Chân Trời Mới

22/10/200700:00:00(Xem: 268954)
Chân Trời Mới

Bài số 2128-1920-696vb8211007

*

Tác giả là một dược sĩ, cư dân Chino Hills, California, đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2007.  Bà là nhà văn có 3 tác phẩm đã xuất bản: "Tiếng Dương Cầm," truyện dài; "Anh Mới Biết Yêu Lần Đầu", tập truyện; "Còn Chờ Một Kiếp Sau", tập truyện. Ngoài văn chương, sở thích của bà là đàn  đương cầm, đã có 2 CD độc tấu nhạc cổ điển và tân nhạc. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.

*

Không biết từ lúc nào, tôi nhận ra được sự khác biệt giữa tôi và những đứa em của tôi: Xuân, Dũng, Hạ và bé An đều có nước da trắng mát, mái tóc mềm mại óng ả giống như mẹ tôi và đôi mắt một mí, môi hơi mỏng giống in hệt cha tôi. Còn tôi, da tôi đen đúa, tóc tôi quăn quíu, mắt tôi to thao láo, lòng trắng nhiều hơn lòng đen nên trông trắng dã, miệng tôi rộng và môi tôi dầy, chẳng giống tí nào với những người trong gia đình.

Có lẽ vì tôi xấu xí nên tụi trẻ con và đôi khi ngay cả các em của tôi nữa đều không ưa tôi. Chúng tẩy chay không cho tôi chơi chung và gọi tôi là "con Đen", mặc dù tôi có một cái tên rất đẹp "Thiên Lý". Chỉ trừ những người trong gia đình, cái tên đẹp đẽ đó chẳng mấy ai dùng để gọi tôi cả, thảng hoặc có đứa tinh nghịch gọi trại đi là "Thiên Lỳ". Tôi không ưa cả hai cái tên đó nên làm ngơ nhất định không chịu lên tiếng nếu có ai đó gọi tôi bằng những biệt danh kỳ cục đó, vì thế nên chúng nó ghét, chúng nó chu mỏ ra chế diễu:

- Ê cái đồ lộn giống, thứ dồ con hoang đó mà làm bộ dữ !

Tôi nổi xung lên xông vào đấm đá, tôi to khỏe lại dang hung hăng vì giận dữ nên chúng nó sợ, bỏ chạy tán loạn, nhưng lại tụ tập ở dàng xa rú lên cười ầm ỹ:

- Lêu lêu mắc cỡ cái con mồ hóng, cái con nhọ nồi ! 

Tức lắm nhưng không làm gì dược, tôi òa lên khóc và chạy vào nhà mách mẹ. Tôi hỏi:

- Mẹ ! Con có phải là con của mẹ không "

- Hỏi dở hơi ! không phải con mẹ thì là con ai "

- Thế sao tụi nó bảo con là con hoang "

Mẹ giật mình cau mặt nói:

- Mấy đứa mất dạy nói bậy nói bạ con dừng có tin .

- Nhưng sao con lại khác mọi người trong nhà" Sao da con lại đen" 

- Tại vì con giống cha con .

- Nhưng cha đâu có đen"

- Ờ nhỉ mẹ quên...

Mẹ lúng túng nói, thế rồi đễ che dấu bối rối, bà xua tay đuổi tôi di:

- Mẹ dang bận, di chỗ khác chơi cho mẹ làm việc, hỏi vớ vẩn mãi .

Nhưng tôi vẫn dứng im, nước mắt chảy quanh. Bà ngoại thấy vậy vội ôm tôi vào lòng, vuốt ve mái tóc khô như rơm của tôi, dỗ dành:

- Cháu ngoan của bà nín đi nào! Đừng khóc nữa, đễ bà cắt nghĩa...

Bà ngẫm nghĩ một lúc rồi mới chậm rãi nói:

- Dạo đó nhà mình còn ở dưới quê sống bằng nghề nông nên chân lấm tay bùn. Khi mang thai cháu, mẹ cháu vẫn phả ra dồng làm ruộng, dầm mưa dãi nắng nên nước da đen sạm. Cháu rất giống mẹ cháu lúc đó, da cháu dậm màu nhưng cháu dâu có xấu xí, thiếu gì người da dậm mà vẫn dẹp...

- Lớn lên da cháu có hết đen không ngoại "

- Ừm, cái đó thì bà không biết, phải đợi tới lớn xem sao, nhưng bây giờ thì cháu dừng dang nắng nữa thì da mới bớt đen và nhất là dừng gây gổ đánh nhau nữa nhé" Con gái phải dịu dàng người ta mới thương.

Tôi gật dầu hứa với bà rằng tôi sẽ ngoan. Cả nhà chỉ có bà ngoại thương tôi nhất nên tôi luôn luôn nghe lời bà và quả nhiên là có kết quả, da tôi bớt đen di một chút và tóc tôi mềm hơn không còn khét mùi nắng. Vì tôi biết thân và cố gắng nhẫn nhịn nên thỉnh thoảng lũ trẻ hàng xóm cũng cho tôi chơi chung những trò chơi mà bao giờ tôi cũng giữ phần thiệt như di lượm banh, quay dây cho chúng nó nhảy, làm ngựa cho chúng nó cưỡi hoặc chơi trò dóng kịch thì tôi thủ vai tên quân hầu để chúng sai bảo, la mắng và cười ầm ỹ, tôi cũng cười phụ họa vì dây chỉ là trò chơi thôi mà, tôi càng ra sức dóng thật hay vai trò tên dầy tớ ngớ ngẩn. Chẳng bao giờ chúng nó cho đổivai, tôi cũng không dám phàn nàn, dược tụi nó cho chơi chung là may rồi, tôi dâu dám dòi hỏi sự công bằng" tôi diễn xuất thần vai kịch của mình tới nỗi cả bọn coi dây là sự thật và dương nhiên coi tôi là một " con mọi cái để đem ra chế diễu và làm trò cười, tôi không giận nữa vì dã quen rồi, hình như trời sinh ra tôi chỉ đểlàm một người hèn hạ, có phải "

