Duyên Kiếp Nghiệt Ngã

27/02/200700:00:00(Xem: 206515)

DUYÊN KIẾP NGHIỆT NGÃ

Người viết: Quân Nguyễn

Bài số 1205-1816-523vb3270207

*

Tác giả Quân Nguyễn cùng vợ con đến Mỹ năm 1987, ông trở lại trường học, tốt nghiệp cao học về Sociology tại CSUF, đệ tam đẳng huyền đai Tae Kwon Do,  hiện làm state parole officer ở Santa Ana, và là cư dân Anaheim, CA. Bài viết mới nhất của ông là nỗi quan hoài về một hôn nhân nghiệt ngã khi lấy chồng Việt kiều.

*

Người con gái trẻ trung xinh đẹp với nét buồn hiu quạnh đó, tôi gặp có một lần trong đời ở nhà người quen đã lâu lắm rồi, vậy mà, mỗi khi vô tình chợt nhớ tới nàng, tôi chẳng làm sao không khỏi lắc đầu bực bội vô cớ, lòng vẫn se thắt một nỗi buồn tê tái thương xót cho thân phận nàng...

Ngày ấy, mẹ nàng là chủ một tiệm vàng lớn trong chợ Bà Chiểu.  Căn nhà ba tầng khang trang đồ sộ của mẹ nàng cũng không xa chợ là bao.  Nàng lại vừa xong trung học, và quyết định dành hết thời giờ từ sáng đến chiều để ra chợ phụ mẹ trông nom cửa hàng.  Người bạn trai hiền lành cùng lớp 12 với nàng mới thi đậu vào trường đại học tổng hợp, thường xuyên đến thăm nàng ở cửa hàng những ngày cuối tuần.  Đôi lòng tuy chưa nói ra nhưng cả hai đều thầm chờ mong cho đến ngày chàng ra trường rồi sẽ tính đến chuyện tương lai...

Rồi một ngày nọ, có bà khách hàng quen của mẹ nàng trước kia, ba năm trước đi Mỹ diện con bảo lãnh, nay trở về thăm quê hương lần đầu tiên.  Bà ta chẳng biết ngày xưa ở xó xỉnh nào, chỉ biết là dân chạy hàng sách, mua đi bán lại mánh mung môi giới kiếm lời để nuôi một đàn con năm gái hai trai vì chồng mất sớm, thế mà  kỳ này về xứ chỉ ăn bận đồ tây, tóc nhuộm đỏ kệch, lại đi bô bô khắp chợ rằng mình về kỳ này là để kiếm vợ cho thằng con trai lớn bên Mỹ, cái thằng mà ba năm trước đây cùng đi bảo lãnh một lượt với bà, nghe nói nay đã hăm hai và đang học đại học bên bển.

Thật không may cho nàng, chỉ vì cái nhà lầu ba tầng và cái cửa tiệm vàng của mẹ nàng mà nàng vô tình thành cái đích béo bở cho bà Việt kiều nọ.  Bà ta hằng ngày hết đến cửa hàng ngoài chợ, lại đến nhà nàng để nhỏ to với mẹ nàng, nhất quyết xin hỏi nàng làm vợ cho con trai lớn của bà ta bên Mỹ.

Nhà nàng chỉ có hai mẹ con, cha nàng mất đã lâu, mẹ nàng ở vậy tần tảo nuôi con tới khi khôn lớn.  Mẹ nàng nay ăn phải "bả" của bà Việt kiều miệng lưỡi nọ, nên cho rằng đây là dịp may hiếm có cho con gái mình kiếm được tấm chồng Việt kiều khá giả ở Mỹ, rồi biết đâu ít năm sau, nàng lại bảo lãnh cho bà qua luôn, rồi mẹ con lại có nhau bên Mỹ thì còn gì bằng...

Quá xót xa cho người yêu và mối tình đầu thơ dại, nhưng mang phận làm con, nàng chẳng dám phụ lòng mẹ hiền, để rồi đành gục đầu chấp nhận...

