Đam Mê

28/11/200200:00:00(Xem: 123264)
Người viết: NGUYÊN NGỌC
Bài tham dự số: 361-670-vb41127

Tác giả tên thật là Phạm Nguyên Ngọc, 51 tuổi, hiện cư trú tại Temple, AZ, đang làm nghề Nail. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên đầu tiên, chuyện đời và tâm tình của chính tác giả, được kể dưới hình thức lá thư viết cho người yêu đầu đời đã được phổ biến. Sau đây là bài viết thứ hai của ông. Thật ngắn thể hiện tâm trạng lạc lõng, lỡ làng của một người lưu lạc vào “đêm sa mạc mênh mông” của Las Vegas.
+

Hắn bỏ xương bò vào nồi, chờ nước sôi, vặn nhỏ, nấu nước lèo cho bữa phở chiều mai. Hắn rửa mặt rồi ra xe đi Casino.
Đêm sa mạc đầy trăng sao. Những cây xương rồng đứng ngơ ngác dưới ánh trăng. Hắn thấy thanh thản quá. Đã lâu lắm không có cảm giác này. Hắn bỏ "CD" vào máy. Tiếng hát Nguyễn Hưng vang vọng "Điên trong đam mê hay là điên trong cuộc đời….". hắn thấy Nguyễn Hưng hát tuyệt vời thế. Hắn nhớ nhiều lần hắn từng hát ca khúc này. Bạn bè đều ca ngợi hắn hát thật có hồn. Hắn nhớ nhung….
Một đêm trôi qua thật nhanh. Hắn ước gì đêm nay không dài thêm chút nữa. Hắn vội vã về nhà nàng. Hắn thấm mệt. Việc đầu tiên, hắn chiên số cánh gà hắn đã ướp từ hôm qua. Những cánh gà lao xao trong dầu, lòng hắn lao đao. Gần hai tiếng đồng hồ, hắn mới xong chiên gà. Hắn để cánh gà lên bàn. Hắn để lọ tương gà ngọt và lọ ketchup bên cạnh. Hắn quay sang lo cho bữa phở. Đã lâu rồi, hắn lại được thể hiện tài năng của hắn. Không cần dùng máy, hắn vẫn thái ra những thanh bò đều đặn, tươi hồng. Hắn xếp gọn gàng trong đĩa, bọc lại để vào tủ lạnh. Hắn thái bò viên, rửa quế hành ngò, giá, ớt. Hắn thấy hài lòng với tác phẩm "tái bò viên".


Sáu đứa con nàng ăn xong, bày tùm lum. Hắn dọn dẹp. Có tiếng phone reo. Đứa con nàng dúi vào tay hắn cái phone.
- Hello
- Ông ra đón chúng tôi.
- Về rồi đấy à.
- Ừ.
- Đón ở đâu"
- Ở chỗ hôm qua đưa tới.
- OK
Hắn đem thùng rác ra ngoài. Vội vàng lên xe, hắn đi đón nàng.
Hắn bê ba tô phở đến cho nàng và hai bạn của nàng. Ba bà vừa ăn, vừa nói, vừa cười. Họ nhắc đến đủ thứ chuyện. Chuyện anh taxi ham sắc ở sân bay Las Vegas. Chuyện những ván bài đen đỏ… hắn lạc lõng.
Ăn xong, dọn dẹp, hắn về. Tiếng cười nói của họ còn vương vương trên lối về….
Hắn buông mình trên tấm thảm. Hắn mệt mà không sao ngủ được. Hắn miên man nhớ lần đầu gặp nàng. Không hiểu mảnh lực nào, khi gặp nàng, nhìn đôi gò má cao, với khuôn mặt xương xương, đôi mắt đượm buồn, lòng hắn trổi dậy tình thương kỳ lạ. Và từ đó, bất chấp lời căn ngăn của gia đình, bạn bè, hắn phiêu lưu trong cuộc tình. Hắn bỏ vợ con gia đình theo nàng. Nhưng hạnh phúc mà hắn cố gắng tìm bới, càng trở nên kệch cỡm, vô duyên. Với khoản tiền bán nhà, bán nhà hàng, hắn giúp nàng mua xe, mua nhà và những phút xa hoa ngắn ngủi. Giờ đây, hắn không tiền, không nhà, không nghề nghiệp. Hắn thấy bóng dáng nô lệ ái tình trong hắn. Hắn mơ màng thấy mẹ, vợ con và những người thân yêu quây quần bên hắn. Hắn giang tay ôm mọi người. Nhưng tất cả đã vương xa. Căn phòng trở nên trống vắng. Trống vắng đến rợn người. Không một cuộc tình nào không trả giá của nó. Hắn hiểu. Hắn buồn cho sự đam mê của mình. Hắn nhớ tới câu nói: "Không nô lệ nào đau khổ bằng nô lệ ái tình" Hay thật, hắn không ngủ. Hắn đi.
Đêm sa mạc mênh mông trăng sao. Những cây xương rồng đứng ngóng trông, hắn vẫn đi….

Nguyên Ngọc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,431,175
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.