Nhưng tôi vẫn không ngớt hy vọng, bà ngoại dã nói khi xưa da mẹ cũng đen như tôi là

gì" Bây giờ thì bà dã trắng ra, có lẽ rồi tôi cũng sẽ thế, hãy chờ xem sao ! Phải biết kiên nhẫn, thời gian sẽ dem lại những sự thay đổikỳ diệu, tôi dã từng thấy những đứa em của tôi lúc mới sinh ra, da đỏ hỏn, nhăn nheo xấu xí, thế mà chỉ một thời gian sau chúng trở nên trắng trẻo bụ bẫm dễ thương vô cùng, tôi dã trông thấy cây dào trồng ở sau vườn lúc mới dọn dến trông khô cằn xấu xí, thế mà chỉ mấy mùa xuân qua, nó lớn lên mơn mởn xinh dẹp và cho bao nhiêu là hoa...  Thời gian quả là có phép nhiệm mầu và tôi chờ đợi cái phép mầu ấy xảy ra cho tôi.

Nhưng cái phép mầu ấy mãi vẫn không dến vì thời gian qua di, qua di lâu lắm mà da tôi vẫn không đổi màu. Cha tôi thường nhìn tôi bằng cặp mắt khó chịu và không muốn cho tôi lại gần làm như màu da của tôi sẽ làm ông lây bẩn, có những buổi trưa nắng, cha di làm về mồ hôi nhễ nhại, tôi chạy tới dỡ lấy cái mũ của ông toan cất di giùm, nhưng ông hất tay tôi ra và bảo:

- Không cần ! di chỗ khác chơi, đểmặc tao.

Nói xong ông cúi xuống vuốt ve hôn hít các em của tôi và phát cho mỗi đứa một cái bánh, dến lượt tôi thì hết. Thấy tôi dứng ngẩn ngơ, bà ngoại dang bồng bé An dứng gần đó vội chạy tới nắm tay tôi dắt xuống bếp và nói:

- Cháu lớn rồi, phải nhường em.

Thế rồi nghĩ sao, bà móc túi lấy ra một đồng và dúi vào tay tôi:

- Cầm lấy! Lát nữa ra tiệm thím Xẩm mua quà ăn.

Nhưng tôi từ chối vì tôi biết bà ngoại không có nhiều tiền, gia đình tôi nghèo, mình cha tôi di làm vất vả để nuôi cả nhà, bảy miệng ăn chỉ trông vào một dồng lương nên phải dè sẻn lắm mới đủ, tiêu xài cái gì cũng phải tiện tặn. Mẹ sanh hai năm một lần nên lúc nào cũng bận rộn với em bé, bà ngoại làm công việc của một người giúp việc và thỉnh thoảng mới dược cha tôi phát cho ít tiền đểtiêu vặt. Nhà nghèo nên tôi thường phải nhịn phần quà bánh dểnhường cho các em, tôi không lấy thế làm buồn nhưng tôi nhận thấy thái độ của cha tôi, những hành dộng và lời nói của ông tỏ ra rõ ràng là ông không yêu thương tôi như yêu thương các em của tôi, Tôi dem nhận xét này ra nói với bà ngoại thì bà nhẹ nhàng khuyên:

- Cháu dừng nói vậy cha cháu nghe dược lại rầy, nếu không thương cháu thì ông dâu có nuôi cháu cho tới ngày hôm nay"

Tôi cãi:

- Cha cháu sanh cháu ra thì phải nuôi cháu chứ, nhưng ổng không có thương cháu.

- Ông không có bổn phận gì hết bởi vì ông đâu phải là...

Bà chợt ngưng bặt, như biết mình vừa lỡ lời, bà vội vàng đánh trống lảng:

- Ồ bà lại quên vặn nhỏ lửa nồi cơm rồi, không khéo lại khét mất thôi.

Bà dứng dậy di xuống bếp, khi trở lại, bà nói:

- Ở dời chẳng có ai hoàn hảo cả cháu ạ, làm cha mẹ cũng thế, rất khó mà san sẻ tình thương cho dồng đều. Tình trạng con yêu, con ghét là tình trạng thường xảy ra trong nhiều gia đình nghèo mà dông con, cha cháu phải làm việc vất vả nên hay cau có gắt gỏng vô lý, cháu dừng lấy thế làm buồn, Thôi dừng thắc mắc nữa, cháu có tình thương của mẹ, của bà, không đủ hay sao"

Vừa nói bà vừa nhìn tôi bằng dôi mắt vô cùng hiền từ, vô cùng trìu mến, tôi ôm chặt lấy bà khóc thút thít.

Nhưng dần đà rồi tôi cũng hiểu dược sự thực khi tôi lớn khôn hơn một chút. Khi tôi sắp sửa thi tiểu học thì phải nộp giấy khai sanh, tôi chợt để ý là trong khai sanh, tôi mang họ Nguyễn là họ của mẹ chứ không mang họ Đỗ là họ của cha như các em tôi. Đó là bằng cớ hiển nhiên tôi chỉ là con riêng của mẹ chứ không phải là con của người dàn ông mà tôi vẫn gọi bằng cha từ thuở nào đến giờ.

- Vậy thì cha thật của con là ai" Tôi hỏi mẹ.

