăng không sợ ế, không có vốn làm chủ cây xăng thì đành phải làm manager bán auto parts vậy, hay phải biết sửa xe. Toàn những nghề lạ lẫm, Trung không quen và cũng chưa hề bao giờ nghĩ tới trước kia. Còn có nhà ở, cơm ăn, vợ đi làm, cũng chưa đến nỗi phải làm cashier cho cây xăng, hay đi cắt cỏ...lại ở chơi không lâu, tự nhiên con người đâm ra lười biếng, thôi mặc tới đâu hay đó vậy. Sông có lúc người có khúc.
Buồn buồn, Trung đi mướn DVD phim Mỹ, phim Pháp về coi, coi phim bộ lịch sử Đại hàn cho qua thời giờ. Như bộ "Song đức nữ vương" 16 dĩa, nói tiếng Việt, tài tử trẻ đẹp, phong cảnh tuyệt vời, võ nghệ siêu quần, mưu mẹo đàn bà đấu trí với nhau sát nút, có đêm Trung say mê coi đến 2 giờ khuya. Coi mãi cũng mỏi mắt, Trung lại email liên lạc với thằng bạn "đại gia" ở Saigon, con ông cháu cha, làm chủ 2 cái nhà hàng vấn kế. Nó kêu về Saigon sẽ lo cho có job. Thế là gởi con cho hàng xóm giữ, bay về Saigon một tuần. Nó nói muốn làm manager nhà hàng không, có 20 triệu một tháng. Hai chục triệu cùng lắm  chỉ bằng 1000 đô bên này, chưa kể nhớ con, trả tiền nhà, ra đường kẹt xe, bực mình với những rắc rối của công an làm tiền cũng chả bỏ công. Lại bay về Mỹ, tối tối nằm vùi nghe mưa rơi, chìm trong giấc ngủ, không thấy ánh sáng cuối đường hầm ở đâu, nửa đêm khuya khoắt tỉnh giấc lại nhớ đến thực tại thương đau, lại "thương mình xót xa".
Một hôm, một ngày trước Giáng sinh, qua Bolsa mua vài thức ăn, Trung đang ngồi thẩn thờ trên ghế ngoài tiệm hớt tóc chờ tới phiên thì thấy một ông dẫn ba đứa con trai tới, đưa cái business card nhờ chỉ  phòng bác sĩ nhãn khoa.
-Tôi mới qua Mỹ có 2 tháng, nhờ anh làm ơn chỉ đường đi tìm cái văn phòng bác sĩ làm mắt kiếng cho mấy đứa nhỏ này ở đâu.
Trung coi số 9521 Bolsa, chỉ qua phía bên kia đường, bên trái:
- Bên này số chẵn , số lẻ bên kia, chắc đâu đó bên kia đường, anh phải qua bên kia kiếm, đi lần lần ngó số là thấy thôi..Anh qua đây diện gì"
-Dạ diện bảo lãnh, ông anh ruột bảo lãnh.
Ông ta cám ơn rồi tất tả kéo đám con đi. Trung gọi với:
-Ủa, anh đi bộ hay đi xe" Không có xe à" Nhà ở đâu lận"
 Ông ta quay lại:
-Dạ, mới qua còn đi bộ anh à. Cái gì cũng phải tự túc hết, chính phủ chỉ cấp mediCal cho 4  đứa nhỏ thôi, cho tạm chỉ  3 tháng thôi nên phải lo đi làm kiếng cho mấy đứa nhỏ.
-Thôi, cha con lên xe đi, em chở đi kiếm cho mau.
Kiếm ra thì hóa ra trúng ngày lễ, họ khóa chặt cửa, yết bảng CLOSED 2 ngày 24 và 25.
-Anh chờ qua thứ hai 27 tây hãy dẫn mấy cháu đi khám mắt. Bây giờ anh muốn về đâu, sẵn xe em chở dùm  luôn. Qua đây bước đầu ai cũng khổ hết. Hồi em qua năm 84, đi với cha, nhờ diện vượt biên tỵ nạn nên may còn có trợ cấp, nhưng cha em cũng phải đi cắt cỏ, gác buildings để  đi học lại. Dù sao thời đó kinh tế còn sáng sủa, dễ kiếm việc làm, nhiều jobs lãnh tiền mặt, bây giờ thì chịu chết...
Ông xin chở tới chợ Saigon City ở MAcFAdden gặp bà vợ và đứa con lớn 18 tuổi đang mua thức ăn. Trên đường đi, hỏi chuyện mới hay ông anh ông thất nghiệp đã 3 năm nay, phải nhờ người co-sign đứng ra bảo trợ tài chánh,  cho gia đình ở chung một tháng thì mời ra riêng  ở apartment 1250$ 1 tháng, không biết ai sẽ trả cho.
-ANh có dành dụm đem theo tiền qua đây không"
