Hoa Đậu Bắp

01/01/201000:00:00(Xem: 833892)

Hoa Đậu Bắp

Tác giả: Phan
Bài số 2828-1628898- vb610110

Chúc mừng năm mới dương lịch 2010. Khởi sự từ mùa xuân năm 2000, hôm nay giải thưởng Viết Về Nước Mỹ bước qua năm thứ mười. Và vẫn liên tục, mỗi ngày đều có thêm bài mới. Như mọi năm, viết về nước Mỹ năm thứ 10 sẽ tiếp tục phổ biến những bài tham dự cho tới cuối tháng Hai 2010. Họp mặt phát giải thưởng sẽ được tổ chức vào tháng Tám. Bài viết đặc biệt dành cho ngày đầu năm là của một tác giả quen thuộc: Phan, nhà văn nhà báo trong nhóm chủ biên tuần báo Trẻ tại Dallas.

***

Trời mới heo heo, ông Bản đã dọn dẹp nhà cửa cho thật khang trang. Bà nói ông dở chứng. Năm nay sơn phết, chùi rửa nơi nơi… "Tết ở đây chứ có ở Việt Nam đâu mà sợ người thăm kẻ viếng." Ông không trả lời nhưng bà hiểu, nhà mới có thêm đứa cháu ngoại mới, đứa con của đứa con tượng hình từ trại tù năm xưa, được ông cưng nhất nhà nên ông không biết mệt, ông chỉ lo sao cho nhà không hạt bụi để cháu ngoại mau lớn, đi câu cá với ông ngoại.
Bà dõi mắt theo ông từ nhà trước xuống nhà sau, tay không ngớt lau chùi phụ cái xe tập đi cho con nít, ông na từ đâu về, không nói. Nó cũ đến sỉn vàng, nhưng "Made in USA, không phải đồ Trung Quốc đâu đấy! Bà nhẹ tay chút bà…" Oâng cũng để ý bà như ngày xưa chúng mình. Đứa cháu ngoại thức giấc, ọ ẹ báo động cho ông bà biết "nhân vật quan trọng" nhất nhà đã thức. Bà đi đón cháu dậy, ông ngưng tay dọn dẹp, uống hớp trà, nhìn ra cửa sổ xám ngoét mùa đông, thở dài, "nhớ cây mai nhà má quá em ơi!" Bà nghe mà đứt ruột, giá ngoại tụi nhỏ nghe được câu này cũng yên bụng. Tội nghiệp má của bà, gả con mà khóc hơn cô dâu…
Đêm, ông Bản ngồi lọc cọc cái máy tính 12 số với một xấp giấy má chằng chịt những con số. Cuối cùng, ông quyết định mua chiếc xe mới. "Chiếc xe ông hứa với lòng sẽ mua từ ngày đặt chân đến Mỹ. Đã hơn mười năm rồi sao! Ôi, sẽ mua, chiếc xe màu hoa đậu bắp, đủ an toàn về mặt giao thông, nhỏ nhắn như người lái xe sợ sệt… Mai đi chùa, mốt đi chợ, xuống xe, bấm remote tóc tóc như ai. Để đi đâu, nghe ai bấm remote xe tóc tóc, lại ngoái nhìn thèm thuồng…" Ông tâm sự với người bạn  làm chung, một già mộ trẻ nhưng hợp tính: "Tôi nói anh nghe qua tai thôi đấy, đừng nhớ làm gì." Người ta có mắt để nhìn, có tai để nghe, có miệng để nói những gì mắt thấy tai nghe. Đàn ông bây giờ lắm chính khách nên nói chả ai nghe. Nghe ông Bản nói, hoá ra đàn ông cũng chưa chết hết.
Từng trưa, rỗi việc. Ông Bản mày mò với những con số mà hận lòng thêm chút nữa, "Anh tính giùm tôi xem, lấy một ngàn cash back, nhưng phải chịu một phân lời trong 3 năm, có lợi hơn, hay không lấy cash back thì 3 năm không tiền lời"" Bài toán kinh tế không khó hơn tính toạ độ pháo binh, xem bản đồ hành quân ngày xưa. Chỉ trở ngại ở tuổi tác không thuận lợi với hội nhập như bọn trẻ, đầu óc khó quên những tháng năm tù đày, những cái chết oan khiên của đồng đội trong chiến tranh, sau hoà bình… Mẹ bố tiên sư lũ cưỡng chiếm miền nam. Cứ để yên cho tôi đi lính thì lương đủ gia đình chứ có phải vật lộn với những con số chó chết này đâu. Tính đằng nào cũng thiếu trước hụt sau. Tiên sư bọn họ, lại còn bỏ tù tôi, làm lãng phí thời gian…"