Biết không thể giấu giếm được mãi, mẹ tôi bắt đầu kể:

- Quê ngoại con ở Sóc Trăng, một vùng làng mạc hẻo lánh, dân chúng đa số sống bằng nghề trồng trọt hoặc làm ruộng, làm rẫy. Ông bà ngoại có một vườn cây ăn trái hoa lợi vừa đủ ăn, ông bà còn thêm nghề chăn nuôi gia súc nên cuộc sống tuy đầy đủ, nhưng khá vất vả cực nhọc. Thế rồi thời cuộc biến đổi, chiến tranh lan tràn, Mỹ đổ quân vào Việt Nam đông lắm, ở đô thị mọc lên như nấm đủ mọi thứ nghề sống dựa vào người Mỹ, những nghề không phải lao động vất vả mà vẫn kiếm dược nhiều tiền, cực thịnh nhất là nghề bán bar, nghề làm gái nhảy ở trong các vũ trường và nghề làm sở Mỹ...  Ở làng mình đã có nhiều cô gái bỏ quê lên tỉnh đểdi tìm bả vinh hoa, mẹ cũng là một trong số những người đó. Lúc bấy giờ mẹ mới 17 tuổi, cái tuổi mộng mơ chưa chín chắn, mẹ nổi tiếng xinh dẹp nhất làng, mẹ bị người ta dụ dỗ di Sài Gòn để làm sở Mỹ. Ông bà ngoại ngăn cản nhưng mẹ nhất quyết không nghe, nghĩ đến tương lai phải lấy một người chồng nhà quê chân lấm tay bùn, tiếp tục sống cuộc đời lam lũ nơi đồng ruộng, mẹ chán lắm. Mẹ muốn đổi  đời, mẹ mơ dược ở nhà lầu, mẹ mơ một cuộc sống sang giàu có kẻ hầu người hạ, mẹ muốn dược mặc quần áo đẹp, đeo nữ trang lấp lánh kim cương, mẹ ao ước được ngồi trong những chiếc xe bóng lộn có máy lạnh và đủ thứ tiện nghi...  Toàn là những thứ mà cuộc sống ở dưới quê không sao có dược, mẹ nhìn những cô gái cùng làng di xa trở về thăm nhà, người nào cũng dẹp lộng lẫy với môi son má phấn, phục sức sang trọng, vàng đeo đỏ tay với cặp mắt thèm thuồng. Thế rồi một hôm mẹ lén bỏ nhà trốn theo một người đàn bà dắt mối. Lên dến Sài Gòn, mẹ được đưa đi uốn tóc, làm móng tay, mẹ được mặc những quần áo đúng mốt thời trang, mẹ được dạy cách trang diễm, cách ăn nói, di dứng, dược học khiêu vũ v..v..  Chỉ trong có vài tháng mẹ đã hoàn toàn lột xác trở thành một con người mới, con người thanh lịch của thành thị và mẹ được đưa vào làm ở trong một vũ trường. Tới đây mẹ mới bắt đầu sáng mắt, cuộc sống không dễ dàng như mẹ vẫn tưởng, cùng với các cô gái khác, mẹ bị bọn chủ chứa bóc lột tàn nhẫn, mẹ bị bắt buộc phải đi khách bởi vì nghề vũ nữ cũng như nghề bán bar đều là những nghề phải dùng sắc đẹp đểmồi chài, quyến rũ và moi tiền của bọn đàn ông hiếu sắc. Khi biết được sự thật thì đã quá muộn, không tài nào rút chân ra được, bọn chủ chứa dùng mọi thủ đoạn và bạo lực đểngăn cản con mồi của họ trốn thoát. Thôi thì đã lỡ bước sa chân, mẹ phải tiếp tục đi nốt con đường lầm lỡ, mẹ sống bằng nghề vũ nữ cho tới ngày gặp cha con, một người lính da đen trong quân đội của Hoa Kỳ, ông ta bỏ ra một số tiền lớn đe chuộc mẹ từ trong tay bọn chủ chứa. Mẹ không yêu ông ta nhưng được thoát khỏi phải đi khách là mẹ mừng, mẹ làm vợ ông ta được hai năm thì có thai con, vừa lúc đó cha con phải đi công tác hay đi hành quân gì đó ông không nói rõ vì phải bảo mật, ông hẹn vài tháng sẽ trở lại nhưng rồi ông đi luôn không bao giờ về nữa, ông biệt tích từ dạo đó, không liên lạc, không thư từ và cũng không để lại dịa chỉ. Khỏi phải nói mẹ đã diêu dứng khổ sở thế nào với đứa con còn bế trên tay, nhưng mẹ nhất quyết không trở lại nghề cũ. Mẹ về quê, lạy ông bà ngoại xin tha thứ và gởi con đe đi làm, mẹ làm đủ mọi nghề vất vả nhưng lương thiện để kiếm tiền nuôi con. Vất vả như vậy nhưng mẹ vẫn đẹp, một cái đẹp quyến rũ của người đàn bà một con, mẹ bỏ ngoài tai những lời ong bướm, mẹ quyết tâm làm lại cuộc đời, mẹ không ham những đồng tiền bẩn thỉu, mẹ chỉ muốn làm một người đàn bà nghèo nhưng lương thiện. Thế rồi mẹ gặp một người thợ sửa xe hơi góa vợ yêu mẹ thật lòng, bằng lòng lấy mẹ, chấp nhận dĩ vãng của mẹ cũng như bằng lòng cưu mang con, đo là cha nuôi của con bây giờ...

Tôi nghe mẹ kể mà bàng hoàng như người từ trên cung trăng rơi xuống. Biết được sự thật, tôi không còn oán trách cha nuôi của tôi đã không công bằng, trái lại, tôi còn biết ơn ông tuy không có công sinh thành nhưng cũng có công dưỡng dục, không giống như người cha ruột thịt của tôi và bao nhiêu những người đàn ông vô trách nhiệm khác sanh con bừa bãi rồi bỏ rơi, bỏ mặc những đứa trẻ vô tội sống tăm tối trong một xã hội đầy những thành kiến.

