Tâm Sự Với Mẹ

02/05/200800:00:00(Xem: 153645)

Tác giả: Kim Trần

Bài số 2288-16208265-vb5020508

Sinh năm 1983, học ngành sư phạm tại Cal State, Kim Trần là tác giả trẻ tuổi nhất trong 12 tác giả vào chung kết Viết Về Nước Mỹ 2005 với bài viết ngắn nhất, 727 chữ, “Những bài học đầu tiên về nước Mỹ”. Trong những năm tiếp theo, Kim Trần kể chuyện sòng bài khi chính cô một thời từng làm nghề chia bài, rồi viết về ma tuý khi kể chuyện “Người Yêu Tôi: Một Con Nghiện.” Bài mới của Kim Trần lần này viết về Mẹ, không phải với những công thức thường thấy, mà là cách  nhìn lại chính mình hiếm thấy ở một người trẻ tuổi. Bài viết được tác giả ghi là “Kính Tặng Mẹ cùng tất cả những người mẹ nhân ngày Mother's Day.”

Gởi mẹ của con,

Thắm thoát mà đã gần 25 năm kể từ khi chào đời, vậy mà đây là lần đầu tiên con ngồi đặt bút viết về mẹ.  Dù vậy, đã có rất nhiều lần con muốn viết, không phải vì mẹ chỉ là một trong những đề tài cho con viết, mà vì có quá nhiều điều con muốn nói với mẹ;  những lúc ấy con lại cảm thấy ngượng ngùng bày tỏ tình cảm của mình với mẹ.  Nhân ngày lễ mẹ, con chúc mẹ luôn khỏe mạnh, vui vẻ và sống những ngày tháng hạnh phúc mãi bên gia đình nhỏ của mình.

Hôm nay ngồi nghĩ về mẹ và những gì mẹ đã làm cho con, con cảm thấy thật có lỗi khi tự hỏi bản thân mình "con đã làm gì cho mẹ""

Con có đọc một câu châm ngôn nước ngoài và cảm thấy thật đúng:  Khi con chào đón thế giới này, mẹ là người đầu tiên ôm con trong vòng tay.  Lúc ấy, con đã cảm ơn mẹ bằng cách khóc lóc không ngừng.

Chị con kể rằng, lúc lên 3 tuổi, nhà mình nghèo lắm.   Mẹ dành dụm mua cho con bộ đồ chơi bằng đất, con đã cảm ơn mẹ bằng cách đập vỡ chúng.

Lần đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường, con đã hét to lên và bảo "Con không muốn đi học."

Khi đã quen bạn mới trong lớp, nhiều lần con muốn có thật nhiều kẹo cho các bạn, cho nên hay giận hờn, khóc lóc và đánh cả mẹ khi mẹ không mua kẹo cho con.

Mỗi sáng mẹ bỏ gần một giờ đồng hồ nấu đồ ăn cho con trước khi đi học, con đã nhiều lần quăng đồ ăn sáng tung tóe trên sàn nhà vì không thích chúng.

Ở trường, con đã rất vui khi được phân công làm tổ trưởng tổ lao động, đôi khi phải làm bao nhiêu công việc trong lớp từ quét rác cho đến lau bàn; vậy mà con lại luôn phân bì và hằn học mỗi khi mẹ nhờ con làm việc gì ở nhà.

Con luôn nhớ chúc mừng và tặng quà cho các bạn mỗi khi đến sinh nhật họ nhưng lại luôn luôn quên ngày sinh nhật mẹ.  Con đã mang hoa tặng cô giáo vào ngày 8 tháng 3 mà không bao giờ dành một đóa hoa nhỏ tặng mẹ.

Khi bước vào tuổi thiếu niên, thế giới của con lúc ấy khác thế giới của mẹ, con đã thấy mẹ luôn mang lại phiền toái.

Mười tám tuổi, con ra trường trung học, mẹ đã mừng rơi nước mắt.  Con đưa mẹ tấm bằng bảo mẹ về trước và chạy đi chơi với bạn bè.  Rồi khi vào đại học, mẹ chỉ bảo cho con ngành nghề có ích cho xã hội, con đã đáp lại bằng câu nói vô tình "Con không phải là mẹ, con không thích giống như me."