Ba tháng sau, bà Việt kiều về nước lần nữa với thằng con trai lớn để làm đám cưới nàng.  Mẹ chồng nàng lúc nào cũng lớn giọng Việt kiều ta đây người sang kẻ cả, khiến mẹ nàng đành chịu lép vế mà phải lo bao thầu hết tốn phí cưới hỏi...

Sáu tháng sau, chồng nàng về nước lần nữa để mang nàng đi.  Nàng khóc suốt cả tuần khi phải bỏ mẹ lại để theo chồng về Mỹ...

Tới Mỹ, nàng sống trong căn "apartment" hai phòng bệ rạc ở Orange với bà mẹ chồng, một cô chị chồng "ế", và thằng em chồng còn đi học.  Vợ chồng nàng được một phòng, mẹ chồng nàng và bà chị chồng ở một phòng, còn thằng em chồng thì ngủ ở ghế "salon" ngoài phòng khách.  Chồng nàng nào có học đại học gì đâu, ngoài giờ đi làm "assembler" ở hãng lắp ráp mạch điện tử, tám đồng một giờ, nó suốt ngày chỉ nằm coi phim bộ, coi chưa đã nó còn đi mua băng mới về ngồi thâu lại rồi chất đầy một tủ!

Còn mỗi cuối tuần, đám chị chồng nàng, ba bốn đứa toàn dân ăn "welfare" may đồ chợ ở nhà lấy tiền mặt, mang hết chồng con về nhà mẹ, ngồi ăn nhậu nói chuyện người ta hoặc cãi nhau oang oang tới tối mới giải tán.  Đám chị chồng cũng không quên lãnh hàng về hối nàng may từ sáng sớm tới tối mịt trong phòng ngủ để kịp giao hàng cho chủ, mà trả tiền thuê nhà.  Chúng còn về hùa với mẹ chồng nàng mà đay nghiến rủa xả nàng, rằng lấy con gái tiệm vàng mà chẳng thấy...vàng đâu, đúng là bị..."hố" to cú này rồi! Chồng nàng cũng tin rằng nó bị "hố" thiệt, nên hết lời rủa xả nàng, dù nàng mới tới Mỹ chưa được mười ngày!

Quá khổ đau cho thân phận mình, lại xót xa cho mẹ hiền cònsống đơn chiết ở quê nhà, nàng khóc nguyên một tháng, nhất định van lạy xin chồng và mẹ chồng nàng cho nàng trở về nhà lại, nhưng chẳng ai thèm nghe, tất cả còn bu lại rủa xả nàng là loại vô ơn bạc bẽo.  Tuyệt vọng, nàng dọa tự tử cho xong! Nghe được chuyện này, có ông anh rể của chồng nàng ngồi ngẫm nghĩ mới nhìn ra cơ sự mà mủi lòng, bèn lái xe đưa vội nàng ra phi trường cho mua vé mà về nước một mình...

Khoảng hai năm sau đó, có lần gặp lại ông anh rể này, là bạn của tôi.  Hỏi thăm về nàng, thì anh ta nói, chồng nó có về Việt Nam kiếm nó, nhưng có lẽ không chịu nổi tiếng đời mai mỉa cười chê, nên mẹ con nó sang tiệm, bán nhà dọn đi đâu biệt tích, chẳng còn ai biết ở đâu nữa...

Còn mẹ chồng nàng thì cũng đã về Việt Nam kiếm được vợ khác cho chồng nàng rồi!

Để kết thúc cho câu chuyện thương tâm của người con gái bất hạnh này, tôi xin mạn phép mượn lời ca của nhạc sĩ Vũ thành An để hát cho nàng, "...Suốt con đường ai dìu bước, hãy yêu hoài người em tôi, xin gửi em một lời chào, một lời thương, lời bình yên...về cuối đời..."

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,460,508
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.