-Nói thật anh, tôi mang qua đây có 4100$, bị bịnh tim trở lại nên  khám bác sĩ trả tiền mặt tốn mất gần 3000$, ở Vn thông tim một lần rồi, bây giờ qua đây đau lại, phải mua bảo hiểm hơn 300$ 1 tháng, lỡ có chuyện gì...
Trung thất kinh tròn xoe mắt nhìn: 
-Trời đất... Bên này nặng nhất tiền nhà và tiền bác sĩ thuốc men.  Có vài  ngàn làm sao anh trả  vừa tiền nhà vừa tiền bệnh cho nỗi" Ông anh thất nghiệp kiểu này rồi ai lo cho cả nhà anh đây" Lúc này bên Mỹ đang thất nghiệp lu bù, anh thì bị tim, con thì còn nhỏ, làm sao gia đình anh sống nỗi ở đây"
-Tôi 55 tuổi rồi, đâu có ham đi Mỹ làm chi, ngặt vì tương lai mấy đứa nhỏ này mà phải đi..Vợ chồng qua đây cũng biết lớn tuổi đâu có làm gì được nữa, tiếng Anh không biết, sức khỏe không còn...Cũng suy nghĩ điên đầu nát óc trước khi ra đi. Hàng xóm người quen ai cũng nói có cơ hội tốt mà không chịu đi, sau này con cái nheo nhóc khổ cả đám, lúc đó sẽ tiếc. Đành phải đi....
Trung chưa hết bàng hoàng, ngừng xe bỏ mấy cha con xuống trước chợ mà không biết tính cách nào để giúp đỡ. Trong bụng nghĩ, "Mình tưởng không ai khổ hơn mình,  thế mà lại có người  còn khổ hơn ." Không lẽ mời gia đình người ta về nhà mình ở tạm cho qua mùa đông này"
 Quay bánh xe đi, Trung thở dài nhìn theo mấy đứa bé khẳng khiu mới ở VN sang theo cha bước vào chợ, nhắm mắt lắc đầu không biết rồi đây họ sẽ ra sao. Một gia đình 6 người như vậy, việc làm không có, tiền đâu mà mướn nỗi chỗ ở 600$, nói chi tới 1250$, rồi mai đây, trong cơn mưa gió lạnh lẽo này, lao ra đường, biết chui rúc xó xỉnh nào mà trú ngụ "
Trên đường về lại El Monte, miên man nghĩ đến cảnh khổ của người tỵ nạn xưa và nay, 35 năm rồi mà vẫn còn người muốn bỏ xứ ra đi, Trung không để ý thấy trời đã hửng nắng. Buổi tối lên giường Trung vẫn băn khoăn  trằn trọc không ngủ được.  Bóng tối yên lặng, khí trời lạnh rét làm  con người thấy vô cùng  yếu đuối bất lực trước cuộc sông cơm áo, chỗ ở căn bản,  nói chi tới những ước mơ tham vọng cao xa, nuôi con học ra làm bác sĩ, dược sĩ...như thời cha con Trung mới qua Mỹ, kinh tế còn huy hoàng..Mong sao cho trời sớm bình minh, cho mặt trời lên chói nắng rực rỡ xua tan khí lạnh, đem lại sinh lực và  hy vọng cho con người đang âu lo sợ hãi ở đất Nam Cali này.
Trời cũng như cũng chiều ý Trung, sáng 25 là một ngày trời nắng ấm chan hòa tuyệt đẹp. Cây xanh trổ hoa nở đỏ trong nắng vàng tươi bên ngoài cửa sổ. Vợ chồng nấu bún riêu, ăn một bữa sáng hương vị quê nhà ngon lành. Ăn mặc đẹp kéo nhau ra đường đi chơi mừng ngày Chúa ra đời, ngước lên bầu trời xanh lơ không một gợn mây, hít thở khoan khoái, trước mặt đường xá khô ráo sạch sẽ. Trung lái xe ra khỏi garage, bấm remote control cho cửa kéo xuống.  Cuộc đời còn tươi đẹp quá. Phải hy vọng, phải tiếp tục hy vọng để sống còn. Cứ sống vui với hiện tại, đừng nghĩ đến tương lai vì tương lai chưa tới. Chim trời kia, cá biển nọ, có ai cho ăn đâu mà vẫn nhởn nhơ bay lượn  trên Trời, bơi lội dưới nước. Mọi sự Trời đất rồi sẽ an bài con người đâu vào đó tốt đẹp cả. Cứ tin như vậy đi, bởi vì không còn cách lựa chọn nào khác. Giữ tâm vắng lặng, như hư không, không bị xao động bởi bất cứ hoàn cảnh nào. Chim hạc bay qua mặt hồ in bóng xuống nước, nước không xao động vì bóng chim, chim cũng không xao động vì bóng nước. Khi đàn chim bay đi, nước hồ sẽ trở lại yên tĩnh như cũ...
Phạm Hoàng Chương

