Ông Đạo Vỉa Hè

07/06/200700:00:00(Xem: 896870)
Ông Đạo Vỉa Hè

Người viết: Phan

Bài số 1265-1876-581vb4060607

*

Tác giả là một nhà báo phụ trách mục “Chuyện Vỉa Hè” trong Ca Dao Magazine tại Dallas. Bài mới của ông là chuyện tình đặc biệt của một ông đạo vỉa hè gốc Việt...

*

Ông Đạo. Hai từ ngữ khả kính đó đúng với những vị chân tu, riêng Ong - Đạo - Vỉa - Hè thì chẳng ăn nhậu với tôn giáo nào cả, không dây mơ rễ má với giáo phái nào cả! Đơn giản là nhìn cái tướng người đàn ông ngũ thập tri thiên mệnh giống như một ông Đạo thì Vỉa hè gọi là ông Đạo. Ong Đạo tuổi mùi, sinh năm 1955 tại Phú Quốc. Ong cụ thân sinh ra ông Đạo làm việc trên đảo cho cho chính quyền Tổng thống Thiệu, bà cụ thân sinh ra ông Đạo là cô giáo. Xuất thân của ông Đạo có chiều sâu hơn là bên nội từ Bắc di cư vào, ông nội của ông Đạo là một nhà Nho và bên ngoại cũng rất dư chữ nghĩa. Ong ngoại của ông Đạo lại từng đi du học bên Tây về nên ông Đạo được tiếp xúc với văn hóa Đông - Tây, được giáo dục đề huề từ nội, ngoại khi còn rất trẻ. Cứ tưởng tượng ông là con đầu lòng, cháu đích tôn của hai giòng họ môn đăng hộ đối thì kiến thức phải biết, uyên bác của ông Đạo đã sẵn sàng thành nhơn đáng kính trong thiên hạ. Ai dè! Quốc biến xảy ra khi ông Đạo đang học năm thứ hai ở Đại học Văn Khoa Sàigòn. Giấc mơ làm người của ông Đạo tan theo mây khói.

     … trả lại em yêu khung trời đại học… Từ gĩa bạn bè, ngôi trường thân yêu, con đường Duy Tân cây dài bóng mát… những con đường khác với quê ông mà người ta gọi là Sàigòn. Ong Đạo về đảo với gia đình sau cơn quốc biến. Bên ngoại đã ra khơi vì ông ngoại là người theo Tây học - thoáng rộng, kẹt cái ông nội bảo thủ nhà Nho nên gia đình mới kẹt lại Việt Nam. Sau đó là trường ca ai oán như mọi gia đình có công "phản cách mạng"! Cha ông Đạo lên đường với những người thuộc về chế độ cũ. Ong Đạo thành lao động chính trong nhà nhưng chàng thư sinh Văn Khoa trói gà không chặt thì làm được gì ngoài việc… mần thơ.

Chính quyền địa phương trên đảo gọi ông Đạo lên Uy ban để thi hành công vụ tạp dịch cho bõ ghét! Ong Đạo ngậm đắng nuốt cay - thế thời. Một bạn hữu của mẹ ông Đạo bên ngành Giáo dục, kéo ông Đạo qua bên Giáo dục để làm thầy giáo, gõ đầu trẻ. Ong Đạo bằng lòng với 13 kí gạo, cộng nhu yếu phẩm (nửa kí thịt heo, đường, xà bông…) mỗi tháng, đem về phụ giúp gia đình trong lúc sa cơ. Chờ thời.

Lại chính quyền địa phương sách nhiễu, không để yên cho ông Đạo tu la-ve. Họ kiểm điểm ông Đạo về việc dạy học không đúng chương trình quy định. Tư tưởng không thông về đường lối chính sách… Tóm lại, họ đang cần người đưa đi chiến trường Tây bắc; Tây nam. Ong Bí thư chi bộ địa phương xác quyết với ông Đạo là ông Đạo đi Nghĩa vụ quân sự  thì chính quyền địa phương gởi đơn kiến nghị khoan hồng lên Trại cải tạo để xin cho cha ông Đạo về sớm - lo gia đình.

Vậy là ông Đạo lên đường vì chữ "hiếu". Nhưng than ôi! Cha vẫn biền biệt sơn khê còn ông Đạo ê chề không kém. Lý lịch ông Đạo không đủ tư cách cầm súng nên người ta nhận vô tay ông Đạo cây cuốc để tăng gia sản xuất nuôi quân. Có khi trao vô tay ông Đạo cái leng ống để đào kinh đắp đập trên những nông trường Thanh niên xung phong. Ong Đạo đã không còn dáng vẻ thư sinh như ngày nào bởi đồng chua nước mặn, cái ăn cái mặc bây gìơ đều là xa xỉ đối với một người sa cơ lỡ vận. Ong Đạo sống thầm lặng với mưu toan thâm u trong đầu là chờ ông gìa về, sau đó… "dông". Ong Đạo sợ đưa gia đình "vọt" sớm thì chính quyền mới lại trút giận lên cụ thân sinh đang trong Trại cải tạo. Cứ lẩn quẩn trong cái khó bó cái khôn, mỗi lần về phép thăm nhà, ông Đạo xót xa thêm với gia cảnh của mình nhưng ráng 'nhẫn' để đợi cha về rồi tính!