   Những buổi trưa rỗi việc là thời gian tán dóc ngoài vỉa hè, việc thâm cung bí sử trên giường nhà ai nhiều khi cũng không đánh mà khai tuốt luốt da me. Riêng ông rất chọn mặt để tham khảo việc nhà hay cho ý kiến với người ông tin là tin mình. Dạo này đêm về, ông Bản ngồi chong đèn, làm toán, lần mò trong túi càn khôn một bông hoa đậu bắp bốn bánh, có remote để tặng người trăm năm. Thể nào bà cũng nói, "Cái ông Bản, trông ngoài cục mịch, thế mà rồ-man-dại." Có chuyện tình nào không rồ dại như nhau, ngày ông đóng quân trong xóm, anh lính trẻ ưa vô nhà dân xin ớt hiểm, nhưng ngoại tụi nhỏ vừa khuất tầm mắt là ông xin cái quai nón lá màu hoa đậu bắp của người ta để đi hành quân bớt cô đơn. Cũng dịp xuân về, ông bạo miệng hơn chút nữa, xin cái quai nón để mai đây, em có đi lấy chồng bất tử thì anh thắt cổ chết luôn, nhưng thắt cổ thằng nào cưới em, anh thề không bỏ qua.
Ai dè ngang ngược được lòng, ông cất kỹ cái quai nón trong ba lô để đêm đêm ngửi mùi hương, ông bất chấp người ta nói ông sến, cái quái quỷ gì cũng mua màu hoa đậu bắp. Mà bà cũng sến chảy nước, mùa xuân về trên cánh mai chiếu thủy, nhìn dòng trôi ai biết về đâu, người nam kẻ bắc thương thầm. Bà đi chợ tết miền quê năm ấy, biết mua gì cho mùa xuân bất tận, bà mua cho ông cái khăn quàng cổ màu hoa đậu bắp. Giấu trong mình mà sợ, vừa mắc cỡ vừa sợ đòn. Giá ông là người miền nam thì bà đâu rấm rứt rậm rựt tới mấy năm, bà ngoại tụi nhỏ mới cho cưới hỏi. Còn nguyền rủa cái thứ Bắc kỳ, lì tới trâu kêu bằng cậu. Đuổi mỏi tay mà nó cứ nhào vô con nhỏ nhà tui…
Từ hôm hai ông bà mất việc, ông đi phụ việc với đám thợ dán giấy, sơn nhà. Hôm không việc làm thì chạy pizza, cho qua ngày đoạn tháng. Bà ở nhà coi cháu ngoại cho con đi làm. Bà Bản ưa ngồi nhớ xa xưa. Tức cái ông Bắc kỳ lầm lì như ngậm ngải, hễ nhắc quê nhắc nhà là ông lại nói, "thôi đi, có về cũng chẳng còn ai…"
Chẳng còn ai nhưng quê hương còn đó. Mai chiếu thủy xuân về vẫn trắng bờ mương, tiếng chim sâu gọi rầu hàng mắm, gốc bần chua, chát mấy cũng chua… ai hỏi mình quê đâu dễ nói, mình hỏi mình không biết quê đâu!
Trời hôm nay đổ tuyết, những bông tuyết vào mùa rưng rức khó nghèo, lận đận. Nhìn ra cửa sổ tuyết sương, kéo cao cổ áo lên đường kiếm cơm. Oâng Bản khoác áo ra đi, làm bà muốn khóc. Ước gì ông ấy được nghỉ một ngày để bà bớt lo âu. Cũng đi làm như người ta, gặp nơi không bảo hiểm cũng chẳng vacation. Lũ chủ cả ngọt ngon đồng hương với người mình, tính ra ác nhơn thất đức vạn lần hãng Mỹ. Ù ơ cháu ngoại  mà lòng bà Bản trống huơ. Bà đâu biết ông Bắc kỳ nhà bà càng già càng tợn, lấy cớ thành Đà tuyết rơi, không đi làm nhưng đi mua xe.
Lão đi biệt tích giang hồ, vợ gọi theo cái cell cũng không thấy alo gì hết. Gọi người bạn làm chung với lão mới biết lão không đến chỗ làm. Bà càng lo. Trời tuyết thế này, lão chỉ còn một địa chỉ là nhà thương, ngoài cái nhà ở và tiệm pizza. Người bạn trấn an, cho biết ông đang bận điện thoại với anh ta vì ông… đang đi xin việc hãng mới! Yên tâm. Xong việc, ông sẽ gọi về. Chúc mừng anh chị nha…
Bà yên tâm với người xin ớt, ngày xưa lão xin ớt mỗi ngày nên trong ba lô lão có cả ký ớt khô vì lão không ăn cay. Con người bí hiểm, chẳng bao giờ nói trước mình sẽ làm gì! Thế nên bà nhắm mắt, cái hôm vô đồn cho lão đòn bánh tét, tết nhất mà không được về nhà với gia đình thì ai không xót thương. Bà nhặt từng trái ớt khô trong ba lô lão ra mà ứa nước mắt, chưa kịp nhắm mắt đi theo tiếng gọi con tim đã bị dìm cho cái gốc ớt sừng trâu mới khoái. Gần bốn chục năm trời còn rần rật tâm giao. Bà nhìn lên bệ lò sưởi, hình bà ngoại tụi nhỏ cười cười… Thôi, má đừng cười làm con mắc cỡ. Bà đốt cây nhang thơm cho má đẻ túm tím cười trong hình. Không biết hồi má, ba đi lính Tây, có giàng trời như lính VNCH của con hôn má, tự nhiên bà khóc, không ngờ mắc cười cũng khóc.
