Nayef, Anh Chàng Hồi Giáo Ở Xứ Mỹ

23/05/201000:00:00(Xem: 104898)

Nayef, Anh Chàng Hồi Giáo Ở Xứ Mỹ

Tác giả: Joseph Nguyen
Bài số 2898-28198-vb8052310

Bài được chuyển bằng điện thư. Bài viết ngắn nhưng linh hoạt, vui vẻ. Theo nội dung, tác giả là một du học sinh từ Việt Nam, đang học tại Mỹ. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết thêm và bổ túc sơ lược tiểu sử.

***

Có thể nói tôi tiếp cận được với dân Hồi Giáo là qua anh chàng Naef  Bukhari.
Anh chàng khá bảnh dáng, nếu không muốn nói đẹp trai. Anh ta mang dáng vẻ của người Trung Đông chính hiệu con nai vàng: Râu ria xồm xoàn, lông lá tua tủa, mắt nâu huyền bí và buồn muôn thủa, nụ cười tuyệt đẹp và hàm răng trắng đều đặn như con gái. Anh chàng hài không thể tả. Đùa nghịch mọi chổ mọi nơi. Thậm chí đóng giả giáo viên nạt nộ những học sinh lỡ đến trể vài phút làm ai trong lớp cũng tưởng là giáo viên thật. Tuy vậy, lúc đầu tôi thật sự là sợ anh ta. Cứ suy nghĩ cái thằng Hồi Giáo này nó đang đùa giả hay đùa thật đây" Giả dụ mà làm nó bực mình thì dám nó cho... nổ bom cái trường này lắm đó. Nên mỗi lần anh chàng đùa, tôi cứ giả vờ như không thấy hoặc không biết cho yên chuyện.
Cứ nghĩ đến cảnh anh ta đang mang một quả bom trong người hay cầm khẩu tiểu liên xả vào mọi người thì mình là con gái có cho vàng cũng chẳng dám làm quen, huống lựa đã sẵn có ác cảm nên càng tránh. Nhưng dần dần thấy anh ta chẳng làm ai chuyện gì. Mà đám con gái thì cứ bám lấy anh ta như ruồi gặp mỡ nên cũng thấy lạ. Cứ nghĩ vui trong bụng: "Dám thằng này nó giàu lắm đây", Sao mà cái đám con gái nó ham giàu sang thế không biết"""". Nhưng rồi càng ngày càng thấy thích cái cách anh ta pha trò và biến nó thành trận cười cho thiên hạ.
Lần nọ, anh chàng ra ngoài mà bỏ cái balô trong lớp, thế là máu nghịch nổi lên, tôi nhanh tay bỏ nó vào ...sọt rác. Anh ta vào, mắt đảo quanh, môi nhếch lên, mắt nhìn thẳng căm thù, tay đu đưa chỉ từng người trong lớp. Tự nhiên cảm thấy sợ quá, người đông cứng lại, mặt cúi gằm, tay bấu lại.... Cứ nghĩ anh ta sẽ trả thù. Chắc lần này thế nào anh ta cũng ... vác bom vào trường hay chí ít cũng nói đám Hồi Giáo dần mình ra tro.
Cuối cùng rồi anh ta cũng biết mình là thủ phạm. "Don’t do that, OK" (Không được làm vậy, OK"). Mình không nói được tiếng nào, mồ hôi vã ra vì sợ. Ra về anh ta nói: "Don t do it again, OK". Lí nhí trong miệng từ xin lỗi, anh ta cười toe toét: "I accepted your apology" (Tao chấp nhận lời xin lỗi của mày). Tôi bực mình quá, bao nhiêu sợ hãi trong đầu biến mất, xả liền một tràng như bắn....liên thanh: "Không phải tao sợ mày đâu nhé, mày đừng có mà chưa làm hoàng tử mà đã nhảy phóc lên làm vua". Cả đám Hồi Giáo cười vỡ chợ, thế là bao nhiêu sợ hãi trong người chạy đâu cả. Thấy tụi nó cũng ...dễ tính đấy chứ"