Chuyện gia phong xa xút bởi những nguyên nhân khách quan chứ bề trong thì gia đạo vẫn vững. Ong Đạo luôn tự hào về nề nếp gia đình, đặc biệt là bà cụ thân sinh ra ông Đạo, người mà có khi thấp thoáng trong thơ ông như một giai nhân, có khi là hiện thân của Phật Bà Quan Am mà ông là chúng sanh đang khổ nạn. Trích Đaọ luận của ông thì rõ: "Cái bao tử không no thì người ta sẽ kiếm củ khoai, con cóc, con nhái… đỡ dạ, nhưng trái tim nhạy cảm của ông, không có mẹ thì hỏng! (Hỏng mẹ nó rồi từ khi Phật bà bỏ lại chúng sanh vì cơ cực đã đưa người về cõi Phật)". Chỉ có mẹ là người thấu hiểu và chia sẻ tới tận cùng của những tháng năm không quên. Những năm tháng cơ man trên nông trường Thanh niên xung phong, có lúc ông nhớ mẹ da diết, nhớ nhà, nhớ đảo… người tình học trò đã chết ngắc trong ông khi ông chỉ còn là người nông dân biết đọc, nhìn về Sàigòn thấp thoáng em yêu trong vành nón tai bèo - thời cơ chủ nghĩa, lòng ông không sinh hận nên càng buồn hơn. Ong nhớ không ít là con chó Phú Quốc của gia đình mà ông luôn coi là người bạn nhỏ, người bạn của tuổi thơ không còn nữa. Sau cuộc bể dâu, Ong Đạo dồn hết tình yêu còn lại cho đôi vai gầy và đôi mắt sâu của mẹ, nhưng lòng tin ở con người thì ông đặt hết vào con chó, bởi đảo quốc quê ông chỉ có con chó không trở mặt - thay lòng đổi dạ với ông. Nói về con chó Phú Quốc nói chung; con chó của gia đình nói riêng, ông Đạo nói với hết lòng thương kính một sinh vật trí dũng song toàn, đặc biệt là tình cảm và lòng thủy chung vô bờ của trái tim - bốn chân. Ngoài mẹ và con chó, ông còn bao nhiêu tình cảm, ông cho hết vào hũ nước mắm - đặc sản quê nhà. Tóm lại: Mẹ, con chó và nước mắm Phú Quốc vững như kiềng ba chân, bất di bất dịch trong thương tâm ông Đạo.   