Tôi đã từng trông thấy những đứa bé lai như tôi di ăn xin trên hè phố, sống lây lất như những con thú hoang trong khi cha ruột của chúng phè phỡn vợ nọ con kia, sống cuộc sống sang giàu, có bao giờ họ nghĩ dến hòn máu rơi tội nghiệp của họ bây giờ thế nào" sống chết ra sao họ chẳng cần biết, lương tâm của họ ngủ yên hay họ không có lương tâm"

- Mẹ đặt tên con là Thiên Lý vì cha con ở ngàn dặm xa...

Ôi người mẹ tội nghiệp! tình mẹ thật bao la, trong lòng con, mẹ là người mẹ cao cả nhất, đáng tôn vinh nhất vì mẹ đã chịu bao nhiêu đắng cay khổ nhục đe con được ra đời, mẹ không quản gian lao vất vả nuôi con khôn lớn.

Tôi ôm mẹ thật chặt và hai mẹ con cùng khóc.

 

* Từ khi biết mình chỉ là một đứa con nuôi, tôi thủ phận lắm, không còn ghen hờn với các em tôi nữa. Đi học về, tôi cố gắng phụ với bà ngoại làm công việc nhà, ẵm em để cho mẹ dược rảnh rang dôi chút. Tôi ngoan ngoãn làm tất cả mọi việc cha tôi sai bảo, cố để đổi lấy một chút tình thương, nhưng cha tôi vẫn nhìn tôi bằng những cái nhìn hằn học, hình như sự hiện diện của tôi gợi lại cái dĩ vãng không dẹp của mẹ tôi nên làm ông bực mình. Ở trường học cũng không hơn gì, tất cả mọi người từ bạn bè cho dến các thầy, cô giáo đều biết tôi chỉ là một đứa con hoang, hơn nữa lại là một tạp chủng da đen nên tuy không nói ra, nhưng họ vẫn nhìn tôi với những ánh mắt khinh miệt. Tôi học giỏi nên càng tạo thêm ganh ghét, có lần lũ bạn ác ý xì xào với nhau rồi nói rõ to lên, cốt đểcho tôi nghe thấy:

- Cái ngữ ấy học giỏi đểmà làm gì" Rồi mai mốt lớn lên cũng ra dứng dường thôi !

Câu nói mới ác độc làm sao làm tim tôi đau thắt. Tôi rơi nước mắt tủi cho phận mình, dù nghèo nhưng tôi vẫn giữ phẩm giá, tôi chưa bao giờ làm diều gì xấu xa cả, thế mà tại sao tôi lại phải hứng chịu những sự khinh miệt" có phải chỉ vì tôi da đen" có phải chỉ vì tôi là một đứa con lai mang hai dòng máu" Xin mọi người hãy dẹp bỏ thành kiến, không phải những đứa con hoang nào cũng là những cặn bã của xã hội cả đâu. Tôi đã cố gắng vươn lên, xin hãy cho tôi hy vọng, xin hãy mở rộng vòng tay cho tôi có quyền bình đẳng làm người! Dù da tôi màu gì, tôi cũng vẫn là một người lương thiện và tôi mang trong người một nửa dòng máu da vàng, sao họ không nhìn thấy khía cạnh này và cho tôi hòa nhập vào với cộng đồng của họ" Quê hương tôi là đây, tôi sanh ra ở đây, tôi nói tiếng Việt Nam, tôi mang một cái tên Việt Nam, tôi theo phong tục của người Việt Nam, nhưng màu da của tôi vẫn khác người Việt Nam, có lẽ vì vậy nên không ai công nhận tôi là đồng bào của họ. Tôi sống cô dơn giữa những người không cùng một màu da, những đứa trẻ lai da trắng thì còn dỡ vì chúng xinh dẹp dễ coi, còn tôi, màu da đen dúa của tôi làm cho tôi tủi nhục, tôi thường khóc thầm trong đêm khuya, cầu nguyện một phép mầu cho cuộc dời của tôi thay đổi. 

Mẹ tôi vất vả nên chẳng có thì giờ hỏi han hoặc an ủi tôi, bà lại sợ cha tôi nên thường làm ngơ mỗi khi tôi bị cha đánh mắng dù hết sức vô lý, bà chẳng bao giờ dám bênh vực tôi, vì như vậy có khác gì đổ dầu vô lửa, chọc cho ông giận thêm. Những khi đau khổ, tôi chỉ tìm an ủi nơi bà ngoại, nhưng từ khi bà ngoại mất di thì tôi hoàn toàn cô dơn. Tôi vùi đầu vào việc học vì tôi biết chỉ có học vấn mới có thể giúp tôi vươn lên khỏi cuộc sống tối tăm, mộng ước của tôi là trở thành một bác sĩ, tôi sẽ dem sự hiểu biết và tài năng ra đểchữa khỏi các bệnh tật, xoa dịu những đau khổ của con người. Nhưng đóchi" là mộng, ở dời mấy khi mộng sẽ biến thành thật" nhất là dối với những kẻ kém may mắn như tôi. Tôi mộng quá cao và thực tế thì khác xa với mộng, năm tôi 17 tuổi, sắp sửa thi Tú tài thì cha tôi bắt tôi phải nghỉ học đểdi làm kiếm sống. Tôi không phản đối vì nghĩ cũng phải, tôi không thể làm gánh nặng lâu dài của một người cha hờ không cùng huyết thống, dược ông cưu mang cho tới giờ này tôi biết ơn ông lắm, thiếu gì những đứa trẻ lai như tôi phải sống lang thang nơi đầu dường xó chợ, những đứa bé này không may mồ côi mẹ, cha còn sống nhưng ở tận phương trời xa không thèm ngó ngàng, chúng biết trông cậy vào ai" hoàn cảnh xã hội đẩy chúng ra lề dường kiếm sống một mình khi còn nhỏ dại, chúng không có tuổi thơ, không có tương lai. Ôi những người cha vô tình, những người đã tạo ra chúng bây giờ đang ở đâu" có đau lòng khi nhìn thấy những cảnh này" hay họ chỉ coi những cuộc tình qua dường như một trò chơi, xong rồi thì phủi tay, không cần biết dến hậu quả.

