Mở Tiệm

14/06/200900:00:00(Xem: 254938)

Mở Tiệm

Tác giả: Sao Nam Trần Ngọc Bình
Bài số 2642-16208719- v861409

Tác giả đã dự viết về nước Mỹ từ 2002 với nhiều bài viết  đặc biệt. Ông là cựu sĩ quan VNCH, cựu tù chính trị, đến Mỹ theo diện HO, từng sông ở Nam California và sau cùng chọn nơi định cư tại Greenville SC. Bài viết mới, theo lời tác giả, là chuyện  viết theo lòi kể lại của một ông bạn già, ngày xưa cùng học một trường nay tình cờ gặp lại sau hơn 33 năm vắng bóng.
***
Đang ngồi đọc sách, con gái tôi từ trong phòng khách chạy vào và nói ngay, không kịp để tôi có ý kiến:
- Bố vào trang web này, download cho con cái mẫu đơn để con xin mở tiệm nail nha. !                                                                                                         
Ngưng một giây, chừng như để tôi thấm ý, rồi tiếp, như sợ tôi ngăn cản ý định làm ăn đang sôi sục trong đầu :
- Đi làm công con chán quá rồi, bây giờ con muốn mở tiệm để tự mình điều hành, tự mình kiếm sống, bố à. Bố đừng cản con nghe, bố.
Tôi biết chuyện này rồi sẽ đến nhưng đâu có ngờ là nó đến nhanh như vậy, vì mở tiệm nail theo như tôi hiểu đâu có giản dị như 2 với 2 là 4 đâu.      
Rồi để chiều ý nó, tôi cũng vào trang web nó chỉ, chẳng thấy mẫu đơn đâu, chỉ thấy mẫu đơn sang tiệm, tôi cũng bỏ qua luôn không quan tâm tới nữa.
Ít ngày sau, nó lại đến nhà, nói với vẻ hớn hở :
- Hôm trước con lầm khi cho bố cái web đó. Bây giờ con có người giúp rồi, bố đừng lo cho con nữa nha!
Tôi không lo cho nó và gia đình của nó sao được. Nó một nách 3 con cần phải nuôi, láng quáng một chút là sai một ly, đi một dặm.  Mà một dặm này đâu phải chỉ có từng ấy feet đâu, dặm đây phải hiểu theo nghĩa bóng, nên một dặm có thể sẽ là homeless, là bà cả đọi, là mùa đông đang chờ nó và gia đình nó. Tánh tôi vốn hay lo mà!
Từ trước đến giờ, ít thấy có ai tự mở tiệm, mà nếu có mở thì chỉ có rất ít người có thể đếm trên đầu ngón tay. Đường đi nước bước trong việc mở tiệm như giấy tờ, thủ tục, đơn nạp ở đâu chả thấy ai cho biết, cứ: "Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm".
Các cụ ta đã chẳng nói rất chí lý là "Cho bạn mượn tiền không ai chỉ bạn con đường đi buôn"  đó sao" Phải chăng với câu thành ngữ trên các cụ ta có truyền thống giữ "tử" nghĩa là giữ kín cách làm ăn chăng"
Nhưng ở Mỹ thì lại khác, muốn làm ăn thì cứ hội đủ điều kiện nạp đơn là được ô kê cái rụp mà.
Mà thật vậy, khi mình xin mở tiệm thì city tại địa phương sẽ cấp giấy phép hoạt động cho mình và tùy theo cái dịch vụ mình xin, nơi đây sẽ yêu cầu mình thiết kế cái tiệm sao cho phù hợp.                                                     
Còn việc cấp giấy phép hành nghề chuyên môn thì lại do phần hành chuyên môn tại thủ đô của tiểu bang cấp, sau khi city báo cho nơi đây biết cái tiệm này hay cái tiệm kia đã đủ tiêu chuẩn.                                                              Hai nơi này: city và phần hành chuyên môn ở thủ đô của tiểu bang phối hợp rất nhịp nhàng ăn khớp như một ban nhạc vậy.
Nhưng, người Việt Nam ta chân ướt chân ráo tới Mỹ và dù cho đã ở Mỹ một thời gian khá lâu nếu không tìm hiểu thì khó mà hiểu rõ cách muốn mở một business thì phải làm sao, thí dụ như mở tiệm nail nói trong bài này, chẳng hạn.
Thế cho nên có một số người nhờ biết rành rẽ nên cứ ung dung thoải mái, mở tiệm rồi sang lại tiệm cho người khác và dĩ nhiên là có lời nên sống rất là dễ chịu. Cho nên, phần đông các tiệm nail, có thề nói  là, các tiệm sang lại của một số người rành rẽ các thủ tục nói trên, còn tự mở thì rất ít.
Thế nhưng, các cụ ta nói quả không sai "Thánh nhân đãi kẻ khù khờ" hay như trong câu "Lù đù có ông đù hộ mạng"  hay một cách  hình tượng hơn nữa là câu "Nó lú, chú nó khôn".
Quả thật, ông chủ phố, một thương nhân người Mỹ với cái tên rất phổ thông, Jimmy, mà ta vẫn thường gập, đúng là "thánh nhân" là "ông đù"  là "chú" của nó như trong các câu thành ngữ nói trên.                                 
Tiệm chưa mở, bàn ghế làm nail chưa mang về thì ông ta đã phán một câu xanh rờn :
Trang bị trong tiệm nail toàn là :" Made in Viet Nam " mà thôi
Đấy là ông ta "quên" không thèm nhắc tới "thợ cũng là Việt Nam luôn" cho lịch sự! Câu nói này chứng tỏ ông ta rành sáu câu tuy ông ta chỉ là chủ phố mà là người Mỹ và ông chả bao giờ có tiệm nail cả!                                                                                                                                                                                                              