Ong thường nói trên bàn nhậu, nói về nước mắm Phú Quốc như người Quảng nói về mì Quảng. Không cần diễn giải cũng rõ: Nước (H2O) của xứ Quảng mới làm ra được sợi mì Quảng chánh hiệu. Nước chỗ khác (Sàigòn, Đà Lạt…) chỉ làm ra những sợi mì Quảng… lai. Trở lại với ông Đạo và nước mắm Phú Quốc, lon bia đầu thì người ta cho cá và muối vào lỗ trù, vài hôm nước mắm nhỉ ra lỗ lù… gọi là nước mắm nhỉ. Nước mắm của chàng thư sinh Văn khoa rất ư là khó hiểu! Vài lon thì chẳng biết cho cá với muối vào lỗ nào và nhỉ ra lỗ nào" Nên chung cuộc nhậu thì ông mang tên: "Ông Đạo Lù". Chỉ dễ hiểu là "áo mẹ mùi nước mắm / thơm mơ con đêm dài". Tôi nhớ lõm bõm thơ ông khi nghe mùi nước mắm! Ai nói nước mắm hôi là kẻ thù không đội trời chung với ông Đạo. Tóm lại vậy đi cho dễ bề sổ sách. Ong thề với lòng sẽ nhớ đến chết mùi nước mắm quê ông cũng chính là mùi áo mẹ phụ bà ngoại nấu nước mắm cho nhà ăn, có dư thì cho, bán lại theo lối trao đổi sản phẩm thủ công với bà con lối xóm để cải thiện bữa cơm gia đình. Và đó là thứ nước chấm vô địch trên đời, cũng là để đấu với mì Quảng của cô gái Quảng đã tranh luận không lại ông (mì Quảng và nước mắm Phú Quốc, cái nào mới là đặc sản quê hương trong lòng người viễn xứ") Cô ta tranh luận thua rồi xử hèn là bỏ ông Đạo bơ vơ trên giòng đời nghiệt ngã tha hương. Sự hiện diện của người đẹp xứ Quảng trong thơ ông không mặn mà như nước mắm: "…tìm một nửa giạt trôi hoài không gặp / có một lần đã gặp chẳng thành nguyên / hồn tôi ba góc là điên / phần còn lại mãi triền miên tìm người". Thì ra người tình trọ trẹ chưa phải là nửa mà ông Đạo đi tìm, phải mở ngoặc là tìm trong vô vọng. Đời ông Đạo không bao gìơ còn được ăn thứ nước mắm nấu ra từ tình thương biển cả của hai người nữ mà ông kính yêu nhất trên đời là mẹ và bà ngoại. Cũng như tình ông Đạo, không hề thuộc về người đẹp… hay cãi. Dù người đã đi, ừ nhỉ người đi thật! Có một giai nhân nào đó trong tim ông" "Giai nhân tìm hoài không gặp". Thứ, thứ hai đáng nhớ nhất trong lòng ông là con chó Phú Quốc, con chó của gia đình. Một lần ông về thăm nhà, bà nội ông đã nói: "Con chó gìa của gia đình cũng là người bạn nhỏ của ông đang lâm trọng bệnh, nhưng có lẽ nó đợi ông Đạo về để nói lời vĩnh biệt mới cam lòng ra đi." Và đúng là con chó ứa nước mắt, ứ ứ lên vài tiếng lúc ông về đến nhà. Nó ra đi không oán than thân phận hay thời thế gì nữa! Nó bị bộ đội bắn bể bụng đã hai hôm, vậy mà cố lết về nhà để chờ ông Đạo chứ nhất quyết không làm rựa mận cho bộ đội cụ Hồ. Còn ông như linh tính được gia đình có chuyện nên mò về. Không ngờ chỉ là chuyện con chó bị nạn, nhưng trong suy nghĩ riêng ông thì viên đạn AK đã sốc thẳng vào trái tim, óc não người trí thức trẻ.

Ong Đạo đem theo con chó Phú Quốc con (con của con chó gìa đã chết) làm bạn trên những bước đường lưu lạc trong màu áo Thanh niên xung phong và vành nón tai bèo, "đôi dép râu giẫm tan đời trai trẻ / vành nón tai bèo úp gọn cả tương lai". Đời người thanh niên xung phong đã không đủ ăn thì lấy gì cho chó ăn" Nhưng trong hoàn cảnh nào của cuộc sống cũng có những tấm lòng nhân hậu - chính là chị nuôi (người nữ nấu cơm) của Đại đội. Cô Yến thường lặng lẽ chia cho con chó con nửa phần ăn của cô trong lén lút vì không có lý do gì mọi người luôn luôn đói mà con chó được ăn. Con chó trên nông trường chỉ có một quyền hạn duy nhất là trở thành thức ăn cho con người bằng chính thịt xương của nó. Ong Đạo thường nói về "cuộc tình chó con của tôi" bằng hết lòng trân qúi, tha thiết. Nước mắt ông không nhỏ với cường quyền, bạo lực để không tiếc với tình người nhân bản. Tôi thường đùa để giấu giọt rơi nhưng trong sâu thẳm của tâm hồn đa-hệ-lụy, tôi thương ông lắm! Chuyện ông Đạo kể: "Cô Yến mới tròn 19 tuổi, cha là Đại úy Biệt Động Quân, chết trận trong chiến tranh năm '74 khi cô Yến mới 13. Sau khi hòa bình lập lại, mẹ cô đi thêm bước nữa với một người cán bộ ngoài Bắc vào. Đó là lý do cô Yến bỏ nhà đi Thanh niên xung phong để thể hiện sự đối kháng người sống; tấc lòng trung với người đã chết trong gia đình cô Yến, làm ông Đạo kính nể. 

    Ở nông trường, cô Yến học ông Đạo về văn hóa - tư tưởng, ngoại ngữ…(Anh, Pháp gì ông cũng đọc thông viết thạo, lại giỏi Hán văn) kể ra, kiến thức ông uyên thâm. Ong học cô Yến về lòng vị tha, tính thương người, thương súc vật. Con chó được cô dẫn đi tắm mỗi chiều ngoài bờ kinh, tối được ngủ trong hơi ấm của người con gái mà ông Đạo rất… thương thầm. Ong thường thấy hạnh phúc thấp thoáng qua bờ vai, mái tóc của cô trong những giấc chiêm bao nửa đêm về sáng và thường tan biến theo sự cào cấu của cái bao tử lép trong những đêm nông trường không ngủ. Có một thời như thế! Thường là câu kết luận của ông Đạo khi nói về qúa khứ xa xưa.