Ý kiến bạn đọc
11/06/201207:24:45
Khách
Chuyện của ông buồn quá!

Không phải nỗi buồn có thể dùng nước mắt xối cho trôi ngay được mà là một nỗi

dau canh cánh bên lòng!

Nói lên một thực trạng đau lòng khá phổ biến sau ngày mất nước tác giả khá thành công về mặt giãi bày tâm trạng ;tiếc là mạch văn được chú trọng lắm nên hơi nặng về hình thức tự sự.

Nói chung có phải tác giả hơi quá lạc quan khi cho rằng cứ để dòng đời trôi...Vớii kết cục của tác giả,tôi e là sau cơn mưa lỡ trời không sáng mà lại...bão thì có mà đại hoạ!

Dù sao cũng xin chia xẻ với tác giả tâm trạng bất an trong thời gian đen tới đó.

Bài viết bao hàm một triết lý nhân sinh khá thâm thuý.

Hoan nghênh.

30/01/201118:42:50
Khách
Đọc xong bài này của anh tôi cảm thấy cũng buồn trong lòng, buồn cho những người Việt phải khổ sở cho miếng cơm manh áo trên đất Mỹ này. Tôi đang ở VN và tôi nghĩ rằng không biết số phận gia đình mình ra sao nếu ngày xưa mình đi Mỹ, liệu có an cư lạc nghiệp hay bấp bênh trôi nổi. Câu chuyện của tôi thật giống như chuyện của người đàn ông 55 tuổi mà tác giả đã gặp. Tôi xin phép kể:
Ngày đó, cách nay cũng gần 20 năm, lúc đó cha mẹ tôi cũng xấp xỉ tuổi 50, gia đình tôi cũng tính định cư sang Mỹ theo diện HO nhưng lúc sắp đi thì cha tôi bị bệnh nặng nên gia đình tôi đành ở lại VN. Từ đó sức khoẻ của ông yếu hẳn đi so với lúc trước nên gia đình tôi quyết định ở lại VN cho tới ngày hôm nay và hôm nay gia đình tôi cũng sống tạm ổn với mức thu nhập đủ sống của ông. Còn mẹ tôi ở nhà, tôi thì vẫn chăm chỉ đèn sách để mong tương lai được tươi sáng hơn cha mẹ mình.
Liệu có phải cuộc sống nơi "Giấc mơ Mỹ" là thiên đàng, là nơi để mọi người ước mong đặt chân đến để có cuộc sống giàu sang hơn không ??? Câu trả lời tuỳ thuộc vào hoàn cảnh mỗi người mà rút ra suy nghĩ.
Cuối cùng tôi cũng xin chúc tác giả "sau cơn mưa trời lại sáng". Xin chào !!!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/201800:00:00(Xem: 323)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Bài viết mới của Võ Phú năm 2018 là chuyện vui từ lớp dạy tiếng Việt.
19/10/201800:00:00(Xem: 2245)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Với bài "Niềm Đau Ơi Ngủ Yên" viết về trại tị nạn Palawan-Philippines, Triều Phong đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
17/10/201800:00:00(Xem: 3361)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Sau đây, thêm một bài mới của tác giả.
16/10/201800:00:00(Xem: 3387)
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016. Với “Viên Đá Kỳ Diệu,” một trong bốn bài viết về nước Mỹ của ông, Thảo Lan đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19.
14/10/201800:00:00(Xem: 2972)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Tại Việt Nam. bà là cô giáo dạy bậc tiểu học, sau khi tốt nghiệp trường Quốc gia sư phạm Sàigòn. Dạy ở Việt nam 22 năm. Qua Mỹ diện con bảo lãnh, năm 1992. Đi may hãng Mỹ hơn 10 năm thì hưu trí, ở nhà dạy cháu học chữ Việt, và dạy chữ Việt ở trường Lạc-Việt ở Louiville, KY. Bà đã xuất bản ba quyển sách:
13/10/201800:00:00(Xem: 2919)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
12/10/201800:00:00(Xem: 3663)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018.
11/10/201800:00:00(Xem: 3106)
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và vừa nhận thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Bài viết mới của ông về quan hệ giữa cha mẹ và con cái.
10/10/201800:00:00(Xem: 2410)
Tác giả tên thật Lý Tuyết Mai, cư dân Pomona, CA. làm việc tại Bộ Xã Hội. Đến Mỹ khi còn tuổi học trò, cô thuộc "thế hệ gạch nối" của người Việt tại Mỹ. Với bài viết về chính sách của Bộ Xã Hội Mỹ đối với trường hợp một cô bé gốc Việt 16 tuổi mang bầu, Bảo Trân đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2009. Bài viết mới của cô là một du ký, đăng 2 kỳ.
08/10/201800:00:00(Xem: 4247)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ hai của ông.
