Homeless

13/01/200700:00:00(Xem: 115858)

HOMELESS

Người viết: Người Dấu Tên

Bài số 1175-1787-495-v7130107

*

Tác giả là một bà mẹ từ Việt Nam sang Hoa Kỳ thăm con cháu, vì thuộc diện du lịch nên không ký tên thật. Lần thứ nhất tới nước Mỹ cuối năm 2004, bà thức trọn đêm viết lại câu chuyện công an cộng sản tổ chức “Chiếc Tầu Ma.” lừa người đóng tiền vượt biên bán chính thức. Bài viết được tặng giải thưởng đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2005. Sau đây là bài bà mới viết, khi du lịch Mỹ lần thứ hai năm 2006.

*

Ánh nắng chói chang ngoài song cửa, tiếng hối hả của các con tôi vang lên.

"Bà Ngoại thay đồ nhanh mình ăn sáng, rồi còn đi chơi nữa, Ngoại ơi!”

À! Thì ra là mình đã đánh được một giấc ngủ dài với giấc mộng thật đẹp sau một đêm thao thức vì trái múi giờ và vì sau một chuyến baygần 36 tiếng đồng hồ.

Tôi trở lại Denver lần nầy không phải vào mùa lạnh tuyết rơi trắng buốt mà là một mùa thu với nắng ấm hanh hanh, gió mát dìu dịu, khí trời lành lạnh, với muôn ngàn màu sắc của lá của hoa và của cả núi rừng Colorado hùng vĩ. 

Vào mùa đông tại đây toàn là tuyết trắng, chỉ thấy được màu xanh cùa những ngọn thông cao vút, thấy được đôi cánh xám của những con vịt trời, thấy được màu lông của những chú sóc nâu... Còn mùa thu, ôi thôi khỏi nói! Màu sắc những bức tranh thiên nhiên, đỏ cam vàng lục lam chàm tím của lá hoa cành nhánh đủ loại đủ dạng trước cổng nhà nhà, góc phố, lề đường, cơ quan, nhà hàng khách sạn.... thật là kỳ công!

Xe đang chạy... đèn đỏ xe thắng nhanh dừng tại góc đường. Một tấm bảng khá to đứng xiên xiên như sắp ngã đập vào mắt tôi những dòng chữ. "Give me anything, even a smile..."

- À! Câu gì hay thế!"

- "Hảy cho tôi bất cứ cái gì, ngay cả nụ cười"

Tôi đưa mắt đảo nhanh. Đó là một người đàn ông quần áo giày nón trông lịch sự, mặt mũi đẹp trai.... Anh ta đang đeo một tấm bảng nhỏ trên ngực. Đèn xanh, xe bắt đầu phóng, tôi ngoái đầu, chỉ còn kịp liếc mắt đọc được trên tấm bảng thêm dòng chữ “HOMELESS".... . 

- Bộ ở bên Mỹ cũng có những người không có nhà ở hả con"

Tôi thảng thốt hỏi. Các con tôi vừa cười vừa nói. 

- Có chứ Ngoại...

Xe lao nhanh, tôi không nghe gì nửa! Trước mắt tôi, vẫn còn như thấy chữ Homeless hiện rõ...

Chuyến đi sang Mỹ lần đầu vào mùa đông, trời giá rét, tuyết đóng kín cả mặt đường, mổi lần xuống phố là quần áo giày dép, khăn choàng che kín cả mắt làm tôi không thấy gì. Sang Mỹ lần nầy vào mùa thu, cảnh vật quang đãng náo nức, mọi bờ cỏ, mọi bụi hoa ven đường tươi xanh hơn, xe cộ nhộn nhịp, nhà hàng khách sạn tiệm ăn rộn ràng kẻ vào người ra... Vậy mà trước mắt tôi lại hiện ra những Homeless tội nghiệp làm sao!

Homeless. Homeless... Người không nhà ở, không cơm ăn, không quần áo ấm, không tiền... Do chiến tranh, do thiên tai, do hoàn cảnh gia đình, do bịnh tật, do phi lao động hay là do một lý do nào khác!"