Mùa Xuân năm ấy, đến. Cô Yến được đơn vị cho về nhà ăn Tết. Khi đi, cô đã dặn dò rất kỹ: "Anh phải trông… con. Coi chừng… 'ma qủy' ăn thịt nó! Em có phép hai tuần, nhưng về thăm ngoại em chừng một tuần là em trở lại!... " Ong Đạo thêu dệt biết bao nhiêu mơ tưởng trong đầu. Nào là… anh phải trông "con" mà không có chữ "chó". Đứa con trời cho hai người… ý nhị vậy sao"! Nào là em có hai tuần phép nhưng đi một tuần là trở lại! Cô cho ông một tuần đấy chăng"! Một tuần lập lờ như dấu chấm than (!) biết phải hiểu sao đây"

Những giấc mộng lứa đôi làm lôi thôi ông Đạo. Ong bất an trong lòng nên theo bạn bè đi nhậu cho khuây khỏa khát khao, nhất là không khí Tết đã đưa vô nông trường những lọn gío se se đông - xuân nhớ nhà.

Đi nhậu cũng tới lúc hết tiền. Nửa đêm mò về doanh trại trong men say, không thấy con Phú Quốc, ông Đạo linh tính được chuyện không lành nên đi kiếm nó. Mùi rượu thịt dẫn đường ông Đạo đến ngay chỗ ở của tên Đại đội trưởng. Hắn cũng chếnh choáng nên quyền uy tăng lên gấp bội, hắn tự cho mình quyền thanh lý con chó của con Yến chứ không phải của ông Đạo. Lý do đơn giản là con chó chẳng làm được gì ngoài việc hao tổn lương thực của nông trường, đã có người thấy cô Yến lén cho con chó ăn bo bo của tập thể. Ong Đạo cũng chếnh choáng nên không kiêng dè gì nữa! Ong bửa vào đầu tên Đại đội trưởng một cây xẻng, cán xẻng gẫy đôi đủ biết sức lực bình sinh của thư sinh đã dồn hết như lòng căm phẫn. May là nó không ngờ ông dám, chứ nó có AK. Số ông Đạo kể ra cũng còn lớn.

    Hậu qủa là ông Đạo bị nhốt tù. Hai hôm sau, kẻ cả gan ăn thịt "đứa con tinh thần" của chuyện tình ông Đạo không chết nên ông được ra tù nhưng đi đầy thì đúng hơn là thi hành lệnh thuyên chuyển. Ong Đạo không có quyền chờ cô Yến trở lại để nói lời nào. Một chút tự do cuối cùng cũng đã mất vì từ lúc quay đi, ông đã thành lao công chiến trường ở mặt trận Tây nam. Cuộc tình trong mơ đã chết theo con chó của hai người vì ai cũng thấp cổ bé họng.

Hai năm phiêu bạt phương trời Tây nam đầy súng đạn và chết chóc. Ong Đạo về lại nông trường Nhị Xuân để tìm người xưa nhưng không còn đó nữa. Trước lúc ông Đạo lên đường vượt biển, ông đi Lâm Đồng với hy vọng mong manh tìm được nhà cô Yến, nhưng ý trời không thuận. Đành.

Cuộc tình tàn… cuộc tình qúa đớn đau…

***

Hai năm trước, ông Đạo về quê du lịch ngay trên quê hương mình. Lý do thăm bà con còn trên đảo là phụ. Lý do chính, đích thực trong lòng là ông Đạo nhớ con chó Phú Quốc, nhớ người xưa nay đâu" Ong lại đi Lâm Đồng trong hy vọng mong manh như người sắp chết đuối ngoài khơi bám vào rong biển! Biết là vô vọng nhưng cứ hy vọng như để khẳng định sự yếu đuối của lòng dạ con người. Những tâm sự trước lúc ông đi Việt Nam, tôi còn nhớ rõ lắm. Ong tâm sự với tôi trong bữa nhậu mừng sinh nhật ông Đạo năm mươi. Chưa bao giờ ông quên hình ảnh cô Yến, càng gìa càng nhớ cô cũng là lý do ông không lập gia đình, chỉ mèo mả gà đồng theo nhu cầu sinh lý chứ tình yêu trong ông vẫn vẹn câu thề. Tôi hứng sảng hôm đó mà 'phang' ông Đạo mấy câu: "Hôm nay sinh nhật nửa đời / năm mươi năm ấy lòng chơi vơi buồn / cớ chi phải rõ ngọn nguồn / nâng ly ta cạn nỗi buồn chơi vơi." Tôi say nên mới hỗn chứ nào gìơ có mà dám ra thơ trước mặt ông Đạo, học ông không hết. Lúc men say túy lúy hay trà thơm lâng lâng… ông Đạo dịch thơ Đường cho mà nghe, hồn Lý Bạch u u trong đáy cốc, có khi tôi tưởng mình đang ngồi đối ẩm với Bạch Cư Dị tái sinh. Nhưng ông Đạo bình dân trốn thuế Văn chương nghĩa là không ló mặt trên Văn đàn hải ngoại, ít ai biết thực tài của một cao nhơn ẩn dật ngoài vỉa hè và chỉ vui thú… chửi thề. Ong làm người khách lạ đi lên đi xuống những hôm trời thấp thật gần mà thơ phú lăng nhăng, tôi không quên tài xuất khẩu thành thơ của ông được bởi thực tài ông có. Phần Văn học chính quy của ông thì qúa cao thâm đến tôi chưa đủ nội công thẩm thấu; phần Văn học vỉa hè của ông lại qúa thừa dư chất phàm đến điếc con ráy người nghe.