Căn nhà yên lặng đến nghe được tiếng thở của đứa cháu ngoại trong nôi. Mới hồi nào đi thăm ông ngoại nó trong tù cải tạo. Vợ ốm chồng gầy như nhánh chà, có lon gô mắm ruốc xào sả ớt cũng phải hối lộ cho cán bộ để được ở qua đêm. Tội nghiệp con út đói từ trong trứng. Mà biết đâu nhờ vậy nó đẹp nhứt nhà, đẹp hơn mấy con chị. Có điều ổng cưng nó quá làm vợ chồng cãi lộn, phải bênh vực cho tụi lớn với chứ, con nào cũng là con, đàn ông thiên vị. Vậy đó, mà quay đi quay lại, tụi nó lấy chồng, ra riêng hết trọi. Còn con út cứ ham chơi, nói miết mới chịu lấy chồng. Nay đẻ con giục đây, mà không giục đây thì ba nó cũng đi ẵm cháu ngoại về cưng nựng, rồi chửi mấy đứa cháu gái, chỉ biết bà ngoại tụi bay thôi. Bà đẻ ra con út thiệt là dại dột giữa thời đói khổ, nhưng cũng nhờ nó mà lận đận lao đao nào cũng qua. Rồi thằng rể trời gầm không nhả, thiệt là vừa ý ông Bắc kỳ. Rể nào cũng là rể, đàn ông thiên vị…
Bà kết luận ngon hơ với người bạn trẻ. "Đó, chú coi đi. ổng như vậy có đúng hôn, nhưng hễ nói tới là làm trận làm thượng. Già trở chứng lắm chú ơi! Chị gọi không bắt điện thoại, chú gọi thì nói đang đi xin việc, ông ấy đi shopping đó, mua đồ chơi cho cháu ngoại. Trời tuyết đá như vầy, ra đường làm chi cho nguy hiểm, tự hành xác không hà."
"Ổng đâu có đi mua đồ chơi cho cháu ngoại, đi mua đồ chơi cho chị đó. Tui đang liên lạc với ổng bằng điện thoại, nói chuyện với chị sau nha."
Trời tối sớm vì âm u, bà Bản lo dữ cho ông già ương ngạnh. Lại gọi người bạn xem chừng ông nhà tôi có gọi cho anh không" Thì ra họ đã về tới nhà, chẳng xe ai hư hay nằm đường. ông  Bản đĩnh đạc trao tay xâu chìa khoá mới cho bà. "Chúc mừng năm mới, tôi chỉ có cái hoa đậu bắp xài remote, tặng bà." Bà điếng người trong sung sướng, ú ớ, không biết nói sao, làm gì, để đáp lại anh chàng xin ớt bốn mươi năm vẫn chưa biết ăn cay. ông  đi bắc ấm nước, pha bình trà mới mời người giúp hết mình trong hôm nay. Bà bồng cháu ngoại trên tay, líu lưỡi, không biết nói gì. Aüm cháu ra garage thì sợ cháu lạnh, nhưng cứ muốn đứng nhìn chiếc xe màu hoa đậu bắp tới tắc thở cũng chưa đã mắt…
Ông uống xong ly trà, như tỉnh như mê. "Bà ạ, tôi mua cái xe này để tặng bà, là ước muốn từ ngày sang đây. Cả chục năm trời mới làm được. Nhưng nay, thời tiết xấu quá, bà thì chưa đi làm lại nên thư thả chạy cũng không sao. Tôi xin bà cho con út mượn cái xe này đến trời hết lạnh để nó đưa đón thằng bé, cho tôi yên tâm." Bà chẳng đặng đừng, lúng túng như về nhà chồng, "Thì ông cũng chở tôi đi chùa một lần cho biết xe mới, rồi làm xe đưa rước cháu ngoại ông cũng không sao…"

*
Không khí mùa đông bên ngoài nặng chịch, trong nhà cũng không nhẹ hơn. Bỗng nghe tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường. Mọi người nhìn ra tuyết trắng mênh mông, chiếc xe màu đỏ của con út nổi bật. Ủa, mà kỳ. Chiếc xe màu xám tro của thằng rể không lẽ lạnh quá đổi màu thành màu hoa đậu bắp! Vợ chồng nó vô nhà đón con không lầm lũi như mọi hôm, nói cười toe toét, "Tụi con mua cái xe màu hoa đậu bắp đã chưa" Tặng ba, để ba tặng má. Chúc mừng năm mới ba má mạnh khoẻ…"
Bà Bản ngất ngây trong hạnh phúc gia đình, "thế là ba má cùng được đi xe mới, cùng màu…" ông  Bản vui vì không lầm thằng rể trời gầm như ông khi trẻ, thoáng buồn phải bỏ cái xe sáng chạy chiều sửa từ ngày sang đây, tánh ông thế.
Phan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,111,295
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.