Tôi làm công nhân trong một hãng dệt, an phận sống cuộc dời của một tiểu tư chức, sáng di tối về. Lúc này tôi đã trở thành một thiếu nữ nhan sắc mặn mòi, không còn xấu xí như khi còn bé, da tôi mởn ra, vẫn còn đen nhưng không xỉn, pha trộn với màu da của mẹ, da tôi có màu bánh mật đậm đà, tóc tôi quăn tự nhiên và vì tôi biết cách chăm sóc nên không còn khô như rơm và trở nên óng ả mịn màng, cặp mắt tôi to tròn đen láy với hai hàng mi cong, ngoài ra tôi còn có một thân hình rất dẹp, khỏe mạnh và nẩy nở toàn diện. Tóm lại, tôi đang trổ mã và đang ở vào cái thời diễm dẹp nhất của dời người con gái: tuổi dậy thì. Nhan sắc của tôi lọt vào mắt xanh của Phong, con trai của một người thợ dệt làm cùng hãng. Phong 24 tuổi là sinh viên sư phạm tiểu học năm chót, dáng người chàng cao ráo dẹp trai nhưng tính tình thì nhút nhát. Phong dưa đón cha di làm hàng ngày nên đã nhiều lần gặp tôi, dần đà dù không dưa đón cha, chàng vẫn tìm cách lén lút gặp tôi ngoài giờ làm việc. Tình yêu nảy nở, chàng thề non hẹn biển sẽ cùng tôi nên vợ nên chồng, tôi cũng yêu Phong với tất cả say đắmcu"a mối tình đầu, tôi đã trao cho chàng cái gì quí báu nhất của người con gái, Phong hứa hẹn sẽ cưới tôi sau khi ra trường, chàng vẽ ra một tương lai đầy hứa hẹn:

- Chúng ta sẽ về một tỉnh nhỏ ở đó anh sẽ di dạy học, còn em ở nhà trông con, chúng ta sẽ sống một cuộc dời giản dị nhưng hạnh phúc. Em dồng ý nhé"

Tôi gật đầu liền, tôi thực tế lắm rồi đâu dám mơ ước cao sang, làm vợ một giáo viên tiểu học, cái mộng ấy dơn sơ lắm, khiêm tốn lắm, đâu có gì là quá đáng và tôi yên lòng chờ đợi. Thế nhưng khi Phong ngỏ lời muốn cưới tôi, cha mẹ chàng cực lực phản đối với những lý lẽ:

- Cái giống con hoang, cái dồ lai căng đó quí báu gì mà rước về làm vợ"

Cha chàng cũng nói:

- Trời ơi, sao mà mày ngốc dến thế" cái ngữ ấy chơi qua dường thì dược, rước về làm vợ tao sẽ nhục nhã với họ hàng.

Và họ nói thẳng vào mặt tôi:

- Xin cô hãy buông tha cho con tôi, dừng làm hỏng tương lai của nó. Gia đình tôi tuy nghèo nhưng vẫn giữ lấy lề, Phong là con trai duy nhất của chúng tôi, nó phải lấy vợ đàng hoàng tử tế, con nhà nền nếp. Cô là một đứa con hoang, giọt máu rơi của một tên da đen mọi rợ, mẹ cô lại có một   dĩ vãng không ra gì, không bao giờ chúng tôi chấp nhận cô về làm dâu con  trong gia đình chúng tôi dược.

Sửng sốt bất ngờ như vừa bị tạt nước lạnh vào mặt, tôi lùi lại, nhìn thẳng vào mặt họ tôi nói giọng căm phẫn:

- Tôi không may bị cha bỏ rơi, đó không phải là cái tội của tôi. Màu da của tôi cũng thế, tôi đâu có quyền chọn lựa. Tôi là một người lương thiện không làm diều gì trái với lương tâm, không hề đánh mất nhân phẩm, ông bà dừng tưởng rằng những đứa con lai chúng tôi đều là những đống giẻ rách cả đâu, có thiếu gì người bề ngoài ra vẻ đạo dức mà trong bụng thì bất nhân không có tình người. Những người như vậy thì quí hóa gì mà tôi phải  lạy lục đểxin làm dâu con của họ "

Hai người hơi bất ngờ vì không dè tôi dám ăn nói như vậy, mặt họ trở nên tím ngắt, sau phút bàng hoàng, bà ta lồng lên xỉa xói:

- Cái con da đen mất dạy kia! cút ngay ra khỏi nhà bà!

- Bà khỏi mời tôi cũng muốn rời khỏi cái căn nhà hắc ám này ngay tức khắc. Đừng có mà làm phách! bà tưởng tôi sẽ phải quì lạy đểăn mày tình thương của bà chăng" bà lầm rồi.