*

Thế là từ đây, hình như mỗi lần ra khỏi nhà, tôi đều rảo mắt nhìn kỹ hai bên đường. 

Một người đàn bà da trắng to béo, mũi cao, môi son đứng cạnh một tấm bảng nhỏ dựng trên lề đường ngay cột đen xanh đen đỏ. "Help me, I need some money, some food.” 

Rồi cũng tại một góc đường khác cạnh trạm xe bus, một người đàn ông đầu tóc bù xù, dáng gầy gầy đi tới đi lui với dáng chân khập khễnh trong chiếc áo thun xám bạc màu có in lá cờ Hoa kỳ ở sau lưng, cùng chiếc quần jean màu xanh lam nham đốm trắng, gương mặt hằn sự mệt mỏi, nhăn nhó y như sau những đêm dài không ngủ, tay cầm một tấm bảng giơ cao ghi gìong chữ “Help me, I am hungry, bless God. ”

Ngay tại fourstop, một người đàn ông trung niên, râu tóc bồm xồm dang đầu trần giữa trưa nắng cháy, dán một tờ giấy phía trước ngực nhìn kỹ mới đoc được ”Please help me, I need some beer, some rice”. Dưới chân ông ta là một túi xách nhỏ, chắc có lẽ đó là gia tài sự sản cùa ông ấy.

Nhan nhản trước mắt tôi những homeless đứng tại các góc đường, công viên, gầm cầu dưới cái nắng chói chang, dưới những cơn mưa lất phất và có thể dưới cái lạnh buốt của tuyết rơi vào mùa đông... Họ là ai" Dân bản gốc, dân nhập cư, dân ở lậu, dân ở tù mới ra, những người bịnh hoạn... Nhưng dù họ là ai đi nữa, tất cả đều ăn mặc lành lặn, dù cùng có những gương mặt bơ phờ giống nhau...

Nhìn Homeless ở Mỹ mà nhớ lại Homeless ở Việt Nam mà cám cảnh đau lòng! Những kẻ không nhà ở quê hương mình thì thật là tội nghiệp. Đầu trần chân đất, quần áo tả tơi, người nào sang lắm thì được chiếc nón lá rách te tua, lê lết khắp mọi nẻo đường, la liệt trong các chợ bán hàng nhầy nhụa, tập trung nhiều trong các bãi bến tàu xe cầu xin kẻ đi qua người đồng tiền bát gạo. 

Tội nghiệp đám trẻ lang thang, những người đi ăn xin. những người cơ nhở sống bằng nghề bới lượm những đồ phế thải trong những đống rác to tướng, để rồi tối đến những nơi cạnh các đống rác nầylà nơi để họ ăn, họ ngủ và họ sống.

Hỏi thăm về những người homless tại Mỹ, tôi từng được giải thích rằng đó là những kẻ dựa vào phúc lợi của an sinh xã hội, họ không chịu khó lao động, họ không chịu cực đi làm, tính ngồi không mà củng có người nuôi lấy.... hay đó là những kẻ mắc phải bịnh tâm thần thích sống lang thang không muốn có nhà cửa, không muốn có mái ấm. Nhưng... Cũng có thể đó là những người mới vừa nhập cư không biết tiếng Anh, không có trình độ nên không thể tìm việc làm dể dàng được. Hoặc cũng có thể đó là những phạm nhân mới vừa mãn hạn tù chưa tìm được công ăn việc làm. 

Nghĩ ngợi lung tung tôi bỗng sực nhớ ra, là trên đường phố Denver mà tôi thấy, trong số những homeless hình như không có người Việt Nam. 

*

Từng là “thuyền nhân hụt” nhiều lần, tôi nghĩ đến những con thuyền ra khơi, lặn hụp giữa biển khơi sóng to gió lớn, cướp bóc hãm hiếp, đói khát, bịnh tật, chết chóc.... Những người Việt đã vượt qua chặng đường hãi hùng ấy để tìm đến bến bờ tự do, một miền đất hứa.... Và rồi, mổi người mổi việc tuỳ theo tuổi tác, trình độ, sức khoẻ, nơi xứ lạ quê người, những đồng hương của tôi đã tất tả ngược xuôi lao mình vào mọi công việc để làm ra được đồng tiền nuôi thân, nuôi gia đình và gởi về Việt Nam nuôi nấng, giúp đỡ những người thân còn sót lại. 