    Từ hôm trở lại Mỹ với con chó Phú Quốc bé bỏng, (ông tốn khá bộn tiền hối lộ cho phía Việt Nam; khá vất vả với phía Mỹ vì phải đưa con chó đi chích ngừa đủ thứ mới được vào Mỹ). Khi đâu vào đó, ông đặt tên cho nó là Yến. Những người ngoại quốc quen biết chúng tôi đều ưu ái gọi con chó là Yen. Với họ chỉ là một 'dog name' như những 'dog name' nhưng với tôi thì khác! Với ông chắc khác hơn nhiều. Những bữa trà rượu tàn, nghe ông hỏi nó: "muốn về chưa cưng"" Tôi không khỏi bồi hồi với người bạn mà tôi rất nể trọng. Hai năm thời gian đã trôi qua lặng lẽ, không nghe ông nhắc về cô Yến, nữa. Tình xưa, người xưa… ông trút vào con chó con ngổ nghịch. Nay nó phổng phao như chàng hiệp sĩ. Ngực nở, bụng thon, tướng mạo oai phong lẫm liệt nhờ cái bờm dài từ ót xuống sống lưng như bờm ngựa. Giống chó Phú Quốc là giống chó khôn và đẹp nhất trong những giống chó của Việt Nam, tôi đồng ý với ông điều đó. Ong Đạo kể tôi nghe về sự lém lỉnh của con Yen: Nó theo ông dạo bộ buổi chiều trong khu phố nhà ông ở, thỉnh thoảng gặp nàng chó nào xinh xinh, nó lơ ông mà đi tán gái. Ong luận về tâm sinh lý động vật cho tôi nghe rất khoa học. Ngoài cái ăn, cái ở của hai động vật hai chân và bốn chân, sự còn lại rất ư bình đẳng. Ong nghĩ về việc con Yen đã trưởng thành. (Nuôi con chó. Ngoài việc không nghĩ đến đi mua trái dừa khô và gói ngũ vị hương, con người cũng cần nghĩ đến nhu cầu sinh lý của nó, mới là người biết nuôi chó vì nó cũng là một động vật hữu nhũ, có nhu cầu như con người.)

    Từ đó, ngày chủ nhật thường thấy ông Đạo mày râu nhẫn nhụi áo quần bảnh bao, dắt chó ra công viên tản bộ. Khi thấy một nàng chó nào xinh xinh, ông Đạo gỉa lơ ngồi nghỉ mệt, đọc báo trên một ghế đá công viên. Con Yen hiểu ông như ông hiểu nó, nó tà tà đi tán gái rồi dắt thiên hương vào lùm hoang, bụi rậm… Khi nó hể hả quay về với chủ thì ông Đạo đi nhậu với bạn bè, coi như xong một cuối tuần mà chủ và chó đều mỹ mãn. Lúc này, ông thường kể trên bàn nhậu về việc hai thầy trò mưu đồ ngoài công viên. Có khi ông chọn cho con Yen một nàng bé bé, xinh xinh. Con Yen không thèm tán mà đi tán một nàng vĩ đại over weight thuộc giống phàm ăn tục uống làm ông giận nó, treo gìo một tuần không cho ra công viên.

    Đã thành thói quen, thông lệ. Sáng chủ nhật là con Yen bấn xúc xích đòi đi nên sáng chủ nhật đừng gọi ông Đạo, ông còn đưa con Yen đi hái hoa đồng nội. Muốn gọi ông phải sau ngọ.