Từ đầu tới cuối, Phong chỉ cúi đầu dứng im không nói một câu. Sau lần đó, Phong và tôi cắt dứt liên lạc, chàng trách:

- Sao em ăn nói ngang bướng như thế" Em không hiểu rằng trong xã hội mình, cha mẹ vẫn có toàn quyền dối với con cái" Để từ từ anh sẽ tìm cách giải quyết, em làm như vậy sao còn có thể cứu vãn dược nữa "

Tôi cười cay đắng:

- Sao anh không tự hỏi em đã làm gì đểpha"i chịu sự sỉ nhục quá đáng như thế" Sao anh không dám dứng lên bênh vực cho em" Anh bảo cứ từ từ, đểlàm gì" Anh tưởng rằng anh có thể phá vỡ cái thành kiến đã truyền từ bao nhiêu dời của cha mẹ anh" Em không tin thế, trừ khi anh có can giảm vượt quyền cha mẹ đểtự do kết hôn và anh sẽ công khai cưới em "

Nhưng Phong đã không làm dược việc đó, chàng chỉ là một con người yếu duối nhu nhược. Chúng tôi dồng ý chia tay, tôi đau dớn lắm, mất Phong là mất tất cả, mất tình yêu đầu dời, mất sự trong trắng của người con gái đã đành, tôi còn mất cả niềm tin và sự vui sống nữa. Nhưng thà là như vậy mà còn hơn, chứ yêu nhau mà không di dến hôn nhân thì yêu nhau làm gì" Tuy đau khổ nhưng tôi nhất định không tìm cái chết, chết như vậy thật là uổng phí, tôi nhất định phải sống, sống cho tới cùng.

Lúc bấy giờ phong trào con lai dược di Mỹ đang rầm rộ, vì yêu Phong nên tôi không màng đểý. Tôi chỉ muốn ở lại Việt Nam, lấy một người chồng Việt Nam, sống như bao nhiêu người Việt Nam khác trên mảnh đất của quê mẹ. Mảnh đất này tuy có dung chứa chúng tôi, nhưng trong suốt quãng dời từ khi thơ ấu cho dến khi trưởng thành, cuộc dời của đa số những đứa con lai chúng tôi thường là nước mắt nhiêu hơn tiếng cười, cái quá khứ tối tăm ấy bây giờ sắp dược dền bù bằng một tương lai sáng sủa: chúng tôi sắp dược tới miền đất hứa, chúng tôi sắp dược trở về quê cha. Chao ôi là cảm dộng, một cuộc đổi  dời lớn lao! bọn con lai chúng tôi trước đây bị khinh miệt bao nhiêu thì bây giờ dược nịnh bợ bấy nhiêu, chúng tôi bây giờ " có giá " lắm, nhiều người đã bỏ ra những số tiền lớn đểdược làm cha mẹ nuôi của những đứa con lai mồ côi. Nhìn các bạn bè bàn tán xôn xao, tôi cũng không khỏi hồi hộp tự hỏi không biết qua bên xứ lạ, cuộc dời của mình rồi sẽ thay đổi  ra sao" Chỉ có một số ít những người may mắn dược cha mong đợi, đó là những người cha có trách nhiệm, họ tìm kiếm và trông chờ dịp này từ lâu rồi, bây giờ mới là dịp cha con đoàn tụ sau mấy chục năm xa cách. Nhìn họ vui mừng mà tôi không khỏi tủi thân, tôi có dược cha tôi chờ đón dâu, chẳng biết bây giờ cha tôi đang ở đâu" cha tôi chưa hề biết dến sự hiện hữu của tôi và tôi cũng không biết gì về ông cả ngoài cái tên Mike Thompson, một cái tên rất phổ thông của người Mỹ. Có thể cha tôi còn sống nhưng đã có vợ con khác và đang sống một cuộc sống ấm êm hạnh phúc, quên hẳn là đã có một đứa con rơi, như vậy tôi cũng chẳng cần tìm ông làm gì, tôi không thèm ăn mày tình thương của một người cha vô trách nhiệm. Nhưng cũng có thể cha tôi đã bỏ mình trong cuộc chiến ở Việt Nam dạo đó, đáng thương cho cha, dù chưa bao giờ dược thấy mặt cha nhưng con rất hãnh diện dược làm con của một người lính chiến đã hy sinh cho tổ quốc. Không hy vọng tìm dược cha, tôi di xa lần này là mong một cuộc đổi  dời, xa rời mảnh đất có những kỷ niệm mỗi khi nhắc dến vẫn làm cho tim tôi rớm máu, quên di mối tình đầu bị trắc trở chỉ vì sự kỳ thị con lai, tôi ra di đểmong tìm một sự thay đổi , hy vọng sẽ tìm dược một vùng trời mới, một vùng trời tôi có thể sống bình đắng như mọi người.

Từ dạo biết dược quyết định của tôi bằng lòng di Mỹ, cha nuôi của tôi thay đổi  hẳn thái độ, ông tỏ ra săn sóc, chiều chuộng tôi và dôi khi còn xun xoe nịnh bợ nữa, cũng là sự thường thôi, con người đa số đều tầm thường, có mấy ai cao cả như thánh sống, ông cưu mang tôi ngần ấy năm cũng đã là tốt rồi, dù sao tôi cũng biết ơn ông và đây là dịp đểcho tôi báo giáp.

Nước Mỹ đón tiếp tôi không có gì đặc biệt như tôi vẫn tưởng, chỉ sau vài tháng, những người trên 18 tuổi đều phải di tìm việc làm. Vì ít học nên tôi phải làm những nghề lao động chân tay, tôi xin dược việc làm trong một viện dưỡng lão, phải vất vả lắm mới có

dược miếng ăn. Tôi không phàn nàn về việc đó, chỉ hơi thất vọng khi thấy cuộc sống ở đây thật sự không giống như tôi vẫn tưởng tượng khi hồi còn ở Việt Nam. Nước Mỹ không phải là thiên đàng, ở đây cũng có những người nghèo khổ, cũng có những bệnh tật mà khoa học đành phải bó tay, không phải như nhiều người trong nước còn tưởng rằng bất cứ bệnh nan y nào qua dến bên Mỹ đều dược chữa khỏi tắp lự, làm như có phép thần thông vậy, nghĩ thật buồn cười. Hàng ngày phải nhìn thấy những bệnh nhân rên xiết, chết dần chết mòn trên giường bệnh, tôi không khỏi thương cảm.