 Hôm sau gặp lại, anh ta cười nham nhở chào hỏi như không có chuyện gì xảy ra. Thế là từ đó bớt sợ. Được đàng chân thì lân đàng đầu, từ đó được dịp là chọc phá nhau cười vang lớp. Tôi và anh ta đặc biệt thích cô giáo dạy Toefl ban chiều. Cô giáo gì mà trẻ, đẹp như một ...cô tiên. Chỉ tội người nhỏ quá, chân thì lỏng khỏng như cành tre. Nhưng quyến rũ không thể tả, ngồi trong lớp mà cứ nhìn hoài. Cô ta trợn mắt hỏi mình: "Nhìn gì mà nhìn dữ vậy cu". Thế là tôi lầm bầm nói nhỏ trong miệng: "Đẹp thì nhìn, hỏi gì mà ...dốt dữ vậy". Hai anh chàng bụm miệng mà cười làm "con nai" cứ...ngơ ngác.
Quả thật sống ở Mỹ đối với một du học sinh thật là không dễ: Tiền bạc, học phí, ăn uống, bài vở nặng nề... nếu không có bạn bè quanh mình, chắc là chết sớm. Sinh viên Việt Nam thì hay phân biệt giai cấp quá. Hàn Quốc thì chỉ chơi với nhau hay với Tây, Nhật thì hiếm khi thấy nụ cười, Ý, Pháp, Thổ Nhĩ Kỳ, Trung Quốc ...thì kiêu ngạo quá chỉ giao lưu trong nhóm thôi. Thế là chỉ có mấy anh Trung Đông là dễ chịu nhất. Dễ làm quen, dễ kết bạn. Nhìn thì hơi sờ sợ tí thôi, chứ quen biết rồi thì cái gì cũng xuôi chèo mát mái cả. Vả lại tụi Trung Đông nói tiếng Anh là trời sợ, hay nói như người Việt Nam mình, nghe hiểu chết liền. Nhưng nếu nghe nhiều bạn sẽ nghe rất dễ. Mà đã nghe hiểu dân Hồi Giáo nói gì rồi thì nước nào nói bạn cũng hiểu cả.
Hễ đi đâu, tụ tập nơi nào là dân Trung Đông tụ lại nói chuyện bằng ngôn ngữ Ả Rập. Được biết các nước Ả Rập nói chung tiếng. Ả Rập thì có tất cả 28 chữ cái. Viết lằng ngoằng như con giun đất. Như được nghe nói lại thì ngữ pháp Ả Rập cực kỳ khó. Nghe hoài thì nói được nhưng viết hả" Đừng mơ. Khó vô cùng. Dân Ả Rập đi được nhiều nước nên trào lưu mới, phim ảnh mới, mốt mới ...họ bắt nhanh hơn Việt Nam ta. Như anh chàng Naef tuy là Ả Rập Sê út nhưng sinh ra ở Porland, Oregan. Nơi mà dòng MTG Đà Lạt có 1 chi nhánh ở đó. Hơi lạ là nghe nói tiếng Anh thì không ai địch lại mấy anh chàng Trung Đông nhưng đọc và viết thì mâùy chàng cực dốt. Lúc đầu hơi thấy lạ. Nhưng sau biết mấy chàng là "chúa lười đọc" nên mới dở thế.
Nước Mỹ là xứ đa văn hóa. Dân khắp nơi đổ về sinh sống. Mỗi chủng tộc có bản sắc riêng, mỗi nhóm dân có cá tính của mình. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành sự đa dạng trong văn hóa của đất nước rộng lớn này. Tôi hiểu ra nhiều chuyện, vỡ ra nhiều điều mà khi còn ở Việt Nam tôi khó lòng mà có được.
Cám ơn Nayef.
Nhờ mày tao cũng hiểu ra một điều tưởng như đơn giản mà không đơn giản chút nào: ở đâu cũng vậy, người tốt lẫn lộn với kẻ xấu, kẻ gian sống chung với người lành. Chẳng cứ là vì một vài người làm xấu mà ta vơ đũa cả nắm rồi nói Hồi Giáo ai cũng xấu cả. Đó là bài học mà tôi học được từ xứ Mỹ và tôi cám ơn xứ tự do này vì bài học đáng giá này.
Joseph Nguyen

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 805,065,379
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.