Nước Mỹ Với Các Loài Động Vật

22/10/200800:00:00(Xem: 127826)

Tác giả: Khôi Nguyên

Bài số 2439-16208516-vb4221008


Tác giả cho biết ông sinh năm 1942. Trước 1975 là sĩ quan trong QLVNCH; Cấp bậc:  Đại úy. Chức vụ:  Đại hội trưởng tác chiến thuộc Bộ Binh Chủ Lực Quân. Đến Mỹ:  năm 1996 theo diện H.O., hiện định cư tại tiểu bang  Idaho; Nghề nghiệp:  cook at hotel. Trên đường lái xe đi làm về nhà, tôi thấy một chiếc xe cần cẩu đang nhấc một người lên đọt cây cao làm việc gì đó.  Về nhà tham khảo với mọi người trong gia đình, thì mới rõ là một tổ chim con, bị gió lay mạnh rơi xuống đất, police đi tuần hành phát giác, liền kêu xe cần cẩu đến để giúp đưa tổ chim ấy lên lại đọt cây cũ, cho chim mẹ săn sóc chim con. 

À! Thì ra thế, một việc làm rất công phu! Đó là chuyện chim. Còn thêm chuyện rắn nữa.  Một hôm nọ, xem trên truyền hình, tôi thấy cảnh một  bà trong gia đình kia, thấy một con rắn nằm trong bathroom, bà ta sợ quá, liền cho 1 cú phone đến police. Tức tốc mấy phút sau thì police đến.  Người police nầy đã đánh thuốc mê vào con rắn và bắt nó mang đi, nghe nói chỉ nhốt vào một bụi cây nào đó chứ không giết hại nó.

Ở Mỹ ta thấy có rất nhiều vịt hoang, coi chúng rất mập mạp. Vịt hoang có thể bay rất xa, và chúng thường sống ở những nơi có nước hoặc ẩm thấp.  Trong một vài ngày lễ, người Mỹ thường mua popcorn thả cho chúng ăn, cũng như những người Mỹ thường mua các thức ăn bán ở chợ để trên cành cây cho chim chóc hoặc các loài sóc đến đó để ăn tha hồ. 

Tôi có một người bạn Mỹ, ông ta trước đây là một cựu chiến binh, đã từng chiến đấu với tôi ở mặt trận Tây Nguyên.  Hôm ấy, ông ta mời tôi đến nhà chơi, ông ấy dẫn tôi ra vườn và chỉ cho tôi thấy rất nhiều vịt.  Chúng bay trên không, chúng lội trên ao lạch, chúng đi khệ nệ, hoặc nằm la liệt trên nền cỏ, kể cả nhiều vịt con nữa.  Tôi không biết liền hỏi ông ta: Vịt anh nuôi hả!  Ông ấy trả lời:  Không! Đây là vịt hoang.  Ông ta còn chỉ cho tôi thấy nhiều ổ vịt trong lùm cây với nhiều trứng. 

Hình như dân Mỹ không hoặc rất ít ăn thịt vịt kể cả trứng vịt.  Có hôm trên đường phố, một bầy vịt chừng chục con tự nhiên xuất hiện, vịt mẹ lẫn vịt con, chúng đi lại rất tự nhiên vô tư, có con nằm nghỉ ngay giữa đường.  Lẽ tất nhiên, là tất cả xe phải dừng lại, một vài người lại phải ra khỏi xe, để đuổi vịt đi thì đoàn xe mới có thể di động được.Ở Mỹ, một vài nơi, các thú rừng như nai, hươu... thường băng qua đường bất tử, các nơi nầy thường có bảng ghi chú, để mọi tài xế có thể lưu ý đề phòng.

Hồi tôi mới đến Mỹ, đi nhà băng, nhưng đến sớm quá, nhà băng 9 giờ mới mở cửa.  Tôi ngồi chờ ngoài vỉa hè, bỗng nghe thấy một con gì cắn đau đau nhột nhột phía sau đít mình, liền quay lại, thì  thấy một chú sóc đang nhởn nhơ quanh trên mình.