    Hôm tân gia ở nhà một ông bạn Vỉa hè, khác. Gọi mãi không được ông Đạo trả lời điện thoại, gia chủ tức qúa nên phán rằng: "Tiên sư cái lão Đạo Lù, lúc này bỏ nghề làm nước mắm. Hắn chuyển nghề Đạo Dụ rồi các ông ạ!" Từ đó, ông Đạo Lù được mang tên mới là ông Đạo Dụ. Hai thầy trò ông Đạo cứ lang thang ngoài những công viên đến con Yen thỏa mãn thì ông Đạo mới nghĩ đến mình là đi tìm anh em, bạn bè mà cù cưa lon bia cuối tuần. Nhưng đi đêm mãi cũng có ngày gặp ma. Ong Đạo thấy một nàng Marie dog qúa xinh của bà Mỹ gìa vừa tới công viên. Nàng Marie trắng muốt, mắt long lanh đa tình, thắt nơ đỏ có cái chuông vàng bé bé, xinh xinh… ông thấy con Yen nhìn chảy rãi. Ong làm ngơ đọc báo, tay vô tình tháo khóa xích cổ cho con Yen chạy chơi! Ong vui thú chữ nghĩa của ông để con Yen không mắc cỡ, nó từ từ xa ông đi gù gái. Bà gìa Mỹ lim dim hưởng ánh nắng vàng nên cũng lơi tay xích nàng Marie. Thế là chuyện đến phải đến! Kẻ cắp gặp bà gìa. Con Yen sướng rơn ư ử, nàng Marie gặp hiệp sĩ Phú Quốc, hiệp sĩ Yen ngực nở, bụng thon, tình trường lịch duyệt… nàng ăng ẳng khúc thụy du. Bà gìa tỉnh cơn say nắng vàng, la bai bải. Ong Đạo ngồi nghiền ngẫm sự đời gía được vô tư như chó! Bây gìơ, sự thể không đơn giản giữa kẻ cắp với bà gìa, này. Ong Đạo xin lỗi giùm con Yen, tính đường 'chẩu là thượng sách' nhưng bà gìa nhất định không chịu. Bà gọi cảnh sát.

Cô cảnh sát đến lập biên bản theo lời đời đề nghị của bà cụ, tay cô loay hoay cây viết mà chẳng biết viết gì" Trong đời cảnh sát, cô chưa từng lập biên bản kiểu này. Cuối cùng, cô thay mặt ông Đạo, xin bà cụ bỏ qua cho con Yen. Bà cụ này kỳ thị chủng tộc cả với chó. Thứ nhất, bà bắt thường phải đưa nàng Marie dog đi Dog shop tắm gội lại, thắt nơ lại cho ra dáng tiểu thơ con nhà vì anh chàng Yen-Phú quốc bạo qúa! Quần con nhỏ tơi bời hoa lá, sình đất tèm lem. Thứ hai, phải đưa đi Animal doctor vì bà không tin con Yen không bị bệnh gì! Nhất là bệnh thời đại! Ghê chưa"

    Sau hai tuần mệt bở hơi tai và tốn tiền lãng nhách với bà cụ khó tính. Tưởng mọi chuyện đã êm vì kết qủa xét nghiệm của con Yen vô cùng lý tưởng. Nhưng họa vô đơn chí, tới đây bà cụ lại nghĩ ra chuyện động trời - nhỡ con chó cưng của bà có bầu thì sao" Bà thuộc phái chống phá thai mới là rắc rối cho chàng Yen háu gái.  Và quan trọng nhất là việc con chó cưng của bà lần đầu bị xâm hại tình dục. Chết cha ông Đạo với cái ngàn vàng chó cái!

    Đường cùng. Ong cầu cứu cô cảnh sát cứu nguy bởi ông hy vọng hai người đàn bà Mỹ trắng nói chuyện với nhau sẽ dễ hơn ông. Bà cụ ghét con Yen và có vẻ kỳ thị luôn cả ông. Nhưng luật trời giành cho người đàn ông là đối diện với hai người nữ, người đàn ông hiền lành sẽ được người nữ đẹp hơn thương mến. Cô cảnh sát không những trò chuyện để đi đến bồi thường ngoài Tòa cho bà cụ chịu xé biên bản. Cô thương con Yen mạnh mẽ nên nghĩ chủ nó cũng vậy hay sao mà thương luôn ông Đạo!

*

Tới đây. Kể chi nữa cho mất hay! Mà không kể thì làm sao kết thúc có hậu theo truyền thống văn chương vỉa hè" Nên miễn cưỡng soi mói vào đời tư ông Đạo chút nha, tiên sinh.

Cô cảnh sát sống một mình nơi apartment vì ai dám cặp bồ với cảnh sát ngoài ông Đạo" (Riêng tôi ư" Đẹp cỡ nào mà dắt cái còng số 8 sau lưng là tôi tránh. Tôi không ớn cây súng kè kè bên hông vì ở Mỹ không phải muốn bắn ai thì bắn bừa như bên Trung đông. Nhưng còng ẩu thì có à nha!) Trở lại với ông Đạo. Trước là ông đưa con Yen đến thăm con cưng của cô cảnh sát cũng không kém phần nhan sắc so với nàng Marie dog đã làm hai người xa lạ thành quen, rồi thân, rồi… hai con chó quấn quýt với nhau ngoài sân thì hai chủ nhân không quấn lấy nhau trong nhà sao đặng! Bản năng gốc trong ai chả có trước đồng loại. Cô không ngại con chó cưng của cô có bầu vì cô thương con Yen, nhưng ông Đạo ngại cô cấn thai thì bỏ bu vì cô không thích bài tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt, trời không mưa anh cũng mặc áo mưa. Ong Đạo dở khóc dở cười.