Mười chín tuổi là lúc con hẹn hò, mẹ muốn biết về người đó, con đã bảo với mẹ "Chuyện tình cảm của con mẹ đừng có xen vào."

Rồi khi được khôn lớn như hôm nay đây, vì quá bận rộn với công việc, mỗi khi về đến nhà con ăn uống vội vàng rồi đi ngủ hay trốn biệt trong phòng làm chuyện riêng tư mà cứ quên hỏi thăm đến mẹ.  Có lẽ vì mỗi ngày con đều nhìn thấy mẹ cho nên có lắm lúc con buồn bã, thất vọng hay thất bại trong việc học, việc làm, tình cảm, con cứ quên rằng mẹ luôn bên cạnh, nâng đỡ tinh thần cho con.  Con đã không biết quý những giây phút đó vì con cho rằng mẹ ở bên con là điều bình thường.

Con kể ra những điều trên là để nói rằng con đã bắt đầu hiểu mẹ, hiểu cho sự vất vả khó nhọc và tình thương của mẹ.  Và con muốn những dòng chữ này sẽ thay cho lời xin lỗi mẹ, cho những lần con đã cư xử không đúng với mẹ.  Bây giờ con cảm thấy hối hận khi đã đánh mất nhiều phút giây gia đình sum họp vì ở cái sứ xở lạnh lẽo này, con đã quá bận rộn với công việc, rồi học hành, rồi khi con có bạn trai thì hình như thời gian rảnh rổi con chỉ biết dành gặp gỡ anh ấy.  Đến khi cuộc tình không thành thì con mới tìm đến mẹ mà than thở.  Con đã bỏ hàng giờ nói chuyện phone với bạn bè mỗi ngày vậy mà quên bỏ ra một phút gọi đến mẹ hỏi thăm.  Xin lỗi mẹ vì đã có lúc con hình như tách lìa cuộc sống của con khỏi mẹ chỉ vì nhiều lần con nghĩ mẹ không hiểu con.  Xin lỗi mẹ vì con đã vô tình đặt mẹ ở một vị trí rất bình thường trong trái tim con.  Bây giờ con lại sợ, sợ đến một ngày nào đó những giây phút bình dị nhất bên cạnh mẹ sẽ không còn nữa, mẹ à.

Con biết bây giờ mẹ đang vui vì lần đầu tiên  được làm bà ngoại.  Chị hai đã sinh em bé. Con nhớ ngày gia đình mình rời xa chị đi sang Mỹ, chị đã bảo con rằng "Em qua bên đó ráng ở bên cạnh lo cho ba mẹ."  Vậy mà con đã không để câu nói ấy trong đầu.  Bây giờ nói chuyện với chị hai, con nhớ rất rõ những gì chị căn dặn "chỉ khi bắt đầu làm cha mẹ, em mới hiểu công việc ấy khó khăn đến mức nào, lúc đó em sẽ hiểu sự khó nhọc của mẹ.  Bây giờ mẹ đã già rồi, sau này em sẽ không còn tìm thấy những giây phút bên cạnh mẹ như xưa đâu.  Cho nên em hãy ráng lo cho mẹ."

Mẹ đã luôn ở bên con, lắng nghe những phiền muộn và những nỗi thất vọng của con.  Hôm nay con đã hỏi chính mình "có bao giờ con lắng nghe tâm sự của mẹ""  Con muốn cảm ơn mẹ vì tất cả những gì mẹ đã làm cho con.  Bây giờ con đã hiểu chẳng có gì có thể thay thế được mẹ.  Con ước gì thời gian quay ngược để con lấy lại những khoảnh khắc gây gổ, làm mẹ buồn lòng.

Xin nhắn đến những ai đang còn mẹ: hãy làm cho sự ra đời của bạn có ý nghĩa đối với mẹ, yêu thương, kính trọng và dành thời gian báo hiếu mẹ.  Trân trọng từng giây phút được có mẹ vì cuộc đời của chúng ta sẽ không có ý nghĩa và chúng ta đã không tồn tại nếu không có người.  Hãy bảo với bản thân mình rằng ngày của mẹ không phải chỉ là ngày Chủ Nhật nào đó trong tháng 5, mà mỗi ngày đều là ngày của mẹ nếu như ta vẫn còn may mắn có mẹ trong đời.

Kim Trần

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,550,603
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.