Trong cuộc tranh sống, ở đâu cũng có những khó khăn của nó, muốn vượt qua thì phải

cố gắng, nước Mỹ là nước của cơ hội, muốn vươn lên phải trông ở chính mình. Ngoài giờ làm việc ở trong viện dưỡng lão từ 4 giờ chiều cho tới nửa khuya, ban ngày tôi ghi tên học ngành y tá diều dưỡng. Tôi biết muốn thoát khỏi cảnh dời tăm tối thì phải chịu khó và chỉ có cái học mới có thể dem lại những thay đổi  tốt dẹp cho cuộc sống. Sau bốn

năm cố gắng, sau cùng tôi đã tốt nghiệp với mảnh bằng Register Nurse. Tôi thôi làm cho

viện dưỡng lão và xin dược việc làm trong một bệnh viện ở gần nhà. Đời sống bắt đẫu dễ

thở hơn trước nhiều,về tinh thần cũng vậy, trước đây hồi còn ở Việt Nam, tôi có mặc

cảm da đen, nhưng qua dến bên này, mặc cảm đó không còn nữa, phần vì quan niệm

thẩm mỹ ở đây có khác xưa, người ta không ưa những nước da quá trắng nên phải tắm

nắng và thoa " Sun tan lotion " cho da trở nên nâu hồng khỏe mạnh, nhưng phần chính

yếu là vì nước Mỹ là một hiệp chủng quốc đủ các sắc dân, đủ mọi màu da. Màu da bánh

mật của tôi không có gì đặc biệt cả, không nổi bật trong đám dông, không gợi sự chú ý

của mọi người chung quanh với những cái nhìn tò mò và những cái bĩu môi khinh miệt.

Người Mỹ đa số đều lịch sự và rất trọng dời tư cũng như trọng nhân cách của người khác

, không bao giờ họ nhìn chăm chăm vào một người nào đó cho dù hình dáng rất dị biệt.

Tôi sống một cách thoải mái không mặc cảm, tôi thật sự đã hòa nhập vào xã hội mới và

cảm thấy tự tin hơn, yêu dời hơn trước. Cuộc sống tình cảm của tôi cũng có một thay

đổi  quan trọng, trong một buổi họp mặt của hội đoàn những đứa con lai - bây giờ đã

trưởng thành cả - tôi gặp Trọng là một người cũng lai như tôi. Trọng quê ngoại ở Đà

Nẵng và qua Mỹ đã hơn sáu năm, Trọng đã học xong lớp Computer Programmer và đang làm trong một hãng diện tử. Chúng tôi thân nhau lắm và thường tâm sự với nhau, kể cho nhau nghe về gia đình, về cái quá khứ diêu linh, về tuổi thơ rách nát, về những khó

khăn trong cuộc sống hiện tại và những dự tính trong tương lai. Ít lâu sau, Trọng ngỏ ý

yêu tôi và muốn cưới tôi, không dấu giếm, tôi kể hết cho Trọng nghe về dĩ vãng củatôi,

về mối tình đầu tan vỡ của tôi với Phong vì những kỳ thị của gia đình hắn. Trọng chấp

nhận tất cả, chàng nói:

- Dĩ vãng là dĩ vãng, hãy cho cái dĩ vãng không dẹp đó di vào quá khứ và quên nó di. Chúng ta còn trẻ, tương lai mới là quan trọng, anh yêu em và

 muốn cưới em, em bằng lòng làm vợ anh chứ "

Tôi ngần ngại:

- Em chưa sẵn sàng.

Trọng hỏi giọng lo lắng:

- Còn trở ngại gì nữa"

- Em chưa thực hiện dược giấc mơ của em, một giấc mơ em vẫn ấp ủ trong lòng từ khi mới dến tuổi hiểu biết. ..

- Giấc mơ gì vậy"

- Em muốn trở thành một bác sĩ.

Trọng thở ra nhẹ nhõm:

- Vậy mà em làm anh suýt đứng tim. Tưởng gì chứ chỉ có thế, anh sẽ giúp em thực hiện giấc mộng đó, cưới nhau rồi, anh sẽ di làm để cho em di học.

- Không! em chỉ muốn tự lập chứ không muốn làm gánh nặng cho anh, em muốn dùng chính sự cố gắng của mình đểvươn lên.

Trọng dí ngón tay vào trán tôi mắng yêu:

- Được rồi cô bé bướng bỉnh ạ, cô muốn thế nào tôi cũng xin chiều. Nhưng cô đã suy nghĩ kỹ chưa" thì giờ đâu "

- Em chỉ di làm vài giờ vào buổi tối thôi. Hồi mới qua, em di làm full time mà còn có thể học ra y tá, lần này học bác sĩ sẽ khó khăn hơn, em chỉ di làm part time thôi, thiếu gì người vừa di làm vừa di học...

- Sẽ vất vả lắm đấy !

- Ở đời có sự thành công nào mà không phải cố gắng, nhất là bên em sẽ có anh là người sẽ an ủi, khuyến khích và động viên cho em lên tinh thần.