Ý kiến bạn đọc
10/12/201808:49:13
Khách
锘縱mate is perhaps the most enormous iphone app genuinely seen when lots of people universal. that application affords complete gaming on the user at most relationship of a gamers whether during saddest mood or the mood of total dejection. occasionally a computer owner do not reach the enter using web connection to watch the clips web-based really meditation frame of mind. now this vmate request is supplemental beneficial to view the music videos traditionally managing user is just not acquire the call of an internet. consequently, simply by in this iphone app the user can now downloads all the video clips while using the direct access on their mobile mobile phone no problems. why potential customers may attain the access of your instance happens because vmate is very popular fully connected to produce searching for flicks, Songs since training videos empowers the individual to look at those absolutely no disturbances other or else disorders relating to.

here instance has the excellent ability of data intensive quantity of lots of shows and offers the enter of 200 tvs areas to all the users completely free of demand. it is deemed an app very easily convenient entirely on every one android mobile phone instruments whereby that it grants or loans free access a person with browsing, visiting in addition trying to find faraway from various other 100鈥檚 of web sites the same as YouTube bebo. the creator of such a software employs certain this getting high def 鈥淔astest downloader of video clips.鈥?as needed the vmate APK settle television for computer works finally more than likely well as well a clearer style. possible, you can find online video media downloaders related in the industry, and yet these days there all mankind is rather devoted because of it practical application the majority of because very easy to use aspects. this fact software package seemingly one of the best found online and is also also substained with sufficient incredibly good of contains specific features and can never which ascertained be whatever other recently. and thus, around them resume the operator has the potential to extremely easily opinion all newest video games and tv programs programs on android os system, IOS pda <a href=https://www.vmate.com/>vmate</a> nicely as on the personal computer. hopefully, associated with let me go to the best parts of their software, associated with relocation any with the downloading.

properties:

allocated listed below are the extreme tools in this instance, look at the kids

a great many several presentations accessible just at a single scenario virtually no disruptions.

a person are enabled you can save video games borne with different kinds types included

a person ought to more than likely acquire motion pictures anywhere from YouTube, Vimeo and so DailMotion during a simple tap

no increase anyone could possibly with ease pay attention to virtually all thrive broadcast tv

With finest high-definition the individual will certainly free download all biggest banking movie motion

this could be in one enjoyment practical application unique allocated to everyone individuals.

The most spectacular graphical user interface is the single most advantage to draw a persons

regarding instance is only clear of cost without pricing a single nickle coupled with fully an hosting a party to all or any internet marketers without any subsequent problems.