31/12/201400:00:00(Xem: 24766)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 9002)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9291)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 12218)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11404)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 7882)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17397)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8239)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8476)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21534)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 8933)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 13134)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10382)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5890)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 5934)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393556)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340482)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301538)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 932879)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296721)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260886)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301723)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319253)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222557)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279157)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338497)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 337992)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220708)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203476)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228777)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246537)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234275)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 283144)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239759)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 241870)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Ai cũng biết rằng hút thuốc lá gây nhiều tác hại cho sức khỏe, nhưng rất nhiều người vẫn không bỏ được thuốc lá. Tổ chức y tế thế giới gọi hút thuốc là một đại dịch toàn cầu, và đây là nguyên nhân tử vong duy nhất có thể ngăn ngừa được trên thế giới. Mỗi năm, có từ 5 đến 6 triệu ca tử vong do hút thuốc lá. “Có thể ngăn ngừa” có nghĩa là chúng ta hoàn toàn có thể chủ động không hút thút để bảo vệ sức khoẻ cho chính mình và những người xung quanh. Nên nhiều nhà nghiên cứu vẫn luôn tìm cách giúp người hút thuốc cai nghiện, từ việc chế vaccine nhằm ngăn cảm giác thư giãn của nicotine cho đến dùng xung từ truyền tới não để giảm bớt sự phụ thuộc vào nicotine.
Khoảng giữa tháng 10/2018, Apple đã chính thức xác nhận thời điểm diễn ra sự kiện ra mắt thế hệ iPad và MacBook mới vào ngày 30/10/2018. Địa điểm tổ chức tại Nhà hát Opera Howord Gilman, New York, Mỹ lúc 10h sáng EDT.
Android Pie hay Android 9.0 là một bản cập nhật lớn của hệ điều hành Android. Nó đi kèm với rất nhiều tính năng mới như giao diện Material mới, cải thiện thời lượng pin... Khoảng giữa tháng 10/2018, Sony đã công bố lịch trình cập nhật lên phiên bản Android mới cho các thiết Xperia của hãng.
Được chụp lúc gần nửa đêm ở địa phương, bức tranh toàn cảnh đêm mùa thu này nối tiếp mái vòm của dải Ngân Hà băng qua đường chân trời phía bắc từ High Fens, Công viên Tự nhiên Eifel (Eifel Nature Park) ở biên giới Bỉ và Đức.
Khoảng giữa tháng 10/2018, một số nguồn tin cho biết, Trung Quốc có kế hoạch táo bạo xây dựng một Mặt trăng nhân tạo sáng gấp 8 lần Mặt trăng thật.
Khoảng giữa tháng 10/2018, sàn đấu giá trực tuyến eBay đã đệ đơn kiện chống lại Amazon với cáo buộc cho rằng sàn thương mại điện tử đang lôi kéo bất hợp pháp những người bán hàng có giá trị cao bằng cách xâm nhập vào hệ thống nhắn tin nội bộ của eBay.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========