Thật khâm phục cho những con người Việt Nam, các anh không vốn, không trí thì đi cắt cỏ, xin làm hãng. Các chị còn đáng khâm phục hơn, có chị phải làm từ 2 đến 3 jobs trong một ngày.... Sáng đi bỏ báo, xong về tạt ngang giữ trẻ chiều về đi làm cleaner hoặc nấu cơm chiều cho những gia đình khá giả, có chị phải đi đến hai ba tuyến xe buýt để đến chổ làm, có những gia đình vợ chồng con cái sáng đi học đi làm chiều về tập trung lãnh đi clean khách sạn, nhà hang, cơ quan....

Có những cô bác lớn tuổi lại không biết tiếng anh, vẫn không ngần ngại đi lượm lon để có thêm tiền gởi về cho những đứa con còn kẹt ở Việt nam xây nhà xây cửa. Ở quê nhà, tôi biết nhiều người con người cháu sống như ng hoàng bà chúa, mà chúng đâu biết ông bà cha mẹ của chúng bên Mỹ phải làm việc cực nhọc mức nào.

Đau lòng làm sao.

Mà cũng đáng hãnh diện làm sao. 

Đồng tiền lương thiện kiếm được tích cóp đế dành down nhà cửa, mua xe cộ.... Trải qua bao nhiêu ngày tháng lao đao cực nhọc ở quê người, nay đai đa số người Việt tại Mỹ đã làm chủ đời mình. Những khu phố Việt với đủ loại cửa tiệm Việt lần lần mọc lên như nấm

Ờ Mỹ, gần như đại đa số các chị sống được vào nghề nails, có những chị lấy nghề này làm nghề chuyên nghiệp, nhưng có những cô gái lấy nghế nầy làm bàn đạp để kiếm tiền đi học và để kiếm tiền gởi về Việt nam nuôi gia đinh....

Tôi đã nghe kể là lúc khởi đầu đi học các chị bị shoc rất nhiều, không những làm công việc đơn thuần là sơn móng mà còn phải ôm chân Mỹ đen, Mỹ trắng massage, gặp những ông bà khách lịch sự thì không nói, còn nếu gặp dân thô tụcthì phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Tội nghiệp cho những người Việt xa xứ khi về thăm quê nhà, ra khỏi phi trường thì bà con dòng họ đeo theo.... thế là phải chi tốn rất nhiều tiền bạc, quà cáp. Vậy mà những công việc mà họ làm ở bên xứ người nhiều anh chị phải dấu giếm để khỏi phải nghe lời ra tiếng vào của những người thân đầu óc còn thành kiến hủ lậu, ích kỷ hẹp hòi.

Thời gian dần dần trôi đi, nay đa phần người Việt sống trên nước Mỹ đã được nhập quốc tịch Hoa kỳ hưởng quyền lợi và thi hành nghĩa vụ trên quê hương mới. Phải công nhận rằng người Việt nam lao động rất giỏi, tính toán cũng rất hay... Thành quả họ đạt được thật đáng trân trọng.

Nghề nào cũng quí, dù cực khổ tất tả, ít ra tôi đã thấy bà con mình ở Denver chưa trở thành Homeless. 

Nghĩ đến đây, tôi thấy mình đang mỉm cười thư thái. Nếu duyên may còn có cơ quay trở lại Hoa kỳ một lần nửa, hoặc được sống tại đất nước tự do tươi đẹp này, hy vọng chính tôi cũng không thành... homeless. 

Tôi viết bài này vào một buổi sáng ngoài trời mưa lất phất. Mới cười đó, sao nước mắt đã đọng ở khoé lúc nào không biết. À! Thì ra mình mừng mừng tủi tủi, vừa khóc vừa cười. Có lẽ đây cũng là nỗi niềm chung của bao người Việt đang sống trên nước Mỹ. 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,260,354
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.