Một hôm nọ, tôi đang ngồi sau nhà, bỗng thấy một con chó cao lớn đi đến phía mình, thấy sợ, nhưng trông nó có vẻhiền lành rất dễ làm bạn, thì yên tâm. Con chó đến ngồi cạnh chân tôi, tôi âu yếm lấy tay vỗ về vào đầu nó, nó há hốc thè lưỡi dài đỏ lòm ra thở hổn hển, tôi nghĩ rằng chắc nó đói, liền vào nhà lấy một đùi gà chiên, đưa ngay mồm cho nó ăn, nhưng than ôi nó lại ngoãnh mặt đi không ăn.  À! Kỳ lạ nhỉ, chó mà không ăn thịt thì ăn gì nhỉ! Tôi thoáng mắt nhìn ra ngoài đường, thấy một bà già, đang cầm cái gì giống như dây xích, bà ta đang hối hả bước nhanh và đưa mắt nhìn 2 bên đường, tôi biết là bà nầy đang đi tìm chó chăng! Tôi chạy ra hỏi và báo cho bà ta hay để vào dẫn chó về.

Nhà tôi có làm một cái chái để nấu ăn ở sau nhà, vì nấu nướng trong nhà, mùi bốc lên khó chịu.  Mấy hôm kho thịt hoặc cá ở ngoài chái, tôi quên đem vào nhà, sáng ra, tôi thấy một con mèo hoang to tướng đang ngồi gần soong thịt cá.  Tôi ngỡ là mèo đã xơi hết cả thịt trong soong rồi, nhưng không, cái đó cũng lạ!  Không những thế, mà mèo vẫn ung dung ngồi lim dim mắt dịu hiền dễ thương. Khi tôi đến gần và vỗ về vào nó!  Cách xa nhà tôi ở chừng mửa mile có một con lạch dẫn đến một cái ao.  Xung quanh ao cỏ đuôi chồn mọc um tùm.  Nước ao hơi đục và chảy lờ đờ, trên mặt nước có mọc những đám cỏ giống như rong rêu!  Tôi đoán rằng ao nầy chắc có nhiều cá, nhất là cá trê, theo kinh nghiệm đi câu cá của tôi lúc ở Việt Nam.

Tôi bèn làm 1 cái trang, mua một cần câu, đào giun đất và đến ao để câu cá trê. Đến ao, tôi dùng cái tràng quậy dưới nước cho bùn lên, móc giun vào lưỡi câu và thả xuống nước.

Quả thật! Trúng mánh, hôm ấy tôi câu được nhiều cá trê.  Nhưng một anh chàng police từ từ đi đến vào phía tôi!  Tôi hoảng hồn, biết ngay là có gì không may xẩy đến cho mình rồi đây.

Police hỏi tôi:

- Ông đang làm gì đó.

Tôi trả lời:
- Tôi đang câu cá trê

- Ông làm gì trông lạ đời quá!

Tôi giải thích cho người police rõ là cá trê thường ở dưới bùn, cho nên tôi phải quậy bùn lên mới có thể câu được cá trê.

- Bao nhiêu cá trê mà ông đã câu được.

- Độ chừng 20 con.

Người police cho tôi một ticket, nộp phạt 50 dollars và bảo nếu lần sau còn đến đây câu như thế nữa, sẽ bị phạt 200 dollars và đưa ra tòa.

Ôi! Cha mẹ ơi!  Thật là xui xẻo cho tôi!  Mà cũng tại mình làm ẩu.  Liền cuốn gói ra về và nguyện lần sau không dám đến câu cá ở đó nữa.  Đây cũng là một bài học cho tôi, sống trên đất Mỹ nầy, tuy là nước tự do thật, nhưng nó có luật lệ của nó!  Phàm đi câu, hoặc đi săn, phải mua bằng và nó được ấn định nơi chốn và số lượng, chứ không phải săn bắn hay câu cá bừa bãi được!

Thú vật đối với dân Mỹ rất được yêu thương và tôn trọng do đó hình như loài vật ít sợ người.  Xe hơi cán chó bất cứ trường hợp nào, xe hơi vẫn lỗi.

Nuôi chó mèo trong nhà, đôi khi người ta mặc cả áo cho chúng.  Chó mèo nằm ngủ với người và ngồi trong xe là chuyện thường.  Người ta dẫn cho đi chơi và thậm chí cả lúc dẫn cho đi cầu nữa.  Nuôi chó và mèo rất tốn kém, vì phải mua thức ăn riêng cho nó, và mỗi năm phải dẫn đi bác sĩ ít nhất là 1 lần.  Nuôi chó mèo mà không đàng hoàng, cũng có thể bị đưa ra tòa.

Hèn chi trên đất Mỹ không thấy có việc ăn nhậu thịt chó, mèo, chim, chuột, rắn… như ở VN ta.  Có chăng là ăn thịt "hot dog" mà thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,388,156
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.