Ngoài việc cho thuê phố, Jimmy còn có một: "bộ tham  mưu" mà đứng đầu là ông David, một kỹ sư về kiến trúc và là chủ nhân một công ty xây dựng có tên là H.G.C.                                                                                      
Công ty này có những người chuyên môn có giấy phép hành nghề của tiểu bang về điện, nước, xây dựng v...v..  để giúp người mở tiệm thay đổi mặt bằng cho phù hợp với nhu cầu của người thuê  phố nữa!
Hèn chi mà con gái tôi, tuy có lo lắng, vì là lần đầu tiên đứng ra mở tiệm, nhưng vẫn tin là với sự yểm trợ dồi dào của công ty H.G. C.  thì công việc sẽ nhanh chóng hoàn thành như dự định.
Thợ cứ làm xong tới đâu là chờ nhân viên trên city đến kiểm tra xong, rồi  đám thợ khác lại bắt tay qua các khâu kế .Chỉ trong vòng có một tháng rưỡi đúng như dự tính, là mọi chuyện đâu vào đấy.                                              
Chỉ có một điều, khi mọi chuyện đã hoàn tất và khi gọi  lên :" board " thì nơi đây chỉ nhắn qua máy là hãy gọi lại. Chờ mãi không có ai gọi lại, nên nóng lòng, nó phải đích thân lái xe lên tận nơi để hỏi thì bà phụ trách nói:                                                                         
- Sao không tiếp tục gọi thì sẽ nhận được trả lời mà. Lên đây làm chi cho xa xôi.                                                                                                                     
Rồi và bà ta ký tạm vào bản photo của cái đơn xin mở tiệm và dặn:                                        
  - Nếu có ai hỏi thì tên tôi và số phone đây, cứ bảo họ hãy gọi cho tôi để xác minh là được. Cô còn không mau  về mở tiệm đi vì thời gian là tiền bạc mà !                                                                                     
Thế là nó yên tâm thơ thới ra về và định ngày khai trương.                                          
Tôi hỏi :
- Tiệm này gần tiệm con làm trước quá, con không ngại sao" Theo bố thì địa điểm này, nếu người khác mở thì không có tiếng ong, tiếng ve nào còn con thì thế nào cũng có. Con nghĩ sao"
Vẫn vui vẻ nó trả lời :
- Sống ở Mỹ hơn 10 năm rồi mà bố cứ như người còn ở Việt Nam. Bố không thấy sao bên này đường là một nhà thuốc tây, bên kia đường cũng là môt nhà thuốc tây khác có sao đâu, có chết thằng Tây nào đâu.   Các cụ ta chả có câu "Trăm người bán, vạn người mua là gì" Tiệm của bạn con sống được thì tiệm của con, tuy mở sau, cũng sống được mà, Bố đừng lo.                                                                                                               Miễn là mình biết cách giữ khách, chiều khách là khách đến với mình. Không lẽ bố lại muốn con thuê chỗ khác xa hơn cái tiệm cũ con làm để khỏi có điều ong, tiếng ve hay sao. Nếu người khác đến thuê chỗ này để mở tiệm thì lúc đó bố nghĩ sao"  Vả lại, chỗ này gần trường các cháu, gần nhà, đi làm cũng tiện mà đưa đón mấy nhỏ đi học cũng thuận đường luôn. Cả trăm thứ tiện lợi mà bố!
Từ ngày sang Mỹ định cư vợ chồng chúng tôi cứ phải ca bài ca ngược lại với bài ca của các cụ ta ngày xưa : " Con cái đăt đâu cha mẹ ngồi đó " cho khỏi có màn lôi thôi, thành ra trong cái vụ này, trước lý luận của nó thì tôi đành thua luôn cho xuôi chèo mát mái !
Thế là bây giờ đánh đùng một cái, cái đứa con mà tôi cho là ngốc ngốc, ngố ngố ấy thành chủ tiệm nail! Đó là điều mà tôi không ngờ! Đúng là ai mà biết được ma ăn cỗ ở đâu hay như lời của bài hát trong phim "Que sera, sera". Biết ra sao ngày sau!                                                                                           

Sao Nam Trấn ngọc Bình

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,396,320
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.