vmate iphone app transfer at vmate shop

currently, vmate is one of <a href=https://www.vmate.com/>vmate</a> the best option software package in order to video clip downloads available no remaining finest is ordinarily all replacement up to now it. and in case anyone is searching for a wonderful app designed for downloads available, so therefore there is nothing quite as good as regarding vmate iphone app, Do try out these given by doctors things and reach the copy from this software about place without any of vmate APK fears and luxuriate in fully quality this can be very as without any command.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
19/02/201900:00:00(Xem: 1467)
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Ba truyện kể về “Nhân Duyên” sau đây là bài trích từ báo xuân Việt Báo năm Kỷ Hợi 2015.
18/02/201900:00:00(Xem: 1609)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây là bài viết đầu năm mới Kỷ Hợi của bà.
17/02/201900:00:00(Xem: 1984)
Chương trình America's Got Talent (AGT) trên truyền hình NBC, ra mắt từ tháng Sáu 2006, tới nay đã trụ được 13 mùa, tiếp tục làm mê mẩn 12 triệu khán giả hàng tuần. Simon Cowell, nhà sản xuất của AGT, vào danh sách báo Time bình chọn 100 nhân vật thế giới tạo nhiều ảnh hưởng nhất. Sang năm 2019. Simon 60 tuổi. Show chung kết AGT The Champions mùa thứ 13, gồm những màn trình diễn hấp dẫn của các tài năng đã thắng giải từ khắp thế giới, được sắp xếp thành 7 chương trình TV, trình chiếu đúng dịp Tết Kỷ Hợi. Riêng chương trình cuối, công bố kết quả AGT 2019, sẽ chiếu ngày Thứ Hai 18/02/19. Sau đây là bài viết của Tố Nguyễn, tác giả lần đầu viết về nước Mỹ và đã nhận giải đặc biệt 2018.
16/02/201900:00:00(Xem: 1551)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ.
15/02/201900:00:00(Xem: 2092)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây là bài viết đầu năm của tác giả.
14/02/201900:00:00(Xem: 2188)
Thứ Năm tuần này là Ngày Tình Yêu / Velentine Day 2019, đánh dấu đúng 750 năm ngày 14 tháng Hai năm 269, khi Giám mục Valentine bị hoàng đế La Mã Claudius Đệ Nhị cho lệnh chặt đầu, vì làm phép kết hợp các đôi lứa theo nghi thức nhà thờ. Nhân ngày đặc biệt này, mời đọc bài viết thứ ba của Pha Lê. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, cựu nữ sinh Trưng Vương, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân Lafayette, Louisiana. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la!
12/02/201900:00:00(Xem: 2673)
Iris Đinh là tác giả đã nhận giải Chung Kết 2017, với hai bài "Chuyện Góc Bếp," và “Con Bé Nổi Loạn,” hai tự sự về mẹ và con gái trong một gia đình đổ vỡ. Sau 13 năm trở lại trường học và thực tập, mẹ trở thành một thạc sĩ về y tế tâm thần. Cô con gái từng nổi loạn thì trở thành Tiến sĩ Anne Q. Phan tại đại học UC Irvine và UC San Diego, người xác định được gene gây đột biến giúp sinh vật mọc thêm tay chân, mà báo O.C. Register đã đăng tin ngày 5 tháng Tư 2013. Sau đây là bài mới của tác giả, trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
10/02/201900:00:00(Xem: 2774)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới về Tết sau đây được trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi.
09/02/201900:00:00(Xem: 1894)
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay. Bài viết mới sau đây kể về lớp dạy văn chương Việt tại UC Irvine.
08/02/201900:50:00(Xem: 2190)
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tuy ngắn nhưng tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài ông viết đầu năm mới Kỷ Hợi.
31/12/201500:00:00(Xem: 7074)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 7564)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 13763)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 8952)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 8654)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 11958)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 7540)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 10890)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5549)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 5676)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 7713)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 6894)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 6638)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 7174)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5042)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 229565)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 318950)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 343347)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 341630)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319329)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 363770)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 241782)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm&nbsp; của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 386682)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 891678)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874534)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 339565)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339040)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 221523)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204198)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230008)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247284)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235030)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 284304)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 240693)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 242812)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Eta Carinae có thể sắp sửa nổ tung. Nhưng không ai biết khi nào - có thể là năm sau, cũng có thể là một triệu năm nữa. Khối lượng của Eta Carinae - lớn hơn Mặt trời khoảng 100 lần - khiến nó trở thành một ứng cử viên xuất sắc cho siêu tân tinh toàn diện. Các ghi chép lịch sử cho thấy khoảng 170 năm trước, Eta Carinae đã trải qua một vụ nổ bất thường, khiến nó trở thành một trong những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời phía nam.
Trong thời gian qua, giới công nghệ đã liên tục được thấy những hình ảnh và thông tin đồn đoán của bộ ba Galaxy S10 sắp được Samsung ra mắt. Tuy nhiên, có một thiết bị bí ẩn mà chúng ta chưa một lần được thấy hình ảnh thật sự - chiếc smartphone màn hình gập Galaxy Fold.
Khoảng giữa tháng 02/2019, GlobalFoundries, hãng gia công chip bán dẫn lớn thứ 3 thế giới sau TSMC và Samsung, đang được rao bán bởi các nhà đầu tư. GlobalFoundries đã thất bại trong việc phát triển dây chuyền sản xuất 7 nm và đang bị bỏ rơi bởi chính đối tác lớn nhất của họ là AMD.
Khoảng giữa tháng 02/2019, một số nguồn tin cho biết, những công nghệ như theo dõi dây đeo tay, giám sát video và robot phát hiện ma túy đang được sử dụng thử nghiệm trong nhà tù tại Hồng Kông.
Khoảng giữa tháng 02/2019, trong một cuộc phỏng vấn công khai đầu tiên kể từ khi con gái ông – CFO của Huawei - Meng Wanzhou (Mạnh Vãn Châu) bị bắt vào tháng 12/2018. Ông Nhậm chia sẻ với BBC rằng các cáo buộc và cáo trạng hình sự của chính phủ Mỹ bao gồm gian lận và ăn cắp bí mật thương mại sẽ chẳng bao giờ có thể “đè bẹp” Huawei.
Razer là một hãng sản xuất gaming gear nổi tiếng, nhưng lại có tham vọng lấn sân sang mảng smartphone với dòng sản phẩm Razer Phone. Được quảng bá là smartphone chơi game hàng đầu, nhưng Razer Phone vẫn vấp phải sự cạnh tranh gay gắt từ những chiếc smartphone flagship cao cấp
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========