Trọng cười tươi như hoa:

- Em nói thế là em đã chấp nhận lời cầu hôn của anh" Em bằng lòng làm vợ anh rồi, phải không"

Tôi gật đầu, Trọng kéo tôi lại gần, hôn phớt lên tóc tôi, hai đứa ôm nhau thật chặt, hai trái tim cùng đập chung một nhịp. Mắt tôi ướt lệ, tôi ngả đầu vào ngực chàng thổn thức khóc vì sung sướng. Sau cùng thì tôi đã tìm thấy hạnh phúc, hạnh phúc thật sự, lần này thì tôi tin rằng tôi đã tìm dúng dối tượng của tình yêu. Sau cùng và quan trọng hơn cả là tôi đã dược quê hương mới - quê cha - đón nhận và cho tôi tình người, nơi đây tôi sẽ thực hiện được những giấc mơ tôi hằng ao ước, chỉ cần cố gắng, nỗ lực cố gắng, nhất định tôi sẽ thành công.

Xin cám ơn nước Mỹ đã cho tôi cơ hội có thể ngẩng cao đầu bằng với mọi người. Xin cám ơn Thượng đế đã cho tôi tìm được một chân trời mới.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/201800:00:00(Xem: 1257)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
23/09/201800:00:00(Xem: 1761)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, ông tên thật Trần Vinh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Mong ông tiếp tục viết.
22/09/201800:00:00(Xem: 2320)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
21/09/201800:00:00(Xem: 1576)
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên ông là “Một Vòng 5,000 Miles” ký bút hiệu Thăng Nguyễn. Tiếp theo, 2014, là bài “Đưa Cha Mẹ Già Qua Mỹ”. Thêm một bài mới, Sau bốn năm ngừng viết, Họp Mặt Cựu HS Tân Hiệp. Kiên Giang Tại Georgia.
20/09/201800:00:00(Xem: 3289)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài đăng hai kỳ.
18/09/201800:00:00(Xem: 2160)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Bài viết mới của ông là chuyện cập nhật mùa bão, xin phổ biến kịp thời.
17/09/201800:00:00(Xem: 2481)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Bài viết thứ ba của bà được viết nhân khai trường, để Kính tặng các Thầy Cô cuả Trường SPSG; - Thân tặng các Anh Chị cựu Giáo-sinh SPSG; Và riêng tặng các bạn SPSG/ nhất 9 nhị 15/ K.12/73-75.
16/09/201800:00:00(Xem: 4289)
Tác Giả tham dự VVNM năm 2015, đã nhận giải danh dự năm (2016) và giải “Vinh danh tác phẩm” (Á khôi) năm 2017. Tác giả về hưu từ lâu và đang định cư tại Orange County. Bài viết mới, thể hiện tâm tư và cách nhìn chủ quan của “một kẻ lưu vong bất đắc dĩ,” nói theo tác giả, và không có ý định tạo mâu thuẫn, tranh cãi với những người không cùng quan điểm.
15/09/201800:00:00(Xem: 1534)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình My, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tiếp tục viết bằng tiếng Việt và đây là bài thứ hai.
14/09/201800:00:00(Xem: 2879)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây là bài viết mới nhất của tác giả.
31/12/201400:00:00(Xem: 24225)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 8757)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9098)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 11985)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11244)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 7738)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17180)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8089)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8340)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21082)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 8758)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 12744)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10088)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5782)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 5811)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393365)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340342)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301400)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 932729)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296577)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260744)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301604)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319140)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222358)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279055)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338334)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 337836)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220571)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203366)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228625)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246419)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234174)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 282968)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239626)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 241720)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 09/2018, Ngân hàng Bank Of America đã công bố dữ liệu cho thấy chuyển tiền bằng Bitcoin rẻ hơn khoảng 6,000 lần so với chuyển tiền bằng phương pháp thông thường theo mức phí của các ngân hàng.
Cùng với Material Design, phiên bản mới nhất của trình duyệt Chrome cũng đi kèm với một số thay đổi, có thể khiến những người dùng quan tâm tới quyền riêng tư lo ngại.
Khoảng cuối tháng 09/2018, iPhone XS và iPhone XS Max đã bắt đầu đến tay khách hàng trên toàn thế giới. Bộ đôi sản phẩm mới không có quá nhiều thay đổi so với thế hệ tiền nhiệm X năm 2017, ngoại trừ việc Apple đã loại bỏ cổng chuyển đổi từ Lightning sang jack 3.5mm trong hộp. Tuy nhiên, điều ngạc nhiên nằm ở hướng dẫn sử dụng trong hộp chiếc điện thoại mới, phần sạc pin trong tài liệu chỉ dẫn có chút khác biệt.
Thực vật có thể không có bộ não, nhưng chúng có hệ thần kinh. Khoảng cuối tháng 09/2018, các nhà sinh học thực vật phát hiện thấy khi một chiếc lá trên cây vì lý do nào đó bị cắt đi, nó sẽ đưa ra cảnh báo cho những chiếc lá khác bằng cách dùng những tín hiệu tương tự như ở động vật. Nghiên cứu mới đang dần hé lộ về những bí ẩn mà người ta chưa hiểu đó: cách mà các bộ phận của cây giao tiếp với nhau.
Nhờ hoạt động kinh doanh xuất sắc của mảng bán dẫn, Samsung đã đạt lợi nhuận kỷ lục trong vài năm qua. Sự tăng trưởng ấn tượng trong kinh doanh chip cũng giúp Samsung nổi lên như là hãng sản xuất chip lớn nhất thế giới, chấm dứt thời gian 24 năm "trị vì" của đế chế Intel. Tuy nhiên, nhiều nhà phân tích nhận thấy sự tăng trưởng này là tạm thời, được thúc đẩy bởi một sự bùng nổ dễ "bay hơi" trong ngành công nghiệp bán dẫn.
Khoảng cuối tháng 09/2018, Sennheiser chính thức công bố hợp tác với Magic Leap để phát triển các sản phẩm âm thanh không gian lập thể spatial audio chuyên dụng dành riêng cho ứng dụng tương tác ảo Augmented Reality.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========